Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 54: Tiến Triển Tình Cảm

Trước Tiếp

Về tạp chí của Astra, Ôn Nguyên đã chụp ảnh bìa bằng điện thoại gửi cho cậu xem, lúc đó cậu đang nằm trên sô pha trong phòng khách ăn bánh quy lấy từ xe của Trần Triều Ninh, chỉ còn lại túi cuối cùng.

Ôn Nguyên: [Thế nào? Đẹp trai không?]

Hạng Tâm Hà nhìn chằm chằm Astra đã mặc quần áo rất lâu, nhưng không chú ý lắm đến đại minh tinh bên cạnh người máy, gửi cho Ôn Nguyên một lời khen ngợi chân thành.

xxh: [Đẹp trai.]

Ôn Nguyên lại tán gẫu với cậu vài chuyện linh tinh, cậu mở tivi lên, không có gì hay để xem, tùy ý chuyển kênh.

Ôn Nguyên: [Tâm Hà, anh Ninh sắp tổ chức tiệc mừng công đấy, chắc là vào tuần sau, lần này tôi nhất định sẽ nhận được rất nhiều tiền thưởng, đến lúc đó mời cậu đi ăn, đúng rồi, cậu có muốn đi cùng không?]

Tin tức trên tivi vừa khéo chiếu đến người máy bầu bạn mà công ty Ôn Nguyên vừa tuyên truyền phát hành gần đây, còn kèm theo một tấm ảnh đơn của Trần Triều Ninh, địa điểm bối cảnh là công ty, mặc âu phục và thắt cà vạt không quá trang trọng, ánh mắt cũng không nhìn vào ống kính, khí chất bất phàm, biểu cảm tự tin, độ cong khóe miệng nhếch lên rất dễ khiến người ta không thể bỏ qua ngoại hình nổi bật của anh.

Cậu bây giờ đã rất quen thuộc với khuôn mặt này, chỉ là đột nhiên nhìn thấy trên tivi trong nháy mắt có hơi hoảng hốt.

Hạng Tâm Hà im lặng xem hết bản tin này, mới trả lời Wechat của Ôn Nguyên.

xxh: [Các cậu tiệc mừng công, tôi đi làm gì?]

Ôn Nguyên: [Anh Ninh nói có thể mang theo người nhà đó!]

Ôn Nguyên: [Huống hồ, trước khi cậu bị thương mất trí nhớ, cậu cũng từng tham gia dự án này, tôi cảm thấy về tình về lý, cậu đều nên đến.]

Hạng Tâm Hà không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm màn hình tivi ngẩn người, người dẫn chương trình đang đọc bản tin tiếp theo, bánh quy trong tay đã chỉ còn một cái vỏ bao bì, gốc tai trở nên hơi nóng, cậu ném vỏ vào thùng rác, không biết nên trả lời lời mời của Ôn Nguyên như thế nào.

Cậu nếu qua đó, sẽ dọa Trần Triều Ninh giật mình chứ?

Như vậy không được, cậu cảm thấy không tốt lắm, sẽ rất mạo muội.

Ôn Nguyên đại khái biết suy nghĩ của cậu, nói với cậu:

[Tôi biết rồi, cậu cứ coi như tôi thuận miệng nhắc tới, không đến cũng không sao, hê hê, tôi chỉ là thuận miệng chia sẻ với cậu chuyện vui thôi, cậu bây giờ đã yêu đương, có đối tượng, tự nhiên phải hẹn hò với bạn trai.]

Hạng Tâm Hà ôm gối dựa, cẩn thận sửa lại cho cậu.

xxh: [Vẫn chưa yêu đương.]

Ôn Nguyên: [Hôm nào đưa tôi gặp mặt một lần, tôi xem xem có đẹp trai hơn anh Ninh không.]

Hạng Tâm Hà chột dạ, gửi cho cậu một gói biểu cảm gượng cười.

