Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngay từ đầu Hồ Học Hải không tin lời này của Yên La.
Rõ ràng mấy ngày trước chỉ là trước mắt có tai họa, sao nháy mắt đã chuyển thành kiếp nạn sinh t.ử rồi? Không phải là cô cố tình hù dọa anh ta chứ?
Cho đến khi Yên La phất tay mở thiên nhãn cho anh ta, cũng bảo anh ta cút đi soi gương thì anh ta mới run lẩy bẩy tin tưởng cô.
“Lớp trưởng thấy cái gì rồi? Sao lại bị dọa thành như thế này?”
“Đúng vậy lớp trưởng, anh đừng run, nói với chúng tôi trước đi!”
Quần chúng vây xem rất tò mò, Hồ Học Hải không để ý tới bọn họ, sắc mặt trắng bệch nhìn sương mù đỏ thẫm bao lấy mình trong gương, thật lâu sau mới chu môi nói một câu: “Cái này… Nhưng luồng sương mù đỏ thẫm này là gì?”
“Anh nói xem?” Yên La lườm anh ta một cái: “Đương nhiên là t.ử khí rồi.”
“Tử, t.ử khí?” Hồ Học Hải bị dọa ngồi phịch xuống đất.
“Không thì anh cho là cái gì?” Yên La nói rồi nhìn thoáng qua, phát hiện Lưu Viện Viện vốn đứng cách đó không xa đã đi tự lúc nào rồi. Cô hơi nhíu mày lại nhưng không cất bước đuổi theo, dù sao người ta cũng không nói cần cô giúp gì. Còn luồng khí đen không rõ là gì trong bụng cô ta cũng không phải là linh khí lại không thể bán lấy tiền, Yên La không có chút hứng thú nào.
Ngược lại là Thẩm Thanh Từ hơi nhíu mày lại, nhưng chưa đợi anh nói gì, Hồ Học Hải đã bình tĩnh lại từ cơn hoảng sợ nhào tới: “Đại sư cứu mạng với!”
“Không muốn cứu.” Yên La đặc biệt thù dai, nghiêng người về hướng anh ta một chút: “Tôi chưa quên chuyện anh bắt nạt Thanh Từ nhà tôi đâu.”
Hồ Học Hải: “!”
Hồ Học Hải xấu hổ lại hoảng hốt, mặt trắng bệch thoáng chốc đỏ bừng lên. Anh ta muốn nói tôi không có, tất cả đều là hiểu lầm nhưng cũng biết là không có ai tin, thế nên chỉ có thể dùng vẻ mặt cầu xin xin lỗi Thẩm Thanh Từ: “Những chuyện vừa rồi đều là tôi có lòng dạ tiểu nhân, xin Thẩm ca anh… anh đừng chấp nhặt với tôi.”
Anh ta nói rất khó nhọc, hiển nhiên là trong lòng cũng không bình tĩnh - hay là nói vô cùng không cam tâm. Nhưng Thẩm Thanh Từ không so đo với anh ta, chỉ mỉm cười nói: “Yên tâm, nể mặt Trương lão sư nên tôi sẽ không bỏ mặt anh đâu.”
Hồ Học Hải: “…”
Trong thoáng chốc Hồ Học Hải không biết nên thấy may mắn hơn hay xấu hổ hơn.
Nhưng cho dù như thế nào thì cũng xem như qua được cửa này, Hồ Học Hải lom lom nhìn Yên La, cuối cùng đợi được một câu của cô: “Cứu mạng thì được, đưa tiền trước đi.”
Trước mạng sống thì tiền có là chi? Hồ Học Hải vội vàng xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán gật đầu nói: “Phải phải, không biết đại sư muốn bao nhiêu?”
Yên La: “Năm triệu.”
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải hơi trợn to hai mắt: “Vương Binh ba nghìn, Từ Hiểu Hiểu mười nghìn, ngay cả Dương Khánh cũng chỉ mới một triệu, sao tới lượt tôi thì…”
“Ai bảo chúng ta có thù làm gì?” Yên La ngắt lời anh ta như lẽ đương nhiên: “Hay là anh cảm thấy cái mạng mình không đáng năm triệu?”
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải bị lời nói của cô làm tức đau cả n.g.ự.c lại không phản bác được, chỉ có thể ỉu xìu nhìn về hướng Thẩm Thanh Từ: “Tôi… Tôi không có nhiều tiền như vậy…”
“Lời này…” Vương Binh vừa mới tìm Yên La tính một quẻ, giải quyết một vấn đề bức bối thật lâu trong cuộc sống, anh ta nghe vậy lập tức không khách khí chậc lưỡi: “Không phải lớp trưởng là ông chủ lớn sao? Sao lại không có được năm triệu chứ?”
