Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bảo Bảo?
Là đang gọi ai?
Cây kem trong tay sắp tan hết một nửa, chất lỏng dính dớp như kem bơ, theo đầu ngón tay Hạng Tâm Hà nhỏ xuống kẽ tay, cậu và Hạng Cánh Tư vừa từ siêu thị đi ra còn chưa kịp bắt xe, vì tin nhắn này mà vẫn đứng ngây người bên đường phơi nắng.
Hàng lông mày cau lại, thì thầm: "Lại gửi nhầm sao?"
Tiếng lầm bầm lầu bầu bị Hạng Cánh Tư bên cạnh nghe thấy, hỏi cậu: "Anh sao vậy? Chúng ta còn muốn đi đâu nữa?"
Mũ lưỡi trai trên đầu cậu bé quá rộng, luôn trụp về phía trước, cậu bé chỉ đành không ngừng ấn ra sau, vừa hỏi vừa không quên nhét viên kem nho trong tay vào miệng, viên đá tròn vo làm má phải phồng lên. "Là về thẳng nhà ạ?"
Hạng Tâm Hà không làm được một lúc 2 việc, lúc suy nghĩ chuyện gì thì sẽ không nghe thấy người ta nói, trong đầu lúc này đang rối rắm xem có nên trả lời tin nhắn của Ôn Nguyên hay không, dù sao đã đọc mà không trả lời thì rất bất lịch sự.
"Anh ơi?"
Kem tan chảy bắt đầu nhỏ xuống cổ tay cậu, cậu theo bản năng l**m một cái.
"Đợi một chút đã."
Hạng Cánh Tư cắn vỡ viên đá trong miệng, ngoan ngoãn nói: "Dạ."
Xe Trần Triều Ninh rời khỏi bãi đỗ xe của khách sạn, lúc Gia Viên Của Bảo Bối hiện lên thông báo tin nhắn mới, anh vừa khéo nhìn thấy Thẩm Khâm Ngôn đang dựa vào lề đường hút thuốc ở cổng lớn, vì để thoáng khí nên cửa sổ xe anh đang mở, tốc độ xe còn chậm, ánh mắt 2 người chạm nhau vài giây, Thẩm Khâm Ngôn không mặn không nhạt nói một câu: "Dừng xe."
Anh vốn dĩ không muốn để ý, nhưng sau đó nghĩ tới gì đó, đạp phanh xe dừng lại trước mặt người ta.
"Lên xe."
Thẩm Khâm Ngôn cũng không khách sáo với anh, dập thuốc sau đó ngồi lên, thuận tay thắt dây an toàn.
"Đưa tôi đến Phạn Hồ một chuyến."
Trần Triều Ninh duỗi tay dài, bật đèn cảnh báo nguy hiểm, mặt Thẩm Khâm Ngôn không chút gợn sóng, quay đầu liếc anh một cái: "Ý gì?"
"Tôi không phải taxi."
"Vậy cậu gọi tôi lên xe?"
Trần Triều Ninh: "Gọi cậu lên xe có nghĩa là có lời muốn hỏi cậu."
Thẩm Khâm Ngôn: "...... Cậu không phải ghét đồng tính sao?"
"Biết tôi ghét đồng tính còn bảo tôi chở cậu?"
Thẩm Khâm Ngôn cảm thấy hơi nóng, rất tự nhiên chỉnh nhiệt độ điều hòa trong xe xuống thấp, không quan trọng nói: "Người chịu thiệt cũng không phải là tôi."
Trần Triều Ninh ừ một tiếng từ trong cổ họng: "Là nhân viên phục vụ, cậu ta là bạn trai cậu."
"Đây là chuyện cậu nên hỏi sao?" Thẩm Khâm Ngôn trông có vẻ hơi không vui, Trần Triều Ninh hoàn toàn bỏ qua vấn đề này của anh, nói tiếp: "Các cậu đã yêu đương, cho nên mới hôn môi."
Không biết anh phát điên cái gì, Thẩm Khâm Ngôn cũng không có hứng thú đoán, chỉ sửa lại một chút: "Không yêu đương cũng được."
Trần Triều Ninh đặt 2 tay lên vô lăng, nhìn về phía anh, "Cho nên cậu và cậu ta không phải quan hệ yêu đương."
