Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 58

Trước Tiếp

Lần trước gặp nhau, gương mặt của cái tên mập ú c.h.ế.t bầm này mặc dù không tốt lắm, chẳng qua có chút vận xui, cũng không có đại sự gì. Thế nhưng mấy ngày không gặp, vận xui kia đột nhiên biến thành đại kiếp sống c.h.ế.t, cũng không biết mấy ngày qua anh ta đã làm gì…

Đang suy nghĩ như thế, Lưu Viện Viện vừa rồi mới đi nhà vệ sinh đã trở lại.

Hôm nay, cô ta mặc một chiếc váy hai dây dài màu xanh lam, bên trong chiếc váy dài phối thêm một chiếc áo sơ mi màu trắng tay áo loe xuyên thấu, trông thật tri thức và thanh lịch. Chiếc váy này là sản phẩm có chất lượng cao, giá cả không hề rẻ, kiểu dáng cũng rất đẹp, gần đây tâm trạng của cô ta cũng tốt hơn, hai người giúp đỡ lẫn nhau, khiến cho người khác rất kinh ngạc.

Tất cả nam sinh ngoại trừ Thẩm Thanh Từ đều bị vẻ đẹp của cô ta mê hoặc, mấy nữ sinh vừa hâm mộ lại vừa thán phục, thậm chí còn mơ hồ ghen tị.

Hồ Học Hải thấy vậy đắc ý không thôi, lập tức bước đến ôm eo Lưu Viện Viện nhìn Thẩm Thanh Từ đầy khiêu khích: “Sao em đi lâu thế?”

“Gặp một người quen, chào hỏi mấy câu thôi mà.” Nhưng thật ra chờ thời khắc quan trọng, đặc biệt đợi một hồi.

Lưu Viện Viện cười nói xong, chào hỏi mọi người một cách tự nhiên. Mọi người sau khi tỉnh táo thì rối rít khen ngợi cô ta và Hồ Học Hải đúng là trai tài gái sắc, vây quanh lấy hai người tung hoa nịnh hót.

Lưu Viện Viện rất tận hưởng cảm giác được trước thì tung hô, sau được bảo vệ này, trở thành tiêu điểm của mọi người, nhưng càng tận hưởng, cô ta càng không cách nào tha thứ cho sự đụng chạm của con heo ngu ngốc Hồ Học Hải. Nhất là nhìn thấy cách đó không xa, một dáng vẻ tuấn tú như thần tiên, cử chỉ thanh lịch của Thẩm Thanh Từ sao với Hồ Học Hải càng rõ ràng, thâm tâm cô ta không thể nào kiềm nén được mà chê bai.

“Bạn học Thẩm, cậu cũng tới rồi.” Cô ta vừa nói vừa không nhịn được mà thoát khỏi tay của Hồ Học Hải, bước tới đứng trước Thẩm Thanh Từ, nở nụ cười xinh đẹp nhìn anh.

Ánh mắt Thẩm Thanh Từ nhìn chằm chằm vào bụng cô ta, không lên tiếng.

Anh đang truyền âm thanh trao đổi với Yên La.

“Trong bụng cô ta có một thứ, nhưng tôi không nhìn rõ là thứ đó là gì.”

“Là một đám khí đen, nhìn không phải quỷ cũng chẳng phải yêu.” Thẩm Thanh Từ cũng phát hiện sự khác thường trên người Lưu Viện Viện, tất nhiên Yên La cũng nhận ra. Cô cau mày, ánh mắt có hơi ngạc nhiên nghi ngờ: “Nhưng khí tức trên người nó, khiến tôi cảm thấy rất quen…”

Cô vừa nói xong thì lập tức lập tức gắt giọng: “Anh đợi tôi để tôi bắt nó ra tra hỏi.”

Thẩm Thanh Từ:”…”

Thẩm Thanh Từ vội vàng ngăn cô lại: “Ở đây quá nhiều người, không có cách nào để ra tay. Hơn nữa thứ đó giống như đã hòa hợp với đứa bé trong bụng Lưu Viện Viện rồi, nếu như cưỡng ép bắt nó ra, chỉ sợ sẽ làm tổn thương cơ thể người mẹ.”

Yên La không có kiên nhẫn, nhưng vẫn thu tay: “Thật phiền phức, vây theo anh thì bây giờ phải làm sao?”

