Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 44

Trước Tiếp

Nhìn t.h.i t.h.ể của Chung Vũ Trạch, nó sợ tới mức nhảy lên tận ba thước, Yên La & Thẩm Thanh Từ & Triệu Hà Xuyên: “...”

Có phải nó quên mất mình là quỷ rồi không, trạng thái c.h.ế.t cũng không có đẹp hơn cậu ta bao nhiêu mà?

Quỷ treo cổ nhát gan, lại không chuẩn bị tâm lý gì nên thật sự đã bị doạ đến mức bệnh tim suýt phát tác. Yên La không kiên nhẫn dùng chính lưỡi của nó tát nó, lúc này con quỷ đang thút tha thút thít mới lấy lại tinh thần: “Doạ... Doạ c.h.ế.t tôi rồi, đã nhiều năm tôi chưa từng thấy người c.h.ế.t đó...”

“Còn nói nhảm nữa hả, có tin tôi ăn cậu luôn không?”

Ăn hả? Không phải là thu sao? Da đầu của quỷ treo cổ căng thẳng, dù nó có nghi ngờ những cũng không dám hỏi nhiều, vội nói: “Tôi, hôm nay tôi vẫn luôn ở trên cây không xuống nên không nhìn thấy người thanh niên này đã xảy ra chuyện gì. Nhưng vừa rồi, tôi có nhìn thấy một con quỷ một mắt chạy đến dưới cái cây của tôi...”

Nói xong, trong vòng bảy ngày sau khi c.h.ế.t, con người sẽ bị âm sai bắt đi. Chỉ có vài cá nhân có chấp niệm hoặc trong lòng có oán khí quỷ thì mới có thể tránh khỏi sự truy bắt của âm sai và ở lại nhân gian.

Nhưng cho dù có thành công ở lại nhân gian, phần lớn những con quỷ này đều không có kết cục tốt đẹp, bởi vì sai bảy ngày, bọn chúng sẽ mất đi ký ức khi còn sống rồi trở nên ngơ ngác, vô tri vô giác, cuối cùng biến thành đồ ăn của lệ quỷ, vĩnh viễn không được siêu sinh.

Đương nhiên, cũng có những con quỷ sau bảy ngày vẫn còn có thể giữ lại ký ức khi còn sống và sống sót trên đời.

Nhưng những con quỷ này hoặc là có oán khí cực sâu, ví dụ như lão lệ quỷ vương lúc trước, hoặc là có con quỷ gặp được kỳ ngộ gì đó, ví dụ như con quỷ treo cổ trước mặt này nên tuy âm khí tràn đầy, dẫn tới có không ít âm hồn thường trú, nhưng lại rất ít xuất hiện gương mặt mới. Mà bỗng nhiên có một con xuất hiện, đơn nhiên quỷ treo cổ sẽ không thể không để ý.

“Nhưng mà lúc đó tôi đang treo ngược trên cây tu luyện nên không thấy rõ tên kia trông như thế nào, tôi chỉ biết nó là một người đàn ông lớn tuổi và bị què bên phải... Chắc hẳn là bị què chân, dù sao khi chạy, ông ta chân thấp chân cao.”

“Người què?” Thẩm Thanh Từ nhíu mày: “Biến thành quỷ còn có thể què chân hả?”

Quỷ treo cổ rất có kinh nghiệm nói: “Có lẽ khi còn sống là một người què, sau đó mới c.h.ế.t không bao lâu nên vẫn chưa thích ứng được.”

Thẩm Thanh Từ gật đầu: “Ngoại trừ què chân, ông ta không còn đặc điểm gì khác nữa sao?”

Quỷ treo cổ thật cẩn thận nói: “Không có, không có, tôi cũng chỉ liếc mắt một cái, không nhìn kỹ...”

Manh mối đến đây thì đứt đoạn, Yên La dẫn Thẩm Thanh Từ và Triệu Hà Xuyên đi tìm theo hướng quỷ treo cổ chỉ nhưng không thể tìm được con quỷ què mà nó nói.

Yên La nhíu mày, cô lại tìm tới quỷ treo cổ bảo nó huy động các bạn quỷ bên cạnh nó đi tìm.