Thẩm Khâm Ngôn im lặng nhìn anh rất lâu.
"Cậu để ý ai rồi?"
Trần Triều Ninh tắt đèn cảnh báo, đạp chân ga, xe chạy vào ngã 4 phía trước, sau đó thả Thẩm Khâm Ngôn xuống ở trạm tàu điện ngầm gần nhất.
Sắc mặt Thẩm Khâm Ngôn trông có vẻ không có gì bất mãn, Trần Triều Ninh quay đầu xe đi luôn, Thẩm Khâm Ngôn đứng ở cửa tàu điện ngầm đầu tiên là gọi một chiếc xe, sau đó gửi cho Lục Tự một tin nhắn Wechat.
S: [Lần sau nếu còn gọi cái tên họ Trần này, 2 chúng ta coi như chưa từng quen biết.]
Trần Triều Ninh ở trong xe mới mở Gia Viên Của Bảo Bối ra, tin nhắn của Tâm Hà Tiểu Bảo hiển thị 10 phút trước.
[Tôi lau sạch rồi, Ôn Nguyên, cậu hôm nay có phải rất bận không?]
Lúc nhìn thấy 2 chữ Ôn Nguyên, Trần Triều Ninh đạp phanh một cái, sau khi khôi phục như thường mới trả lời.
[Cũng bình thường.]
Sau đó mở lịch trình di chuyển của Tâm Hà Tiểu Bảo ra, phát hiện vị trí hiện tại của người này cách siêu thị chuỗi vừa nãy chỉ có 300 mét, hiện tại đang di chuyển với tốc độ vô cùng chậm chạp, tâm trạng hiển thị bình thường, anh không chút do dự, thuận theo quỹ đạo này, rẽ phải ở đèn xanh đèn đỏ phía trước.
Hạng Tâm Hà dắt Hạng Cánh Tư đi ra từ siêu thị, em trai xem ra không muốn về lắm, nhưng cậu nhất thời cũng không biết nên đi đâu, 2 người ngồi một lát trên ghế dài ở cửa siêu thị, sau đó nhất trí quyết định đi bộ đến trung tâm thương mại phía trước.
"Anh ơi, lát nữa chúng ta đừng ăn nhiều đồ quá nhé." Hạng Cánh Tư tháo mũ lưỡi trai trên đầu xuống trả lại cho cậu: "Anh đội đi."
Hạng Tâm Hà lau mồ hôi trên trán, lông mi đều ướt nhẹp, không nhận, "Lát nữa mua cái khác là được, hôm nay đúng là hơi nóng, Cánh Tư, em sợ ăn nhiều về nhà mẹ em mắng em à?"
"Đại khái là vậy." Cậu bé nắm tay Hạng Tâm Hà, vừa đi vừa nói: "Nếu không cơm tối ăn không nổi mẹ sẽ không vui, hơn nữa ngày mai em còn phải đi học."
"Kỳ nghỉ cũng phải đi học sao?" Hạng Tâm Hà khó hiểu hỏi.
"Chỉ 3 ngày thôi, mẹ tìm giáo viên rất nổi tiếng, 2 ngày cuối nói cùng với ba đưa chúng ta đi chơi."
"Chúng ta?" Hạng Tâm Hà hỏi: "Anh cũng đi sao?"
"Anh không đi ạ?"
Mắt Hạng Cánh Tư rất sáng, giống như đang mời gọi cậu, nếu từ chối thì hình như giây tiếp theo sẽ rất buồn.
"Được chứ, đi."
Hạng Tâm Hà lại đi gacha, cậu tìm một vòng vẫn không tìm thấy máy gacha Gấu Hạt Dẻ, chỉ đành lui mà cầu thứ khác mua hộp mù khác, móc khóa nhỏ đều được cậu treo lên túi, cái to hơn thì nhét vào trong túi, Hạng Cánh Tư nói không muốn ăn đồ ăn, cậu liền không mua, tiền chơi game trong tay còn rất nhiều, cậu bảo Hạng Cánh Tư đợi ở đây, cậu đi mua 2 chai nước.
"Vâng ạ." Hạng Cánh Tư hơi đưa ra chút yêu cầu với cậu, nói muốn uống nước đá, cậu cũng đồng ý.