“Trước hết cứ im lặng theo dõi diễn biến đã…”

Thẩm Thanh Từ chưa nói hết câu, đột nhiên có người che bụng của Lưu Viện Viện lại. Ngay sau đó, Hồ Học Hải tức giận không kiềm chế, giọng nói vang lên: “Tôi nói này Thẩm Thanh Từ, có người dám nhìn vị hôn thê của tôi như vậy sao? Tôi biết trước kia anh từng thích Lưu Viện Viện, viết thư tình gửi cho cô ấy, thế nhưng bây giờ cô ấy đã là vị hôn thê của tôi, anh không cảm thấy nhìn chằm chằm cô ấy như vậy là quá mất lịch sự hay sao?”

Thẩm Thanh Từ vừa mới lấy lại tinh thần.

Thế nhưng không đợi anh lên tiếng, Vương Binh đã nhanh một bước đứng ra giảng hòa, nói: “Lớp trưởng, cậu hiểu lầm rồi, thật ra Từ ca… sớm đã có bạn gái rồi, hai người rất yêu thương nhau. Vừa rồi, cậu ấy bị như vậy, là bị vẻ xinh đẹp của chị dâu làm cho kinh ngạc, dẫu sau chị dâu cũng thật sự quá xinh đẹp mà. Còn nữa Từ ca, mọi người ai nấy cũng đều thấy cậu ngây người. Lại nói lớp trưởng thật đúng là có phúc, có thể lấy được chị dâu vừa xinh đẹp vừa dịu dàng hiền hậu như vậy làm vợ…”

“Vương Binh, cậu đừng có nói đỡ cho anh ta, nếu như bị vẻ đẹp của chị dâu làm kinh ngạc, thì sao nói với cậu ấy lâu như vậy mà cậu ấy lại không có ý kiến gì? Theo tôi thấy, rõ ràng anh ta đối với chị dâu chính là tình xưa khó quên… Chậc chậc, lớp trưởng cậu phải cẩn thận đấy.” Lời còn chưa nói hết, vừa rồi còn bị người kia nói trêu đùa với Hồ Học Hải.

Vương Binh nhất thời sửng sốt, sắc mặt không tốt lắm trợn mắt nhìn người kia: “Cậu nói nhăng nói cuội gì vậy hả?”

“Tôi thấy sao thì nói vậy thôi! Vừa nãy mọi người ai cũng nhìn thấy mà…”

“Ôi trời, tất cả đừng ồn ào nữa, có thể hôm nay tôi mặc bộ quần áo khiến bạn học Thẩm nhớ tới bạn gái, cho nên cậu ấy mới…” Lưu Viện Viện nhìn Thẩm Thanh Từ giống như mắc lỗi, mắng đổng: “Các cậu đừng trêu đùa bậy bạ nữa, tôi thấy tức giận rồi đấy.”

“Thôi đi, anh ta chỉ là một nhân viên quản lý thư viện, làm gì có tiền mà mua bộ quần áo mắc như vậy cho bạn gái chứ. Hơn nữa, anh đã có bạn gái hay chưa thì còn chưa chắc.” Nếu đã bị chỉ mặt, nam sinh kia nhất quyết không chịu giả vờ, thẳng thừng đứng về phía Hồ Học Hải, thay Hồ Học Hải nói ra hết những lời không thể nói.

Hồ Học Hải rất hài lòng đối với việc này, nhưng không ngờ tại chính lúc này, bên cửa phòng đột nhiên vang lên một giọng nói đầy quyến rũ, giọng nói này loáng thoáng có hơi quen thuộc: “Anh yêu, em có thể vào không?”

Anh ta thoáng chốc sửng sốt, theo phản xạ quay đầu nhìn lại, trước mặt là một cô gái trang điểm xinh đẹp nhưng không hề diêm dúa, trái lại xinh đẹp đến mức khiến người khác kinh sợ.

Người này… không phải là cô gái lần trước cùng đi xem phim với Thẩm Thanh Từ sao?

Sao cô lại đến đây!

