Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Gia Viên Của Bảo Bối không còn thông báo tin nhắn mới nào nữa, đứa bé đi lạc vẫn còn đang khóc, miệng không ngừng nói muốn tìm mẹ.
Hạng Cánh Tư đi tới, nắm tay Hạng Tâm Hà, lặng lẽ nói với cậu: "Anh ơi, nó đi lạc, không biết tại sao cứ bám lấy chú Triều Ninh."
Sắc mặt Trần Triều Ninh rất đen, nhìn qua thì có thể đánh đứa nhỏ bất cứ lúc nào, đánh hay không đánh Hạng Tâm Hà không dám chắc, dù sao tính khí Trần Triều Ninh cũng không tốt lắm, nhất là khi đứa bé này còn không ngừng quệt nước mắt nước mũi lên ống quần anh.
"Em không được làm thế."
Hạng Tâm Hà do dự một chút vẫn tốt bụng khuyên: "Bẩn lắm, làm thế là không lịch sự."
Đứa bé không quan tâm, giãy giụa như con cá chạch.
"Anh đừng động vào tôi, tôi muốn tìm mẹ."
Hạng Tâm Hà nói: "Anh ấy không phải mẹ em."
Trần Triều Ninh: "...... Hạng Tâm Hà."
"Sao vậy?"
"Có người nhận nhầm tôi thành mẹ nó sao?"
"Tôi chỉ giải thích với nó một chút thôi mà."
Bất đắc dĩ, 3 người đành đưa đứa bé mập đi lạc đến quầy dịch vụ, loa thông báo tìm trẻ lạc vẫn không ngừng phát, Hạng Cánh Tư hỏi mẹ nó khi nào mới tới, Hạng Tâm Hà khó xử, "Anh cũng không biết."
Áo sơ mi và quần của Trần Triều Ninh trông quả thực rất thảm hại, Hạng Tâm Hà lấy từ túi chéo ra một gói khăn giấy. "Cho anh này."
"Cậu qua đây."
Nhịp tim Hạng Tâm Hà lại bắt đầu tăng vọt, Trần Triều Ninh bị chế độ rung của điện thoại làm cho phiền phức, "Cậu rốt cuộc......"
Gia Viên Của Bảo Bối nhắc nhở anh.
[Tâm trạng Bảo Bối xuống thấp, cần an ủi kịp thời nha ~]
An ủi an ủi, lại là an ủi.
Chẳng lẽ bảo anh ôm Hạng Tâm Hà ở đây nói một câu Bảo Bối đừng sợ sao?
"Anh tức giận cái gì?" Hạng Tâm Hà ấp úng hỏi.
Lời đến bên miệng Trần Triều Ninh lại bị nhắc nhở của máy móc Gia Viên Của Bảo Bối lái sang hướng khác, 2 tay đút túi quần dựa vào quầy dịch vụ, đứa bé mập bên cạnh vẫn dính chặt lấy anh.
"Tôi tức giận chỗ nào?" Anh nói: "Cậu bị nó bôi nước mũi...... cậu để nó bôi nước mũi lên người cậu xem?"
"Cho nên tôi bảo anh lau đi mà."
Trần Triều Ninh trông có vẻ đã chán ghét đến cùng cực, gương mặt điển trai sa sầm rất khó coi, "Khô rồi, lau thế nào?"
Điện thoại lại rung lên.
Trần Triều Ninh nén sự mất kiên nhẫn: "Khô rồi, không lau được."
Hạng Tâm Hà đột nhiên cảm thấy anh cũng không phải khó ở chung như vậy, rõ ràng cũng biết nói chuyện tử tế mà. "Vậy đi rửa một chút."
......
Ở riêng trong nhà vệ sinh cùng Trần Triều Ninh đối với Hạng Tâm Hà mà nói thực sự không tốt đẹp gì, cậu im lặng lấy khăn giấy từ túi chéo ra thấm chút nước, sau đó chủ động lau vết bẩn trên áo sơ mi cho Trần Triều Ninh.
