Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 62: Tờ Đơn Xin Nghỉ Việc Của Quá Khứ

Trước Tiếp

Hạng Tâm Hà không thích mùa hè, hai ngày trước khi quyết định nghỉ việc ở chỗ Trần Triều Ninh, cậu bị sốt ở nhà một lần.

Căn nhà ở Vân Kính Nhất Hiệu là do tự cậu chọn, kiểu nhà cũng là cậu thích, Hạng Vi Viên nói muốn mua thì mua, cậu liền quyết định, Tần Lâm đối với cậu không tốt không xấu, Cánh Tư 8 tuổi cũng hiểu chuyện hơn hồi nhỏ rất nhiều, nhưng cậu muốn sống một mình hơn, nơi này cách công ty Trần Triều Ninh rất gần, cậu chỉ cần mất chưa đến nửa tiếng là có thể nhìn thấy Trần Triều Ninh.

Đương nhiên, chỉ có ngày làm việc, cuối tuần không được.

Trần Triều Ninh cuối tuần dường như luôn có tụ tập, chắc là với người nhà, Quyền Đàm cũng ở đó, trong vài lần trò chuyện hiếm hoi, Quyền Đàm sẽ gửi cho cậu ảnh tụ tập gia đình, cậu sẽ tìm kiếm bóng dáng Trần Triều Ninh trong vài tấm ảnh ít ỏi đó.

Hôm bị ốm, tiếng ve kêu ngoài cửa sổ rất ồn, cậu ngủ không ngon, uống thuốc hạ sốt nhưng nhiệt độ cơ thể mãi không hạ, cậu nhớ Trần Triều Ninh, liền nhắn tin cho Ôn Nguyên, hỏi cậu mấy chuyện linh tinh, lúc đi công tác khá bận, Ôn Nguyên trả lời không kịp thời.

Sự nhạy cảm và yếu đuối biến thành nước mắt, cậu dụi mắt trong chiếc gối ướt đẫm.

Mãi đến tối Ôn Nguyên mới trả lời cậu, nói với cậu Trần Triều Ninh cả ngày hôm nay tâm trạng dường như không tốt, xưởng chip của Astra mãi không chốt được, nói Trần Triều Ninh áp lực lớn, cậu trốn trong chăn gửi tin nhắn thoại cho Ôn Nguyên.

"Vậy bây giờ anh ấy đang làm gì?"

Ôn Nguyên đầu tiên nói với cậu Trần Triều Ninh chắc là đang nghỉ ngơi, nghe giọng cậu không đúng, lại hỏi cậu có phải không khỏe không, "Sao tôi vừa khỏi, cậu lại ốm vậy? Chúng ta cũng đâu có gặp nhau, không thể là tôi lây cho cậu chứ?"

"Không phải."

"À, được thôi." Ôn Nguyên nói nhiều, nói đông nói tây với cậu, "Đúng rồi, hai hôm trước đã muốn hỏi cậu, cậu với anh Ninh sao thế? Là anh ấy lại mắng cậu à?"

Hạng Tâm Hà nói không có, tự cười cười: "Cũng không phải ngày đầu tiên làm việc dưới trướng anh ấy, bị mắng cũng không phải chuyện mới lạ gì."

"Vậy sao tôi cảm thấy hai người không bình thường lắm, cậu đều không chủ động tìm anh ấy nữa, một ngày trước khi tôi đi cùng anh ấy, tôi phát hiện anh ấy cũng không sai bảo cậu mấy."

Ôn Nguyên từ tận đáy lòng cảm thấy nghi hoặc: "Kỳ lạ thật."

Tuy là bạn tốt, nhưng có một số việc Hạng Tâm Hà cũng không biết nên giải thích với Ôn Nguyên như thế nào, ví dụ như cậu vì thay thế Ôn Nguyên đi tiếp khách cùng Trần Triều Ninh, kết quả bị người ta quấn lấy uống rượu, cậu uống, tưởng rằng ít nhiều có thể giúp Trần Triều Ninh một chút, nhưng nhận được chẳng qua chỉ là một trận chỉ trích.