Thái độ đang tràn đầy vui vẻ của Hồ Học Hải biến thành vẻ mặt đần cứng đờ, Yên La đè cơn giận dữ xuống trong lòng suýt chút nữa đã xả ra, toát ra phong thái thu hút mọi ánh nhìn xung quanh, cô nở một nụ cười mê hoặc quyến rũ, chân đi giày cao gót, người đi thẳng về phía trước Thẩm Thanh Từ, học theo dáng vẻ nũng nịu của những nữ sinh trên TV mắng yêu anh một câu: “Sao anh không nghe điện thoại của em? Anh biết em tìm anh lâu lắm không hả?”

Đám người ngu xuẩn này, dám bêu xấu đồ đệ của cô, lại bêu xấu đầu đệ của cô thích một người phụ nữ kiêu căng mà ai cũng muốn đánh, đúng là không giải thích được!

Càng không nói đồ đệ của cô, kiếp trước chính là lão vương bát đản, mắt nhìn cũng thể kém như vậy được!

Còn giám khinh nhờn anh là một kẻ nghèo, chưa có nổi bạn gái…

Phì, nhìn đi, cô sẽ đ.á.n.h sưng mặt của bọn họ, sau đó khiến họ hâm mộ ghen tị đến c.h.ế.t!

Nếu như nói vừa rồi khi Lưu Viện Viện xuất hiện làm người ta chợt cảm thấy kinh diễm thì sự xuất hiện của Yên La lại khiến cho người ta cảm thấy rung động.

Cô quá đẹp, đẹp đến mức không giống người thật. Hơn nữa khí thế thờ ơ nhưng lại vô cùng mạnh mẽ khiến cho người ta không nhịn được muốn quỳ xuống hát bài ca chinh phục, thẳng thừng khiến cho Lưu Viện Viện hoá thành mảnh vụn.

Đặc biệt cô tình cờ mặc cùng một kiểu váy với Lưu Viện Viện, bên trong mặc một chiếc áo ren đen nhìn cao cấp và thần bí khiến sự tương phản giữa hai người càng thêm sắc nét và tàn nhẫn.

Dù sao đụng hàng không đáng sợ, ai xấu hơn thì người đó xấu hổ.

Nhưng lúc này ánh mắt của mọi người đều dính lên người Yên La, không có ai có ý định chế giễu Lưu Viện Viện. Đương nhiên Lưu Viện Viện cũng cảm thấy không vui, sắc mặt lúc xanh lúc trắng tức giận đến mức suýt nữa bẻ gãy móng tay được sơn tỉ mỉ.

Chắc chắn người phụ nữ này cố ý đến phá sân khấu của cô ta!

Chắc chắn là thế!

Sau khi trong lòng cô ta tức giận ghen ghét, nhịn không được hô to với ‘cục cưng’ trong bụng: “Con ngoan, nhanh, làm cô ta xấu mặt nhanh lên! Tốt nhất là hủy luôn dung mạo gì đó, đến lúc đó mẹ xem cô ta còn phấn chấn ra sao!”

Nhưng ‘cục cưng’ luôn luôn hoạt bát lại không đáp lại cô ta.

Lưu Viện Viện: “…?”

Lưu Viện Viện chưa từ bỏ ý định lại kêu nó mấy tiếng nhưng nó vẫn không hề đáp lại nửa lời.

Xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng lẽ nó bỏ cô ta đi rồi?

Trong khi Lưu Viện Viện đang kinh hoàng không hiểu thì Yên La lại nói: “Người ta nói chuyện với anh đó, anh ngây ngốc nhìn em như vậy làm gì thế!”

Cô nói xong đưa tay chọt… được rồi thật ra là bóp vào n.g.ự.c Thẩm Thanh Từ một cái, dáng vẻ nũng nịu.

Thẩm Thanh Từ: “…”

Thẩm Thanh Từ bị đau hoàn hồn, sự kinh diễm trong mắt chưa tan hẳn đi, anh không nhịn được lại nhìn vào mắt cô gái không còn mặc đồ đen, lần đầu tiên mặc trang phục lộng lẫy như thế, anh nở nụ cười nhẹ nhàng: “Xin lỗi, điện thoại chỉnh sang chế độ rung nên không nghe được… Sao em lại ở đây?”

“Em nhớ anh lắm nha.” Yên La sán lại kéo cánh tay anh, cố gắng thể hiện kỹ năng diễn xuất: “Cho nên em đã mặc chiếc váy anh mới mua cho đến tìm anh, sao nào? Có đẹp hay không?”

