Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 45

Trước Tiếp

Ông của Triệu Hà Xuyên tên là Triệu Quang Quân, là một nông dân thật thà chất phác, lúc nhỏ vì không cẩn thận ngã gãy chân nên mọi người trong thôn đều quen miệng gọi lão là lão Triệu què.

Lão Triệu què xấu số, cha mẹ mất sớm, có hai anh trai thì một người bệnh c.h.ế.t, một người mất tích, năm 38 tuổi khó khăn lắm mới lấy được vợ, trải qua mấy ngày yên bình thì đến năm 47 tuổi, cả vợ lẫn con đều qua đời ngoài ý muốn.

Lão Triệu què đau đớn thống khổ, về sau không đi thêm bước nữa, một mình cô độc coi giữ ngôi nhà dột nát hơn mười năm.

Triệu Hà Xuyên là trẻ mồ côi do lão nhặt được. Cũng không biết là do cha mẹ ruột của cậu không nuôi cậu nổi hay vì nguyên nhân nào khác mà vừa sinh cậu ra được một tháng đã vứt bên bờ sông ở cuối thôn nhà lão Triệu què.

Lúc đó lão Triệu vừa đi thăm mộ vợ con về thì nghe thấy có tiếng khóc của trẻ con trong bụi cây bên sông, theo bản năng lần theo tiếng khóc đi qua xem thử.

Vừa nhìn thấy đã không nỡ nhẫn tâm bỏ đi.

Sau khi đã xác nhận cha mẹ đứa bé này thật sự không cần nó nữa, lão Triệu què ôm nó về nhà nhận làm con nuôi, đặt tên là Triệu Hà Xuyên, ý là đứa bé do ông nhặt được cạnh bờ sông trong núi.

Thoáng chốc đã hơn hai mươi năm, Triệu Hà Xuyên từ bé hạt tiêu không biết gì ngoài khóc đã lớn lên thành một chàng trai tài giỏi, còn nỗ lực phấn đấu đỗ đại học Khoa học Công Nghệ thủ đô, trở thành sinh viên đậu vào trường cao đẳng trọng điểm đầu tiên của thôn bọn họ. Còn lão Triệu thì dần già đi, trở thành ông già còm cõi tóc hoa râm.

Mặc dù đã hơn bảy mươi tuổi nhưng xương cốt của lão vẫn chắc khỏe, cả việc nhà lẫn việc đồng đều không đáng lo ngại, còn thường gánh đòn gánh đi mười mấy km đường núi xuống thị trấn bán rau, tích cóp từng chút từng chút một lo cho học phí và phí sinh hoạt của Triệu Hà Xuyên.

Cứ như thế nhiều năm trôi qua, hai ông cháu nương tựa lẫn nhau mà sống, lão Triệu thương Triệu Hà Xuyên như cháu ruột của mình, dốc sức cho cậu một mái nhà dẫu thanh bần nhưng ấm áp yêu thương. Đối với Triệu Hà Xuyên, ông chính là người thân duy nhất trên đời này của cậu. Cậu vẫn luôn háo hức mong rằng sau khi tốt nghiệp có thể đưa ông lên thủ đô, nhưng hoàn toàn không ngờ đến ông đột ngột xảy ra chuyện.

Triệu Hà Xuyên ngồi thụp xuống đất, trước mắt như hoa lên.

Cậu muốn tự nhủ với lòng rằng đây không phải sự thật, nhưng những đường may quen thuộc trên áo khoác của Hầu T.ử nói cho anh biết: Con quỷ mấy ngày nay đã dùng t.h.i t.h.ể của Chung Vũ Trạch ở bên cạnh mình… rất có thể chính là ông nội.

“... Nghe thím Đại Hoa ở cạnh nhà cháu nói là khoảng sáu bảy ngày trước ông của cháu ra khỏi nhà. Bảo là vào thị trấn bán mớ rau rừng mới đào được hôm nọ, sẵn tiện gửi tiền sinh hoạt tháng sau cho cháu luôn.”