Kết thúc cuộc trò chuyện với Ôn Nguyên, lướt xuống dưới, tìm được khung chat với Trần Triều Ninh, sau khi tách ra vào đêm chơi cầu trượt, không gặp mặt, cũng không nói chuyện mấy, Hạng Tâm Hà tùy ý lướt lên trên, nội dung lác đác không có mấy, cuối cùng thoát ra, tiếp đó mở bản báo cáo điều tra mà Ôn Nguyên gửi cho cậu lúc đầu.

Không biết đang nghĩ cái gì, lúc tắt tài liệu, mặt đều đỏ bừng.

Đồng hồ trẻ em có tin nhắn mới.

Ôn Nguyên: [Cậu làm gì?]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Không làm gì cả.]

Có thể là tim đập hơi nhanh, mặt hơi nóng, đại khái cũng có một chút xíu muốn gặp mặt Trần Triều Ninh thôi.

Cái khác cũng không có gì.

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Hộp Gấu Hạt Dẻ đã tuyệt bản, nhưng nhà này ra trứng mù mới, tôi muốn đi quay.]

Ôn Nguyên: [Nghi hoặc.gif]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Tôi nhất định sẽ quay được tất cả những thứ tôi muốn.]

Ôn Nguyên: [Cái đó chưa chắc.]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Tôi bây giờ giá trị may mắn đang đầy, đừng đả kích tôi.]

Ôn Nguyên rất lâu sau mới gửi tới một cái xoa đầu, cậu vui vẻ trả lời cảm ơn người ta, đột nhiên nhớ tới Quyền Đàm, cậu còn một chuyện rất quan trọng chưa làm.

Quyền Đàm trước khi ăn cơm tối mới kết thúc một cuộc họp siêu dài, nhận được điện thoại của Hạng Tâm Hà, anh đứng ở một góc yên tĩnh cách phòng họp không xa nghe máy.

"Tâm Hà?" Có hơi bất ngờ, cười nói: "Gần đây anh bận quá, đều không có thời gian liên lạc với em, đang định tối nay hẹn em đi ăn, có chuyện muốn nói."

Hạng Tâm Hà đồng ý, bất ngờ nói: "Em vừa khéo cũng có chuyện muốn nói với anh ạ."

"Vậy lát nữa anh đi đón em."

"Anh Quyền Đàm, không cần đâu, em tự bắt xe đi là được."

Quyền Đàm không cho cậu cơ hội này, "Không nói nữa, kết thúc anh tìm em sau."

"Vâng~"

Lúc về văn phòng Yuki đang cầm điện thoại, đi đi lại lại trong văn phòng anh, thấy anh qua giống như vớ được cọng rơm cứu mạng: "Quyền tổng."

"Chuyện gì?"

Anh đưa tay mở cửa văn phòng, Yuki "a" một tiếng, anh vừa khéo nhìn thấy người ngồi bên trong.

"Quyền tổng, tôi không cản được anh ta, anh ta cứ đòi vào." Yuki toát mồ hôi lạnh, đã định sẵn lát nữa sẽ viết đơn xin nghỉ việc, "Xin lỗi."

Quyền Đàm nhìn chằm chằm người đàn ông trẻ tuổi chiếm ghế của mình, mỉm cười: "Không sao, Yuki, cô đi làm việc của mình trước đi."

Yuki chỉ có thể kiên trì nói: "Vâng."

Cửa văn phòng được đóng lại rất nhẹ, người đàn ông trẻ tuổi sau chiếc bàn làm việc khổng lồ đội mũ lưỡi trai và khẩu trang màu đen, khi Quyền Đàm bước vào thì tháo mũ xuống trước, tóc tai rối bời, bị anh tùy ý xoa xoa, anh giơ màn hình điện thoại đang sáng lên, đầu ngón tay gõ gõ nói: "Cuộc họp này của anh kéo dài 1 tiếng 13 phút."

Quyền Đàm mặt không cảm xúc đánh giá anh.

"Bỏ chân cậu từ trên bàn tôi xuống."

"Tôi không có tên à?" Người đàn ông không vui nói: "Tôi là đến đưa đồ tốt cho anh đấy."