Lông mi đen dày rủ xuống, lúc dùng sức mày sẽ nhíu chặt.
Búp bê trên túi chéo lắc lư theo động tác dùng sức của cậu, nhất là 2 con Gấu Hạt Dẻ treo ở trên cùng.
"Ở đâu ra?"
Hạng Tâm Hà không nghe rõ, vứt tờ khăn giấy trong tay đi, rút một tờ khác, sau khi làm ướt chuẩn bị ngồi xổm xuống lau ống quần cho anh.
Động tác của cậu rất thành thạo, giống như không cần suy nghĩ nhiều, Trần Triều Ninh rũ mắt nhìn đỉnh đầu đen nhánh mềm mại của cậu, nhớ tới Hạng Tâm Hà trước kia cũng thường xuyên như vậy, cái cớ cậu thường dùng chính là:
"Em là trợ lý của anh mà, vốn dĩ nên là em làm, hay là anh Triều Ninh, anh định đổi trợ lý mới?"
Anh một chữ cũng không nói, tư duy Hạng Tâm Hà sẽ phát tán, cảm xúc cũng có thể lập tức bị ảnh hưởng, sợ không theo đuổi được người, ngay cả trợ lý cũng không được làm, "Tốt nhất vẫn là đừng như vậy, anh đổi trợ lý mới chắc chắn không chu đáo bằng em đâu."
Mắt cậu rất sáng, con ngươi đặc biệt đen, phiền não đều là mấy chuyện nhỏ nhặt.
"Thiểm Thiểm không có ai chăm sóc thì phải làm sao? Nó vừa sinh ra có rất nhiều BUG đấy."
"Nó không cần chăm sóc."
"Cần mà." Hạng Tâm Hà kiên quyết cho rằng Thiểm Thiểm là con của anh, đặt cho Thiểm Thiểm cái tên hay nhất thế giới.
Nhưng BUG của Thiểm Thiểm bây giờ vẫn rất nhiều.
"Không nhớ nữa, còn làm mấy cái này." Giọng Trần Triều Ninh rất nhỏ, càng giống như lầm bầm lầu bầu, "Với Quyền Đàm cũng thế?"
"Gì cơ?" Hạng Tâm Hà ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt 2 cái, biểu cảm mờ mịt: "Anh nói gì?"
Trần Triều Ninh lùi lại 2 bước, "Đứng lên."
"À." Hạng Tâm Hà l**m l**m môi hỏi: "Sao anh lại ở đây? Cũng là đến chơi sao? Sao chỉ có một mình anh?"
Trần Triều Ninh sẽ không ngu đến mức nói cho cậu biết là vì đồng hồ trẻ em đã liên kết, quay đầu hỏi: "Bây giờ không sợ tôi nữa?"
Tay nắm khăn giấy của Hạng Tâm Hà có hơi cứng ngắc, giọt nước nhỏ xuống từ kẽ tay cậu, cậu xấu hổ nói: "Anh không làm cái đó với tôi, thì tôi sẽ không sợ mà."
"Cái nào?"
Biết rõ còn cố hỏi, Hạng Tâm Hà không để ý tới anh.
Cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, một người đàn ông đi từ bên ngoài vào, không gian chật hẹp, 2 người bọn họ chiếm bồn rửa tay, Hạng Tâm Hà nhường chỗ cho người ta, người đàn ông phía sau đưa tay muốn đẩy cậu ra, "Nhường chút."
"Vâng, xin lỗi."
Hạng Tâm Hà tiếp tục dịch sang bên cạnh, muốn bảo Trần Triều Ninh hay là ra ngoài trước, người này bất ngờ kéo cổ tay cậu từ phía trước lôi cậu về phía ngực mình.
Khoảng cách không gần, rất tự nhiên, chỉ là sợ cậu bị va phải, nhưng tay chạm vào ngực Trần Triều Ninh, nhiệt độ rất nóng, tóc mái trước trán phớt qua cằm đối phương, tim Hạng Tâm Hà lại bắt đầu đập nhanh.