“Cháu cũng biết thôn chúng ta cách thị trấn khá xa, nếu không ngồi xe mà đi bộ, cả đi lẫn về cũng mất một hai ngày, nếu trên đường gặp chuyện gì đó phải hoãn lại thì mất đến hai ba ngày. Vậy nên lúc đầu mọi người cũng không cảm thấy có gì bất thường, dù sao thì lúc nào ông cháu cũng không nỡ phí vài đồng đi xe vào thị trấn, lại thêm hai hôm nay trời đổ mấy trận mưa to nên bọn chú cho rằng ông ấy mắc mưa nên lâu về. Ai ngờ mưa tạnh hai ngày rồi mà vẫn không thấy ông ấy đâu, lúc đó mọi người mới bắt đầu cảm thấy lo lắng.”

“Có bao nhiêu đường đến thị trấn chú đều đã tìm qua rồi nhưng vẫn không tìm thấy ông của cháu, nhưng mà bọn chú… bọn chú tìm thấy gùi và đòn gánh của ông cháu trong bụi cỏ ở dốc mận trên sườn núi. Lúc đó rau rừng trong gùi đã nhiều lắm rồi.”

Chú Đại Lôi là thôn trưởng của thôn nhà họ Triệu, bình thường giúp đỡ hai ông cháu Triệu Hà Xuyên rất nhiều, bây giờ không nỡ nhẫn tâm, giọng nói vốn sang sảng cũng trầm xuống: “Bọn chú vẫn đang tiếp tục tìm kiếm, nhưng Xuyên T.ử à, ở đó vừa cao vừa dốc, bên dưới còn lởm chởm đá, cháu… có lẽ cháu nên chuẩn bị tinh thần trước đi.”

Triệu Hà Xuyên không nói lời nào, nỗi sợ hãi sâu thẳm tựa như móng vuốt sắc nhọn tàn nhẫn đ.â.m vào trái tim cậu, Cậu run rẩy không kìm lại được, tay chân như bị đóng băng, mất hết toàn bộ sức lực.

“Lão tứ! Lão tứ à cậu không sao chứ? Cậu đừng dọa chúng tôi!

Hầu T.ử và những người khác cũng đã nghe thấy lời của chú Đại Lôi, dù không nghe hết nhưng dựa vào mấy từ “ông”, “đá lởm chởm”, “chuẩn bị tinh thần” cũng đã đoán được chuyện gì xảy ra.

Cả hai hoàn toàn không cười được nữa, bọn họ nhìn nhau một cái rồi vội đưa tay đỡ lấy Triệu Hà Xuyên. Ai ngờ lúc này Triệu Hà Xuyên đột nhiên nhớ lại điều gì đó rồi bất thình lình bò dậy chộp lấy điện thoại trên mặt đất, xiêu xiêu vẹo vẹo bước ra ngoài

“Lão tứ! Lão tứ!”

Triệu Hà Xuyên nghe thấy tiếng gọi của hai người bạn từ sau lưng truyền đến nhưng cậu lờ đi, chỉ liều mạng sải bước, dùng tốc độ nhanh nhất trong đời chạy ra ngoài khuôn viên trường.

Không ngờ vừa ra khỏi ký túc xá, Yên La và Thẩm Thanh Từ đã xuất hiện trước mặt cậu: “Cậu tìm chúng tôi à?”

Triệu Hà Xuyên giật mình nhưng không hỏi thêm, mắt đỏ hoe lắp bắp nói: “Ông của tôi… các người nói ông của tôi… tôi không tin, không thể nào là ông của tôi được, không thể nào!”

Khi nãy Yên La và Thẩm Thanh Từ ở rất xa, không nghe thấy chú Đại Lôi gọi điện nói với Triệu Hà Xuyên cái gì, còn đang định hỏi cậu ta đã xảy ra chuyện gì thì một cái bóng mờ ảo đầy âm khí lén lút lướt qua sau gốc cây cách đó không xa.

“Ai đó?”

“Đuổi theo!”

Hai người đồng thời phản ứng, Yên La lập tức xách Thẩm Thanh Từ chạy đuổi theo.

Triệu Hà Xuyên bị bỏ lại phía sau lần nữa: “...”

Mười phút sau, cuối cùng cậu cũng đã bắt kịp hai người bọn họ. Nhưng lần này con quỷ này không thoát được.

