Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 56: Chờ Lệnh

Trước Tiếp

Vô duyên vô cớ nhận được một cuộc gọi quấy rối, lại vô duyên vô cớ bị cúp máy, dẫn đến tâm trạng Trần Triều Ninh không tốt lắm, nhưng điều khiến anh khó chịu hơn là, anh phát hiện không liên lạc được với Hạng Tâm Hà.

Sau khi ra khỏi quán bar của Lục Tự, định vị của Tâm Hà Tiểu Bảo dừng lại ở nhà hàng kia, tín hiệu dần dần yếu đi, đến cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Phản ứng đầu tiên là cho rằng đồng hồ trẻ em hết pin tắt máy, cho nên dùng Wechat gửi tin nhắn cho Hạng Tâm Hà.

czn: [Việc chính đáng làm xong chưa?]

Đợi 5 phút, Hạng Tâm Hà đều không trả lời.

czn: [Nói chuyện.]

Vẫn không trả lời.

Có dự cảm không tốt, Trần Triều Ninh trực tiếp gọi điện thoại thoại cho Hạng Tâm Hà, lần này có phản hồi, nhưng hiển thị là bị từ chối.

"Làm cái gì vậy?"

Trần Triều Ninh chưa từ bỏ ý định, gọi thêm một cuộc qua, vẫn bị từ chối, cứ như vậy, lặp đi lặp lại gọi năm lần, toàn bộ bị từ chối.

Xe đỗ ở bãi đỗ xe cách cửa sau quán bar của Lục Tự không xa, anh đứng bên cạnh xe hóng gió lạnh, đèn đường ở đây hình như đã hỏng, trong hoàn cảnh tối om chỉ có ánh sáng lạnh toát ra từ màn hình điện thoại của mình.

Anh từ bỏ gọi điện thoại, chạy thẳng đến nhà hàng Hạng Tâm Hà từng ở.

Tốc độ xe rất nhanh, trên đường anh còn gọi điện thoại cho Quyền Đàm, cuộc đầu tiên không nghe, cuộc thứ 2 cũng không nghe, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, kết quả cuộc thứ 3 có người nghe, mắng 2 câu, hỏi anh: "Hạng Tâm Hà đâu? Anh lại hẹn cậu ta ăn cơm à? Em hỏi anh, cậu ta đi đâu rồi?"

Trong ống nghe truyền đến giọng nói của một người đàn ông lạ mặt.

"Hạng Tâm Hà là ai? Tôi không biết." Người nọ giọng điệu rất cảnh giác, nói: "Trần, Triều, Ninh? Tôi nhận ra anh, con robot đó là của anh, anh còn là...... em họ của Quyền Đàm?"

Trần Triều Ninh không để ý đến mấy lời lung tung rối loạn vô nghĩa này của người này, đi thẳng vào vấn đề: "Bảo Quyền Đàm nghe máy nói chuyện với tôi."

"Hóa ra người hôm nay anh ta hẹn tên Hạng Tâm Hà?" Người nọ hừ lạnh một tiếng, giống hệt như cười nhạo: "Nhưng rất xin lỗi, tôi không thể nói cho anh biết, tôi chưa từng gặp Hạng Tâm Hà này, Quyền Đàm hôm nay càng chưa từng gặp, bye bye~"

Trong điện thoại là tiếng tút tút kéo dài vô tận, thái dương Trần Triều Ninh giật mạnh vì tức giận.

"Đệch."

Sau khi đến nhà hàng, căn bản không nhìn thấy bóng dáng Hạng Tâm Hà, nhân viên phục vụ chủ động sán vào gần hỏi anh có đặt trước không, anh trực tiếp hỏi: "Cô có nhìn thấy một người, chắc là đeo một cái túi chéo màu đen, trên túi toàn là búp bê không."

Nhân viên phục vụ gật đầu: "Có, cậu ấy vừa đi chưa được bao lâu."

"Đi một mình?"

"Vâng."

Đến muộn một bước, nhưng xem ra không xảy ra chuyện gì.

Nhân viên phục vụ vốn định hỏi người đàn ông đột nhiên xuất hiện này và vị khách ban nãy có phải bạn bè không, thuận tiện nói cho anh biết lúc người đó đi sắc mặt không tốt lắm, lúc đỏ lúc trắng, có thể bị ốm cũng không chừng, dù sao lúc cúp điện thoại tay còn đang run, tuy rằng không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô xuất phát từ lòng tốt hỏi thăm một phen, lại được báo cho biết không sao, cô ấy cũng không tiện hỏi nhiều nữa.