Sau khi Hạng Tâm Hà đi, cậu bé nhận được tin nhắn Tần Lâm gửi cho, hỏi cậu bé khi nào về nhà, trong lòng cậu bé thở phào nhẹ nhõm, chắc là A Lan nói với bà, cậu bé đi cùng Hạng Tâm Hà, cho nên không trực tiếp chất vấn cậu bé đi đâu.
Cậu bé gửi tin nhắn thoại qua.
"Trước 5 giờ con về mẹ."
Thời gian chờ đợi khá nhàm chán, Hạng Cánh Tư tự chơi cảm thấy vô vị, sợ đi lung tung Hạng Tâm Hà không tìm thấy cậu bé, liền cứ đợi tại chỗ, chỉ là không ngờ sẽ gặp Trần Triều Ninh ở đây.
Ban đầu không để ý, là có một đứa bé cứ quấn lấy Trần Triều Ninh không buông, vừa khóc vừa làm loạn, Trần Triều Ninh mất kiên nhẫn đẩy ra, đứa bé kia liền quấn lên ôm lấy chân anh, cậu bé còn tưởng là đang khóc lóc với ba mình, kết quả nhìn rõ mặt.
"Chú Triều Ninh?"
Tiếng nhạc của khu trò chơi điện tử rất ồn, cậu bé gọi lần thứ 2 Trần Triều Ninh mới nhìn thấy cậu bé, sau đó giống như đá chó con đá văng thằng nhóc béo ị kia ra.
"Sao chú lại ở đây?" Hạng Cánh Tư có hơi bất ngờ, "Ni Ni đâu ạ? Em ấy có phải cũng ở đây không?"
"Không có." Trần Triều Ninh trông có vẻ hơi chật vật, vuốt tóc mái trước trán, hỏi cậu bé: "Chỉ mình cháu?"
"Anh cháu đi mua nước rồi."
Cậu bé dịch người ngồi sang mép ghế dài, chừa chỗ cho Trần Triều Ninh, "Muốn ngồi không ạ?"
Quần Trần Triều Ninh bị kéo nhăn nhúm, anh rất ghét bỏ phủi phủi, Hạng Cánh Tư hỏi anh: "Sao vậy? Tại sao nó ôm chú?"
"Sao chú biết được?"
Thật ra số lần cậu bé gặp Trần Triều Ninh không nhiều, thỉnh thoảng mấy lần gặp mặt Ni Ni đều sẽ ở đó, cậu bé cũng đều theo Ni Ni gọi một tiếng chú Triều Ninh, bây giờ chỉ có 2 người, cảm giác cũng khá gượng gạo.
Đứa bé vừa nãy lại chạy tới, khóc lóc sụt sùi, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt, thoạt nhìn cũng chỉ khoảng 5, 6 tuổi, không nói 2 lời liền sán vào gần Trần Triều Ninh, ôm lấy tay anh không buông.
"Buông ra." Mặt Trần Triều Ninh đen sì.
"Cháu không buông."
Hạng Cánh Tư trơ mắt nhìn nước mũi của thằng nhóc béo quệt lên tay áo sơ mi xắn lên của Trần Triều Ninh, dính dớp còn kéo sợi, Trần Triều Ninh nhắm mắt hít sâu một hơi, hàm dưới đều căng chặt, ngay khi anh chuẩn bị xách người lên, để tránh cho Trần Triều Ninh đánh trẻ con, Hạng Cánh Tư dẫn đầu kéo người kia sang một bên.
"Ba mẹ em đâu?"
"Không tìm thấy."
"Em đi lạc sao?"
Đứa bé chỉ biết khóc, xem ra bị cậu bé đoán đúng, cậu bé khó xử quay người nói với Trần Triều Ninh: "Có phải nên liên hệ với nhân viên, phát loa thông báo gì đó không?"
Trần Triều Ninh chậc một tiếng: "Đã sớm liên hệ rồi, nó cứ đòi đi theo chú."
"Dạ, được rồi." Hạng Cánh Tư rất kiên nhẫn, nói với đứa bé: "Em đợi thêm lát nữa, lát nữa ba mẹ em chắc chắn sẽ qua đây thôi."
Trần Triều Ninh hỏi Hạng Cánh Tư có khăn giấy không, Hạng Cánh Tư lục khắp túi, tiếc nuối nói: "Trong túi anh cháu chắc là có, hay là đợi anh ấy một chút nhé?"
