Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 59

Trước Tiếp

Lời này vừa được thốt lên, cả phòng chìm vào yên tĩnh.

Mọi người đều biết chuyện cha mẹ Thẩm Thanh Từ mất sớm, suy đoán của Dương Khánh cũng không phải không có lý…

Nhưng không ngờ vừa nghĩ như vậy, Yên La đang dính lên người Thẩm Thanh Từ ‘khoe ân ái’ lập tức quay đầu nhìn về phía Dương Khánh, không hề khách khí cười lạnh một tiếng: “Ôi mẹ anh, anh có biết trên đời này có thứ gọi là nghề phụ không? Nhân viên quản lý thư viện chỉ là nghề nghiệp chính của Thanh Từ nhà tôi, đó chỉ là một sở thích thôi hiểu không? Hơn nữa, nếu anh ấy thực sự chỉ là một nhân viên quản lý thư viện thì sao? Tôi có nhiều tiền, nếu anh ấy muốn thì bao nhiêu tôi cũng cho anh ấy!”

Câu nói cuối cùng quá ngang ngược, ở đây trừ Hồ Học Hải và Lưu Viện Viện thì tất cả mọi người dù nam hay nữ đều kinh ngạc và ghen tỵ - sao họ không gặp được chị gái nhỏ xinh đẹp vô địch còn bảo vệ như vậy chứ!

Ngay cả ánh mắt của Thẩm Thanh Từ vốn hơi lạnh lùng cũng sững sờ, anh bật cười vỗ vỗ sau lưng cô: “Không nên tức giận, bạn học này chỉ đang nói đùa, chúng ta không cần phải so đo với cậu ta!”

“Đúng đúng đúng, Dương Khánh này không biết nói chuyện, cô Yên La đừng so đo với cậu ta!”

Khí thế của Yên La quá mạnh cho nên dù Dương Khánh là một tên hay cãi cùn hiếu thắng cũng không nghi ngờ tính chân thực trong câu nói của cô - nhà bình thường sao có thể nuôi ra ‘cô chủ’ ngang ngược xinh đẹp như vậy? Cô Yên La này chắc chắn xuất thân từ gia tộc lớn nào đó!

Nghĩ như vậy, đối tượng được nhận sự hâm mộ ghen tỵ của mọi người chuyển thành Thẩm Thanh Từ.

Thẩm Thanh Từ: “…”

Thẩm Thanh Từ bị ánh mắt ghen tỵ trắng trợn của mọi người làm mí mắt giật giật, anh đang định nói cái gì thì có người tâm tư nhạy bén không nhịn được tìm hiểu bối cảnh của Yên La: “Không biết trong nhà cô Yên La làm nghề gì?”

Yên La cố ý dọa sợ loài người ngu xuẩn không biết trời cao đất dày này, đôi mắt đẹp híp lại, cằm hơi nhếch lên: “Trừ tà bắt quỷ, phong thủy xem tướng.”

Tất cả mọi người: “…”

Con mẹ nó cô đang đùa chúng tôi à?

“Cô Yên, cô thật biết nói đùa…” Người hỏi lại tưởng cô không muốn nói, sau một lúc lâu yên lặng thì ngượng ngùng cười một tiếng.

Ai nói giỡn? Yên La chưa hiểu rõ chủ nghĩa xã hội nhướng mày muốn nói chuyện, nào ngờ chưa kịp mở miệng thì cây gậy khuấy phân heo Dương Khánh kia cười ha hả thành tiếng: “Nói nửa ngày thì ra là thần côn hành nghề mê tín phong kiến! Ôi trời ạ! Bây giờ là thời đại nào mà còn có người tin những thứ này! Hơn nữa các người cũng đang thăm dò ở ranh giới pháp luật đấy nhỉ? Lỡ như có người thật sự nghe các người nói xằng nói bậy rồi xảy ra chuyện gì… chậc chậc chậc, nghĩ tới thật đáng sợ!”

Vẻ mặt của mọi người trở nên nghi hoặc, Hồ Học Hải cùng Lưu Viện Viện vốn là tim đập thình thịch, nghe được lời này cũng là vui mừng khôn xiết, không kịp mở miệng nói chuyện.