Chỉ là còn chưa mở miệng, người đàn ông trước mắt đã quay đầu đi luôn.

Xe của Trần Triều Ninh đỗ ngay bên đường, thời gian này quá ngắn chưa bị dán giấy phạt, anh quay đầu xe đi đến Vân Kính Nhất Hiệu.

......

Hạng Tâm Hà cũng không về Vân Kính Nhất Hiệu, sau khi ra khỏi nhà hàng liền liên lạc với Ôn Nguyên, 2 người hiện đang ngồi ăn đồ nướng ở một quán vỉa hè chợ đêm.

"Cậu nói hôm nay không có thời gian, tôi còn tưởng cậu bận lắm chứ."

Ôn Nguyên cầm 2 chai bia, mở nắp trực tiếp uống như nước lã, Hạng Tâm Hà ngồi đối diện cậu vẫn luôn cúi đầu, màn hình điện thoại chưa từng tắt.

"Tâm Hà?"

Quyền Đàm 10 phút trước gửi tới một tin nhắn Wechat.

Anh Quyền Đàm: [Tâm Hà, thực sự vô cùng xin lỗi, hôm nay xảy ra chút sự cố, chưa kịp liên lạc với em kịp thời, ngày mai anh tìm em, đợi anh.]

xxh: [Không sao đâu anh Quyền Đàm, anh không sao là tốt ạ.]

Bên dưới chính là ảnh đại diện của Trần Triều Ninh, hiển thị có mấy tin nhắn mới, đều là cuộc gọi thoại vừa nãy cậu từ chối nghe, trong lòng bức bối, không dễ chịu lắm, cậu hít mũi một cái, ngẩng đầu nói với Ôn Nguyên: "Tôi cũng muốn uống rượu."

Ôn Nguyên thấy tâm trạng cậu không tốt, mở một chai bia khác đưa cho cậu, hỏi: "Cậu nói không liên lạc được với Quyền tổng, anh ấy không sao chứ? Tôi cảm thấy có thể là do anh ấy quá bận, người bận rộn như bọn họ đột xuất có việc phải xử lý là chuyện quá bình thường."

Hạng Tâm Hà rót bia trong chai ra cốc, gật đầu nói: "Anh ấy trả lời tôi rồi, nói có chút sự cố, nhưng không có chuyện gì lớn."

"Vậy thì tốt."

Ôn Nguyên ăn lạc trên bàn hỏi cậu: "Hôm nay sao cậu đột nhiên hỏi tôi chuyện đồng hồ trẻ em thế? Trong điện thoại tôi thực sự không có lịch sử trò chuyện, ai nói chuyện với cậu vậy?"

Hạng Tâm Hà có hơi oán trách nhìn cậu, tủi thân nói: "Là Trần Triều Ninh."

"Cái gì?!"

Tửu lượng Hạng Tâm Hà không tốt, uống 2 ngụm là đỏ mặt, bia vừa đắng vừa chát, khó uống đến mức mặt cậu nhăn nhúm: "Chuyện này không phải bí mật của 2 chúng ta sao? Ôn Nguyên, cậu nói thật cho tôi biết, tại sao số điện thoại thêm vào lại là anh ấy?"

Cậu kể lại đầu đuôi chuyện thêm số mới này cho Ôn Nguyên: "Cậu nói là máy làm việc của cậu tôi mới đồng ý mà."

"Tôi nói? Có chuyện này sao?"

Trong đầu Ôn Nguyên lướt qua một vạn khả năng, cuối cùng vỗ mạnh xuống bàn: "Tôi biết rồi! Chắc chắn là lần đó."

Hạng Tâm Hà ngây ngốc nhìn cậu nói: "Có một lần anh ấy tịch thu điện thoại tôi, nhưng rất nhanh đã trả lại cho tôi."

"Anh ấy đang yên đang lành tại sao tịch thu điện thoại cậu?"

"Aiya, bởi vì tôi trong giờ làm việc tán tỉnh với bạn gái cũ, không phải... nói chuyện phiếm."

