Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đây là lần đầu tiên Hạng Tâm Hà ngồi xe Trần Triều Ninh.
"Anh không phải nói không đưa chúng tôi về sao?"
Giọng không lớn, chậm chạp rì rà, nói xong còn không quên nhắc nhở Hạng Cánh Tư thắt dây an toàn.
"Anh ơi, thắt xong rồi."
Xe chạy khỏi tầng hầm một, nhiệt độ trong xe hơi thấp, Trần Triều Ninh vẫn không để ý đến cậu, Hạng Tâm Hà cũng không tự chuốc lấy nhục nhã, có điều sau khi về nhà, cậu phải nói chuyện tử tế với Hạng Cánh Tư một chút, chuyện trai thẳng sau này vẫn là đừng nói nữa.
Aiz.
Cố tình lại mất mặt trước mặt Trần Triều Ninh.
Tiếng thở dài trong không khí yên tĩnh đặc biệt rõ ràng, Trần Triều Ninh trong gương chiếu hậu nhìn thấy Hạng Tâm Hà vô cùng không tự nhiên sờ lỗ tai.
Thói quen này trước kia cậu cũng có, ví dụ như làm sai chuyện, hoặc là không có chuyện gì để nói.
Mỗi lần theo anh ra ngoài, sẽ ngồi ở ghế phụ nói chuyện với anh, một tháng trước khi xảy ra chuyện còn bị anh phát hiện đang làm bài thi bằng lái.
Hạng Tâm Hà kháng cự lái xe, bởi vì cái chết bất ngờ của mẹ, lúc đầu muốn tuyển trợ lý có một điều kiện là phải có bằng lái, nhưng từ khi Hạng Tâm Hà vào làm, anh cũng chưa từng yêu cầu, hôm đó bị anh phát hiện thật ra thi lý thuyết đã trượt một lần, cậu sờ lỗ tai nóng bừng có hơi ngại ngùng nói: "Em đều đã 23 tuổi, thật ra vẫn nên thi cái bằng lái thì tốt hơn."
"Ai ép cậu?" Lúc đó anh thuận miệng hỏi, không mong đợi nhận được đáp án gì.
"Em muốn lái xe cho anh." Trên cổ Hạng Tâm Hà còn đeo thẻ nhân viên công ty anh, ảnh thẻ bên trên là chụp lúc tốt nghiệp đại học, cậu sờ lỗ tai xong liền căng thẳng nắm chặt thẻ nhân viên.
"Không có ai ép em, anh Triều Ninh, mỗi lần đi cùng anh ra ngoài, em đều rất ngại, thời gian ngắn một chút còn đỡ, có lúc lái mấy tiếng đồng hồ, em cảm thấy anh quá mệt mỏi."
Cậu nói: "Nhưng em không muốn anh tìm trợ lý khác, cho nên em cảm thấy vẫn nên học lái xe thì tốt hơn."
"Cậu cũng bá đạo gớm, tôi chỉ có thể có một mình cậu làm trợ lý?"
Độ dày da mặt của Hạng Tâm Hà luôn vượt quá sức tưởng tượng của anh, "Vậy nếu anh làm bạn trai em, tuyển thêm một người nữa cũng không sao."
Trong mắt điểm xuyết ánh sáng, nhìn chằm chằm anh, nói với anh: "Bạn trai và trợ lý, chung quy phải để lại một cái cho em chứ?"
Hạng Tâm Hà khá giống Thiểm Thiểm, bất luận anh có cảm xúc gì chính là có thể mù quáng quấn lấy, đôi khi sẽ cảm thấy phiền, đôi khi cũng không.
"Tôi có phải từng nói với cậu không, tôi không thích nam? Hạng Tâm Hà."
"Có mặt!"
Anh suýt chút nữa là có thể nhìn thấy cái đuôi vẫy vẫy sau lưng Hạng Tâm Hà.
"Vậy không thì, bạn trai và trợ lý, cậu chọn một cái đi."
Hạng Tâm Hà cũng không ngốc, ít nhất trong chuyện muốn yêu đương với anh, cậu sẽ để ý hơn một chút.
"Anh Triều Ninh, anh nhất định là muốn dụ dỗ em chọn bạn trai, sau đó đưa vị trí trợ lý cho người khác." Cậu phồng má trông có vẻ hơi tức giận, nhưng vẫn dương dương tự đắc vì sự lanh lợi của mình: "Anh chắc chắn sẽ giở trò, đến cuối cùng em bạn trai không có, trợ lý cũng không được làm, em mới không mắc lừa đâu."
"Cũng không tính là bị ngu."
"Đương nhiên."
Trong lúc chờ đèn đỏ, cậu nghiêng người ở ghế phụ, ánh mắt vừa thẳng thắn vừa chân thành, trong tiếng còi xe inh ỏi nói cho anh biết: "Anh Triều Ninh, anh nói anh không thích nam, nhưng mà em không giống với loại người quấy rối anh kia, anh cũng chưa từng thích con gái đúng không? Không thích con trai cũng không có nghĩa là thích con gái, không thích con gái, chứng tỏ Hạng Tâm Hà vẫn còn hy vọng."
