Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 53: Cầu Trượt Vận May

Trước Tiếp

Lúc Trần Triều Ninh rời khỏi công ty vào buổi chiều, máy ảnh của Hạng Tâm Hà được anh khóa trong văn phòng, anh và Lục Tự đã lâu không gặp, cùng nhau ăn cơm, lúc đi thuận tay lấy đi mấy túi bánh quy nhỏ từ chỗ Lục Tự, lúc đó Lục Tự suýt chút nữa trở mặt với anh.

"Cậu mang đến chẳng phải là cho tôi ăn sao?"

"Ai nói mang đến là cho cậu ăn? Loại này rất ngon, để lại cho tôi một ít." Lục Tự nhét vài cái còn lại vào túi, bực bội nói: "Thẩm Khâm Ngôn có phải học theo cậu không, cậu ta lần trước cũng lấy của tôi mấy túi, mượn hoa dâng phật tặng cho bạn trai nhỏ của cậu ta."

"Bạn trai nhỏ?" Trần Triều Ninh có chút ấn tượng, "Phục vụ kia?"

"Cậu từng gặp?"

"Ừ, một lần." Còn là gặp ở nhà vệ sinh hôn nhau bị anh bắt gặp.

"Xì, cái đám chết tiệt đồng tính luyến ái này."

"......" Trần Triều Ninh có ảo giác cái đám chết tiệt đồng tính luyến ái này cũng bao gồm cả mình, anh xua tay với Lục Tự, "Tôi đi đây."

"Đi đâu? Buổi tối đến quán bar của tôi uống rượu đi."

"Có việc."

"Cậu cũng yêu đương sao?"

"...... Không."

"Hừ."

Bảy giờ ra khỏi nhà hàng, lái xe đến Vân Kính Nhất Hiệu, đường hơi tắc, gần 40 phút mới đến nơi.

Mấy hôm trước trời mưa liên tiếp 2 ngày, nhiệt độ ban đêm hơi thấp, Hạng Tâm Hà mặc một chiếc áo khoác thể thao có mũ đứng bên đường, 2 tay đút túi áo, đứng dưới đèn đường dùng chân đá sỏi chơi.

Đèn xe sáng choang, chiếu lên khuôn mặt trắng nõn của Hạng Tâm Hà, cậu nhìn về phía này, trong mắt lấp lánh ánh sáng, chậm chạp đi tới, cửa sổ xe hạ xuống, Hạng Tâm Hà khom lưng, mím môi cười: "Anh đến rồi à."

Không biết đợi bao lâu, lúc lên xe mang theo một luồng gió, Trần Triều Ninh cảm thấy lạnh, hỏi cậu: "Cậu đợi ở nhà không được sao? Tôi chẳng phải đã nói đến nơi sẽ gọi cậu."

Cậu thắt dây an toàn cho mình, vị trí ban ngày vừa ngồi lúc này lại ngồi lên, chỉ là người lái xe đã đổi, cảm xúc trong lòng không nói rõ được là gì, nói chuyện cũng hàm hồ.

"Tôi tưởng anh sẽ giống như lần trước đến rất nhanh."

Dưới mông bị cộm, âm thanh còn rất giòn, cậu đưa tay sờ, phát hiện là mấy túi bánh quy, trong đó có hai túi đã bị cậu ngồi vỡ vụn.

Xe khởi động chạy vào dòng xe cộ tiếp theo, Hạng Tâm Hà cầm bánh quy trong xe hỏi Trần Triều Ninh: "Sao anh lại để bánh quy ở đây?"

Cậu dùng tay bóp bóp, "Hình như nát vụn rồi."

Trong xe tối om chỉ có tiếng Trần Triều Ninh bật đèn xi nhan, anh nói: "Vậy thì ăn nó đi."

Hạng Tâm Hà im lặng quay người lại, hồi lâu mới ngại ngùng nói: "Anh có phải...... có phải chuyên môn mang đến cho tôi ăn không?"

Trần Triều Ninh không trả lời, ngón tay v**t v* vô lăng.

Hạng Tâm Hà cũng không quá khách sáo, xé vỏ bao bì, cẩn thận từng li từng tí không để vụn rơi trong xe, dùng tay hứng bên dưới, "Cảm ơn nhé, ngon lắm bên trong hình như có nam việt quất."

"Đúng rồi." Lúc này cậu mới hỏi: "Anh muốn đưa tôi đi đâu vậy?"

Trần Triều Ninh dừng lại ở đèn đỏ phía trước, nghiêng mặt hỏi cậu: "Cậu còn không biết tôi muốn đưa cậu đi đâu, đã đi cùng tôi?"

"Là máy ảnh sửa xong sao?"

"Chưa."