Quyền Đàm coi như có kiên nhẫn.

"Đồ tốt gì."

"Gần đây anh không phải đang tìm một chiếc máy ảnh sao? GM-02." Lần này tháo cả khẩu trang xuống, lộ ra một khuôn mặt mang tính công kích cực mạnh, nói: "Loại máy ảnh kiểu cũ đã ngừng sản xuất này, thị trường đồ cũ cũng không dễ tìm, nhưng vừa khéo tôi có."

"Du Ôn Thư."

"Sao?"

"Đưa nó cho tôi."

Du Ôn Thư lại gác chân lên bàn làm việc, ánh mắt nhìn thẳng vào Quyền Đàm, một bộ dạng đàm phán của kẻ chiến thắng: "Hôm nay đi ăn với tôi tôi sẽ cân nhắc một chút."

......

Hạng Tâm Hà buổi chiều đi siêu thị một chuyến, xách túi to túi nhỏ đồ đạc nghỉ ngơi lúc đợi thang máy, còn không quên dùng đồng hồ nói chuyện với Ôn Nguyên.

"Tôi mua rất nhiều đồ ăn ngon, đợi gặp mặt đưa cho cậu một ít."

Cậu trực tiếp gửi tin nhắn thoại, Ôn Nguyên trả lời cũng rất nhanh.

[Đồ ăn vặt?]

Tâm Hà Tiểu Bảo: "Ừ ừ, lần trước có người cho tôi mấy túi bánh quy, tuy rằng nam việt quất khô bên trong chua chua, nhưng ngon lắm, tôi vừa khéo nhìn thấy trong siêu thị liền mua rất nhiều, cho cậu một ít, chia cho anh ấy một ít nữa."

Giọng nói về sau nhỏ xíu, nghe như đang xấu hổ.

Ôn Nguyên: [Anh ấy là ai?]

Tâm Hà Tiểu Bảo: "Anh ấy...... tôi sau này nói cho cậu biết nhé, bây giờ tôi vẫn chưa xác nhận rõ ràng, aiy, có điều chắc là nhanh thôi."

Ôn Nguyên: [Tâm Hà Tiểu Bảo.]

Cửa thang máy mở ra, Hạng Tâm Hà xách đồ đi vào, sờ sờ đồng hồ trả lời Ôn Nguyên: "Rất nhanh thôi, được không?"

Ôn Nguyên: [Được.]

Tâm trạng rất tốt, Hạng Tâm Hà ngân nga bài hát về nhà, thì gặp phải Tần Lâm đứng ở cửa nhà cậu.

Người phụ nữ mặc một chiếc váy dài ôm mông, thân trên là áo len cùng màu, tóc xõa, chân đi một đôi giày cao gót, trang điểm không sắc sảo như lúc làm việc trước kia, thêm vài phần nhu hòa.

"Tần di......"

Cậu mở cửa mời Tần Lâm vào, "Không cần thay giày đâu ạ." Tần Lâm đi giày cao gót vào, cậu mới chú ý tới đồ vật người phụ nữ xách trong tay.

"Là ba con mua, bảo dì đưa qua."

Hộp quà tinh xảo được Tần Lâm đặt trên bàn dài trong phòng khách cậu, nhìn từ logo thương hiệu và hình ảnh lộ ra, là một chiếc máy ảnh cậu không biết tên.

"Hình như là thương hiệu nước ngoài, ba con nhờ bạn mua." Tần Lâm đi một vòng trong phòng, dựa vào cạnh bàn, nói với cậu: "Từ sau khi trở về từ đảo cồn cát, ông ấy cũng không vui, tâm trạng vẫn luôn không tốt, con biết ông ấy mà, lão ngoan cố, đừng nói là con, chính là dì mỗi lần cãi nhau với ông ấy, sống chết cũng không chịu cúi đầu."