Ông chủ lớn cái rắm! Công ty bọn họ vừa mới phát triển, hoàn toàn chưa kiếm được tiền biết không? Mà nếu như công ty đã kiếm được tiền thì còn có những nhà đầu tư khác nữa, tất cả số tiền này không phải của một mình anh ta…
Nếu như bình thường, Hồ Học Hải c.h.ế.t vì sĩ diện nhất định không bao giờ nói ra tình hình thực tế, nhưng chuyện bây giờ liên quan tới sống c.h.ế.t của mình, anh ta thực sự không lo được nhiều như vậy chỉ có thể ấp úng nói ra tình trạng thật sự, chứng minh mình hoàn toàn không nói dối.
Mọi người: “…”
Ánh mắt mọi người nhìn anh ta từ hâm mộ biến thành xem thường.
Cả nửa ngày lại hóa ra một người phùng má giả làm người mập!
Mặt Hồ Học Hải càng đỏ hơn, trong lòng cũng rất khó chịu. Nhưng chút khó chịu ấy so với t.ử vong thì không đáng là bao.
“Vậy thì năm trăm nghìn đi.”
Thẩm Thanh Từ đột nhiên nói khiến Hồ Học Hải sững sờ. Chỉ trong nháy mắt anh ta không biết là mình có nghe nhầm hay không: “Năm… Năm trăm nghìn?”
Nhìn người rõ ràng trong tay không còn vốn lưu động nhưng lại bằng lòng bỏ ra năm trăm ngàn giúp thanh niên Dương Khánh, Thẩm Thanh Từ mỉm cười, không nhiều lời mà chỉ nói: “Coi như giảm giá vì Trương lão sư đi.”
Mặc dù thích giả vờ nhưng trong lòng Hồ Học Hải vẫn là người tốt, không phải loại người hết t.h.u.ố.c chữa. Nếu không thì cho dù là ngại mất mặt, anh ta cũng không cần thiết cho Dương Khánh mượn nhiều tiền như vậy.
Hồ Học Hải ngơ ngác nhìn anh, sau khi cảm thấy khó xử thì trong lòng cực kì phức tạp.
Anh ta không khách khí với Thẩm Thanh Từ như vậy mà anh không thừa cơ hội lừa anh ta một khoản… Vì sao thế?
Nếu như là anh ta, anh ta tuyệt đối không buông tha cơ hội tốt như vậy. Xem như muốn cứu người thì trước đó cũng phải nhục nhã người ta một phen ra trò, đòi lại tất cả mới được…
Lại không nghĩ là Thẩm Thanh Từ hoàn toàn không để bụng hành vi của anh ta, bởi vì với anh mà nói thì đó chỉ là chút trò mèo không có thấm tháp gì. Chỉ có người xem trọng hư vinh và mặt mũi như Hồ Học Hải mới xem đó là vô cùng nhục nhã.
“Năm trăm nghìn á? Vậy thì ít quá!”
Yên La rất không hài lòng, nhưng sau khi Thẩm Thanh Từ đưa tay sờ lên đầu cô, cười dỗ nói một câu ‘nghe lời’ thì cô không nói gì nữa.
Bởi vì tất cả suy nghĩ trong lòng cô đều biến thành: Lại dám sờ đầu người sư phụ này như sờ đầu chó! Lão vương bát đản này là đang làm chuyện đại nghịch bất đạo! Xem lát nữa cô xử lý anh ra sao! Hơn nữa nói chuyện thì nói có cần đến gần vậy không? Chen lấn làm cô nóng muốn c.h.ế.t rồi!
Cô gái bất chợt đỏ tai, im lặng đẩy người thanh niên bên cạnh, không ngờ lại bị anh cầm lấy bàn tay nhỏ.
“Kỹ năng diễn xuất của sư phụ thật tốt, tất cả mọi người đều tin.” Thẩm Thanh Từ mỉm cười, âm thanh truyền tới: “Cũng cảm ơn sư phụ xả giận giúp tôi, không có cô thì tôi cũng không biết nên làm gì bây giờ.”
Lúc này cô mới nhớ tới mình còn đang đóng vai ‘bạn gái của Thẩm Thanh Từ’, Yên La: “Khụ, cái này, cái này có là gì đâu.”
Cô hơi khó chịu rụt rụt đầu ngón tay lại nhưng không tránh khỏi tay anh, chỉ không nhịn được đắc ý truyền âm về: “Anh là đồ đệ của tôi mà, tôi làm sư phụ đương nhiên phải bảo vệ tốt cho anh. Lần sau nếu anh gặp chuyện như thế này thì anh phải nói cho vi sư, vi sư làm chủ cho anh! Nhưng tính cách của anh cũng mềm mỏng quá rồi, rõ ràng trước kia…”
Rõ ràng trước kia lúc anh bắt nạt cô thì có rất nhiều thủ đoạn, sao đến trước mặt loài người yếu đuối này thì anh chẳng nên trò trống gì.
Yên La nói thầm trong lòng, ngoài miệng thì không nói gì chỉ dặn dò: “Dù sao thì dù sư phụ sẽ che chở cho anh, nhưng anh cũng phải tự học cách đ.á.n.h trả mới được, nếu không có lúc nào đó tôi không ở bên cạnh anh thì phải làm sao bây giờ?”