Thật ra cũng chẳng có gì đáng buồn, bị từ chối cũng không phải một hai lần, ngay sau khi trở về vào cái đêm tan rã trong không vui đó, cậu còn chọn quà trên điện thoại chuẩn bị sinh nhật năm nay tặng Trần Triều Ninh.

Và bức thư tình thứ tư của cậu cũng đã viết xong từ sớm.

"Không lạ." Hạng Tâm Hà vì bị ốm giọng rất khàn, giống như bọc trong bông gòn, dính dớp: "Anh ấy có thể vẫn chưa hết giận, tôi cũng không thể cứ quấn lấy anh ấy mãi, nếu không anh ấy càng không muốn để ý đến tôi thì làm sao."

"Vậy tại sao anh ấy giận?" Ôn Nguyên hỏi nhiều, càng thêm tò mò: "Gần đây cậu cũng đâu có phạm lỗi gì."

Hạng Tâm Hà nhắm mắt lại, trùm chăn qua đầu, khi h*m m**n chia sẻ dâng lên kèm theo sự tủi thân: "Tôi uống rượu thay anh ấy, anh ấy không vui."

"Hả? Chỉ vậy thôi?"

"Ừm."

Cậu không có tư cách uống rượu thay Trần Triều Ninh, Trần Triều Ninh nói cậu không có danh phận, lúc đó cậu cũng không mặt dày mày dạn như trước kia, nói với Trần Triều Ninh một câu vậy anh cho em một danh phận là được.

Đều nói rượu làm tăng lòng can đảm của con người, nhưng ở chỗ cậu thì mất tác dụng, cồn tịch thu tất cả dũng khí của cậu, gương mặt mang theo vẻ giận dữ của Trần Triều Ninh khiến cậu sợ hãi có lẽ mình thực sự không nhận được một chút yêu thích nào.

Cho nên cậu chọn trốn tránh.

Cậu hỏi Trần Triều Ninh có phải cậu khiến anh cảm thấy khó xử không, Trần Triều Ninh im lặng mở cửa xe cho cậu lên xe, không ai nói chuyện.

Vé máy bay trước khi Trần Triều Ninh đi công tác cũng là cậu đặt, đêm trước khi đi công tác, cậu tan làm rất muộn, đợi Trần Triều Ninh.

"Anh Triều Ninh." Cậu cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Anh còn giận không?"

Đèn văn phòng chỉ còn lại một ngọn trên đầu cậu, cậu cố ý nhẹ nhàng giẫm lên bóng của Trần Triều Ninh nói: "Em mời anh ăn cơm được không ạ?"

"Lý do cậu mời tôi ăn cơm là gì?" Trần Triều Ninh cầm chiếc cà vạt đã tháo trong tay, bảo cậu mau tan làm, cậu đi theo sau người đợi thang máy.

"Bởi vì em chọc anh không vui."

Bóng lưng Trần Triều Ninh rất rộng, ngại nói ra, cậu đã tưởng tượng rất nhiều lần xúc cảm khi ôm Trần Triều Ninh, "Đừng giận em nữa được không ạ?"

"Hạng Tâm Hà." Trần Triều Ninh dường như rất mệt mỏi, sống lưng luôn thẳng tắp hơi cong xuống, hít sâu một hơi thở dài nói: "Tôi đã nói với cậu rất nhiều lần, không có khả năng, hiểu không? Tôi gần đây rất bận, cậu không biết sao?"

Cửa thang máy mở ra, Trần Triều Ninh đi vào trước, ấn nút giữ cửa cho cậu, cau mày bảo cậu đi vào.