"Vậy......" Hạng Tâm Hà cúi đầu, túi bánh quy nhỏ trong tay đã ăn hết, chỉ còn lại vụn bánh đầy lòng bàn tay, tim đập hơi nhanh, mặt cũng rất nóng.

"Anh muốn hẹn hò với tôi sao?"

Dù sao Trần Triều Ninh cũng thích cậu, cậu chắc nói không sai đâu nhỉ? Vừa đưa bánh quy cho cậu, vừa lái xe đưa cậu đi hóng gió, không phải hẹn hò, thì còn có thể là gì chứ?

Đèn xanh đã bật, Trần Triều Ninh cũng không đi, xe phía sau bóp còi inh ỏi, Trần Triều Ninh cũng không hề lay động.

"Tôi đang hẹn hò với cậu?" Anh hỏi.

"Không phải sao?"

Xe cộ qua lại đối diện thỉnh thoảng đèn xe sẽ chiếu vào, Trần Triều Ninh nhìn thấy gò má ửng hồng của cậu.

Đèn xanh lại sáng lên, Trần Triều Ninh yết hầu lăn lộn, trong tiếng còi xe chói tai lái về phía trước.

Muốn nói Hạng Tâm Hà thật ra cũng không nói sai, về phần hẹn hò, với quan hệ hiện tại của anh và Hạng Tâm Hà, hình như cũng có thể tính là vậy, anh không bài xích.

Xe dừng ở gara tầng hầm, Hạng Tâm Hà vẫn còn ôm mấy túi bánh quy ngẩn người, "Đây là đâu?"

"Nhà tôi."

"!" Hạng Tâm Hà hơi co người về phía góc, thầm nghĩ tiến độ nhanh như vậy có vẻ không tốt lắm, nhưng Trần Triều Ninh chỉ liếc cậu một cái sau đó xuống xe, cậu xám xịt cũng xuống xe theo.

Bọn họ đi thang máy từ tầng hầm lên tầng 1, sau đó vòng qua một hành lang, bên ngoài gió hơi lớn, bánh quy được Hạng Tâm Hà bỏ vào trong túi, cậu đi theo Trần Triều Ninh dọc theo ánh đèn đường lờ mờ trong khu chung cư đi xuyên qua cửa sau một tòa nhà, cho đến khi nhìn thấy một cái cầu trượt màu xanh vàng, mới dừng bước.

Đèn đường xung quanh ẩn trong lùm cây không cao không thấp, tiếng lá cây bị gió thổi xào xạc hơi giống tiếng bánh quy cậu vừa nhai trong miệng.

Trần Triều Ninh tự mình ngồi trên ghế dài bằng gỗ trước cầu trượt, hất cằm nói: "Mấy hôm trước trời mưa, nhưng sáng nay có trẻ con chơi ở đây, không bẩn nữa."

Ý đại khái là đều được mông trẻ con lau sạch.

Hạng Tâm Hà đứng ngây người, vẫn ngại ngùng không dám chạy lên trượt trước mặt anh.

"Anh còn nhớ à."

Đã một thời gian không hút thuốc, Trần Triều Ninh theo thói quen sờ túi, phát hiện trống không liền dứt khoát chống 2 tay lên mép ghế, anh nhìn về phía Hạng Tâm Hà: "Tôi chắc là chưa mắc bệnh mất trí nhớ tuổi trung niên đâu, cho nên trí nhớ cũng không tồi."

"Anh chỗ nào tính là trung niên, đại khái là thanh niên trai tráng."

"...... Cậu có chơi không?"

"Chơi."

Hạng Tâm Hà trông có vẻ thực sự vui mừng, chạy từ bậc thang lên, nhưng dù sao cũng là đồ chơi của trẻ con, cậu phải khom lưng mới được.

"Trần Triều Ninh." Cậu nắm lấy lan can, đôi mắt dưới ánh đèn đường ban đêm vừa ẩm ướt vừa sáng ngời, "Hôm nay tôi xem một bản báo cáo điều tra."

"Ừ."

Cậu nhìn nhau với Trần Triều Ninh, vài giây sau lại không tự nhiên quay mặt đi, "Là Ôn Nguyên gửi cho tôi, tôi cảm thấy, anh nói hôn môi có thể nâng cao giá trị may mắn, hình như cũng có chút đạo lý."

Trần Triều Ninh đương nhiên biết cậu đang nói cái gì, nhếch môi cười cười: "Ồ, gửi tôi xem xem?"

"Nói sau đi." Thứ này cũng không thể tùy tiện cho Trần Triều Ninh xem.

Hạng Tâm Hà co chân ngồi xuống, sau đó dùng sức trượt xuống, cậu đã quá lâu không chơi, không biết có phải hôm nay cậu mặc quần quá mỏng hay không, sao cứ cảm thấy ma sát đau mông thế nhỉ?

