Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 32: Bảo Bảo

Trước Tiếp

Ngày đầu tiên của tháng 10, Hạng Tâm Hà ngủ nướng cả buổi sáng ở nhà, 12 giờ trưa mới xuống lầu, Hạng Cánh Tư một mình ngồi xếp Lego trong phòng khách, trên tivi còn đang chiếu một chương trình tạp kỹ không rõ tên tuổi, kỳ nghỉ của cậu bé trôi qua thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào sự sắp xếp của Tần Lâm.

"Anh ơi, anh ngủ lâu như vậy, không thấy chóng mặt sao?"

Hạng Tâm Hà vò vò mái tóc rối bù của mình, ngáp một cái, ngại ngùng nói: "Cũng bình thường mà, có thể là do hôm qua anh ngủ hơi muộn, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, không nỡ ngủ."

Hạng Cánh Tư gật đầu, "Vậy anh đúng là giống hệt trước kia."

"Giống cái gì?"

"Trước đây khi anh chưa chuyển ra ngoài, cũng rất thích ngủ nướng." Cậu bé ngẫm nghĩ một chút, nói: "Có điều thỉnh thoảng cũng sẽ dậy rất sớm."

A Lan chuẩn bị đồ ăn cho cậu, cậu cầm lấy một cái bánh bao nhét vào miệng, "Anh dậy sớm làm gì?"

"Không biết, anh chưa bao giờ nói."

Hạng Tâm Hà sửng sốt, bánh bao trong miệng là nhân đậu đỏ, rất ngọt, cậu nhai đồ ăn cực kỳ chậm, nuốt xuống một miếng mới ăn miếng mới.

"Cánh Tư, anh muốn hỏi em, anh chuyển ra ngoài ở từ khi nào?"

"Lâu lắm rồi, anh ít nhất có 3 cái sinh nhật không đón ở nhà."

Cách nói này khiến Hạng Tâm Hà có hơi hoảng hốt, "Tại sao?"

"Không biết."

Hạng Tâm Hà sờ sờ tai nói: "Được."

Bữa sáng và bữa trưa giải quyết cùng một lúc, Hạng Tâm Hà nhớ tới 3 con gấu hạt dẻ Quyền Đàm tặng cậu, dù sao cũng rảnh rỗi không có việc gì, cậu định đến Vân Kính Nhất Hiệu một chuyến, túi chéo Yuki tặng cậu rất thiết thực, cậu treo hết mấy con búp bê quay được lên đó, thuận tiện còn bỏ thêm một chai nước, lúc đeo những thứ này xuống lầu, vừa khéo nghe thấy tiếng mở cửa, tim cậu thắt lại, vội vàng giấu túi ra sau lưng, nhìn thấy là A Lan.

"Sao vậy?"

Hạng Tâm Hà lúng túng nói: "Không sao, cháu còn tưởng là ba."

"Ông chủ và cô Tần sáng sớm đã ra ngoài rồi."

"À."

Lego của Hạng Cánh Tư đã xếp được 1/3, cậu bé đứng dậy từ trên thảm, có hơi hâm mộ nhìn Hạng Tâm Hà hỏi: "Anh ơi, anh định đi đâu vậy?"

Ánh mắt trẻ con không giấu được gì, Hạng Tâm Hà quyết định, đưa Hạng Cánh Tư cùng ra ngoài.

Hạng Cánh Tư thay quần áo khác, 2 người chuẩn bị bắt xe, búp bê lông xù trên túi chéo của cậu lắc lư, Hạng Cánh Tư nắm tay cậu hỏi: "Anh ơi, anh có phải sợ bị ba nhìn thấy, cho nên vừa nãy muốn giấu đi không?"

Hạng Tâm Hà không ngờ tâm tư em trai mình lại tinh tế như vậy, "Cái này cũng bị em phát hiện?"

"Vâng." Hạng Cánh Tư không cho là đúng gật gật đầu: "Lần trước ăn sáng, ba nói đồng hồ trẻ em của anh ấu trĩ, trông anh có vẻ rất buồn."

Vốn dĩ chuyện này đã qua, lúc đó cậu quả thực khá buồn, nhưng sau đó nghĩ lại, hình như không cần thiết lắm, cậu cũng không phải trẻ con.

