Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Có một số suy nghĩ của Hạng Tâm Hà khiến Trần Triều Ninh không thể nào nắm bắt được, chỉ cảm thấy yêu đương với đàn ông thật sự đủ phiền phức, đã chuẩn bị mua bánh quy cho cậu ăn, rốt cuộc còn muốn xác nhận cái gì nữa.
Sau khi Astra chụp tạp chí xong, được đưa về văn phòng của anh, Thiểm Thiểm chạy quanh nó mấy vòng, sủa không ngừng, anh rảnh rỗi không có việc gì nảy ra ý nghĩ kỳ lạ dùng Gia Viên Của Bảo Bối hỏi Hạng Tâm Hà muốn trứng quay mới là gì, Hạng Tâm Hà không trả lời, kẻ thất nghiệp lang thang không làm gì cả không biết cả ngày bận rộn cái gì, lại dùng Wechat gửi tin nhắn qua.
czn: [Tối nay gặp mặt, tôi đi đón cậu.]
Vẫn không trả lời, đang định quan sát hành tung của Tâm Hà Tiểu Bảo, thì có người gõ cửa văn phòng anh, Ôn Nguyên thò đầu vào hỏi anh: "Anh Ninh, 2 trợ lý phỏng vấn lần trước anh ưng ý người nào? Cho một câu trả lời để người ta đi làm."
"Không còn người khác à?"
"Còn cần người khác sao?" Ôn Nguyên buồn bực nói: "Em thấy 2 người này thực sự rất thích hợp, hơn nữa không thể thiếu người nữa, cuối năm em phải về quê sớm, em phải xin nghỉ, đến lúc đó không ai đi theo anh đâu."
Trần Triều Ninh ngồi sau bàn làm việc trầm ngâm hỏi: "Cậu muốn đi sớm mấy ngày?"
"Em muốn nghỉ hết phép năm." Cậu ta cười nịnh nọt: "Mẹ em bắt em về xem mắt đấy."
"Cậu không phải đã có bảo bảo sao, xem mắt cái gì? Bớt lăng nhăng đi."
"Em mới không có." Nhắc tới chuyện này Ôn Nguyên liền buồn bã, "Người ta bị chia tay rồi."
"Chuyện từ khi nào?"
"Thì...... aiz, không nhắc nữa."
Ôn Nguyên nói: "À quên, khách sạn tiệc mừng công em đặt xong rồi, thực đơn cần anh xem qua không?"
"Cậu quyết định đi."
"Được, còn có trợ lý phỏng vấn, anh Ninh anh cứ chọn một người thử xem, không được thì đổi được không?"
Trần Triều Ninh một tay chống cằm, mặt không chút thay đổi nói: "Bảo bọn họ đều đến đi."
"Hai người?"
"Ừ."
"Là còn muốn khảo hạch bọn họ sao?"
"Làm được thì ở lại, không làm được thì đi."
"Được!" Bù đắp vị trí trống lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể buông tay, Ôn Nguyên vui hơn ai hết: "Bây giờ em sẽ bảo nhân sự thông báo bọn họ đi làm!"
Thiểm Thiểm sủa inh ỏi chạy dọc theo chân tường văn phòng đến chân anh xoay vòng, anh cúi người bế Thiểm Thiểm lên, đồng thời điện thoại hiện lên Wechat của Hạng Tâm Hà.
xxh: [Tối nay không rảnh, hay là hôm khác nhé?]
Trần Triều Ninh chậc một tiếng, trực tiếp gửi cho cậu một tin nhắn thoại: "Cậu bận cái gì? Tại sao không thể gặp? Cậu muốn đi đâu?"
Hạng Tâm Hà cũng gửi cho anh một tin nhắn thoại, giọng nói mềm nhũn, không biết có phải vừa ngủ dậy hay không.
"Trần Triều Ninh, anh cần tôi báo cáo với anh sao? Nhưng chúng ta vẫn chưa chính thức yêu đương mà." Tiếng ma sát sột soạt giống như đang lăn lộn trên giường, Hạng Tâm Hà nói tiếp: "Được, anh đừng nghĩ nhiều, tôi có việc chính đáng, đợi...... đợi thêm 2 ngày nữa."
"Lại phải đợi?"
"Anh vội cái gì chứ."
Anh vội chộ nào? Anh một chút cũng không vội.
"Biết, đi làm việc của cậu đi."
Hạng Tâm Hà chưa đến 2 giây đã gửi một tin nhắn Wechat trả lời.
xxh: [Vâng vâng (nhe răng)]
"Gâu!"
