Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Công việc chủ yếu của Long Dực gần đây là truy đuổi đám ma tộc trốn thoát khỏi phong ấn. Sở dĩ bây giờ anh ta xuất hiện ở đây tất nhiên là vì đã tìm thấy manh mối về ma tộc rồi.
Anh ta vô thức muốn nói ra sự thật nhưng vừa nghĩ đến mối quan hệ giữa Yên La và ma tộc, cả việc cô dùng con ma cà rồng kia hại bọn họ phải bỏ ra bốn trăm năm mươi vạn thì anh ta lập tức ngậm miệng lại.
“Tôi... nhận được đơn báo án có người mất tích ở đây mà không rõ lý do nên tôi đến để kiểm tra tình hình.”
Yên La bán tín bán nghi, nhìn anh ta với ánh mắt dò xét: “Tin tức của cậu nhanh nhạy thật đấy.”
Tất nhiên rồi, dù sao thì bọn họ vẫn luôn truy xét chuyện này. Long Dực liếc sang Thẩm Thanh Từ đứng bên cạnh cô bằng ánh mắt sắc bén nhưng cũng không nói gì.
Thẩm Thanh Từ đã dặn dò anh ta rằng không được tiết lộ thân phận của mình trước mặt Yên La, lúc này thấy anh ta phối hợp như vậy thì không khỏi dừng lại rồi nở một nụ cười hiền hậu như một đàn anh với anh ta: “Ông chủ của ngôi nhà này là đồng nghiệp cũ của tôi, nghe tin cậu ấy mất tích nên tôi đến xem có thể giúp được gì không.”
Long Dực: “...”
Long Dực nhìn khuôn mặt trẻ trung tuấn tú của anh trông còn nhỏ hơn anh ta. Nhưng khi Long Dực nghĩ tới chuyện Thẩm Thanh Từ ngang hàng với tổ tiên của mình thì chợt cảm thấy đau nhói trong lòng. Chỉ có điều anh ta là người điềm tĩnh, không bộc lộ nội tâm ra ngoài nên chỉ liếc mắt qua Thẩm Thanh Từ và Yên La đang nắm tay nhau rồi lặng lẽ nhìn đi chỗ khác: “Thì ra là vậy.”
“Nếu mục đích của chúng ta đều giống nhau như vậy thì cùng vào trong xem trước đã.” Thẩm Thanh Từ cười nói.
“Đi!” Yên La bình tĩnh, dẫn đầu kéo Thẩm Thanh Từ đi xuyên qua cửa vào trong nhà họ Lâm.
Long Dực hơi dừng bước nhưng vẫn đi theo vào trong.
“Ở đây có ma khí còn sót lại!” Vừa vào nhà, mới đi được vài bước, ánh mắt của Yên La đã chợt lóe lên, cô bắt đầu nhìn xung quanh.
Cô có cảm ứng với ma khí mạnh hơn Thẩm Thanh Từ và Long Dực, chỉ tiếc là hiện giờ con ma đó đã không còn ở trong nhà này nữa. Tất nhiên, lão Lâm cũng không có ở đây, bọn họ đều không phát hiện ra hơi thở của anh ấy.
Long Dực: “...”
Lúc này Long Dực mới nhớ ra chuyện về ma khí thì anh ta không thể qua mắt Yên La được.
Anh ta cũng rất buồn bực.
Anh ta thật sự không mong cô sẽ nhúng tay vào chuyện này nhưng mong muốn của anh ta đã thất bại.
“Bố mẹ của lão Lâm đều đã qua đời, cậu ấy không có con cái nên trong nhà ngoài cậu ấy ra thì cũng chỉ có vợ là Dương Ngọc Yến mà thôi.” Thẩm Thanh Từ nhìn xung quanh một lát: “Nếu tôi đoán không nhầm thì chắc là con ma kia đã bám lên người của Dương Ngọc Yến.”
Long Dực sửng sốt nhưng lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh: “Tại sao lại không thể là Lâm Thành?”
“Bởi vì trên người cậu ấy có linh khí mà tôi đưa cho cậu ấy.” Thẩm Thanh Từ giải thích về chuyện anh đưa chiếc bút máy kia cho lão Lâm xong rồi nói: “Nếu cậu ấy bị ma ám vào thì tôi không thể không biết được.”
“Thì ra là vậy.” Long Dực gật đầu, lại hỏi tiếp: “Nếu trên người Lâm Thành kia có linh khí của ngài... của anh mà anh lại không thể tìm được tung tích của anh ta thông qua sợi linh khí đó được sao?”
Yên La cũng cảm thấy kỳ lạ: “Đúng vậy, lẽ ra là phải rất dễ dàng chứ.”
“Tôi đã thử rồi nhưng chắc hẳn cậu ấy đã đi vào một nơi như là kết giới vậy nên khí tức trên người cậu ấy đã che mất rồi. Tôi chỉ có thể lờ mờ cảm ứng được rằng cậu ấy đã xuất hiện ở đây trước khi biến mất mà thôi, còn những cái khác...” Thẩm Thanh Từ lắc đầu, tầm mắt của anh dừng ở tấm ảnh cưới của lão Lâm và Dương Ngọc Yến được đặt trên kệ ti vi: “Chỉ có thể tìm ra cô dâu có vẻ không mấy hạnh phúc này trước rồi nói sau vậy.”
Trong ảnh cưới, lão Lâm cười rạng rỡ, trên mặt lộ rõ nếp nhăn nhưng cô dâu đứng bên cạnh anh ấy tuy mặc trang phục lộng lẫy và mỉm cười, vậy mà trong ánh mắt lại không hề có niềm vui.
***
Cùng lúc đó, trên bầu trời cao mấy vạn feet.
“Chúng ta cứ đi như vậy, thật sự không sao chứ?”
Ở khoang cuối cùng, một người phụ nữ trẻ đeo mặt nạ đen và có mái tóc đen dài ngang lưng hỏi người ngồi bên cạnh phía trong mình với vẻ mặt hơi bất an.
Người nọ có mái tóc ngắn gọn gàng, đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen và mặc áo khoác rộng kiểu BF, thoạt nhìn trông giống một chàng trai trẻ. Nhưng sau khi người nọ cất tiếng lên thì rõ ràng là giọng nữ, nhưng giọng điệu lại rất lạnh lùng và còn có chút giả vờ trầm thấp: “Chúng ta không g.i.ế.c người, cũng không phóng hỏa thì có thể xảy ra chuyện gì được?”
“Nhưng còn chồng và người nhà của chị...”
“Tôi đã ký đơn lý hôn với lão Lâm rồi. Về phần người nhà của tôi...” Trong mắt của người phụ nữ đội mũ lưỡi trai hiện lên vẻ phức tạp nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng: “Từ nay về sau, bọn họ không thể xen vào chuyện của tôi nữa.”
Cô gái trẻ tưởng cô ấy làm vậy là vì cãi nhau với người nhà nên càng thấy bất an hơn. Cô gái trẻ muốn thuyết phục Dương Ngọc Yến nhưng không được nên chỉ có thể cúi đầu thở dài, quay đầu nhìn về phía bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ.
Cô ấy và Dương Ngọc Yến... Đúng vậy, người phụ nữ đang ở bên cạnh cô ấy thay đổi dáng vẻ dịu dàng đoan trang như trước đây, cũng không còn xinh đẹp quyến rũ giống như mấy ngày trước chính là cô vợ Dương Ngọc Yến của lão Lâm đang bị mất tích.