Cậu ngồi ở dưới đáy cầu trượt mãi không dậy, khoảnh khắc trượt xuống chỉ có vài giây, đầu óc trống rỗng, gió thổi qua bên tai, khóe mắt liếc thấy Trần Triều Ninh, lúc máu huyết lưu thông nhanh chóng cả người đều vô cùng tỉnh táo.

Trần Triều Ninh không biết từ lúc nào đã đi đến trước mặt cậu, cậu ngẩng mặt lên, người trước mắt ngược sáng, bóng râm bao phủ toàn bộ cậu, nhưng cậu không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Trần Triều Ninh.

Cậu gọi tên Trần Triều Ninh một lần nữa.

"Nếu máy ảnh không sửa được, cũng không sao." Cậu nói: "Bởi vì cũng lâu năm lắm rồi."

Cậu phải chấp nhận sự ra đi của một số thứ, "Chỉ cần ảnh bên trong có thể lấy ra được là được."

Trần Triều Ninh im lặng nhìn cậu rất lâu, kéo dài giọng "ồ" một tiếng: "Ảnh? Là một tấm của mẹ cậu, còn có vô số tấm của tôi, và bao gồm cả một đoạn video?"

Thế mà quên mất vụ này, Hạng Tâm Hà mặt đỏ tía tai đứng dậy, "Sao anh lại nhìn trộm?"

"Tôi không nhìn, sao biết hỏng ở chỗ nào?"

Hạng Tâm Hà không thể ngụy biện, có điều danh tiếng b**n th** đã sớm bị gán cho, hình như cũng chẳng sao cả.

"Ừ, được thôi, dù sao anh cũng đã nhìn thấy hết."

"Không còn gì khác muốn nói?"

"Không có." Cũng không phải, có đấy, Hạng Tâm Hà l**m l**m môi, "Cảm ơn anh hôm nay đưa tôi đi chơi."

Trần Triều Ninh khoác một chiếc áo vest thường, bên trong là áo sơ mi màu xanh nhạt, ánh sáng không tốt lắm, Hạng Tâm Hà chỉ có thể nhìn thấy yết hầu lộ ra bên ngoài của anh, cậu hôm nay rất có dũng khí, ngước mắt nhìn nhau với anh, cong mắt cười.

"Bây giờ vui rồi?" Trần Triều Ninh nhìn cậu hỏi.

Cậu gật gật đầu nói: "Ừ."

"Bánh quy rất ngon, chỉ là nam việt quất hơi chua một chút, cầu trượt cũng rất vui, biết thế tôi mặc dày hơn chút, làm mông tôi hơi đau." Hạng Tâm Hà nói từng chuyện một: "Tôi nghiêm túc đấy, máy ảnh không sửa được không sao."

Trần Triều Ninh hiển nhiên không thích nghe lời này, "Cậu nghi ngờ ai vậy?"

"Không có mà."

"Tôi hỏi cậu."

"Chuyện máy ảnh bị hỏng, cậu nói cho Quyền Đàm chưa?"

Hạng Tâm Hà thành thật nói: "Nói rồi."

"......" Trần Triều Ninh lạnh lùng nói: "Cái này thì không quên ha, làm lại một lần cũng nhớ tìm anh ta trước?"

"Anh nói cái gì? Aiz, là bởi vì lúc đó tôi hết cách mà, chỉ muốn hỏi anh ấy có kênh nào không thôi."

Trần Triều Ninh nhướng mày, thầm nghĩ ông anh họ này của anh lần này cũng biết điều đấy, không đến hỏi anh chuyện máy ảnh, định tự mình âm thầm giải quyết.

"Đừng để ý đến anh ta, nghe thấy chưa?"

"Hở." Hạng Tâm Hà muốn hỏi tại sao, nhưng lại nhớ ra chuyện khác, "Tôi vẫn chưa nói xong mà."

Trần Triều Ninh ngồi lại lên chiếc ghế dài kia, Hạng Tâm Hà đi theo sau mông anh, 2 tay căng thẳng vặn xoắn vào nhau, xem ra lời tiếp theo muốn nói là đã chuẩn bị từ lâu.

Cậu không ngồi, đứng nói.

"Buổi hẹn hò hôm nay, tôi rất hài lòng." Hạng Tâm Hà đỏ mặt.

Trần Triều Ninh cố ý không nhìn cậu, đầu ngón tay chạm vào tai.

Hạng Tâm Hà nói tiếp: "Tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ."

"?" Trần Triều Ninh nhíu mày: "Cậu suy nghĩ cái gì?"

"Suy nghĩ chuyện yêu đương với anh."