Điện thoại Trần Triều Ninh không ngừng vang lên, Hạng Tâm Hà lùi ra khỏi người anh, rửa tay cho mình.
"Anh, anh không nghe máy à?"
Cũng không phải thông báo cuộc gọi đến, mà là Gia Viên Của Bảo Bối, Trần Triều Ninh mở ra, nhịp tim Tâm Hà Tiểu Bảo hiển thị cao tới 130.
"Nghe cái gì?" Anh nói: "Tim cậu đập chậm chút là được."
"Hả?" Hạng Tâm Hà mù tịt: "Tôi sao? Tôi không có mà, vậy...... vậy đi thôi, Cánh Tư vẫn đang đợi."
Ra khỏi nhà vệ sinh, Hạng Tâm Hà chậm chạp đi phía trước, cứ cảm thấy sau lưng bị nhìn chằm chằm, không tự nhiên, cậu vừa quay đầu lại, liền nghe thấy Trần Triều Ninh gọi tên cậu.
"Hạng Tâm Hà."
"Hả?"
"Túi này của cậu là Quyền Đàm tặng?"
Ánh mắt Trần Triều Ninh đặt trên túi chéo màu đen của cậu, logo trên túi quá bắt mắt, treo nhiều búp bê như vậy cũng không che hết được.
"Cái này?" Hạng Tâm Hà chuyển túi ra trước ngực, suy nghĩ nói: "Cũng không phải."
"Phải là phải, không phải là không phải, cái gì gọi là cũng không phải?"
"Là chị Yuki đưa cho tôi."
"Vậy chính là Quyền Đàm đưa."
Hạng Tâm Hà sửng sốt, ý gì?
"Thứ xấu quắc kia cũng thế."
"Thứ xấu quắc gì?"
Trần Triều Ninh không trả lời nữa, vượt qua cậu đi về phía trước, Hạng Tâm Hà vắt hết óc nghĩ rất lâu, mới ý thức được thứ xấu quắc Trần Triều Ninh nói rất có thể là Gấu Hạt Dẻ.
"Mới không xấu."
Đợi ở quầy dịch vụ chưa đến 10 phút, mới có người tìm đến đón đứa bé đi, là một người phụ nữ, nhìn thấy con giây đầu tiên liền túm lấy tay nó mắng tại sao chạy lung tung, đứa bé mập ngồi bệt xuống đất khóc.
Con bị lạc, làm mẹ nôn nóng tìm người, Hạng Tâm Hà hiểu được, liền khuyên nhủ: "Nó không tìm thấy chị cũng rất sợ hãi, đừng cứ mắng nó mãi."
Người phụ nữ nhìn Hạng Cánh Tư đứng bên cạnh cậu, vừa nhìn là biết con nhà có tiền, còn có một người đàn ông vóc dáng cao ráo khí chất bất phàm ở bên kia, đánh giá một phen hỏi: "Các người là người một nhà?"
Hạng Tâm Hà thành thật nói: "Đây là em trai tôi, tôi với em ấy là người một nhà, người này không phải."
Trần Triều Ninh lạnh lùng nhìn về phía cậu, tim cậu cũng ngừng một nhịp, nói tiếp: "Là bạn bè."
"À, cảm ơn nhé."
"Không có gì." Hạng Tâm Hà không bao giờ tranh công, chỉ vào Trần Triều Ninh không nói một lời nói: "Là anh ta trông nom đứa bé."
Tần Lâm lại gọi điện thoại tới, sau khi Hạng Cánh Tư cúp máy nói nên về nhà, xe Trần Triều Ninh đỗ ở tầng hầm một của trung tâm thương mại, nhưng Hạng Tâm Hà muốn tự bắt xe về, người phụ nữ dẫn đứa bé cùng bọn họ rời khỏi khu trò chơi điện tử.