Triệu Hà Xuyên thở hổn hển nhìn bóng lưng Yên La, trông thấy gót chân cô hơi nhấc lên, đương nhiên là đang giẫm thứ gì đó mà cậu không nhìn thấy được, đột nhiên tim cậu nhói đau, không dám bước sang.

“Triệu Hà Xuyên qua đây.” Thẩm Thanh Từ nhìn thấy cậu, quay đầu nhìn con quỷ dưới chân Yên La một cái rồi nói với cô: “Chuyện này vẫn nên để nó nói với cậu ta đi.”

Chỉ cần mười phút đã đủ để bọn họ hỏi xong đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện từ con quỷ này rồi.

Yên La liếc nhìn Triệu Hà Xuyên, nhấc chân lên với vẻ không mấy nguyện ý rồi tùy tiện hất tay một cái, mở thiên nhãn tạm thời cho Triệu Hà Xuyên. Hiện giờ bọn họ đang ở trong một con hẻm vắng người qua lại bên đường. Quanh hẻm đang tấp nập người qua lại, không thích hợp cho quỷ hiện hình, vậy nên cô chỉ có thể mở thiên nhãn cho Triệu Hà Xuyên.

Triệu Hà Xuyên chỉ cảm thấy đôi mắt nhức nhối rồi nhắm chặt mắt lại. Đến khi mở ra lần nữa, hai người trước mắt đã biến thành ba người.

Đây là…

“Chung… Chung Vũ Trạch!”

Nhìn con quỷ mặt mũi bầm dập khổ sở oan ức bò dậy từ dưới đất, Triệu Hà Xuyên sững người. Con quỷ này không phải là ông như cậu nghĩ mà là Chung Vũ Trạch - người bạn cùng phòng của cậu, t.h.i t.h.ể của cậu ta đã bắt đầu thối rữa.

Ngược lại, khi Chung Vũ Trạch nhìn thấy cậu lại gãi mũi, cười hì hì: “Được gặp lại một người đẹp trai phong độ như tôi, cậu không mừng rỡ hay vui sướng gì à?”

Bộ dạng của Chung Vũ Trạch lúc này cũng không khác người cho lắm, chỉ có sắc mặt hơi nhợt nhạt một chút, ánh mắt xanh xao hơn chút, vậy nên Triệu Hà Xuyên không cảm thấy đáng sợ chút nào. Cậu ngây ngốc nhìn cậu ta, thật lâu sau mới phản ứng lại, hốc mắt đỏ hoe: “Cậu… rốt cuộc cậu đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao đang yên đang lành lại…”

Chung Vũ Trạch xua tay: “Chuyện này mà nói ra thì dài dòng lắm, hay là cậu theo tôi đi gặp ông của cậu trước đi.”

“Cái gì?” - Bất thần nghe thấy từ “ông” này, Triệu Hà Xuyên xây xẩm đầu óc, ngây ngẩn cả người. Ngay sau đó, không biết cậu bỗng nhớ đến chuyện gì mà sắc mặt biến đổi hoàn toàn: “Không phải cậu muốn bảo rằng cái c.h.ế.t của cậu có liên quan đến ông tôi chứ? Chuyện đó là không thể nào! Chắc chắn ông của tôi sẽ không…”

“Cậu nghĩ cái quái gì vậy.” Chung Vũ Trạch bật cười. “Tôi nói cái c.h.ế.t của tôi liên quan đến ông cậu khi nào? Cậu đang tự nghĩ lung tung gì thế?”

Triệu Hà Xuyên sững lại: “Sao… sao cậu lại biết ông của tôi?”

“Duyên phận ấy mà.” - Chung Vũ Trạch vỗ vai cậu nhưng lại vỗ vào hư không. “Đi thôi, vừa đi vừa nói, không thì muộn mất đấy.”

“Sao lại muộn?”

Đột nhiên Triệu Hà Xuyên có linh cảm rất không may, Chung Vũ Trạch bỗng dừng bước, quay đầu nhìn cậu: “Ông cậu đã mất bảy ngày trước rồi, trước mười hai giờ đêm nay phải đi đầu thai, nếu không sẽ không đầu t.h.a.i được nữa.”

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng lời này vẫn như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến cho sắc mặt Triệu Hà Xuyên tái hẳn đi

Thế mà… ông thật sự đã rời bỏ cậu rồi.

 

Trước Tiếp