Trong không gian kín mít có thể ngửi thấy mùi hương trên người Trần Triều Ninh, đại khái là một loại hương thơm nào đó, trộn lẫn với mùi thuốc lá rất nhạt, dưới chiếc áo sơ mi trắng là những đường nét cơ bắp hoàn hảo.

Có người gọi điện thoại cho Trần Triều Ninh, lúc đó cậu cứ nhìn chằm chằm vào cẳng tay cong lên của Trần Triều Ninh ngẩn người.

Nếu có thể nắm tay được thì tốt.

"Ai vậy?" Cậu theo thói quen hỏi.

Trần Triều Ninh nghiêng mặt nói: "Mẹ tôi, bảo tôi đi gặp một người."

"Ai cơ?" Cậu nói đùa: "Con gái sao?"

Trần Triều Ninh dừng lại vài giây, ngay sau đó nói: "Phải."

Tim đập rất nhanh, đau như bị thứ gì đó bóp chặt.

Lúc bị ốm mọi giác quan đều sẽ trở nên vô cùng rõ ràng, Hạng Tâm Hà đang nghĩ, có lẽ lúc đó Trần Triều Ninh cố ý nói với cậu như vậy.

Sau khi thang máy mở ra, cậu không đi ra theo.

"Anh Triều Ninh, anh đi trước đi, em để quên đồ ở văn phòng, đi lấy một chút."

Quyết định nghỉ việc là chuyện trong nháy mắt, cậu đánh một bản đơn xin nghỉ việc trong văn phòng không người, cậu không chắc có nên đưa trực tiếp cho Trần Triều Ninh hay không, cậu nghĩ nên suy nghĩ thêm vài ngày, cho nên tờ đơn xin nghỉ việc đó bị cậu mang về nhà.

Ngay ngày hôm sau khi cậu hạ sốt, cậu về nhà một chuyến, sau khi chuyển ra ngoài số lần gặp mặt Hạng Vi Viên ít ỏi vô cùng, đối phương luôn lấy lý do sức khỏe không tốt yêu cầu ăn cơm gặp mặt, số lần không nhiều, cho nên cậu không mấy khi từ chối.

Có điều hôm đó lại xảy ra chút tranh cãi với Hạng Vi Viên, nhưng thuộc về sự đơn phương của người cha, chẳng qua chỉ là nói cậu lớn thế này, mãi không trưởng thành, không biết thông cảm, không biết chín chắn.

"Ba, nếu ba gọi con về là để nói những lời này, vậy chúng ta. . . . . . sau này vẫn là hạn chế gặp mặt thì tốt hơn."

Có một số thứ mãi mãi không sửa được, bất luận là cậu hay là Hạng Vi Viên.

Lúc Hạng Vi Viên có lời muốn nói, Tần Lâm sẽ tự giác đưa Hạng Cánh Tư rời đi.

"Con muốn cả đời như vậy sao?" Hạng Vi Viên chất vấn cậu: "Với ba của con, vì một chiếc máy ảnh mà như kẻ thù."

"Con đã nói mà, hoàn toàn không phải chuyện máy ảnh." Cậu vẫn đang cố gắng để Hạng Vi Viên hiểu cậu.

"Vậy là vì cái gì!"

Chuyện không nói thông được Hạng Tâm Hà không muốn nói mãi.

"Thôi bỏ đi, tùy ba." Hạng Vi Viên trông có vẻ thất vọng tột cùng về cậu, cậu rõ ràng cũng chẳng làm sai chuyện gì.

"Vậy ba có thể chấp nhận con thích đàn ông không?"

Mắt Hạng Vi Viên đỏ ngầu, "Con cứ phải chống đối ba đúng không?"

Ông cảnh cáo cậu, chỉ vào mũi mắng: "Đừng nói những thứ kinh tởm này trước mặt ba."