Thiểm Thiểm như bị chập mạch kêu lên một tiếng, tay Trần Triều Ninh đều tê rần, nhíu mày cạn lời, còn không quên kiểm tra cho nó: "Mày lại bị bệnh gì?"
"Gâu gâu!"
"Đừng có sủa nữa."
"Gâu gâu gâu!"
Ồn ào đau tai, Trần Triều Ninh trực tiếp tắt nguồn Thiểm Thiểm, Gia Viên Của Bảo Bối truyền đến tin nhắn.
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Phiên bản nâng cấp Gấu Hạt Dẻ PLUS, đại tiệc bạn bè, lần này có thêm 2 thành viên mới, Bạch tuộc dưa hấu và Ếch sầu riêng!]
Nghe tên là biết thứ xấu xí gì, lừa tiền một lần còn chưa đủ, bây giờ bắt đầu lừa tiền đợt 2, cũng chỉ có Hạng Tâm Hà mới mắc lừa.
[Oa, chúc cậu thành công, xác suất lần này nhất định sẽ nhiều hơn lần trước một chút, đạt tới 1% chấn động.]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Lần trước? Lần trước tôi cũng từng cùng cậu đi gacha sao? Nhưng đính chính một chút, là 100%!]
Trần Triều Ninh không trả lời nửa câu đầu của cậu.
[Đã nghiên cứu kỹ bản báo cáo kia chưa.]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Rùi.]
[Giá trị may mắn 100% cần phải làm gì?]
Tâm Hà Tiểu Bảo gửi tin nhắn thoại: "Ôn Nguyên...... cậu đang yên đang lành, sao đột nhiên lại nói cái này."
Giọng nói dính dớp, giống như ngượng ngùng nói: "Tôi biết là cậu giúp tôi tìm báo cáo, nhưng giữa chúng ta vẫn đừng nói những cái này, cậu là trai thẳng, nói mấy cái này hơi mập mờ đấy, tôi không phải loại người đó, ha ha, thời gian không còn sớm nữa."
Sự chuyển ngoặt vô cùng cứng nhắc: "Tôi thu dọn chút ra ngoài đây, đợi cậu được phát tiền thưởng mời tôi ăn cơm nha~"
Trần Triều Ninh nhếch môi như đã thực hiện được mưu kế, tắt điện thoại, đặt Thiểm Thiểm sang một bên chuẩn bị tan làm sớm.
Buổi tối Lục Tự lại tìm anh uống rượu, lần này không từ chối lái xe qua uống 2 ly, dưới ánh đèn quán bar đủ màu sắc mặt Lục Tự bị thương, hốc mắt sưng vù, như vậy mà còn đi làm cũng đủ chuyên nghiệp, Trần Triều Ninh hôm nay thương hại anh trả thêm một nửa tiền.
"Vệ sĩ kia của cậu xem ra không có tác dụng, đổi đi." Anh tốt bụng khuyên.
Lục Tự mạnh miệng không chịu nổi: "Cậu biết cái rắm, tôi không mang vệ sĩ, tôi với người ta công bằng đánh nhau."
Hai chữ đánh nhau bị Trần Triều Ninh nuốt xuống cổ họng: "Ừ, đi bệnh viện xem chưa, cảm giác khá nghiêm trọng đấy."
"Xem rồi, tôi không sao."
Lục Tự chưa bao giờ là người chịu thiệt, Trần Triều Ninh đoán đối phương chắc bị thương cũng không nhẹ, một tay cầm điện thoại theo thói quen mở Gia Viên Của Bảo Bối, quán bar quá ồn, môi trường cũng không đủ sáng, anh chỉnh độ sáng điện thoại lên cao, phát hiện Hạng Tâm Hà ở một nhà hàng gần 40 phút, hiện tại vẫn không có dấu hiệu muốn đi.
Hạng Tâm Hà trước khi ra ngoài hôm nay đã đặc biệt tìm nhà hàng đặt chỗ trước, sau đó gửi định vị cho Quyền Đàm, Quyền Đàm quả nhiên không vui cho lắm: "Tâm Hà, đã nói anh đi đón em mà."
"Anh Quyền Đàm, em cũng không phải trẻ con, không cần thiết phải đưa đón, em đợi anh ở đó."
Giọng điệu Quyền Đàm nghe có vẻ bất đắc dĩ, "Được."
