Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Người đàn ông mặc âu phục tên là Nghiêm Hạo, là cháu trai ruột của quản gia Nghiêm ở nhà họ Thẩm, từ nhỏ lớn lên ở nhà họ Thẩm, bây giờ là một trong những người được tin cậy bên cạnh ông cụ Thẩm.
Anh ta đột nhiên xuất hiện ở đây là vì mời Thẩm Thanh Từ đi đến nhà họ Thẩm một chuyến.
“Tôi nhớ lần trước đã nói rõ ràng…” Thẩm Thanh Từ cười nhạt nhìn anh ta, không hỏi có chuyện gì mà từ chối thẳng.
“Đại thiếu gia.” Nghiêm Hạo cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, tiến lên một bước dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được nói: “Mấy ngày trước ông cụ phát bệnh cấp tính, tình hình bây giờ rất bất ổn, có lẽ là lần cuối anh nhìn thấy ông ấy.”
Thẩm Thanh Từ nhíu mày không tin lắm, bởi vì lần trước vị kia cũng dùng cái cớ tương tự lừa gạt anh về nhà họ Thẩm.
Nghiêm Hạo nhìn ra anh đang suy nghĩ gì, cúi đầu cười khổ: “Tôi thề bằng nhân cách, lần này tuyệt đối là thật.”
Sắc mặt của anh ta không tốt lắm, vẻ sầu lo trong giọng nói cũng không giống làm bộ, Thẩm Thanh Từ hơi bất ngờ sững lại: “Một lần cuối cùng.”
Nghiêm Hạo vốn cho rằng còn phải phí một phen miệng lưỡi mới có thể nói đả động tới anh, không nghĩ tới anh đồng ý sảng khoái như vậy, không khỏi hơi ngơ ngác.
“Nhìn dáng vẻ này của các người thì tôi không đồng ý cũng phải đồng ý nhỉ?” Thẩm Thanh Từ cười nhạt một tiếng, một đôi mắt hẹp dài yên tĩnh giống như có thể nhìn thấu lòng người.
Nghiêm Hạo chậm chạp đồng ý.
Ông cụ Thẩm đột nhiên ngã xuống, nhà họ Thẩm loạn thành một nùi, anh ta quả thật đã dự định nếu như vị đại thiếu gia này không chịu phối hợp thì cũng phải buộc anh quay về, bởi vì anh mới là người ông cụ muốn gặp.
“Đi thôi.”
Thẩm Thanh Từ cũng không nói nhiều với anh, sau khi nói xong hai chứ này thì lôi kéo Yên La đứng lên.
“Đi đâu vậy?” Yên La nghe Thẩm Thanh Từ nói chuyện với Nghiêm Hạo, nhưng không hiểu là có ý gì, nghe anh nói vậy không giải thích được nhìn Nghiêm Hạo: “Người này là ai vậy?”
“Anh ta tên là Nghiêm Hạo, còn chúng ta muốn đi đâu…” Thẩm Thanh Từ nở nụ cười như trấn an Yên La: “Một lát cô sẽ biết.”
Yên La nhíu mày hơi không nỡ bỏ lỡ rất nhiều ‘khách hàng’ ở đây, nhưng thấy dáng vẻ Thẩm Thanh Từ đúng là có việc đành phải lưu lại tài khoản Weibo của mình rồi rời đi.
Đám người ngơ ngác nhìn bóng lưng của họ, nhưng mà qua bao lâu mới lấy lại được tinh thần.
“Không đúng… Vừa rồi người kia gọi Thẩm Thanh Từ là gì? Đại thiếu gia?”
“Đúng vậy, chính là đại thiếu gia. Không nên nghi ngờ lỗ tai của anh vì tôi cũng nghe như vậy.”
“Ôi đệt tình huống này là như thế nào vậy? Thẩm giáo thảo của chúng ta không phải cô nhi mất hết bố mẹ sao? Sao đột nhiên lại… Chờ một chút, hình như vừa rồi lớp trưởng biết người kia, còn gọi anh ta là trợ lý Nghiêm?”
Mọi người nghe xong lời này ồ ạt nhìn về phía Hồ Học Hải: “Lớp trưởng nói nhanh đi, trợ lý Nghiêm vừa nãy có lai lịch như thế nào? Dáng vẻ nhìn lợi hại lắm!”