Bởi vì muốn đối phương từ bỏ một số chấp niệm, sẽ cố ý khơi mạo một mâu thuẫn khác, Hạng Tâm Hà đột nhiên nhớ tới Trần Triều Ninh, bởi vì không muốn cậu quấn lấy anh, cho nên cố ý nói cho cậu biết mình sắp đi xem mắt, anh sẽ kết hôn, người đàn ông như Hạng Tâm Hà sẽ không phải là một nửa kia của anh.

Từ nhà đi ra bắt xe về Vân Kính Nhất Hiệu, cậu xuống xe trước hai ngã tư, quay trứng ở cửa một cửa hàng tiện lợi, vẫn không quay được Gấu Hạt Dẻ mình muốn.

Cậu ngồi xổm trước máy quay trứng gửi đơn xin nghỉ việc cho nhân sự.

Lúc xui xẻo sẽ luôn xui xẻo, thang máy bị hỏng đang bảo trì, cậu chỉ đành ôm bánh màn thầu hạt dẻ quay được leo cầu thang, trong đêm tối trống trải cách lớp kính cầu thang bộ vẫn có thể nghe thấy tiếng ve kêu, cậu cảm thấy rất ồn, ký ức theo cảm giác đau đớn vỡ vụn tứ tung, bánh màn thầu hạt dẻ không biết lăn đi đâu, cậu làm thế nào cũng không vớt được, cả người giống như bị chìm vào vùng biển sâu không thấy đáy, vòng sáng trên đỉnh đầu từng chút một biến mất.

Lúc nổi lên mặt nước lần nữa, Hạng Tâm Hà nhìn thấy trần nhà trắng toát của bệnh viện, kim truyền trên tay bắt đầu hồi máu, y tá vội vàng đi vào rút kim cho cậu.

"Xin lỗi, lúc nãy hơi bận."

Hạng Tâm Hà muốn nói không sao, nhưng thái dương thực sự đau như muốn nổ tung.

"Tôi có thể ngủ thêm lát nữa không?"

"Đương nhiên là được."

Y tá giúp cậu chỉnh nhiệt độ trong phòng bệnh cao lên một độ mới rời đi.

Nước mùa đông dường như làm đầu óc cậu đông cứng, vậy mà có thể sốt đến mức nhập viện, Hạng Tâm Hà tự mình che mu bàn tay đau âm ỉ trở mình trên giường.

Nửa tiếng sau Tần Lâm đi vào, mặc một chiếc áo lông, giống như lần đầu tiên đến đón cậu xuất viện vậy, trong tay xách một hộp cơm.

"A Lan làm đấy, tranh thủ lúc còn nóng ăn đi."

Vừa khéo bụng đói, Hạng Tâm Hà ngồi dậy, "Cảm ơn ạ."

Cậu hỏi Tần Lâm, "Bao giờ con có thể xuất viện ạ?"

Tần Lâm nói: "Con cảm thấy không sao thì có thể đi thôi."

Hạng Tâm Hà buồn bực gật đầu, "Vâng."

Sắc mặt cậu trông vẫn không tốt lắm, Tần Lâm chậc một tiếng, thở dài: "Vẫn là nghỉ ngơi nhiều chút đi, còn về nhà không?"

Mang theo sự thăm dò, có thể là ý của Hạng Vi Viên, Hạng Tâm Hà cắn thìa, nửa ngày không nói chuyện, Tần Lâm đoán được suy nghĩ của cậu, tùy tiện qua loa vài câu sau đó bỏ qua.

. . . . . .

Trần Triều Ninh liên tiếp hai ngày không đến công ty, Quyền Anh chặn được anh ở cửa nhà.

"Mẹ?"

Quyền Anh không nói nhảm với anh, nhấc chân đi vào trong nhà anh, "Mẹ có lời muốn nói với con."

"Có gì lát nữa hãy nói, con phải ra ngoài."

"Con đi đâu?" Giọng điệu Quyền Anh bất mãn lại cảnh giác.

Trần Triều Ninh không giấu giếm: "Đi bệnh viện một chuyến."

"Nó có người nhà nó chăm sóc, con xen vào làm gì?"

