Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 46

Trước Tiếp

“Mọi việc là thế này, năm ngày trước, tôi với bọn Bàn Hổ phòng bên rủ nhau đua xe, lúc cua ngoặt nhanh quá không cẩn thận đ.â.m vào thanh chắn bên đường…”

Nhìn Triệu Hà Xuyên vì quá đau khổ mà đờ đẫn cả người, Chung Vũ Trạch vừa dẫn cậu đi về phía trước vừa kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Thì ra là cậu ta bỏ mạng vì xảy ra việc ngoài ý muốn trong lúc đua xe.

Lúc đó đã hơn một giờ sáng, nơi bọn họ đua xe là trên một con đường núi hẻo lánh, những người đi cùng của nhóm cậu ta đều đang bận hò hét, không ai kịp thời nhận ra cậu ta gặp t.a.i n.ạ.n xe đập đầu mà c.h.ế.t.

Đợi đến khi bọn họ phát hiện anh gặp chuyện thì trong cơ thể của Chung Vũ Trạch đã là một người khác.

Đó chính là ông của Triệu Hà Xuyên, lão Triệu què.

Lão Triệu què bị người ta đẩy xuống vách núi ngã c.h.ế.t.

Kẻ đó là tên du thủ du thực nghiện cờ b.ạ.c ở thôn bên cạnh, hôm đó hắn vừa thua bạc ở ngoài về, trong đầu toàn là không cam lòng và suy nghĩ kỳ quặc. Lão Triệu què đúng là xui xẻo, đi được nửa đường thì chạm mặt hắn.

Tên du thủ du thực đó không hề biết kính già yêu trẻ chút nào, nhìn thấy lão Triệu què ốm o gầy còm, xung quanh lại không có ai qua lại, hắn rút con d.a.o nhỏ mang theo bên mình đe dọa lão Triệu đưa tiền trong người ra.

Tất nhiên lão Triệu không đồng ý, tiền này là tiền sinh hoạt tháng sau của Triệu Hà Xuyên nhà lão, nếu đưa cho hắn thì Xuyên T.ử nhà lão phải làm sao?

Hai người cứ giằng co qua lại, sau đó trong lúc giằng co, cả hai trượt chân ngã xuống vách núi.

Bởi vì không cam lòng và lo cháu lão không nhận được tiền sinh hoạt tháng sau sẽ c.h.ế.t đói nên linh hồn lão Triệu què sau khi c.h.ế.t không giống với tên du thủ du thực kia mà mơ hồ ở đó chờ quỷ sai đến bắt đi, sau đó tiềm thức lại trôi về hướng thủ đô.

Lão chưa từng đến thủ đô nên không biết đường, nhưng có lẽ là do có chấp niệm trong lòng nên lão cứ trôi đi trôi đi như thế, cuối cùng lại đến thủ đô thật, lại vừa lúc gặp cảnh tông xe của Chung Vũ Trạch.

Triệu Hà Xuyên từng cho ông xem ảnh bạn cùng phòng của cậu nên lão Triệu vừa nhìn đã nhận ra cậu ta, còn kích động tát cho Chung Vũ Trạch vừa mới c.h.ế.t nên ý thức còn mơ hồ tỉnh ra.

“Còn những chuyện sau đó có lẽ cậu đã biết rồi.” Chung Vũ Trạch nói đến đây thì gãi đầu. “Ông của cậu muốn gặp cậu nên nhờ tôi dẫn đường. Tôi thấy ông ấy quyến luyến cậu như vậy, đột nhiên nhớ đến bộ tiểu thuyết tâm linh lúc trước từng đọc có nói, người mới c.h.ế.t rất dễ bị những con quỷ khác mượn xác nên tôi để cho ông của cậu dựa theo cách trong sách mà thử lên thân thể tôi, không ngờ vừa thử một lần đã thành công. Sau đó hai người chúng tôi trốn quỷ sai về lại trường. Này, cậu đừng nói với ai nhé, thật sự là không thấy thì không biết mà vừa thấy là sợ luôn, vậy mà trong trường bọn mình lại có vài con quỷ, trong nhà vệ sinh tầng ba của tòa số 2, có một con…”

“Thằng nhóc thối tha, nói tầm bậy tầm bạ gì vậy!” Chung Vũ Trạch còn chưa nói hết đã bị một giọng nói già nua nhưng đầy nội lực cắt ngang. “Dọa Xuyên t.ử nhà ông là mày không xong với ông đâu!”