Ý cười trong mắt Thẩm Thanh Từ như giọt nước muốn rơi xuống. Anh không nhịn được nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay cô, nhẹ nhàng v**t v* một chút: “Vậy thì sư phụ vĩnh viễn không nên rời bỏ tôi, có được không?”
Lời này nghe hơi lạ nhưng lúc này Yên La một lòng làm sư phụ tốt không suy nghĩ nhiều, vô thức nói: “Tôi cũng không thể chắc chắn nhưng mà tôi sẽ cố gắng…”
Còn chưa nói hết lời thì cô đã chạm vào đôi mắt tĩnh mịch như biển cả chứa vô số sao trời.
“Vậy tôi xem như cô đồng ý.” Chủ nhân của đôi mắt nhìn cô rồi chậm rãi nở nụ cười.
Nụ cười kia cực kì đẹp mắt.
Trong lòng Yên La khẽ động, lỗ tai lúc đầu vốn bình thường lại nóng lên một cách khó hiểu. Cô mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng nhưng lại không nói được nó là gì, đang định nói gì đó thì Hồ Học Hải bỗng lên tiếng sau một hồi ngây người: “Vậy… Vậy cảm ơn nhiều. Tôi chuyển khoản số tiền này cho đại sư, cầu xin đại sư phải cứu mạng tôi!”
Yên La hoàn hồn, đành cam chịu hừ một tiếng xem như đồng ý.
Hồ Học Hải mừng rỡ, vội vàng lấy điện thoại di động ra chuyển khoản cho cô, sau khi xong hết mới mong đợi nói: “Vậy thì bây giờ tôi nên làm như thế nào đây?”
Lòng bàn tay Yên La khẽ động biến ra một viên đá nhỏ tròn vo, đen như mực ném cho anh ta: “Cất trên người, tắm rửa đi ngủ cũng không được lấy xuống, nó có thể giúp anh ngăn cản t.ử kiếp.”
“Chỉ… Chỉ như vậy á?” Hồ Học Hải ngây ngốc nhìn viên đá nhỏ có vẻ ngoài xấu xí kia, anh ta bỏ ra năm trăm nghìn mà mua về thứ nhỏ tẹo này sao?
“Tin hay không thì tùy.” Yên La nói xong lại liếc nhìn anh ta một cái: “Hơn nữa đừng trách tôi không nhắc nhở anh, bạn gái kia của anh không phải người tốt, anh nhanh chóng chia tay cô ta đi, cách xa cô ta một chút.”
T.ử khí trên mặt Hồ Học Hải quá dày đặc, che hết tướng mạo vốn có của anh ta. Yên La không có cách nào xác định t.ử kiếp của anh ta có liên quan với luồng khí đen trong bụng Lưu Viện Viện hay không, nhưng chỉ nhìn tướng mạo cũng biết người phụ nữ kia không phải thứ gì tốt, trước đó Hồ Học Hải xui xẻo hoặc là do Lục Vân hoặc là do cô ta mang lại.
Hồ Học Hải nghe lời nói này nhớ lại ngày đó ở rạp chiếu phim, Yên La nói đứa bé trong bụng Lưu Viện Viện không phải của anh ta, còn có anh ta hoàn toàn không có khả năng sinh con…
Sắc mặt anh ta thay đổi, cả người đều không ổn, anh ta đang muốn hỏi thăm rõ ràng thì ngoài phòng khách truyền đến tiếng ồn ầm ĩ, ngay sau đó có một người đàn ông mặc âu phục cao cấp mang kính gọng vàng, mái tóc được chải cẩn thận tỉ mỉ, trên dưới khắp người đều viết hai chữ ‘tinh anh’ đi đến.
Người đàn ông hơn ba mươi tuổi, mặt mày tự tin, bước chân trầm ổn, sau lưng có còn một nhóm vệ sĩ vóc dáng cao lớn mặc áo đen đi theo, nhìn khí thế khác thường.
Mọi người thấy anh ta đột nhiên xuất hiện thì kinh ngạc, nhìn anh ta đi về hướng này, theo bản năng rối rít đứng dậy tránh đường.
Khung cảnh ấy chỉ có ba người không nhúc nhích.
Thẩm Thanh Từ, Yên La và Hồ Học Hải.
Nhưng mà không giống với sự bình tĩnh của Yên La và Thẩm Thanh Từ, Hồ Học Hải là sợ ngây người. Cho đến khi người đàn ông mặc âu phục đi đến đứng vững trước mặt, anh ta mới kịp phản ứng kích động không thôi: “Đây không phải là trợ lý Nghiêm sao? Ôi hôm nay ngọn gió nào thổi anh tới…”
Anh ta tưởng người đàn ông mặc âu phục tới tìm anh ta. Ai mà ngờ người ta không thèm nhìn anh ta một cái, xoay người gọi Thẩm Thanh Từ đang đứng cạnh anh ta: “Đại thiếu gia, lão gia mời anh trở về một chuyến.”
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải: “??!”