Hồ Học Hải: “…”
Vẻ mặt Hồ Học Hải ngây ngốc, thật lâu sau mới tái mặt lơ mơ nói: “Anh ta là trợ lý của tập đoàn Thẩm thị, là người tin cậy của ông cụ Thẩm trong truyền thuyết, tôi… trước đó tôi từng gặp mặt anh ta trong trụ sở chính của tập đoàn Thẩm thị…”
Tất cả mọi người: “…??!!”
“Tập đoàn Thẩm thị, Thẩm Thanh Từ, đều là họ Thẩm, vừa rồi vị trợ lý Nghiêm kia lại gọi Từ ca là đại thiếu gia… đệt đệt! Thì ra Từ ca xuất thân nhà giàu sao?”
Tròng mắt Vương Binh trợn muốn rớt ra ngoài, những người khác cũng há to miệng, khó có thể tin được. Nhất là Hồ Học Hải, trong lòng anh ta vừa kinh ngạc vừa hối hận, cảm giác sợ hãi mờ mịt đến khi các bạn học tản đi hết vẫn chưa hoàn toàn lấy lại được tinh thần.
Thẩm Thanh Từ… rõ ràng người này có xuất thân lợi hại như vậy, sao xưa nay lúc bọn họ ép buộc chế giễu anh không tức giận không phản bác chứ?
Là do thật sự không để ý người khác nhìn anh như thế nào sao? Hay là hoàn toàn chẳng thèm so đo với những người kém xa anh như bọn họ?
Chắc là anh chẳng thèm so đo cùng bọn họ rồi.
Dù sao tính toán so sánh thì anh cũng chỉ nhận được mấy ánh mắt hâm mộ, nịnh nọt mà thôi. Cái khác thì vì dụ như tướng mạo đẹp trai, đầu óc thông minh, gia thế tốt đẹp còn có bạn gái vừa thần bí vừa xinh đẹp, cũng không phải so đo với bọn họ mấy lần là có được.
Nghĩ đến cái này Hồ Học Hải đột nhiên cảm thấy cực kì xấu hổ với hành vi khoác lác giả vờ của mình trước kia.
Người có tư cách làm bộ hơn anh ta còn chưa làm, chỉ có anh ta luôn giống như tôm tép nhãi nhép khoác lác khắp nơi về bản lĩnh cỏn con của mình, không có việc gì mà lại tự phùng má giả làm người mập…
Bây giờ suy nghĩ lại một chút, cần gì chứ?
Làm như vậy ngoại trừ khiến lòng hư vinh yếu ớt của anh ta đạt được thỏa mãn thì cũng không mang lại lợi ích thực tế nào cả, ngược lại sẽ khiến anh ta rơi vào cảnh quẫn bách không ngừng bị vả mặt…
Hồ Học Hải càng nghĩ càng hối hận, đầu óc bị lòng hư vinh che mờ trước kia dần dần thanh tỉnh lại.
Anh ta cầm viên đá nhỏ màu đen Yên La đưa cho đi ra khỏi khách sạn, nhìn xe cộ đông đúc thế giới xa hoa trụy lạc bên ngoài, chậm rãi phun ra một hơi khí đục.
Sau đó anh ta đón xe về nhà tìm Lưu Viện Viện ngả bài đi - đúng vậy, ngả bài. Anh ta không muốn vì chút mặt mũi mà lừa mình dối người, anh ta phải biết rốt cuộc đứa bé trong bụng Lưu Viện Viện là của ai.
Về phần Lưu Viện Viện…
Hồ Học Hải thật sự thích cô ta nhưng có thích thế nào cũng không chịu được lời ra tiếng vào.
Hi vọng lần này cô ta đừng ỷ lại anh ta thích mình, xem anh ta thành đồ đần rồi đùa giỡn.
Nhà Hồ Học Hải là một căn nhà ba phòng ngủ hai phòng khách, không tính là lớn nhưng nằm ở khu vực không tệ, là căn nhà cưới mà bố mẹ đã chuẩn bị cho Hồ Học Hải. Sau khi Lưu Viện Viện m.a.n.g t.h.a.i thì Hồ Học Hải liền đón cô ta về ở chung.
Sau khi về, trước tiên anh ta đứng ở cửa một lát, sau đó mới quyết tâm đập nồi dìm thuyền lấy chìa khóa mở cửa vào nhà.
Không ngờ tới trong nhà tối đen.
Lưu Viện Viện cũng không ngồi trong phòng khách chơi điện thoại xem TV như mọi ngày, cửa phòng ngủ của cô ta mở toang cũng là một màu đen kịt.
Hồ Học Hải hơi sửng sốt, sắc mặt thay đổi.