Nhưng mà…

“Mấy ngày trước anh vừa mất việc à?” Thẩm Thanh Từ luôn im lặng đột nhiên mở miệng: “Nhìn tướng mạo của anh thì mất việc có liên quan tới nợ đào hoa, hơn nữa đóa hoa đào kia còn có chủ rồi. Cho nên tôi đoán chắc anh dòm ngó bạn gái của cấp trên, bị lãnh đạo phát hiện mới bị đuổi nhỉ?”

Tất cả mọi người sững sờ, sau đó sắc mặt Dương Khánh lập tức thay đổi: “Anh! Anh đang nói hươu nói vượn gì đó?”

“Nói hươu nói vượn?” Yên La rất ghét người này, vốn muốn cho cậu ta biết tay nhưng Thẩm Thanh Từ đè tay cô lại, trong lúc nhất thời cô không thể nào động đậy được, chỉ có thể cười lạnh nói: “Có nói hươu nói vượn hay không thì trong lòng anh rõ nhất mà. Trong năm năm cô ấy vì anh m.a.n.g t.h.a.i ba lần, nhưng lần nào anh cũng bảo cô ấy phá bỏ. Cô ấy không chịu thì anh hù dọa chia tay với cô ấy, kết quả cô ấy đau lòng uất ức nhảy từ tầng mười lăm xuống…”

Không chỉ có quần chúng vây xem mà ngay cả người trong cuộc như Dương Khánh cũng sợ ngây người. Bởi vì ngoài cậu ta và bạn gái cũ nhảy lầu tự sát kia thì không có người thứ ba biết chuyện này.

“Cô… Không thể nào… Sao cô có thể…”

“Muốn biết tại sao tôi biết được những chuyện này à?” Yên La nhìn thoáng qua phía sau cậu ta, nở nụ cười xinh đẹp nhưng rất quỷ dị: “Rất đơn giản, bạn gái của anh nói cho tôi biết đấy.”

Vừa nói dứt lời, mọi người đều thấy sau lưng lạnh lẽo. Dương Khánh có tật giật mình, con ngươi đột nhiên co rút lại, sợ hãi nhảy dựng lên: “Cô cô cô cô nói là…”

“Đúng vậy đó, cô ấy đứng sau lưng anh đấy.”

Yên La cố ý hù dọa Dương Khanh, trên thực tế bạn gái cậu ta đã đi đầu t.h.a.i từ lâu rồi, cô biết những chuyện này là do xâm nhập vào trí nhớ của cậu ta.

Dương Khánh không biết điểm này nên bị cô dọa mặt cắt không còn giọt máu, gào khóc ôm lấy Hồ Học Hải ở bên cạnh, đồng thời cũng không màng thanh danh của mình khóc kêu lên: “Tú Tú anh sai rồi, anh sai rồi! Anh, chẳng qua anh thấy tình hình của chúng ta bây giờ không thích hợp để có con, anh thật sự không nghĩ tới em sẽ đi nhảy lầu mà…”

Hồ Học Hải đột nhiên không kịp chuẩn bị: “…!”

Quần chúng vây xem không hề ngờ tới chuyện này lại là sự thật: “…!”

“Cái c.h.ế.t của cô ấy do một tay anh gây ra, cô ấy sẽ không bỏ qua cho anh. Nhưng mà chuyện này cũng không khó giải quyết, một triệu, tôi sẽ thay anh siêu độ cho cô ấy.” Yên La nói xong khẽ xoa đầu ngón tay, một sợi khói đen liền bay về sau cổ Dương Khánh, thổi một hơi lạnh lên cổ cậu ta.

Thấy cô há miệng là đòi ngay một triệu, Dương Khánh vô thức trợn to hai mắt như muốn nói ‘cô ăn cướp à’ nhưng bị hơi lạnh này thổi dọa sợ gần c.h.ế.t, cậu ta nào còn lo tới cái đó, kêu khóc nói ngay: “Xin đại sư cứu tôi! Vừa rồi là tôi không đúng, là tôi có mắt không tròng, tôi sai rồi!”