“Giúp tôi tìm con quỷ kia.” Yên La chỉ có tính kiên nhẫn chứ không phải không có đầu óc, cô biết chỉ uy h.i.ế.p thì con quỷ treo cổ này chắc chắn sẽ không làm việc nghiêm túc, đầu ngón tay hơi nhấc lên ra một viên đá nhỏ màu đen, cô ra hiệu cho nó: “Thứ này sẽ là của cậu.”

Đôi mắt của quỷ treo cổ sáng lên, cả người nó phấn chấn.

Mặc dù nó không biết viên đá nhỏ này là cái gì nhưng nó cảm nhận được một loại năng lượng khiến nó vô cùng khát vọng. Nó có dự cảm chỉ cần ăn viên đá kia thì tu vi của nó sẽ tăng mạnh, thậm chí còn có thể thoát khỏi trói buộc của địa linh xui xẻo này!

Quỷ treo cổ thay đổi trạng thái về phải trước đó, tinh thần phần trăm làm việc cho đại lão.

“Thủ đô lớn như vậy, không biết khi nào mới có tin tức nên chúng ta cứ về quán chờ đi.”

Lời này là lời của Thẩm Thanh Từ nói với Triệu Hà Xuyên nhưng Triệu Hà Xuyên không trả lời ngay, chỉ đến khi Yên La cũng quay đầu lại nhìn cậu thì cậu mới như đã lấy lại tinh thần nói: “Được, nhưng mà tôi... Tôi muốn về phòng ngủ trước để thay bộ quần áo khác.”

Sắc mặt của cậu tái nhợt, cả người thì mất hồn mất vía, hiển nhiên đã bị dọa sợ. Thẩm Thanh Từ phát hiện ngoại trừ sợ hãi, trong mắt thiếu niên còn nhiễm thêm một loại sợ hãi khác nhưng hình như chính cậu cũng không ý thức được.

Thẩm Thanh Từ nhíu mày, ánh mắt nhìn qua đôi tay đang ôm chặt thứ gì đó trước n.g.ự.c của cậu, nhưng anh không hỏi nhiều, chỉ cúi đầu che đôi mắt như đang có điều suy nghĩ, nói: “Đi thôi, có chuyện gì cứ gọi điện.”

Triệu Hà Xuyên gật đầu, cậu miễn cưỡng nở nụ cười với hai người rồi lập tức đi.

Yên La không quá để ý cậu, khi thấy cậu đi thì cũng muốn kéo Thẩm Thanh Từ đi nhưng lại bị Thẩm Thanh Từ ngăn cản: “Mục tiêu của con quỷ kia là Triệu Hà Xuyên nên có thể nó sẽ quay lại tìm cậu, không bằng chúng ta cứ đi theo cậu ấy, xem thử xem nó có xuất hiện hay không?”

Yên La cảm thấy không thành vấn đề, dù sao họ về quán cũng chỉ biết chờ.

Thế là hai người lập tức đi theo Triệu Hà Xuyên về trường đại học Khoa học và Công nghệ.

Triệu Hà Xuyên không biết tất cả những điều này, bây giờ, cả người cậu đều đang bị vây trong trạng thái hoảng sợ đến khó hiểu.

Nguyên nhân không chỉ là cái c.h.ế.t của Chung Vũ Trạch mà còn có cả lời của quỷ treo cổ nói, con quỷ mượn t.h.i t.h.ể của Chung Vũ Trạch để hoàn hồn là một người đàn ông trung niên bị què chân phải.

Tình cờ thay, cậu cũng quen một ông lão bị què chân phải...

Người nọ cũng họ Triệu, đó là ông nội sống nương tựa lẫn nhau của cậu

Triệu Hà Xuyên không biết minh trở về phòng ngủ như thế nào.

Mãi cho đến khi hai người bạn cùng phòng cười đùa chạy từ ngoài cửa vào thì cậu mới như một người sắp c.h.ế.t đuổi được cứu mà thoái khỏi trạng thái đầy hoảng loạng, không thể suy nghĩ vừa rồi.