2 người 1 lớn 1 nhỏ đứng bên đường, mặt trời chiếu hơi nóng, Hạng Tâm Hà đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, thấy Hạng Cánh Tư bị nắng chiếu đến mức không mở nổi mắt, liền bỏ mũ xuống đội lên đầu cậu bé.

"Cảm ơn anh."

"Cánh Tư, em có phải cũng sẽ cảm thấy anh rất ấu trĩ không?"

"Không đâu." Mũ đối với cậu bé mà nói hơi rộng, cậu bé dùng tay ấn ra sau, ngẩng mặt lên nghiêm túc nói: "Em cảm thấy anh từ sau khi ở bệnh viện về, trở nên rất đáng yêu."

Hạng Tâm Hà chớp chớp mắt, vậy mà nhất thời không phản ứng kịp câu này có phải đang khen cậu hay không. "Anh trước đây rất khó ở chung sao?"

"Không phải, là anh trước đây không thích em lắm."

Hạng Tâm Hà nhíu mày: "Sao có thể được?"

"Không biết."

Hạng Tâm Hà đội nắng gõ gõ đầu, cũng không nhớ ra được một chút gì về trước đây, taxi dừng bên đường, tài xế bấm còi một cái, 2 người mới lên xe.

Trên đường đến Vân Kính Nhất Hiệu, Hạng Tâm Hà đầy bụng nghi hoặc.

"Cánh Tư, vậy em có biết tại sao anh lại chuyển đi không? Là vì công việc thuận tiện sao?"

"Không biết."

"Được."

Hạng Cánh Tư quay đầu hỏi cậu: "Anh ơi, có phải anh rất nhanh lại muốn chuyển đi không?"

Tuy rằng mấy hôm trước quả thực có suy nghĩ này, nhưng hiện tại cảm thấy chuyển hay không chuyển đều không sao cả.

"Tạm thời không, ở đâu cũng giống nhau mà."

Hạng Cánh Tư trông có vẻ rất vui, taxi dừng ở cổng lớn Vân Kính Nhất Hiệu, Hạng Tâm Hà xuống xe vẫn dắt Hạng Cánh Tư đi vào.

"Em còn chưa từng đến đây bao giờ." Cậu bé nói.

"Chỗ này khá rộng, môi trường cũng không tệ, anh đưa em đi xem cái này hay lắm." Hạng Tâm Hà thần thần bí bí.

"Vâng ạ."

Hạng Cánh Tư đoán không ra đồ tốt anh trai nói là cái gì, nhưng vừa vào cửa nhìn thấy tủ trưng bày trong suốt xếp đầy cả một bức tường vẫn bị chấn động.

"Oa."

Cậu bé xoay một vòng tại chỗ, cảm thán nói: "Anh ơi, anh thu thập cái này bao lâu vậy."

Hạng Tâm Hà kiêu ngạo không lý do, cằm cũng bất giác hất lên: "Cũng thường thôi mà."

Cậu lấy Gấu Hạt Dẻ trong túi chéo ra, muốn đặt cùng một chỗ với series trước đó, cửa tủ kính đã được cậu mở ra, nhưng do dự rất lâu mãi không động đậy.

Mũ hạt dẻ nâu trong tay hơi lệch, cậu chỉnh lại một chút.

Thật ra cái cậu muốn cũng không phải bản thân Gấu Hạt Dẻ, niềm vui gacha mang đến cũng không chỉ là búp bê bên trong, 3 con Gấu Hạt Dẻ Quyền Đàm tặng cậu đều rất đáng yêu, cậu cũng thích, nhưng ý nghĩa so với việc cậu theo đuổi không giống nhau lắm.

"Anh ơi?"

Hạng Tâm Hà hoàn hồn, đặt một trong số những con Gấu Hạt Dẻ vào tủ trưng bày, sau đó lấy điện thoại ra chụp chung một tấm ảnh, làm xong những việc này, đưa Hạng Cánh Tư nghỉ ngơi ở đây, 2 người nằm xiêu vẹo trên sô pha đã lâu không dọn dẹp, khoảnh khắc bụi bặm bay lên Hạng Cánh Tư ho khan mấy tiếng.

"Chúng ta ngủ trưa một lát hẵng đi nhé, lát nữa anh mua kem que cho em ăn." Hạng Tâm Hà đề nghị.