Đèn đỏ hôm đó kéo dài gần 2 phút, Hạng Tâm Hà quay mặt đi, gốc tai đỏ bừng.
"Đợi Giáng Sinh năm nay, anh đón sinh nhật, em sẽ viết thư tình cho anh, em còn sẽ thi xong bằng lái, đến lúc đó hay là anh thưởng cho em một chút, làm bạn trai em một ngày cũng được."
Anh cạn lời: "Sinh nhật tôi cậu còn ước nguyện nữa."
Hạng Tâm Hà giống như bắt được BUG gì đó, vẻ mặt vui mừng nói với anh: "Vậy điều ước sinh nhật em, có thể thành hiện thực đúng không?"
Anh quên mất câu trả lời lúc đó của mình, nghĩ rằng Hạng Tâm Hà sẽ nhớ tất cả mọi chuyện giữa cậu và anh, sẽ không ngừng nhắc nhở anh, chỉ là không ngờ tới cố tình trong ký ức của cậu sẽ không còn cái tên Trần Triều Ninh này nữa.
Không nói rõ được là cảm giác gì, chỉ là quả thực rất khó chịu, anh từ chối Hạng Tâm Hà không có nghĩa là có thể chấp nhận sự lãng quên của cậu, đây là 2 khái niệm khác nhau.
Chương trình đã được thiết lập vĩnh viễn chỉ có những lựa chọn cố định, sau khi thoát khỏi mã code đồng nghĩa với việc không chịu sự kiểm soát của anh, đây là điều tối kỵ của trí tuệ nhân tạo.
*
Xe phía trước rời đi sau khi chuyển sang đèn xanh, mà anh bắt đầu đợi đèn đỏ thứ 2, Gia Viên Của Bảo Bối gửi thông báo tin nhắn mới, anh thuận tay ấn vào.
Khuôn mặt hoạt hình của Tâm Hà Tiểu Bảo bắt đầu run rẩy, nhiệt độ cơ thể giảm xuống, anh quan sát qua gương chiếu hậu thấy Hạng Tâm Hà rất khẽ hít mũi một cái, Hạng Cánh Tư nằm sấp trên đùi cậu ngủ, anh thu hồi ánh mắt, thuận tay chỉnh nhiệt độ trong xe cao lên.
Chưa đến 2 phút, Tâm Hà Tiểu Bảo đã gửi tin nhắn tới.
[Ôn Nguyên, nói chuyện với tôi đi, cậu đang bận sao?]
[Điện thoại tôi ở trong túi (khóc)]
[Túi bị Cánh Tư đè dưới mông (khóc lớn)]
Trần Triều Ninh nhếch môi, cố ý không để ý đến cậu.
5 phút sau.
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Con người khi xấu hổ sẽ muốn hát, cậu biết bây giờ tôi muốn hát bài gì không?]
Tốc độ xe Trần Triều Ninh rất chậm, vừa lái vừa trả lời.
[Tại sao xấu hổ?]
Có thể nhìn ra Hạng Tâm Hà trong gương chiếu hậu rất căng thẳng, màn hình đồng hồ trẻ em nhỏ, anh không biết cậu đã đánh chữ gì, nhìn tốc độ của cậu chắc là có rất nhiều chữ, nhưng điện thoại của mình một chữ cũng không nhận được, chắc là đã xóa, cuối cùng nhận được chỉ là một câu:
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Aiz, nói ra dài dòng lắm (khóc lớn)]
Trần Triều Ninh rẽ xong ngã tư phía trước mới hỏi cậu:
[Muốn hát bài gì?]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Bài hát heo con.]
Trần Triều Ninh nhíu mày, đáng lẽ nên đoán được là bài hát thiếu nhi, gu thẩm mỹ của Hạng Tâm Hà vẫn ấu trĩ như vậy, anh ngước mắt nhìn về phía gương chiếu hậu, phát hiện người này đã lẳng lặng bắt đầu hát, chẳng qua không phát ra tiếng, đoán chừng tự mình cũng cảm thấy mất mặt, miệng mấp máy, giống như kịch câm.
"Hạng Tâm Hà." Anh đột nhiên lên tiếng.
"Hả?" Hạng Tâm Hà bị dọa giật mình, sắc mặt trắng bệch, nhưng rất nhanh vệt đỏ ửng không tự nhiên liền lan tràn đến cổ, "Sao, sao vậy?"
Trần Triều Ninh xấu xa nhếch môi, hỏi cậu: "Hộp mù lần trước vặn được, cậu còn muốn không?"
Hạng Tâm Hà đặt tay lên lưng Hạng Cánh Tư, từng chút một nắm chặt thành nắm đấm, theo bản năng nuốt nước miếng, rõ ràng muốn chết đi được, còn phải giả vờ một bộ dạng không quan trọng.
"Cái đó à, tôi, tôi...... cũng bình thường, không muốn lắm."
Cậu quay đầu nhìn cái túi chéo bị Hạng Cánh Tư đè dưới mông, Gấu Hạt Dẻ im lặng rủ xuống một bên. "Tôi có 2 con rồi."