“Lão Tứ, sao cậu ăn nhanh như vậy?” Trong số đó, bạn cùng phòng có biệt danh là Hầu T.ử hỏi cậu, “Lão nhị đâu rồi? Không phải hai cậu đi ăn cơm cùng nhau sao? Sao cậu ta vẫn chưa về vậy?”

Nhớ tới t.h.i t.h.ể của Chung Vũ Trạch, sắc mặt của Triệu Hà Xuyên tái nhợt, không nói gì, một lúc lâu sau cậu mới nắm chặt tay, miễn cưỡng nói ra một câu: “Cậu ta nói đi tìm bạn chơi...Ừm, tớ ra ngoài gọi điện thoại.”

Hai chữ “điện thoại” khiến cậu vô thức sợ hãi, Triệu Hà Xuyên liều mạng ở trong lòng tự nhủ: Tuy ông nội lớn tuổi nhưng cơ thể vẫn luôn cường tráng, hơn nữa mấy ngày trước họ vừa mới gọi điện cho nhau, con quỷ kia không thể là ông được...

Sau khi không ngừng tự thôi miên vài câu, rốt cuộc cậu mới có can đảm lấy điện thoại từ trong túi ra.

Không ngờ vừa đi ra khỏi ban công, còn chưa kịp bấm số thì Hầu T.ử sau lưng bỗng kinh ngạc hét lên: “Mẹ kiếp, ai giúp tớ khâu quần áo vậy? Đường may này đẹp đúng không? Tớ còn đang muốn nói với mẹ là áo khoác của tớ bị hỏng, bảo bà ấy đưa cho tớ một ít tiền để mua cái mới đấy!”

Triệu Hà Xuyên sửng sốt, cậu còn chưa kịp phản ứng thì Hầu T.ử đã bước nhanh đến ôm lấy bả vai của cậu: “Trong phòng ngủ của chúng ta chỉ có mình cậu biết khâu đồ, Tứ nhi à Tứ nhi, tớ nói cậu quá hiền lành...”

Lời còn chưa nói hết, áo khoác trong tay Hầu T.ử đã bị Triệu Hà Xuyên cướp lấy. Hầu T.ử ngẩn người, cậu ấy còn muốn nói cái gì đó, lại thấy hai tay của Triệu Hà Xuyên run rẩy tìm loạn trên quần áo của cậu ấy, cuối cùng nhìn chằm chằm vào nơi được khâu hoàn chỉnh như mới.

“Không phải chứ, Tứ nhi, cậu làm sao vậy? Sắc mặt sao... Sao lại khó coi vậy chứ?”

Hầu T.ử bị sắc mặt trắng bệch ngay lập tức của Triệu Hà Xuyên doạ cho không nói thành lời. Mà bạn cùng phòng khác nghe vậy cũng nhìn qua, nhưng mà còn chưa kịp mở miệng thì điện thoại trong tay Triệu Hà Xuyên đã vang lên.

Điện thoại của Triệu Hà Xuyên dùng rất nhiều năm nên đã rất cũ, tiếng chuông cũng rất quê mùa, là một bài dân ca chỉ các bác gái lớn tuổi mới thích.

Bình thường Hầu T.ử nghe xong là muốn c.h.ử.i cậu, nhưng lúc này, cậu ấy và người bạn cùng phòng kia, không ai dám lên tiếng.

Bởi vì đôi mắt của Triệu Hà Xuyên đột nhiên trở nên rất đỏ, đỏ đến mức như muốn nhỏ máu.

Hai người nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì, vừa định nói chút gì đó để làm bầu không khí trở nên sôi động hơn, Triệu Hà Xuyên đột nhiên run tay bấm nút nghe.

“Alo? Hà Xuyên? Là Hà Xuyên phải không? Chú là chú Đại Lôi này! Ừm, chú có chuyện muốn nói cho cháu biết, ông nội của cháu, ông ấy... ông ấy đã xảy ra chuyện!”

Hai chân của Triệu Hà Xuyên mềm nhũn, cả người cậu ngay lập tức như bị rút cạn khí lực mà ngã ngồi xuống đất, điện thoại trong tay cũng trượt xuống, rơi xuống chân phát ra một tiếng trầm đục.

Trước Tiếp