Chỉ là từ lúc vào cửa đến giờ đã đợi gần 1 tiếng đồng hồ, Quyền Đàm đều không xuất hiện, hơn nữa tin nhắn Wechat gửi đi cũng không nhận được bất cứ hồi âm nào, cậu cách 15 phút gọi cho Quyền Đàm một cuộc điện thoại, nhưng rất nhanh đã bị cúp máy, nhưng Quyền Đàm cũng không nói với cậu cuộc gặp hôm nay bị hủy bỏ, cho nên cứ đợi mãi đến bây giờ.
Trong ấn tượng của cậu, Quyền Đàm luôn là một người rất có quan niệm về thời gian, không rõ là đã xảy ra chuyện gì, Hạng Tâm Hà không khỏi có hơi lo lắng.
Nhân viên phục vụ đi tới hỏi cậu: "Thưa anh, bây giờ có cần gọi món không?"
Hạng Tâm Hà áy náy nói: "Xin lỗi, có thể đợi thêm một chút nữa được không?"
"Được."
Đồng hồ trên cổ tay dán sát vào da rung lên một cái, là Ôn Nguyên.
[Cậu đang ăn cơm ở bên ngoài?]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Đúng vậy, nhưng anh Quyền Đàm hôm nay lạ lắm, anh ấy đến giờ vẫn chưa tới, vẫn luôn không liên lạc được.]
Ôn Nguyên: [Cậu hẹn ăn cơm với Quyền Đàm?]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Đúng vậy.]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Ôn Nguyên, tôi cảm thấy rất không bình thường, anh Quyền Đàm chưa bao giờ như vậy, tôi lo anh ấy xảy ra chuyện, tôi phải liên lạc lại với anh ấy xem sao.]
Ôn Nguyên: [Cậu lo lắng cho anh ta làm gì?]
Ôn Nguyên: [Anh ta lớn như vậy sẽ tự biết chăm sóc bản thân.]
Hạng Tâm Hà nhìn chằm chằm tin nhắn hơi ngẩn người, cảm thấy Ôn Nguyên hôm nay có vẻ là lạ, giống như vô cớ có địch ý với Quyền Đàm.
Hạng Tâm Hà đưa đồng hồ lên miệng, nhẹ giọng hỏi: "Ôn Nguyên cậu sao vậy? Tôi lo lắng cho anh ấy là rất bình thường mà, cậu không phải luôn cảm thấy anh Quyền Đàm là người tốt sao? Sao hôm nay...... cậu có mâu thuẫn với anh ấy à?"
Đợi vài phút Ôn Nguyên đều không trả lời, Quyền Đàm vẫn không có tin tức, Hạng Tâm Hà làm thế nào cũng không đợi được nữa, thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, cậu không quen biết bạn bè bên cạnh Quyền Đàm, nhất thời cũng không biết nên liên lạc với ai, đột nhiên nhớ tới Trần Triều Ninh, bọn họ là họ hàng, chắc có cách khác liên lạc được, hoặc là còn có thể thông báo cho người nhà Quyền Đàm, tóm lại cứ biến mất không rõ ràng như vậy, chung quy không yên tâm.
Cậu đang định gửi Wechat cho Trần Triều Ninh, kết quả trực tiếp hiện lên tin nhắn của Ôn Nguyên.
Ôn Nguyên: [Tâm Hà, chuyện đại sự đời người, anh Ninh cuối cùng cũng tuyển được trợ lý rồi, tôi không cần làm trâu làm ngựa nữa (khóc ròng ròng)]
Ôn Nguyên: [Cậu có ở nhà không? Chúng ta ra ngoài ăn khuya, tôi lưu mấy quán chuẩn bị đi khám phá từng quán một!]
Hạng Tâm Hà khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm giao diện Wechat của Ôn Nguyên thất thần, cũng không biết là đầu óc mình loạn, hay là Ôn Nguyên chốc thì dùng Wechat chốc thì dùng đồng hồ nhắn tin cho cậu dẫn đến cậu cảm thấy Ôn Nguyên cũng loạn.
Cậu vừa nãy rõ ràng đã nói với Ôn Nguyên mình đang ăn cơm ở bên ngoài mới đúng, hơn nữa còn nói vì không liên lạc được với Quyền Đàm nên có hơi sốt ruột, sao Ôn Nguyên giống như mất trí nhớ vậy.
Hạng Tâm Hà đứng bên cạnh bàn ăn, tay trái xách túi chéo, trực tiếp gọi điện thoại cho Ôn Nguyên, Ôn Nguyên nghe máy rất nhanh, cậu chắc là đang ở nhà, âm thanh nền rất yên tĩnh.