"Hờ." Trần Triều Ninh không quan trọng nói: "Vậy được thô."
Hạng Tâm Hà có dự cảm không tốt, hỏi anh: "Anh muốn làm gì?"
"Tôi có thể làm gì?"
"Anh muốn vứt nó đi."
"Tôi chưa nói."
"Anh chính là có ý này." Hạng Tâm Hà xác nhận suy nghĩ của mình, "Anh luôn nói nó xấu."
Trần Triều Ninh nhún nhún vai, bật đèn xi nhan, lúc đầu xe rẽ phải, anh nói: "Vốn dĩ cũng không phải thứ tôi muốn, là cậu bắt tôi đưa cậu đi quay, huống hồ cậu đều nói cậu có hai con, tôi giữ nó làm gì?"
Hạng Tâm Hà mãi cho đến cửa nhà đều rất trầm mặc, Trần Triều Ninh cũng không chủ động nói chuyện với cậu, trước khi xuống xe, Hạng Cánh Tư đã tỉnh, ngáp một cái nói: "Anh ơi, em đói quá."
"Về đến nhà là ăn cơm."
"Vâng ạ."
Cậu bé xuống xe đầu tiên, Hạng Tâm Hà vì đùi bị cậu bé gối đến tê dại, nhất thời không đứng dậy nổi, muốn đợi thêm một lát, Trần Triều Ninh cũng không giục cậu.
"Này." Hạng Tâm Hà không nhịn được mở miệng.
"Gọi ai?"
Hạng Tâm Hà cắn môi nói: "Anh đừng vứt, đưa nó cho tôi đi."
"Tại sao?"
"Dù sao anh cũng chê nó xấu mà, lần trước là anh trả tiền, tôi trả tiền cho anh, coi như tôi mua lại được không?"
Trần Triều Ninh nghiêng đầu không để ý, Hạng Cánh Tư ở bên ngoài giục cậu.
"Cánh Tư, em về nhà trước đi, anh vào ngay đây."
"Vâng ạ."
Sau khi em trai xoay người đi về, cậu mới bám vào ghế lái, nửa người trên nhoài về phía trước, ngửi thấy mùi hương rất nhạt rất nhạt trên người Trần Triều Ninh, hơi giống nước hoa, cũng có thể là nước giặt quần áo, cậu không chắc chắn.
"Trần Triều Ninh."
Trong xe yên tĩnh một khoảng thời gian rất dài, Trần Triều Ninh mãi không nói chuyện, hồi lâu mới hơi nghiêng mặt, khoảng cách 2 người trở nên rất gần, có thể nhìn thấy đồng tử màu nhạt của đối phương, tim cậu lại bắt đầu đập loạn.
"Anh......"
"Sao? Không sợ tôi cưỡng hôn cậu nữa?"
Hạng Tâm Hà giống như hạ quyết tâm gì đó, nói: "Thật ra tôi cảm thấy anh cũng không xấu, có chuyện gì nói chuyện tử tế là được mà, anh rõ ràng biết tôi thích gacha, anh còn muốn vứt nó đi."
"Liên quan gì đến tôi? Tự cậu không cần mà." Trần Triều Ninh không mặn không nhạt nói.
"Tôi nào có không cần? Tôi chỉ là......" Cậu không muốn lại treo chuyện cưỡng hôn bên miệng, cứ cảm thấy Trần Triều Ninh khó nắm bắt có thể lại đang trêu đùa cậu, ủ rũ nói: "Thôi bỏ đi, tôi vẫn là không cần nữa."
Cậu muốn xuống xe, Trần Triều Ninh lại nói: "Tự cậu chọn thời gian đến tìm tôi lấy."
Hạng Tâm Hà nghe xong liền thấy có hy vọng, "Không lừa tôi?"
Trần Triều Ninh nghiêng mặt, ánh sáng ngoài cửa sổ xe rải lên một nửa khuôn mặt anh, làm dịu đi vài phần lạnh lùng, anh nói: "Tôi lừa cậu rốt cuộc có lợi ích gì?"
Nghĩ cũng phải, Hạng Tâm Hà sờ sờ đồng hồ trẻ em của mình, cậu bây giờ không có gì phải sợ, Trần Triều Ninh cũng không xấu như cậu tưởng tượng.
"Ừm, vậy lát nữa tôi tìm anh." Cậu vui vẻ xuống xe, thậm chí còn vẫy tay tạm biệt Trần Triều Ninh.
Trước khi rời đi, Trần Triều Ninh lại mở Gia Viên Của Bảo Bối ra.
Đầu khuôn mặt hoạt hình của Tâm Hà Tiểu Bảo mọc ra 2 bông hoa nhỏ, đôi mắt cong cong híp lại, lộ ra 2 hàm răng đều tăm tắp, hệ thống nhắc nhở:
[Bảo Bối rất vui vẻ nha, có thể cùng chia sẻ niềm vui với bé~]
Anh cất điện thoại đi, vẫn nói một câu: "Có ấu trĩ hay không."
______________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Thừa nhận đi, anh chính là rất mê bé voi