Chung Vũ Trạch không hề sợ hãi cười hì hì, nhìn sang hướng phát ra âm thanh: “Ông Triệu à, Xuyên t.ử nhà ông lớn gan lắm, dọa không nổi đâu!”

“Ai nói vậy, gan nó nhỏ xíu, con chuột trong buồng nhảy ra cũng có thể dọa nó khóc hu hu. Mày đã nói chuyện ma quỷ mà còn trong nhà vệ sinh, lỡ như sau này nó sợ không dám ngồi xuống hố xí nữa luôn thì làm sao đây.”

Một bóng hình nhỏ thó lom khom từ phía tòa nhà nhỏ đang bị phá dỡ vách đó không xa bay sang.

Mái đầu của nó màu muối tiêu, gương mặt nhăn nheo, khoác chiếc áo khoác ngắn màu đen đã giặt đến bạc màu, mang đôi giày vải sờn cũ, trông không khác gì một ông lão bình thường nơi thôn dã.

Nhưng Triệu Hà Xuyên vừa nhìn nó đã cảm thấy như rầm một tiếng, bầu trời trên đầu mình hoàn toàn sụp đổ.

Cậu quỳ sụp xuống đất, nước mắt vỡ òa tuôn ra: “Ông ơi…”

Lão Triệu sững sờ, đến lúc đó mới biết rằng cháu trai có thể nhìn thấy lão! Lão nhất thời hoảng hốt: “Chuyện… chuyện này là sao?”

“Do nhờ có sự giúp đỡ của hai vị đại sư này đấy, nếu không làm sao cháu có thể đưa Xuyên t.ử nhà ông đến đây.” - Chung Ngọc Trạch nói rồi chỉ vào Yên La và Thẩm Thanh Từ ở phía sau.

Lão Triệu vừa nghe thấy hai chữ “đại sư” thì không khỏi căng thẳng, vội vàng kéo cậu ta lại nhỏ giọng hỏi: “Không phải mấy vị đại sư này đến bắt chúng ta đi đấy chứ?”

Lão không sợ bị bắt, nhưng lão muốn được ở bên cạnh thằng cháu nhà lão trước khi phải đi, lão không nỡ rời bỏ nó.

“Không phải, ông thấy tôi không giống người tốt hả?”

Lúc này lão Triệu mới thở phào rồi lập tức cảm thấy hối hận: “Sớm biết vị đại sư này không đến bắt chúng ta thì khi nãy chúng ta đã không phải chạy trốn rồi.”

Chuyện lão nói là chuyện lúc trưa trong tiệm ma lạt thăng Trương Lượng, Chung Vũ Trạch thấy Triệu Hà Xuyên nhắn tin cho Yên La nên bị dọa sợ đến mức kéo lão bỏ chạy.

"Ai nói không phải? Cũng may hôm nay trời nhiều mây, không có nhiều nắng, nếu không tôi đã bị cháy nắng rồi!"

Đa phần ma quỷ không thích ra ngoài vào ban ngày bởi vì sẽ bị ánh mặt trời thiêu đốt, nhưng chỉ cần tránh ánh mặt trời thì bọn họ cũng có thể ra ngoài vào ban ngày, cẩn thận một chút là được. Chung Vũ Trạch lại nói: “Còn cơ thể của cháu, nếu không phải sợ bị bắt thì ông ở lại trong cơ thể cháu thêm chút nữa cũng được… Nhưng mà không sao, thế này cũng tốt, còn có thể giúp Xuyên t.ử gặp lại ông.”

