Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 100

Trước Tiếp

Ngày hôm đó Dương Ngọc Yến giận dữ đến mức suýt thì g.i.ế.c c.h.ế.t bố mẹ mình và lão Lâm nhưng vào thời khắc mấu chốt, cô ấy đã bị một luồng ánh sáng trắng kỳ lạ ngăn lại. Cũng không biết luồng ánh sáng trắng kia từ đâu tới, sau khi luồng ánh sáng đó lóe lên thì bố mẹ của cô ấy và lão Lâm bỗng biến mất, sau đó cô ấy làm thế nào cũng không thể tìm được hành tung của bọn họ.

Dương Ngọc Yến biết mội khi có người phát hiện ra sự mất tích của ba người đó thì cảnh sát sẽ tới cửa điều tra nên cô ấy dứt khoát thay quần áo và đi cắt tóc, sau đó tìm người để làm thẻ căn cước giả, rồi rời khỏi thủ đô cùng với cô gái trẻ tên là Nguyễn Mộng Khiết, cũng chính là người mà cô ấy thật sự thích.

Nguyễn Mộng Khiết là trẻ mồ côi lớn lên trong cô nhi viện, cô ấy không có bố mẹ và không có nơi nương tựa. Cô ấy và Dương Ngọc Yến gặp nhau trong một quán bar hẹn hò dành cho người đồng tính... Đúng vậy, vốn dĩ Dương Ngọc Yến không hề thích đàn ông. Bên trong cô ấy vẫn luôn ẩn chứa một người đàn ông, người mà cô ấy thích chính là một cô gái có cùng giới tính với mình.

Tuy nhiên, trong suốt nhiều năm qua, Dương Ngọc Yến chưa từng nghiêm túc nhìn nhận bản thân, cũng chưa từng chấp nhận bản thân. Bởi vì cô ấy không có can đảm đối đầu với bố mẹ của mình, cũng không có can đảm đối mặt với một thế giới không mấy chào đón những người như họ.

Nhưng bây giờ thì khác.

Giờ đây cô ấy đã có đủ khả năng và lòng dũng cảm để trở thành con người thật của mình và theo đuổi người mà mình thật sự thích.

Dương Ngọc Yến cúi đầu nhìn hắc khí mơ hồ lóe lên trong lòng bàn tay mình rồi trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn không thể kiềm chế được.

Từ nay về sau, trên đời không còn Dương Ngọc Yến này nữa mà chỉ có Dương Sơ có dị năng có thể tự do điều khiển vận mệnh của chính mình, thậm chí là cả vận mệnh của người khác!

“Thưa quý vị, máy bay đang hạ cánh. Quý vị vui lòng ngồi yên ở vị trí, thắt dây an toàn, cất ván sàn và điều chỉnh ghế về vị trí bình thường...”

Đột nhiên giọng nói ngọt ngào của cô tiếp viên vang lên trên loa phát thanh, Dương Ngọc Yến lấy lại vẻ bình tĩnh rồi nhìn đồng hồ rồi phát hiện trong vòng chưa đầy nửa tiếng nữa là cô ấy đã có thề bắt đầu một cuộc sống mới với Nguyễn Mộng Khiết tại thị trấn nhỏ Giang Nam mà cô ấy từng mong mỏi nhất.

Dương Ngọc Yến không khỏi bật cười, cả lông mày và ánh mắt đều ngập tràn niềm vui và sự nhẹ nhõm chưa từng có trước đây.

Nhưng thứ cô ấy không thể nhìn thấy là một luồng hắc khí xen lẫn màu đỏ tươi giống như một con rắn nhỏ đang hứng phấn bay lượn phía trên trái tim cô ấy. Nó đang chờ đợi khoảnh khắc giấc mơ của Dương Ngọc Yến trở thành hiện thực thì sẽ nuốt chửng trái tim và linh hồn của cô ấy, sau đó nó sẽ chiếm giữ hoàn toàn cơ thể của cô ấy.

“Không phải nói là ba giờ rưỡi sẽ đến sao? Bây giờ đã sắp bốn giờ rồi, sao vẫn chưa thấy người của Dương Ngọc Yến đâu vậy?” Yên La nhìn sân bay rộng lớn ngay trước mặt cùng với dòng người ra vào dài vô tận, cô dựa vào lan can ở sảnh đón khách của sân bay với vẻ mặt mất kiên nhẫn: “Không phải là tình báo của hai người bị sai rồi đấy chứ?”

Long Dực: “...”

Long Dực cũng rất muốn nói rằng đúng là sai rồi, hay là hay người đi chỗ khác tìm đi.

Nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì Thẩm Thanh Từ đã cười trấn an Yên La: “Chắc là còn phải xếp hàng để lấy hành lý nữa. Chuyện này rất bình thường, cứ chờ thêm một chút nữa đi.”

Yên La chỉ mới ngồi máy bay một lần, lần đó cô cũng không mang theo hành lý nên không biết chuyện này. Cô thấy Thẩm Thanh Từ vẫn bình tĩnh như mọi khi nên sự bồn chồn trong lòng cô lập tức biến mất không rõ lý do, giọng điệu cũng dịu đi: “Ồ, vậy thì chờ thêm một lát nữa.’

Long Dực: “...”

Long Dực lặng lẽ nuốt những lời vừa đến cửa miệng xuống, nhưng trong lòng lại âm thầm mắng mỏ cấp dưới xúi quẩy Lâm Huyền Thanh không biết bao nhiêu lần... Nếu không phải trong lúc anh ta đang chuẩn bị tạm biệt hai thầy trò nhà này, đột nhiên thằng nhóc đó gọi điện tới báo đã tra ra được tung tích của Dương Ngọc Yến thì anh ta đã không buộc phải dẫn theo hai người này đi bắt người. Bây giờ anh ta cũng không cần phải run sợ mà nhìn chằm chằm vào Yên La, chỉ sợ cô sẽ tiếp xúc với con ma đang ở trên người Dương Ngọc Yến kia thôi.