"Thôi bỏ đi." Nước miếng nước mắt và nước mũi của trẻ con thực sự quá kinh tởm, anh phải đến nhà vệ sinh rửa một chút, vốn dĩ chỉ là rảnh rỗi không có việc gì ma xui quỷ khiến đi theo bản đồ xem Hạng Tâm Hà đang làm gì, kết quả bị một con sâu mũi dính lấy, anh thực sự rất ghét trẻ con.
Anh đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài, Hạng Cánh Tư phía sau đột ngột gọi một tiếng: "Anh ơi, em ở đây!"
Trần Triều Ninh ngẩng đầu lên, Hạng Tâm Hà trong tay xách một cái túi nilon, nặng trĩu trĩu xuống dưới, đầu ngón tay cậu đều bị siết trắng bệch.
Người nọ biểu cảm mờ mịt, chớp chớp mắt 2 cái, ngay sau đó giống như nhìn thấy thứ gì đó ghê gớm lắm xoay người muốn chạy.
"Đứng lại." Trần Triều Ninh bất mãn gọi cậu: "Cậu lại chạy cái gì?"
Hạng Tâm Hà cứ thế dừng lại, bóng lưng cứng ngắc giống như khúc gỗ, điện thoại trong túi quần vẫn luôn rung, Trần Triều Ninh mất kiên nhẫn muốn tắt đi, thì phát hiện cho dù im lặng vẫn có động tĩnh, Hạng Tâm Hà lúc này xoay người lại, miễn cưỡng nhếch khóe miệng: "Trùng hợp thật ha."
Trong lòng Trần Triều Ninh nói một chút cũng không trùng hợp, anh là đặc biệt tới đây, Gia Viên Của Bảo Bối lại hiện lên thông báo, anh mở điện thoại ra ngay trước mặt Hạng Tâm Hà.
[Bảo Bối dường như rất căng thẳng nha, nếu ở bên cạnh bé, hãy cố gắng an ủi kịp thời.]
Trần Triều Ninh ngước mắt nhìn cậu: "Cậu căng thẳng cái gì?"
"Tôi không có mà." Hạng Tâm Hà nắm chặt túi nilon, mở mắt nói dối.
Nhịp tim của Tâm Hà Tiểu Bảo trong Gia Viên Của Bảo Bối bắt đầu tăng vọt theo đường thẳng, xem ra sắp đạt tới 120.
Mặt Hạng Tâm Hà lúc đỏ lúc trắng, chẳng lẽ vì 2 nụ hôn mà đến bây giờ vẫn còn sợ anh?
Điện thoại vẫn luôn kêu, tin nhắn nhắc nhở toàn bộ đến từ Gia Viên Của Bảo Bối.
[Hệ thống phát hiện ngài ở rất gần Bảo Bối.]
[Có thể dùng lời nói an ủi, hoặc là cho một cái ôm.]
Anh càng đến gần, nhịp tim Hạng Tâm Hà càng cao.
Gia Viên Của Bảo Bối phiền phức lại tới nữa.
[Bảo Bối rất nhạy cảm, tuyệt đối đừng dọa bé sợ nha.]
Trần Triều Ninh bực bội dừng lại, bất đắc dĩ lùi lại 2 bước, nhịp tim của Hạng Tâm Hà bắt đầu chậm rãi giảm xuống, anh chửi thề một câu trong lòng.
Hạng Tâm Hà cúi đầu, còn thỉnh thoảng lén lút nhìn anh, sau khi chạm mắt liền vội vàng dời đi, cũng không biết chột dạ cái gì.
Trần Triều Ninh một bụng tức giận không có chỗ trút.
An ủi?
An ủi thế nào?
Rốt cuộc là ai con mẹ nó phát minh ra cái đồng hồ thiểu năng trí tuệ này vậy?
Còn có chính là, trên túi chéo Hạng Tâm Hà đeo, tại sao lại có 2 con Gấu Hạt Dẻ?
Mở đôi mắt tròn xoe nhìn anh, giống như đang khiêu khích.
Cái này ở đâu ra?
__________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Hôm nay đến thứ 4 tuần sau, cũng là ngày nào cũng đăng, nhưng thứ 2 nghỉ.