"Vâng ạ, em muốn ăn kem nho."

"Được chứ."

Hạng Cánh Tư nói ngủ là ngủ, mắt vừa nhắm lại, hô hấp đã bắt đầu trầm xuống, Hạng Tâm Hà trái lại không ngủ được mấy, phòng khách kéo một nửa rèm cửa, ánh nắng xuyên qua nửa còn lại chiếu vào, trải qua sự khúc xạ của thủy tinh tỏa ra ánh sáng rực rỡ, cậu đột nhiên nhớ tới hộp mù Gấu Hạt Dẻ Trần Triều Ninh đưa cậu đi cửa hàng tiện lợi quay được kia, lần trước anh nói vẫn chưa bóc, không biết bên trong có phải là Gấu Hạt Dẻ hay không, hay là nói, đã bị anh ném vào thùng rác?

Khi phát hiện mình đang nghĩ cái gì, Hạng Tâm Hà bực bội trở mình.

"Không được nghĩ nữa." Cậu ra lệnh cho chính mình.

"Không phải chỉ là một cái hộp mù thôi sao."

"Có gì đâu chứ."

Còn không bằng nghĩ xem lát nữa nên ăn kem gì.

Nhưng vẫn không ngủ được, cậu bắt đầu buồn chán nghịch điện thoại, cuối cùng mở Wechat, gửi tấm ảnh vừa chụp cho Quyền Đàm.

xxh: [Cảm ơn anh Quyền Đàm, đáng yêu lắm ạ.]

......

Trần Triều Ninh buổi trưa ăn cùng với Lục Tự, còn có Thẩm Khâm Ngôn, nhà hàng là do Thẩm Khâm Ngôn chọn, anh lần trước đi xem mắt từng tới đây một lần.

"Đồ ăn chỗ này bình thường mà, sao các cậu đều thích đến ăn vậy?"

Trần Triều Ninh đang mở Gia Viên Của Bảo Bối, mạng ở đây có vẻ không tốt, tải rất lâu, anh liếc nhìn Lục Tự, nói: "Ai thích đến ăn?"

Lục Tự: "Hai người các cậu đó, người này thích đến hơn người kia."

Trần Triều Ninh: "Tôi mới đến có một lần."

Thẩm Khâm Ngôn từ đầu đến cuối không nói chuyện, Trần Triều Ninh nhàn nhạt nói một câu: "Có thể là cậu ta tương đối thích đến."

Lục Tự bẻ ngón tay đếm đếm, "Hình như đúng thật, chỗ này có ai ở đây à?"

Thẩm Khâm Ngôn căn bản không để ý đến anh, ra ngoài nghe điện thoại, Lục Tự không vui cho lắm, "Làm gì thế? Tôi còn chưa nói xong mà, Trần Triều Ninh, cậu ta có phải cố ý không để ý tới tôi không."

Vấn đề rõ ràng như vậy không hiểu có gì đáng hỏi.

Anh "ừ" một tiếng, trả lời rất dứt khoát.

"Lý do? Tôi chọc cậu ta à?"

"Ai biết đám đồng tính nam đang nghĩ cái gì?"

Anh hiện tại đang dùng Gia Viên Của Bảo Bối xem hành tung của một tên đồng tính nam khác.

Tâm Hà Tiểu Bảo hơn 1 giờ chiều xuất phát từ nhà, đợi xe bên đường 10 phút, sau đó đến Vân Kính Nhất Hiệu, thời gian ở Vân Kính Nhất Hiệu là 1 tiếng lẻ 5 phút, bây giờ đã ra ngoài, xem ra là đi bộ, tốc độ rất chậm, giống như con rùa đen, cuối cùng dừng lại ở một siêu thị chuỗi.

Nhịp tim bình thường, cảm xúc bình thường, biểu cảm khuôn mặt hoạt hình bắt đầu đổ mồ hôi, trên đầu nhảy ra một cái nhiệt kế, con số hiển thị là 38℃

"Có bệnh gì không biết, nóng thế này còn chạy ra ngoài."

Anh tùy tiện ấn vào cái nhiệt kế kia, trực tiếp gửi đi một tin nhắn nhanh.