"Tâm Hà? Chúng ta lát nữa gặp nhé?"
Hạng Tâm Hà mím môi, do dự nói: "Ôn Nguyên, cậu sao vậy? Tôi bây giờ không thể đi ăn khuya với cậu được."
Ôn Nguyên hả một tiếng, hỏi cậu: "Tại sao? Cậu đang bận à?"
Trong lòng Hạng Tâm Hà càng nghi hoặc hơn: "Vừa nãy tôi có nói mà."
"Cậu nói cái gì?"
Hạng Tâm Hà im lặng hồi lâu mới nói: "Vừa nãy tôi nói với cậu trên đồng hồ ấy, tôi hẹn anh Quyền Đàm ăn cơm, nhưng quá giờ rất lâu rồi, tôi không liên lạc được với anh ấy."
"Vậy......" Ôn Nguyên nghẹn lời nói: "Vậy anh ấy có phải xảy ra chuyện không? Có cần báo cảnh sát không? Anh ấy sao lại......"
Nhân viên phục vụ thấy thế lại đi tới, đợi Hạng Tâm Hà cúp điện thoại.
"Ôn Nguyên." Đầu óc cậu trống rỗng, nhẹ giọng hỏi: "Vừa nãy người trả lời tin nhắn đồng hồ của tôi không phải cậu sao?"
Ôn Nguyên theo bản năng nói một câu đồng hồ gì, tim Hạng Tâm Hà trầm xuống, kết quả Ôn Nguyên nhớ ra, cách ống nghe điện thoại hoàn toàn không biết gì nói với cậu: "Không có mà, cái đồng hồ kia từ sau khi cậu mua chúng ta cũng chưa liên lạc mà, tôi xem xem nhé, thật sự không có, càng không có cảnh báo nhắc nhở gì hết."
"Sao......"
Hạng Tâm Hà thần tình mờ mịt, máy móc giơ tay lên nhìn chiếc đồng hồ trẻ em màu xanh vàng của mình.
"Tôi, tôi cúp máy trước đây."
Sao có thể chứ? Không nên thế chứ, Hạng Tâm Hà cái gì cũng không lo được nữa, ngồi lại vị trí mở đồng hồ trẻ em của cậu ra, đầu tiên là lật xem hết lịch sử trò chuyện với Ôn Nguyên, sau đó mới ấn vào ảnh đại diện hệ thống của Ôn Nguyên, tư liệu bên trong trống rỗng, chỉ có một dãy số dưới tên, nhìn qua chắc là số điện thoại di động, Hạng Tâm Hà nhíu mày, theo bản năng muốn gọi điện thoại trực tiếp cho Ôn Nguyên trong đồng hồ, nhưng cuối cùng nhịn được.
"Thưa anh? Cần giúp đỡ không?"
Hạng Tâm Hà hoảng loạn lắc đầu, ôm túi lơ đễnh muốn đi, "Xin lỗi, tôi phải đi rồi, xin lỗi chiếm chỗ lâu như vậy."
"Không sao."
Cậu đi về phía trước vài bước, ngay sau đó chưa đến vài giây lại đi trở về, vẻ mặt ngưng trọng nói: "Xin hỏi ở đây có điện thoại công cộng không? Có thể cho tôi mượn dùng một chút được không?"
"Quầy lễ tân có máy bàn có thể gọi."
Nhân viên phục vụ đưa cậu đến quầy lễ tân, cậu đối chiếu dãy số của Ôn Nguyên trong đồng hồ từng cái một ấn xuống.
Nhớ ra rồi, lúc đầu liên kết là một số khác của Ôn Nguyên, sau đó có một ngày là Ôn Nguyên gửi tin nhắn tới, nói là máy dự phòng cho công việc, bảo cậu liên kết cả 2 cái, cậu lúc đó cảm thấy đề phòng vạn nhất là chuyện tốt, cho nên đã đồng ý.
Trong ống nghe sau tiếng thông báo ngắn ngủi, truyền đến giọng nam, lạnh lùng nhàn nhạt còn mang theo chút mất kiên nhẫn, tim Hạng Tâm Hà trong nháy mắt ngừng đập.
"Ai vậy?"
______________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Mặc dù đã qua 12 giờ đêm, nhưng cũng tính là đăng 2 chương 1 ngày nhỉ, vì thế nên ngày mai tôi xin phép nghỉ ngơi một ngày, không đăng chương mới đâu nhé, rất mong nhận được thật nhiều tương tác và sao biển từ mọi người ~ Chúc cả nhà ngủ ngon ~