Nếu Lâm Huyền Thanh biết anh ta đang nghĩ gì thì nhất định sẽ gửi cho anh ta một biểu tượng cảm xúc “Oan cho em quá”... Long Dực nào biết lão Lâm và Thẩm Thanh Từ lại là đồng nghiệp với nhau, rồi Thẩm Thanh Từ và Yên La lại đến nhà họ Lâm để điều tra tin tức, còn tình cờ đến mức gặp phải lão nhân gia là anh ta chứ?

Đúng là số phận mà!

Phải chấp nhận.

Long Dực cũng biết chuyện đã đến nước này thì mình chỉ có thể giám sát chặt chẽ Yên La, cố gắng hết sức để cướp con ma đang ở trên người Dương Ngọc Yến kia trước cô mới được. Vì vậy sốt ruột thì cứ sốt ruột nhưng cũng không nghĩ về điều đó nữa.

“Kia rồi! Kia đúng không?”

Lúc này, Yên La đột nhiên chỉ về phía trước cách đó không xa rồi nói khá to, Long Dực vô thức ngẩng đầu lên thì thấy một luồng hắc khí lóe lên. Sau đó anh ta nhìn thấy Yên La đang chạy về hướng đó thì nheo mắt lại, lập tức kéo cô lại mà không cần suy nghĩ rồi đuổi theo màn sương đen ở phía trước cô.

Bình thường anh ta sẽ không bao giờ hành động nếu không nhìn rõ ràng nhưng để Yên Lạc tiếp xúc ma khí kia thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, cộng thêm số tiền khổng lồ bốn trăm năm mươi vạn sau đợt giảm giá lần trước nữa...

Long Dực thật sự rất sợ Yên La.

Tuy nhiên càng sốt ruột thì càng dễ mắc sai lầm. Long Dực vừa mới đuổi theo được vài bước thì thấy có gì đó không đúng... Dường như hắc khí đen mà anh ta nhìn thấy chỉ là dấu hiệu của sự xui xẻo thông thường chứ không phải là ma khí!

Long Dực: “...”

Sắc mặt của Long Dực trầm xuống, anh ta quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy bóng lưng của Yên La và Thẩm Thanh Từ đang lao về hướng khác.

“Ha ha, chắc chắn Tiểu Thanh T.ử không ngờ rằng chúng ta lại lừa cậu ta! Nhưng ai bảo cậu ta muốn cướp con ma đó từ tay ta chứ? Đáng đời!” Yên La không ngốc, biểu hiện của Long Dực rõ ràng như vậy, cô đã nhận ra từ lâu rồi. Khi tới đây, cô đã bàn bạc về “kế hoạch hành động” với Thẩm Thanh Từ từ trước. Lúc này, cô phất tay để dừng dòng thời gian lại, vừa kéo Thẩm Thanh Từ vừa chỉ thị cho thần thức kéo Dương Ngọc Yến đang cải trang ra khỏi đám người đông đúc.

Có lẽ tâm ma trong người Dương Ngọc Yến kia không ngờ mình bị bắt lại một cách bất ngờ như vậy nên sau khi sững sờ một lúc lâu, nó mới giật mình tìm cách trốn thoát. Khí tức trên người Yên La khiến nó cảm nhận được sự uy h.i.ế.p rất lớn.

Tuy nhiên, Yên La không cho nó bất kỳ cơ hội trốn thoát nào, cô dứt khoát xé nó ra làm đôi một cách thô bạo, sau đó kéo nó ra khỏi cơ thể của Dương Ngọc Yến.

Tâm ma: “...”

Tâm ma sững sờ đến mức phát điên lên... Chỉ thiếu một bước cuối cùng nữa là nó đã có thể thành công chiếm lấy cơ thể của Dương Ngọc Yến rồi! C.h.ế.t tiệt, con nhỏ này chui từ đâu ra vậy, vậy mà dám phá hỏng chuyện tốt của nó!

Bởi vì quá tức giận, trong lúc nhất thời tâm ma này bất chấp sự sợ hãi mà hét lên một tiếng chói tai, muốn chui vào lòng bàn tay của Yên La... Tộc tâm ma không phải là chủng tộc mạnh nhất trong Ma giới nhưng chúng lại là chủng tộc khó đối phó nhất. Bởi vì chúng có thể lặng lẽ xâm nhập vào thế giới tinh thần của mọi sinh vật trên thế gian, sau đó thông qua những cảm xúc tiêu cực như không cam tâm, hối hận, oán giận, sợ hãi... ẩn sâu trong lòng của những kẻ bị ký sinh, chúng sẽ ăn mòn dần dần thế giới tinh thần của bọn họ, cuối cùng chiếm quyền kiểm soát cơ thể của họ.

Mà những cảm xúc tiêu cực là điều mà mọi sinh vật trên thế gian đều không thể tránh khỏi. Ngay cả những động vật nhỏ chưa mở linh trí cũng sẽ cảm thấy sợ hãi khi gặp phải thiên địch.

Vào lúc này, tâm ma đang liều mình chui vào trong cơ thể của Yên La bằng việc lặp lại thủ đoạn tương tự để dành được cơ hội sống sót cho chính mình, thế nhưng...

“Cẩn thận!”

 

Trước Tiếp