Tần Lâm vừa nói vừa thở dài, "Dì đồng ý với ông ấy đến đây cũng không có ý gì khác, con dù sao cũng là con trai ông ấy, ông ấy cứ nói người một nhà người một nhà, cũng không thể cãi nhau một trận liền cả đời không qua lại chứ? Ông ấy mua bộ đồ này tặng con, cũng coi như đã cúi đầu, con dành thời gian về thăm ông ấy đi."

Hạng Tâm Hà im lặng không nói, đứng sững sờ trên thảm ở giữa phòng khách, nhịp tim trong nháy mắt bình ổn đến cực điểm, dường như không một tiếng động, tầm mắt cậu thu lại từ chiếc máy ảnh mới mua, nhìn về phía Tần Lâm: "Ông ấy gần đây rất bận ạ?"

"Hơi hơi đi." Tần Lâm chép miệng, thở dài thật sâu: "Con cũng đừng cố chấp nữa, lần trước dì cãi nhau với con ấy à, dì đã suy nghĩ kỹ, có thể dì quả thực có hơi cảm tính, không nên làm ầm ĩ với chon, nhưng con cũng nên hiểu cho dì, dì kết hôn với ba con bao nhiêu năm nay, Cánh Tư đều đã 8 tuổi, bà ấy là mẹ con, là vợ trước của Hạng Vi Viên, nhưng dì không quen bà ấy mà, hàng năm đều phải đi cúng bái, đổi lại là ai trong lòng sẽ dễ chịu?"

Hạng Tâm Hà nhẹ nhàng cuộn tròn ngón tay, Tần Lâm nói chuyện không ngừng được.

"Dì sống cùng con dưới một mái nhà lâu như vậy, không nói tình cảm sâu đậm bao nhiêu, nhưng làm thế nào cũng không thể coi là người xa lạ, Cánh Tư hồi nhỏ nghịch ngợm một chút, nhưng ít nhất bây giờ là một đứa trẻ ngoan, nó gọi con bao nhiêu năm anh trai, Tâm Hà."

Trong mắt Tần Lâm bắt đầu hiện lên thứ mà Hạng Tâm Hà xem không hiểu, giống như cầu xin.

"Có một số việc đã qua thì cho qua đi, không ai sẽ mãi đứng ở đó đợi đâu, con không phải trẻ con, phải học cách chấp nhận, cũng phải học cách nhìn về phía trước, cũng phải học cách tha thứ."

Giống như có ý gì đó, Hạng Tâm Hà đột nhiên cảm thấy đầu hơi đau.

Cậu nhíu mày, dùng lòng bàn tay ấn mạnh vào thái dương, cơn đau từng tia từng sợi trở nên dùi tim.

"Con......" Tần Lâm lo lắng nói: "Con làm sao vậy?"

Trán toát mồ hôi lạnh, Hạng Tâm Hà sắc mặt trắng bệch lắc đầu: "Không sao ạ."

Tần Lâm thở phào nhẹ nhõm, "Vậy thì được, không sao dì đi trước đây."

Tiếng giày cao gót giẫm trên gạch men rất giòn, cũng rất ổn định, từng tiếng rơi vào tai Hạng Tâm Hà, cậu đột nhiên nói: "Tần di."

Tần Lâm không hiểu ra sao xoay người lại, Hạng Tâm Hà đã khôi phục như thường, sắc mặt trông không còn trắng bệch như vậy nữa.

"Dì thay con nói với ba, cái con cần không phải là một chiếc máy ảnh mới, bây giờ con cũng không cần máy ảnh nữa."

Có thứ gì đó lướt nhanh qua trước mắt Tần Lâm, tai ong lên một tiếng, bà nhìn khuôn mặt quen thuộc của Hạng Tâm Hà, đột nhiên nhớ tới buổi sáng hôm cậu lần đầu tiên dọn ra khỏi nhà năm đó, đứng trước cổng lớn ngập tràn ánh nắng.

"Con buồn không phải vì máy ảnh hỏng, con cũng không trách Cánh Tư, máy ảnh của con đã sửa xong rồi."

Trước Tiếp