Sự chột dạ chỉ dừng ngắn ngủi 1 giây ở chỗ Ôn Nguyên, cậu liền khẳng định chắc nịch: "Anh ấy chắc là đã dùng điện thoại của tôi thực hiện thao tác."

Hạng Tâm Hà bưng cốc uống một hơi hết sạch bia, cồn đốt cháy dạ dày, da thịt trong nháy mắt nổi lên những nốt sần đỏ li ti, Ôn Nguyên nói với cậu một câu xin lỗi, tràn đầy áy náy nói: "Có phải anh ấy dùng phần mềm nói chuyện với cậu, anh ấy...... lừa cậu?"

Lừa?

Có thể cũng không tính là vậy, dù sao Trần Triều Ninh chưa bao giờ nói anh là Ôn Nguyên.

Nhưng ngầm thừa nhận chính là lừa dối nhỉ, Hạng Tâm Hà nghĩ, cậu vẫn luôn coi đối phương là bạn mình, cái gì cũng nói, nhưng đến cuối cùng lại là một người khác, cứ như vốn tưởng rằng mình đang mặc quần áo đẹp, kết quả phát hiện là đang khỏa thân chạy rông, so với xấu hổ và luống cuống, nhiều hơn là tức giận, nhưng chuyện này đổi lại là ai cũng sẽ tức giận nhỉ.

Hạng Tâm Hà không thừa nhận là thẹn quá hóa giận, huống hồ cái đồng hồ này mục đích ban đầu vẫn là để đề phòng Trần Triều Ninh mới mua.

Cho nên rất nhiều lần trước đó, Trần Triều Ninh đều có thể kịp thời xuất hiện trước mặt cậu, đều là vì bọn họ kết nối hệ thống, nói cách khác bản báo cáo kia thực ra cũng là Trần Triều Ninh gửi cho cậu.

Nghĩ đến nội dung bên trong, đầu Hạng Tâm Hà liền bốc khói, không hiểu tại sao anh lại làm như vậy.

"Không đúng," Hạng Tâm Hà hỏi: "Ôn Nguyên mấy hôm trước cậu không phải còn gửi cho tôi một bản báo cáo sao?"

Ôn Nguyên ừ một tiếng: "Là anh Ninh bảo tôi gửi."

Hạng Tâm Hà bày ra vẻ mặt sắp khóc, Ôn Nguyên vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi Tâm Hà, tôi sai rồi, tôi không nên vì chút lợi lộc cỏn con mà bội tín bội nghĩa, nhưng bản báo cáo kia tôi chưa xem, tôi căn bản không biết viết cái gì, tôi ngay trước mặt anh Ninh gửi cho cậu, sau đó bị anh ấy ép buộc xóa đi, tôi thề."

"Anh ấy sao lại thế chứ." Ôn Nguyên bắt đầu lên án: "Thật không ngờ anh ấy là loại người này, vậy các cậu bây giờ là......"

Hạng Tâm Hà giống như hồ lô kín miệng cái gì cũng không chịu nói nữa, chỉ một lòng uống rượu, cứ thế uống hết hơn một nửa chai, chút còn lại bị Ôn Nguyên ngăn cản không cho cậu uống hết, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, Ôn Nguyên nói muốn đưa cậu về nhà, cậu không chịu, cứ đòi tự về.

"Ôn Nguyên, tôi không sao, không cần lo lắng cho tôi."

Sắc mặt ửng hồng, nhưng nói chuyện chậm chạp vẫn còn có logic, "Tôi muốn ở một mình một lát."

Taxi dừng ở cổng Vân Kính Nhất Hiệu, phía trước vừa khéo đỗ một chiếc ô tô màu đen, tài xế nói với Hạng Tâm Hà ở ghế sau đã đến nơi, Hạng Tâm Hà mới chậm chạp gật đầu: "Cảm ơn, bao nhiêu tiền ạ, cháu quét mã nhé."

Trong điện thoại vẫn có mấy tin nhắn chưa đọc, đều đến từ cùng một người, cậu nhìn cũng không nhìn.

Sau khi xuống xe, gió thổi tạt vào mặt, lùa vào cổ, Hạng Tâm Hà giẫm lên cái bóng dưới đèn đường nhắm mắt lại, chuẩn bị về nhà ngủ một giấc thật ngon.