Thẩm Thanh Từ khẽ giật mình, cúi đầu nhìn cánh tay ngọc của cô khoác lên tay mình, anh nở nụ cười: “Đẹp.”

Anh không nhịn được thấp giọng nhấn mạnh: “Rất là đẹp.”

“Thật sao? Vậy vừa rồi em ở cửa nghe họ nói anh nhìn ai chằm chằm thế?” Yên La ra vẻ mất hứng chu đôi môi đỏ lên, ánh mắt nhìn lướt qua bốn phía rồi rơi lên người Lưu Viện Viện: “Ôi chao, bạn học này và tôi mặc váy giống nhau.”

“Ừm.” Thẩm Thanh Từ nhìn cô diễn kịch, trong lòng vừa ngứa ngáy vừa buồn cười, trên mặt anh chỉ ngượng ngùng giải thích: “Anh không nghĩ là trùng hợp như vậy, cho nên nhìn cái váy này thêm mấy lần, không ngờ khiến mọi người hiểu lầm.”

“Thì ra là vậy.” Lúc này Yên La mới vui vẻ lại: “Em đã nói sao anh đã có em rồi còn nhìn cô gái khác được.”

Cô vừa nói vừa lia đôi mắt đẹp không tì vết nhìn mọi người xung quanh, nở nụ cười khuynh đảo chúng sinh: “Tôi còn chưa tự giới thiệu, chào mọi người, tôi tên là Yên La, là bạn gái của Thẩm Thanh Từ.”

Lúc này mọi người mới hoàn hồn lại sau vẻ đẹp đáng kinh ngạc vừa rồi.

“Đệt, anh thật sự có bạn gái dáng dấp xinh đẹp như vậy!”

Sau khi Vương Binh hoàn hồn lại thì không nhịn được kinh ngạc huých Thẩm Thanh Từ một cái. Thẩm Thanh Từ nhìn đôi mắt ước ao của cậu ta mỉm cười nói một câu: “Quá khen.”

…Hôm nay cũng là một ngày rơi nước mắt vì tình yêu của người khác hu hu hu.

Cẩu độc thân Vương Binh hơi chạnh lòng, nhưng vừa nhìn thấy Hồ Học Hải và Lưu Viện Viện còn có một nam sinh vẫn luôn nói chuyện giúp Hồ Học Hải có vẻ mặt khó coi thì chút chua chát chạnh lòng của cậu ta lập tức biến thành sung sướng.

“Vừa rồi tôi nói thế nào, Từ ca có bạn gái từ lâu rồi, hai người họ rất thân thiết! Chỉ là phát hiện bạn học Lưu và bạn gái anh mua cùng một cái váy nên mới nhìn kỹ thêm mà thôi, các người lại nghĩ người ta xấu xa, thật sự là…” Cậu ta chậc lưỡi hai cái, không nhịn được mỉa mai: “Kết quả ánh mắt của mọi người hoàn toàn không cùng đẳng cấp đấy!”

“Không phải sao, so sánh hai người này quá rõ ràng, Thẩm giáo thảo cũng không mù, sao có thể không cần trân châu lại đi chọn mắt cá?”

“Đúng vậy, tôi còn nói cảm giác không đúng, nói chuyện này mới nhớ vừa rồi Thẩm Thanh Từ nhìn bụng Lưu Viện Viện, không phải mặt cô ta…”

“Đoán là đang suy nghĩ bạn gái mình mặc cái váy này sẽ như thế nào nhỉ?”

“Ồ cậu nói kiểu này đột nhiên cảm thấy rất yêu!”

Mọi người rối rít nhỏ giọng bàn tán, Hồ Học Hải nghe xong suýt nữa hộc máu. Sắc mặt Lưu Viện Viện đột nhiên đỏ lên, cả người suýt nữa bốc cháy.

Ngược lại là nam sinh Dương Khánh một lòng muốn ôm đùi Hồ Học Hải, sau khi cậu ta buồn bực xấu hổ lại nổi lên tính tình không chịu thua, cứng đầu cứng cổ nói một câu: “Thôi đi, một tên mất cha mất mẹ, nhân viên quản lý thư viện hoàn toàn không dư được khoản tiết kiệm nào thì lấy tiền đâu mua được chiếc váy mắc như vậy? Anh ta mua đồ lậu đồ nhái cao cấp đấy!”

Trước Tiếp