Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 98

Trước Tiếp

Lão Lâm mất tích.

Lúc biết tin này, Thẩm Thanh Từ đang gọt táo cho Yên La ăn.

Yên La đang bận chơi game nên không rảnh tay. Thẩm Thanh Từ gọt táo xong thì đưa tới bên miệng cô một cách tự nhiên.

Yên La đã quen với việc để anh đút cho ăn nên thấy vậy cô cũng dứt khoát há miệng ra ăn một miếng.

“Wow, ngọt quá.” Cô nói một cách vui vẻ rồi c.ắ.n thêm một miếng ròn giụm nữa.

Thẩm Thanh Từ thích nhìn dáng vẻ phồng mồm trợn má của cô khi ăn, thấy vậy khóe miệng anh khẽ cong lên. Anh tiếp tục đút cho cô cho đến khi cô ăn hết quả táo.

Dáng vẻ đó của anh trông cực kỳ kiên nhẫn và ân cần chăm sóc.

Trùng Minh ở bên cạnh thấy đau mắt, quay đầu đi với vẻ mặt căm tức.

“Mày nhìn hai người họ đi, xứng đôi biết bao!” Tương Liễu không biết mối ân oán giữa Yên La và Thẩm Thanh Từ nên không nhịn được mà cảm thán. Sau khi cảm thán xong, anh ta còn vui vẻ nhìn sang Nhị Nha đang dọn bà cách đó không xa: “Giống tao và Nhị Nha vậy, đúng là trời sinh một cặp!”

Trùng Minh: “...”

Trùng Minh cũng rất muốn nhiều chuyện với anh ta.

Ngày nào cũng phát cẩu lương trước mặt nó, vui lắm sao? Bắt nạt nó trong lúc nữ thần không ở đây đúng không? Còn nữa, cái gì mà trời sinh một cặp chứ, đừng nói là ở thế gian này, thậm chí đi khắp Tam giới cũng không có ai có thể sánh đôi với đế quân của nó được! Đế quân của nó lại nhìn trúng tiểu yêu tinh phá hoại kia, đó... đó chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi!

Đúng vậy, chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi!

Nó tin chắc rằng sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày đế quân của nó tỉnh ngộ!

Ngay khi Trùng Minh đang tự an ủi mình như vậy không biết bao nhiêu lần rồi thì điện thoại của Thẩm Thanh Từ vang lên.

Anh đặt quả táo trong tay xuống, rút giấy để lau tay, sau đó mới bắt máy: “Alo?”

“Tiểu Thẩm, là tôi đây, Trần Ca.”

Trần Ca là bạn của lão Lâm đã quen biết nhiều năm rồi và cũng đang làm việc cho bọn họ trong thư viện. Anh ấy gọi cho Thẩm Thanh Từ là vì lão Lâm đã mất tích. Lúc tan ca, trước khi lão Lâm mất tích một ngày đã có người nhìn thấy lão Lâm từng nói chuyện với Thẩm Thanh Từ một lát.

“Anh đừng hiểu lầm nhé, tôi không có ý gì khác mà chỉ muốn hỏi anh một chút thôi. Hôm đó lúc hai người tạm biệt nhau, lão Lâm có biểu hiện bất thường gì không, hoặc là nói gì đó khác thường không?” Trong điện thoại, giọng nói của Trần Ca vừa xa cách vừa lo lắng: “Anh cũng biết cậu ấy không phải kiểu người không đáng tin cậy, không tự dưng mà không đi làm như vậy được, tôi đang lo là cậu ấy có chuyện gì rồi. Ngoài ra vợ của cậu ấy là Dương Ngọc Yến nữa, mấy ngày nay tôi đều không gọi được cho cô ấy...”

Thẩm Thanh Từ nghe xong thì nụ cười trên mặt cũng dần biến mất.

Anh vốn tưởng rằng tặng cho lão Lâm chiếc bút kia thì mọi điều xui xẻo sẽ không đến làm hại lão Lâm nữa, nhưng anh lại không ngờ rằng vẫn có chuyện xảy ra với anh ấy.