Trần Triều Ninh lập tức đứng dậy, cái này còn cần suy nghĩ sao? Chẳng lẽ bọn họ không phải đã......

"Cậu trêu tôi à?" Giọng điệu thực sự không thể tin nổi.

"Đương nhiên không có." Hạng Tâm Hà mở to hai mắt, "Sao anh lại nghĩ như vậy? Tôi chỉ cho rằng, qua lại nên thận trọng, không thể tùy tiện, huống hồ......"

Huống hồ cậu còn chưa từ chối Quyền Đàm, cậu phải xử lý sạch sẽ những tình cảm lung tung rối loạn này mới có thể bắt đầu, cậu không phải là loại người bắt cá 2 tay.

Quan trọng nhất là, bản thân cậu vẫn chưa xác định tình cảm đối với Trần Triều Ninh, là bởi vì Trần Triều Ninh nói sẽ giúp cậu sửa máy ảnh, hay là chăm sóc cậu lúc bị bệnh, không muốn vì là phán đoán sai lầm lúc bản thân yếu đuối, cho nên cậu cần một chút thời gian suy nghĩ cẩn thận nghiêm túc mới được.

"Anh đừng giận mà." Hạng Tâm Hà an ủi anh.

Gân xanh trên trán Trần Triều Ninh sắp nổi lên, Hạng Tâm Hà tên đồng tính luyến ái đáng ghét đáng chết này biến anh cũng thành đồng tính luyến ái xong vậy mà chỉ nói với anh sẽ suy nghĩ một chút?

Coi anh là Quyền Đàm chắc?

Hạng Tâm Hà biết anh không vui, đi về phía trước một bước dán sát vào anh, nghiêng đầu quan sát biểu cảm của anh, nhẹ giọng nói: "Tuy rằng tôi không biết anh thích tôi từ khi nào, nhưng anh yên tâm."

Cậu nói được một nửa liền bám lấy vai Trần Triều Ninh, hơi hất cằm lên hôn anh một cái, bầu không khí trong nụ hôn này biến chất.

"Bây giờ 2 chúng ta đều đãlà đồng tính luyến ái nam, tôi có kinh nghiệm hơn anh, sẽ chịu trách nhiệm với anh."

Trần Triều Ninh cười một tiếng từ tận đáy họng, đưa tay kẹp lấy cằm cậu, hung hăng cắn cậu một cái.

"Ưm......"

Cái bóng dưới đèn ôm thành một cục, lắc la lắc lư.

Hạng Tâm Hà về đến nhà lúc hơn 10 giờ, Trần Triều Ninh đưa cậu đến cổng Vân Kính Nhất Hiệu, sau khi xuống xe tạm biệt người ta, xoay người chạy vào trong cổng lớn.

Trần Triều Ninh trơ mắt nhìn cậu biến mất trong màn đêm ánh sáng lờ mờ, Gia Viên Của Bảo Bối cuối cùng cũng gửi tin nhắn mới tới.

[Bảo bối sạc đầy điện hôm nay cũng tràn đầy sức sống~]

Trên mặt Tâm Hà Tiểu Bảo nở một bông hoa, nhe 2 hàm răng đều tăm tắp cười, Trần Triều Ninh rũ mắt, trong xe dường như vẫn còn vương lại mùi hương thuộc về Hạng Tâm Hà, anh ấn vào ảnh đại diện của Tâm Hà Tiểu Bảo.

[Tâm Hà Tiểu Bảo.]

Chưa đến vài giây đã nhận được hồi âm.

[Có mặt!]

[Hôm nay tôi vui quá!]

[Thật đấy!]

[Giá trị may mắn của tôi UP UP!]

Khóe miệng Trần Triều Ninh nhếch lên, vừa định trả lời cậu, kết quả câu tiếp theo của Tâm Hà Tiểu Bảo gửi tới.

[Ôn Nguyên, ngủ ngon (hôn hôn hôn hôn hôn hôn)]

"......"

Mặt đen đi rất nhanh, anh nhìn chằm chằm vào điện thoại, 2 chữ Ôn Nguyên trực tiếp kéo anh rơi xuống hầm băng, hơn nữa, tại sao lại gửi hôn hôn?

Hạng Tâm Hà gửi hôn hôn cho Ôn Nguyên là có ý gì?

Bọn họ không phải bạn bè sao?

Bạn bè cũng có thể hôn?

Điện thoại lại vang lên.

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Cậu cũng gửi cho tôi một cái đi.]

Trần Triều Ninh nghiến răng nghiến lợi, gửi lại cho cậu một cái hôn hôn.

___________________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Chào mừng các quan sát viên yêu đương đến chỉ đạo, thường nhật yêu đương của voi con và quý ngài chim gõ kiến~

Trước Tiếp