Trần Triều Ninh khó hiểu nói: "Mẹ, con hình như nói rất rõ ràng."

"Rõ ràng cái gì? Hờ, con nói con là người nhà nó? Con có hỏi mẹ chưa, mẹ đồng ý nó làm người nhà với mẹ không?"

Trần Triều Ninh không cảm thấy có gì không đúng, nhìn mái tóc buộc lên của Quyền Anh mới phát hiện người phụ nữ hôm nay ngay cả trang điểm cũng chưa trang điểm.

"Con đồng ý là được."

"Con. . . . . . " Quyền Anh tức điên lên được, ngay lập tức cảm thấy bản thân có lẽ cần đi bệnh viện kiểm tra bệnh tim, bà nén giận nói: "Mẹ bảo sao con sống chết cũng không chịu dẫn người về, hóa ra là một thằng đàn ông? Mẹ thà rằng con thích một người phụ nữ ly hôn có con còn hơn."

Trần Triều Ninh không lên tiếng, muốn an ủi bà, nhưng không biết bắt đầu từ đâu, "Chuyện này. . . . . . "

"Nó không phải từng làm việc ở công ty con sao?" Quyền Anh hỏi: "Cho nên rất sớm các con đã bắt đầu rồi?"

"Cái đó thì không."

"Con có phải học theo Quyền Đàm không? Cái thứ này cũng lây à?"

"Mẹ." Trần Triều Ninh bất lực nói.

"Con câm miệng." Quyền Anh bộ dạng sắp ngất xỉu, "Con gần đây đừng đi đâu cả, không được tìm bà ngoại con, cũng không được về nhà gặp ba con."

Trần Triều Ninh nhíu mày nhẹ, "Ông ấy không biết?"

Quyền Anh cười lạnh nói: "Dù sao mẹ không nói, muốn nói tự con đi mà nói."

Nghĩ bao nhiêu ngày, vẫn là nghĩ không thông, Quyền Anh càng nói càng tức, thực sự không hiểu con trai mình sao lại biến thành một tên đồng tính luyến ái nam.

"Trần Triều Ninh, con thành thật nói cho mẹ biết, con có phải bị k*ch th*ch gì mới thích đàn ông không."

Trần Triều Ninh không chút nghĩ ngợi nói: "Không có, Hạng Tâm Hà là đàn ông con có cách nào chứ."

Quyền Anh suýt chút nữa tắc thở, Trần Triều Ninh nhìn thời gian, "Đi đây."

"Con cả đời đừng có về!" Quyền Anh mắng ở phía sau, anh coi như không nghe thấy.

Phòng bệnh bệnh viện buổi chiều rất yên tĩnh, lại là ngày âm u, Trần Triều Ninh đẩy cửa ra, vừa khéo thấy Hạng Tâm Hà quấn chăn dựa vào đầu giường ngẩn người, nghe thấy tiếng động nhìn về phía anh, nhưng người rất đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng.

Trần Triều Ninh có khoảnh khắc không dám đi về phía trước, tim lỡ một nhịp.

Nhớ tới lần trước gặp Hạng Tâm Hà ở bệnh viện, nhận được là một câu anh là ai, tất cả tức giận đều bắt đầu dâng lên lồng ngực.

Yết hầu cuộn lên, Trần Triều Ninh gọi tên cậu: "Hạng Tâm Hà."

"Hả?"

Bầu không khí yên tĩnh đến quỷ dị, mắt Hạng Tâm Hà mới khôi phục chút thần thái, ngây ngốc nhìn chằm chằm anh, "Sao anh bây giờ mới đến?"

Giọng điệu oán trách, còn có hơi tủi thân.

Tim Trần Triều Ninh lúc này mới bình ổn, trong lòng chửi thề hai câu, là mắng chính mình.

"Muốn về." Hạng Tâm Hà ôm eo anh nói: "Em sốt mấy ngày rồi? Tiêm đau quá, không muốn truyền nước nữa."