Cúi đầu suốt dọc đường, không chú ý tới chiếc xe đen đỗ bên cạnh, trước khi bước vào cổng lớn, có người gọi tên cậu từ phía sau.

Hạng Tâm Hà dừng bước, tai rất thính, nhưng mãi không quay đầu lại.

Ánh đèn xe taxi dần dần đi xa, tiếng bước chân phía sau trong đêm tối trống trải đặc biệt rõ ràng, Hạng Tâm Hà bị cồn chiếm đóng đầu óc dâng lên dũng khí nhiều hơn trước kia rất nhiều.

Người làm sai là người khác, cậu có gì phải trốn tránh.

"Tại sao không nghe điện thoại?"

Hạng Tâm Hà hơi nắm chặt tay, xoay người, nhìn thấy Trần Triều Ninh bị ánh đèn đường che khuất, biểu cảm anh rất không vui, giống hệt như lúc cậu dùng máy bàn ở nhà hàng gọi qua nghe thấy sự khó chịu đó.

"Tôi không muốn nghe." Hạng Tâm Hà nói.

Dưới đôi mày sâu thẳm của Trần Triều Ninh là những đốm sáng và bóng tối loang lổ, anh đánh giá Hạng Tâm Hà từ trên xuống dưới, nhíu mày hỏi cậu: "Cậu uống rượu?"

Hạng Tâm Hà nhìn thẳng vào anh, đầu óc trở nên rất tỉnh táo, thành thật nói: "Đúng vậy."

Trần Triều Ninh đại khái là bị cậu chọc cười, "Tôi gọi cho cậu bao nhiêu cuộc điện thoại cậu không nghe, cậu chạy đi uống rượu? Uống với ai?"

"Tại sao tôi phải nói cho anh biết? Tôi muốn uống thì uống."

"Tửu lượng cậu thế nào mà cậu uống với người ta, còn một mình ngồi xe về? Bạn bè hồ bằng cẩu hữu ở đâu ra thế?"

"Cần anh quản?"

Trần Triều Ninh tức điên lên được, lời khó nghe xoay một vòng lớn trong bụng cuối cùng bị nhấn chìm trong đôi mắt ướt át của Hạng Tâm Hà.

"Gửi tin nhắn cho cậu không trả lời, điện thoại cũng từ chối nghe, tôi lo lắng cho cậu mới đến tìm cậu, cậu không cần tôi quản đúng không?"

"Anh quan tâm tôi làm gì? Anh không rõ tại sao tôi lại như vậy sao?" Có thể là vì uống rượu, mồm mép Hạng Tâm Hà lúc này không kém Trần Triều Ninh là bao, trong đôi mắt đỏ hoe hơi vằn lên chút tia máu.

"......" Trần Triều Ninh có khoảnh khắc rất trầm mặc, đột nhiên nhớ tới tin nhắn thoại cuối cùng Tâm Hà Tiểu Bảo gửi trong Gia Viên Của Bảo Bối.

Bầu không khí trầm lắng hồi lâu, hơi rượu tỏa ra từ người Hạng Tâm Hà tan biến trong không khí.

"Cậu biết rồi?"

Một câu không đầu không đuôi, khiến Hạng Tâm Hà suýt chút nữa không kiểm soát được cảm xúc của mình, tuy rằng vừa nãy cũng không kìm chế lắm, cậu không nói chuyện.

Trần Triều Ninh lại hỏi: "Cuộc điện thoại đó là cậu gọi?"

"Tại sao anh lừa tôi?" Hạng Tâm Hà trả lời anh.

"Tôi lừa cậu chỗ nào?"

"Cái đồng hồ kia tôi liên kết với Ôn Nguyên, anh tự ý đổi thành chính mình, dùng danh nghĩa Ôn Nguyên nói chuyện với tôi, chẳng phải là lừa tôi sao?"

"Cậu mất mát cái gì cậu nói tôi nghe xem?"

"Tôi......" Hạng Tâm Hà suýt chút nữa buột miệng thốt ra anh lừa gạt tình cảm của tôi, nhưng may mà nhịn được, lời này nói ra e là lại rước lấy sự chế giễu của Trần Triều Ninh.

Cơn giận của Trần Triều Ninh dồn nén trong lồng ngực, mất kiên nhẫn dùng tay vuốt tóc mái trước trán, căng mặt nói với Hạng Tâm Hà: "Cậu cảm thấy tôi đây là lừa cậu, cậu đưa ra bằng chứng xem."