[Có phải nóng quá không, nhớ uống nhiều nước bổ sung nước nha.]

Anh nhíu mày, hận không thể trực tiếp thu hồi tin nhắn này, nhưng không có nút thu hồi.

Tâm Hà Tiểu Bảo trả lời rất nhanh.

[Biết rồi, tôi có nước, bây giờ đang ăn kem que.]

Ngay sau đó liền gửi tới một tấm ảnh, là một cây kem bị cắn một miếng, bên trong là nhân đào mật, chảy ra một chút theo bề mặt nhỏ xuống đầu ngón tay trắng nõn của Hạng Tâm Hà, trông dính dính nhớp nhớp.

Anh trực tiếp dùng điện thoại gõ chữ.

[Có thể lau đi không?]

Nhưng tin nhắn này không gửi được, hệ thống nhảy ra thông báo nhắc nhở.

[Xin hãy dùng giọng điệu ôn hòa nói chuyện với Bảo Bối.]

Trần Triều Ninh cạn lời, thậm chí muốn cười.

[Lau cho tôi.]

Hệ thống nhắc nhở:

[Không được mang theo cảm xúc giao tiếp với Bảo Bối nha.]

"......"

Lục Tự không có mắt nhìn sán vào gần, cứ đòi xem điện thoại của anh. "Cậu làm gì? Có phải lén lút yêu đương gửi Wechat cho bạn gái không?"

Anh úp điện thoại xuống bàn, lạnh nhạt nói: "Tránh sang một bên."

"Con người cậu sao lại thế này?"

Trần Triều Ninh không thèm để ý, đẩy anh ra: "Cách xa tôi ra một chút."

"Không có phẩm vị."

"?" Trần Triều Ninh cầm điện thoại chuẩn bị rời đi, quay mặt qua hỏi anh: "Sao, cậu biến thành đồng tính nam rồi?"

"Tôi không có nha." Lục Tự "xì" một tiếng: "Cho dù là đồng tính nam, tôi cũng sẽ không thích cậu."

Trần Triều Ninh cười lạnh nói: "Cậu nghĩ nhiều, giới tính của cậu ở chỗ tôi cũng giống như Thiểm Thiểm thôi."

Lục Tự: "Thiểm Thiểm là ai?"

Trần Triều Ninh: "Chó điện tử của tôi."

"...... Cậu cút đi."

Trước khi rời đi anh đến nhà vệ sinh một chuyến, cửa khép hờ, bên trong rất yên tĩnh, anh vừa đẩy ra, liền nhìn thấy Thẩm Khâm Ngôn đang đối diện với anh, cùng với người đàn ông được anh ôm trong lòng.

Mặc áo sơ mi đồng phục khách sạn màu trắng, gầy gò vô cùng, cái cổ lộ ra bên ngoài trắng bệch đến mức b*nh h**n, cố tình lại ửng lên một tia đỏ ửng quỷ dị.

Thẩm Khâm Ngôn nhấc mí mắt lên một chút, xem ra rất khó chịu với sự xuất hiện của anh, giây tiếp theo sau khi chạm mắt với anh, mặt không chút thay đổi đóng cửa lại.

Có bệnh, anh còn khó chịu đây này.

Gia Viên Của Bảo Bối truyền đến tin nhắn mới, ngoại trừ Tâm Hà Tiểu Bảo, cũng sẽ không có người khác.

[Sao không nói chuyện nữa thế? Đang bận sao? Kem que này rất ngon, lần sau chúng ta cùng ăn nha.]

Lúc đợi thang máy Trần Triều Ninh vẫn nhìn vào tấm ảnh cậu gửi tới kia, hoàn toàn không nhìn ra ngon ở chỗ nào, câu nói bảo cậu lau đi kia không biết là có vấn đề ở đâu mà mãi không gửi được, cuối cùng hệ thống nhắc nhở anh, cho anh 2 lựa chọn, anh tùy tiện chọn một cái, đợi đến lúc nhìn rõ thì hối hận cũng không kịp nữa.

[Lau đi nhé Bảo Bảo.]

__________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Ngày mai tôi muốn nghỉ ngơi một ngày, kỳ kinh nguyệt không thoải mái lắm, xin lỗi, ngày kia cập nhật bình thường

Trước Tiếp