Thẩm Thanh Từ hơi cau mày, rồi kể lại cuộc trò chuyện với lão Lâm vào ngày hôm đó cho Trần Ca nghe.

Trần Ca nghe xong thì cảm thấy vô cùng hụt hẫng rồi nói với một người hẳn là cảnh sát đang đứng bên cạnh: “Chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường mà thôi, không có gì kỳ lạ cả...”

“Ừm, anh gọi hỏi các đồng nghiệp khác của các anh xem sao.”

“Được.”

Sau khi Trần Ca nói chuyện với người bên cạnh xong thì lại nói với Thẩm Thanh Từ một câu “Nếu có chuyện gì thì nhờ anh liên lạc với tôi hoặc cảnh sát bất cứ lúc nào nhé”, sau đó anh ấy lập tức cúp máy.

Đợi Thẩm Thanh Từ đặt điện thoại xuống, anh cúi đầu bóp đầu ngón tay của mình.

Yên La ở bên cạnh thấy vậy thì phân tâm hỏi anh một câu: “Ai gọi điện cho anh vậy?”

“Đồng nghiệp cũ nói là lão Lâm đã mất tích, anh muốn đến nhà cậu ấy xem sao.”

Yên La biết lão Lâm, cũng biết rằng mối quan hệ giữa Thẩm Thanh Từ và anh ấy cũng khá tốt. Đúng lúc cô sắp chơi xong một ván game nên nghe vậy, cô sửng sốt nói: “Vậy anh đợi em một lát, em đi cùng.”

Thẩm Thanh Từ đã lấy lại sự bình tĩnh, anh nhìn cô rồi dịu dàng nói: “Được.”

***

Yên La là người thuộc trường phái hành động, sau khi kết thúc ván game nhanh nhất có thể, cô đã kéo Thẩm Thanh Từ ra cửa. Sau đó, cô vừa đuổi tới nhà của lão Lâm vừa hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Lão Lâm kia, trước đây em nhìn mặt cậu ấy thì chỉ có hơi xui xẻo mà thôi, trông không giống người sẽ ra chuyện lớn.”

“Trần Ca nói rằng hôm đó sau khi lão Lâm về nhà thì hôm sau lại không đến làm nữa. Sau đó vẫn luôn không liên lạc được với vợ chồng cậu ấy, không có ai ở nhà, người thân và bạn bè đều không biết họ đã đi đâu...”

Thẩm Thanh Từ tường thuật lại lời của Trần Ca một cách ngắn gọn. Yên La nghe xong, suy nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng rõ ràng hai người sống sờ sờ ở đó, không thể tự dưng mà biến mất được... Không phải là bọn họ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, c.h.ế.t đột ngột rồi đấy chứ?”

Thẩm Thanh Từ lắc đầu: “Anh vừa tính quẻ rồi, lão Lâm vẫn còn sống.”

Chỉ cần biết ngày tháng năm sinh của một người là có thể tính ra được vận mệnh sống c.h.ế.t của người đó. Yên La nghe anh nói vậy thì cũng không thấy kỳ lạ, dù sao Thẩm Thanh Từ đã làm việc với lão Lâm lâu như vậy rồi nên rất dễ để biết ngày tháng năm sinh của anh ấy.

Thẩm Thanh Từ vừa nhìn đã biết cô đang nghĩ cái gì, anh nhìn cô gái này lúc thì rất sắc sảo, lúc thì chậm chạp như đồ ngốc. Anh cảm thấy hơi buồn cười nhưng cũng không nói thêm gì cả mà dẫn theo cô nhanh chóng đi tới trước cửa nhà của lão Lâm.

Ding dong.

Ding dong.

Bấm chuông hồi lâu nhưng vẫn không có người ra mở cửa, Yên La hơi sốt ruột, cô đang định đi xuyên qua cửa để vào trong thì đột nhiên giọng nói của Long Dực: “Sao hai người lại ở đây?”

Yên La sửng sốt, quay đầu hỏi: “Chúng tôi phải hỏi cậu mới đúng chứ, sao cậu lại ở đây?”

 

Trước Tiếp