Bà nói rất nhiều cũng tự nhiên làm quen, Hạng Tâm Hà đưa số khăn giấy còn lại trong túi cho bà bảo bà lau sạch mặt cho đứa bé, bà vừa lau vừa nói: "Khóc xấu chết đi được, nhưng thật ra bình thường không như vậy, rất nhiều người đều nói nó rất đẹp trai, chúng tôi còn từng ứng tuyển người mẫu nhí đấy."
Hạng Tâm Hà rất nể tình "oa" một tiếng, nói rất tuyệt, người phụ nữ quay đầu lại hỏi Trần Triều Ninh.
Trần Triều Ninh: "Là khá thích hợp."
Mắt người phụ nữ sáng lên, "Cậu có mắt nhìn lắm, tôi đã nói là nó được mà." Bà dắt đứa bé chạy đến trước mặt Trần Triều Ninh hỏi: "Vậy cậu nói xem, nó thích hợp làm người mẫu nhí về phương diện nào."
Trần Triều Ninh: "Thuốc cốm Long Cốt Tráng Cốt*, không cần đẹp trai, có sức khỏe cường tráng là được."
*(Một loại thuốc bổ xương khớp cho trẻ em)
"......"
Người phụ nữ dắt đứa bé đầu cũng không ngoảnh mà đi luôn.
Hạng Tâm Hà mím môi muốn cười không dám cười, thật ra lúc Trần Triều Ninh không cưỡng hôn cậu, người vẫn khá tốt.
"Chú Triều Ninh, cảm ơn chú đưa cháu và anh trai về nhà."
Hạng Tâm Hà kiên trì cũng theo đó nói một câu cảm ơn, 3 người đợi thang máy, Trần Triều Ninh xoay người hỏi: "Tôi nói đưa các người về rồi?"
"Vậy chúng tôi......" Hạng Tâm Hà thấy kẽ hở cắm kim đang định nói vậy tự mình bắt xe là được, kết quả Hạng Cánh Tư nói một câu: "Không sao, chú hôm nay đã giúp đứa bé đi lạc, tuy rằng nó hơi đáng ghét, nhưng chú là một trai thẳng tốt."
Cậu bé suýt chút nữa thì giơ ngón tay cái lên, bị Hạng Tâm Hà vội vàng ấn xuống, đồng thời miệng cũng bị bịt lại.
"Ưm ưm...... anh...... ưm......"
Cửa thang máy lúc này mở ra, người bên trong đi ra, nhưng không ai đi vào, chưa đến 3 giây lại đóng lại.
Màu mắt Trần Triều Ninh rất nhạt, ánh mắt rơi xuống không có độ ấm gì, nhưng vẫn có thể phản chiếu ánh sáng và bóng tối xung quanh, giống như tôi luyện ánh sáng lạnh lẽo, điện thoại trong túi quần bắt đầu rung điên cuồng, sắc mặt Hạng Tâm Hà đỏ lan tràn đến tận gốc tai.
"Trai thẳng?" Trần Triều Ninh giọng điệu lạnh nhạt hỏi: "Là nói tôi?"
Hạng Tâm Hà gần như sắp đổ mồ hôi, "Nó nói là......"
Hạng Cánh Tư mạnh mẽ kéo tay anh trai mình xuống, thở hổn hển nói: "Ngạt chết em, là đang khen chú ấy là một chàng trai chính trực mà, đây chính là trai thẳng."
Trần Triều Ninh "ồ" một tiếng, lặp lại một lần nữa: "Chàng trai chính trực."
"Vâng, đúng vậy." Hạng Cánh Tư gật gật đầu.
Trần Triều Ninh ngoài cười nhưng trong không cười, "Vậy cháu cũng là thế."
Hạng Cánh Tư: "Cháu vốn dĩ là thế mà."
Trần Triều Ninh ấn lại thang máy, hỏi Hạng Tâm Hà: "Cậu có phải không?"
"Tôi......" Hạng Tâm Hà thấp thỏm nói lắp bắp.
Cậu có phải không?
Cậu không phải nha.
Cậu chỉ là một chàng trai đồng tính luyến ái nam thôi.