Anh ta vẫn cho là Lưu Viện Viện sau khi bị Yên La lấn áp sắc đẹp, cảm thấy mất mặt khó xử nên một mình tự về nhà trước, kết quả cô ta còn chưa về ư?
Vậy…vậy cô ta đi đâu?
Hồ Học Hải mơ hồ vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho Lưu Viện Viện, nếu là trước kia nếu như anh ta không thấy Lưu Viện Viện thì đầu tiên chắc chắn sẽ gọi điện thoại cho cô ta nhưng đêm nay thật sự xảy ra rất nhiều chuyện, anh ta bị đ.á.n.h gục bởi cú sốc liên tục, vì vậy anh ta không nghĩ đến nó.
Lúc này sau khi nhớ tới thì anh ta cũng hơi vội, dù sao thời gian đã trễ như vậy, Lưu Viện Viện lại là phụ nữ có thai, Hồ Học Hải sợ cô ta xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
“Tút…”
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, Hồ Học Hải vô thức muốn ra ngoài tìm cô ta, ai nghĩ vừa mới định xoay người thì trong phòng đã truyền tới một tiếng chuông điện thoại quen thuộc.
Là Lưu Viện Viện, cô ta đang ở nhà!
Hồ Học Hải nhẹ nhàng thở ra, lập tức vội vào nhà bật đèn, đi theo hướng tiếng chuông điện thoại động: “Viện Viện em ở nhà à? Sao lại không bật…”
Chữ ‘Đèn’ còn chưa nói ra miệng, một mảng vết m.á.u đỏ xuất hiện trước mặt.
“…”
“???”
Hồ Học Hải bị hiện trường giống như hung án này dọa sợ hít vào một ngụm khí lạnh, bả vai cũng vô thức va vào bức tường bên cạnh, phát ra tiếng vang trầm đục.
Hồ Học Hải bị đau sắc mặt nhăn nhó, lại bất chấp vọt vào phòng bếp đầy vết m.á.u theo bản năng, đôi mắt nhìn xung quanh tìm vị trí của Lưu Viện Viện.
Kết quả…
“Anh về rồi.”
Cô gái mặc chiếc váy xinh đẹp gọn gàng từ từ bỏ xác mèo đã bị hút khô m.á.u trên tay xuống, chùi vết m.á.u bên mép miệng, cười với anh ta: “Em chờ anh đã lâu.”
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải cứng đờ nhìn cô ta, không biết qua bao lâu anh ta ôm n.g.ự.c hai mắt khẽ đảo muốn ngất đi.
Ai ngờ…
“Anh không sợ sau khi anh ngất đi sẽ xảy ra chuyện gì đáng sợ hơn sao?”
Hồ Học Hải: “…!”
Hồ Học Hải bị cái giật mình này chống đỡ, tâm trí anh ta vốn đang choáng váng trước cảnh tượng này cuối cùng cũng hoạt động trở lại.
“Cô cô cô đang làm gì vậy? Không đúng, phải nói là cô, cô là ai?” Anh ta nuốt một ngụm nước bọt, nói chuyện hơi không lưu loát: “Cô làm gì Viện Viện rồi?”
Lưu Viện Viện không trả lời anh ta ngay, giẫm lên mặt đất đầy m.á.u và t.h.i t.h.ể động vật, sau khi đứng vững trước mặt anh ta mới chọt một cái lên n.g.ự.c anh ta, nói: “Em chính là Lưu Viện Viện.”
Hồ Học Hải không tin: “Không thể nào! Viện Viện là người, sao lại… Có thể như vậy?”
“Như vậy là như thế nào?” Lưu Viện Viện kề sát anh ta: “Uống m.á.u sao?”
Hồ Học Hải bị mùi m.á.u tanh nồng trên người cô ta xông cho dựng lông tơ, liên tục lùi về sau hai bước: “Nhảm nhảm nhảm nhí!”
Lưu Viện Viện không tức giận chỉ híp mắt nhìn chằm chằm anh ta một lát, sau đó cúi đầu sờ sờ lên cái bụng hơi nhô lên của mình, hưng phấn lại không chờ đợi kịp nở nụ cười: “Cục cưng, cha về rồi, kế hoạch của chúng ta có thể bắt đầu rồi chứ?”
Cục cưng gì? Kế hoạch gì?
Hồ Học Hải ngây ngốc một lát vừa định nói cô đang nói cái quỷ gì, trong bụng Lưu Viện Viện truyền ra giọng trẻ con ngây thơ lại quỷ dị truyền tới: “Hì hì đúng vậy đó mẹ.”
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải: “???”