Lão Triệu què nghĩ thấy cũng đúng, vẻ hối hận trên gương mặt trở thành cảm kích: “Cảm ơn hai vị đại sư, cảm ơn hai vị nhiều!”

“Không có gì, mọi người cứ nói chuyện đi, chúng tôi không làm phiền mọi người nữa.” Thẩm Thanh Từ nói xong, gật đầu với Triệu Hà Xuyên một cái. - “Có chuyện gì thì gọi tôi nhé.”

Sau đó anh kéo Yên La đi đến khoảng đất trống cách đó không xa.

Chung Vũ Trạch cũng thức thời bay đi, để quãng thời gian ít ỏi lại cho hai ông cháu lão Triệu què.

Triệu Hà Xuyên quỳ trên mặt đất khóc không thành tiếng, lão Triệu nhìn mà chua xót trong tim, khóe mắt cũng đỏ hoe.

“Xuyên t.ử à…” - lão chần chừ một lúc rồi khập khiễng bước sang, ngồi xuống trước mặt Triệu Hà Xuyên. Sau đó run rẩy nâng bàn tay gầy đét lên vỗ vỗ đầu cậu hai cái. “Nhóc ngoan, đừng khóc nữa, có thể gặp được cháu trước khi đầu thai, đời này của ông không còn gì nuối tiếc nữa rồi.”

Bàn tay lão vỗ lên đầu cậu không có chút sức nặng nào, Triệu Hà Xuyên chỉ cảm thấy một luồng mát lạnh thoáng qua trong nháy mắt.

Cũng chính luồng mát lạnh này khiến cậu đột ngột rõ ràng nhận ra rằng ông đã thật sự rời xa cậu và vĩnh viễn không quay lại nữa.

Trong lòng Triệu Hà Xuyên cực kỳ thống khổ, tiếng khóc nghẹn ứ trong cổ họng nghẹn ngào bật ra: “Ông ơi…! Ông đừng đi mà! Ông đi rồi… ông đi rồi con phải làm sao? Con phải làm sao đây hả?”

Hai ông cháu ôm nhau mà khóc, cũng may khu vực gần đây đang dỡ bỏ nên không có ai, không sợ bị người khác nhìn thấy. Tất nhiên bị người khác thấy cũng không sao, mọi người chỉ cho rằng cậu trai này đụng trúng cái gì nên một mình chạy tới đây trút bầu tâm sự.

“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, nam t.ử hán đại trượng phu sao lại cứ khóc lóc ỉ ôi như con gái mãi thế!”

Mười phút sau, lão Triệu làm gương bình tĩnh lại trước: “Con người ấy mà, đến một ngày rồi cũng phải đến gặp Diêm Vương thôi. Mặc dù lần này ông đi hơi đột ngột một chút, nhưng ông trời từ bi, để cho hai ông cháu chúng ta gặp mặt lần cuối, thế thôi ông đã vui lắm rồi, huống chi ông cháu mình còn làm bạn học được mấy ngày nữa chứ! Ha ha, cảm giác này cũng không tồi đấy! Quay đầu gặp bà của cháu thì ông cũng có cái để khoe rồi. Đời này của ông từng làm sinh viên, còn từng lên lớp nghe giáo sư giảng cái gì đó đấy.”

Những lời này dỗ Triệu Hà Xuyên nặn ra nụ cười trong nước mắt. Dù trong tim rất đau nhưng sau khi hít sâu thở ra ba lần, cuối cùng cậu cũng ngưng được nước mắt.

“Con còn thắc mắc không hiểu sao đột nhiên tính tình lão nhị thay đổi, đối xử với con tốt đến thế, còn vô duyên vô cớ làm con cứ nhớ đến ông…”

Trước Tiếp