“Cho nên một triệu?”

“Tôi… Tôi không có nhiều tiền như vậy…” Lông mày Yên La nhíu kéo Thẩm Thanh Từ muốn rời đi, Dương Khánh vội vàng nhìn về phía Hồ Học Hải: “Lớp trưởng! Lớp trưởng có tiền không, cho tôi mượn một ít đi! Anh cũng không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu chứ!”

Hồ Học Hải không hề ngờ tới: “…???”

Anh ta hoàn hồn, trong lòng thầm nhủ người cặn bã như thế ông đây thật sự muốn thấy c.h.ế.t không cứu. Nhưng dù gì cũng là một mạng người, xung quanh lại có nhiều bạn học vây xem như vậy, Hồ Học Hải kéo căng mắt, cuối cùng vẫn nhả ra một câu: “Gần đây vốn lưu động trong tay tôi cũng không nhiều, chỉ có thể cho anh mượn tối đa năm trăm nghìn, còn năm trăm nghìn nữa anh tự nghĩ cách đi.”

Dương Khánh bất mãn nhưng cũng chỉ có thể nói cảm ơn. Sau đó lại tìm mấy bạn bè họ hàng gom góp, mang hết toàn bộ tiền tiết kiệm của mình trong những năm nay, cuối cùng mới góp đủ một triệu.

Nhưng mà cậu ta sợ bị lừa gạt nên không dám đưa tiền trước. Yên La cũng không để ý lắm, đầu ngón tay chỉ nhẹ vào không khí phía sau cậu ta hai lần, chỗ kia vốn không có ai lại hiện lên một bóng mờ màu đen nửa trong suốt.

“Đệt!”

Quần chúng vây xem vốn còn bán tín bán nghi bị dọa gần c.h.ế.t, rối rít ôm nhau thét thành tiếng.

Yên La khẽ lườm bọn họ, tâm trạng của cô tốt hơn nhiều, phất tay bảo luồng khí đen kia diễn một vở kịch “nữ quỷ lấy mạng” rồi đưa nó vào luân hồi.

“Được rồi đừng run nữa, cô ấy đã đi rồi.” Yên La nói xong lười biếng lắc lắc điện thoại di động: “Trả tiền đi.”

Dương Khánh: “…”

Dương Khánh vốn định trốn nợ, lúc này thấy được “Bản lĩnh thật sự” của đại sư thì làm sao còn dám có ý đồ xấu, chỉ có thể mặt dày mày dạn nhìn về phía Thẩm Thanh Từ, hy vọng anh có thể nể mặt là bạn học giảm giá cho mình.

Nhưng Thẩm Thanh Từ nhếch miệng mỉm cười: “Chúng tôi có đủ các loại thanh toán, anh xem cái nào tiện thì dùng.”

Dương Khánh: “…”

Dương Khánh biết anh không thể nào giảm giá cho mình, chỉ có thể đau lòng muốn c.h.ế.t làm theo.

Sau khi những người khác định thần lại đều ngẩn người một hồi lâu, rồi không biết là ai xông lên muốn xem tướng đầu tiên, dù sao chẳng mấy chốc mọi người đã giẫm nát tam quan của mình, tôn sùng đại lão, chủ động thể hiện muốn đưa tiền cho đại lão.

Ngay cả Hồ Học Hải đã kìm nén muốn làm Thẩm Thanh Từ và Yên La bẽ mặt, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, sau một hồi thì do dự lúng túng không thôi đi tới: “Cái kia…. Trước đó hai người có nói tôi sẽ gặp họa lớn, chuyện này là… là thật sao?”

“Anh nói thử xem?” Yên La nhìn hai mắt anh ta, cười nhạo: “Lúc đầu chỉ là gặp họa lớn, bây giờ thì hay rồi, biến thành đại kiếp nạn sinh tử.”

“…”

“??!!”

Cái mặt béo của Hồ Học Hải run lên, suýt chút nữa quỳ xuống với cô.

Trước Tiếp