Trần Triều Ninh thở dài thật sâu thật trầm, xoa tóc cậu nói: "Ngày mai."

"Vâng, được ạ."

Hạng Tâm Hà ngẩng mặt lên, mắt rất ướt, lấy bàn tay Trần Triều Ninh đặt trên đầu cậu xuống nắm lấy, mười ngón đan chặt, "Em muốn đi hôm nay, được không?"

"Ngày mai."

Không có ý thương lượng, Hạng Tâm Hà rất thất vọng, ôm lấy anh không buông tay, Trần Triều Ninh căng mặt, khom lưng kéo cậu lên trên, Hạng Tâm Hà nhân cơ hội ôm cổ anh, mềm nhũn liền hôn lên.

"Ba mẹ anh có làm khó anh không?"

"Làm khó cái gì?"

Hạng Tâm Hà từng chút một hôn khóe môi và cằm anh, "Anh biến thành đồng tính luyến ái nam, bọn họ không nói anh sao?"

Cậu chắc nhớ không nhầm, Trần Triều Ninh hình như đã công khai.

"Nói chứ." Trần Triều Ninh cắn cậu một cái: "Trước khi đến bệnh viện còn bị mẹ anh mắng."

"Vậy. . . . . . vậy hay là. . . . . . "

Hạng Tâm Hà mặt mày đau khổ: "Em đi xin lỗi bọn họ nhé?"

". . . . . . b*nh h**n gì vậy."

Cứ cúi người mãi chắc là không thoải mái, Trần Triều Ninh thẳng người dậy, Hạng Tâm Hà tưởng anh muốn đi, quỳ trên giường bệnh đu lên cổ anh, trong mắt mờ mịt, giống như chưa tỉnh ngủ.

"Trần, Trần Triều Ninh."

Cậu đột nhiên hỏi: "Anh có phải thật sự thích em không, vậy anh sẽ mãi mãi thích em chứ? Anh sẽ không đổi ý chứ."

"Anh nếu đổi ý em sẽ không cho anh bánh quy nữa đâu." Ồm ồm, muốn Trần Triều Ninh thề.

"?" Trần Triều Ninh nhéo mặt cậu: "Đầu óc em lại hỏng rồi."

"Có thể lắm, anh muốn em chụp CT không?"

Bây giờ đang ở bệnh viện, rất tiện mà.

Trần Triều Ninh thấy cậu căn bản chưa khỏi hẳn, ấn người xuống giường đắp chăn, "Ngủ một lát, anh đưa em xuất viện."

"Vâng." Hạng Tâm Hà ủ trong chăn lộ ra đôi mắt, mí mắt đỏ hoe, ngáp một cái: "Máy ảnh của em. . . . . . "

"Sửa xong rồi." Trần Triều Ninh nói.

Hạng Tâm Hà mím môi cười: "Em biết ngay mà."

Cậu đưa tay ra khỏi chăn, "Nắm tay."

Ánh mắt Trần Triều Ninh rơi vào đầu ngón tay trắng bệch của cậu, Hạng Tâm Hà thấy anh không có ý đó, yên lặng rụt về, kết quả Trần Triều Ninh ngoắc lấy ngón tay cậu.

"Vừa nãy không phải vẫn luôn nắm sao."

Cậu đỏ mặt: "Nắm chưa đủ."

Cơn buồn ngủ không giấu được, Hạng Tâm Hà rất nhanh đã ngủ thiếp đi lần nữa, lần này không nằm mơ, nhưng khi mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy không phải Trần Triều Ninh.

Bên cạnh Hạng Vi Viên là Hạng Cánh Tư, có thể bên ngoài nhiệt độ thấp, bạn nhỏ mặc một chiếc áo khoác đen sẫm, ôn tồn gọi cậu: "Anh ơi, anh tỉnh rồi ạ?"

Trước Tiếp