"Số điện thoại liên kết còn chưa tính sao? Anh cần bằng chứng gì?" Hạng Tâm Hà càng nói càng hăng, nhìn chằm chằm Trần Triều Ninh như đối đầu, ý đồ dùng hoán đổi vị trí suy nghĩ để thức tỉnh Trần Triều Ninh: "Nếu là anh thì sao? Anh phát hiện người bạn dốc bầu tâm sự bấy lâu nay biến thành một người khác, anh sẽ không tức giận sao?"

"Cái này có gì đáng giận, phát hiện đối tượng trò chuyện biến thành người mình thích, đây không phải chuyện tốt sao?"

"......"

Hạng Tâm Hà bị câu này của anh làm cho không nói nên lời, mặt lúc trắng lúc đỏ, nhưng cậu bây giờ không phải người sẽ vì lời xin lỗi biến thành lời tỏ tình mà mềm lòng.

"Bây giờ anh phải làm là xin lỗi tôi." Hạng Tâm Hà dõng dạc nói.

Khuôn mặt Trần Triều Ninh trở nên mơ hồ trong đêm tối, "Cậu muốn tôi xin lỗi?"

"Đúng vậy."

2 chữ xin lỗi đại khái là cả đời này chưa từng xuất hiện trong thế giới của Trần Triều Ninh.

"Cậu cảm thấy tôi làm sai?" Biểu cảm của anh thực sự khó tin và cứng ngắc.

"Đúng."

2 người giằng co ở cổng lớn rất lâu, lâu đến mức bảo vệ ở cổng không nhịn được ra khuyên giải.

"Hai vị đừng cãi nhau nữa, cãi thêm lúc nữa chủ nhà khiếu nại đấy."

Trần Triều Ninh: "Ông câm miệng."

Hạng Tâm Hà: "Tôi là chủ nhà, tôi không khiếu nại."

Hạng Tâm Hà một bước cũng không chịu lùi, Trần Triều Ninh 2 tay đút túi quần yết hầu lăn lộn lên xuống, Hạng Tâm Hà nhẹ nhàng nói một câu: "Tôi suy nghĩ kỹ rồi."

"Cậu suy nghĩ cái gì?"

"Tôi không suy nghĩ chuyện yêu đương với anh nữa."

"Cậu nói lại lần nữa?"

Hạng Tâm Hà ngoan ngoãn lặp lại một lần: "Tôi không suy nghĩ chuyện yêu đương với anh nữa, tôi cảm thấy chúng ta không hợp."

Trần Triều Ninh suýt chút nữa lao tới bóp cổ cậu chất vấn cậu, có gì không hợp, 2 người bọn họ không hợp thì hợp với ai? Quyền Đàm sao? Quyền Đàm hôm nay không biết đang ở cùng người đàn ông hoang dã nào, còn hợp? Nằm mơ đi.

Hạng Tâm Hà chỉ muốn một lời xin lỗi mà thôi, không hiểu tại sao Trần Triều Ninh lại kháng cự như vậy, làm như thể là cậu vô lý gây sự, nhưng cậu hôm nay không muốn nhượng bộ.

"Anh xin lỗi tôi, tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện yêu đương với anh."

"Cậu uy h**p tôi?" Trần Triều Ninh lạnh lùng nói.

Cái này sao có thể coi là uy h**p chứ? Hạng Tâm Hà không hiểu ra sao, cậu nhìn vào mắt Trần Triều Ninh nói:

"Trần Triều Ninh, tôi thấy anh cũng chẳng thích tôi bao nhiêu, nếu không sao lại nghĩ đến chuyện lừa tôi chứ? Nếu hôm nay tôi không phát hiện, anh có phải định cứ giấu tôi như vậy mãi không?"

Tình yêu của cậu còn chưa bắt đầu đâu, đã sắp từ từ héo úa, uổng công cậu còn mua bánh quy nam việt quất cho Trần Triều Ninh, cậu thề tuyệt đối sẽ không cho Trần Triều Ninh ăn.

______________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Miệng là dùng để hôn, không phải dùng để cãi nhau đâu Trần Triều Ninh, vợ cần lời xin lỗi của anh, mau cúi đầu đi

Trước Tiếp