Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 43

Trước Tiếp

Hoàng Lan Lan và Vu Mộng Nhiễm cứ như vậy biến chiến tranh thành tơ lụa. Bởi vì có cùng hoàn cảnh, tính cách cũng hợp nhau ngoài ý muốn, nên sau đó hai người từ tình địch biến thành bạn thân bằng một cách không thể giải thích được.

Đương nhiên, đó là sau này.

Nói về Yên La và Thẩm Thanh Từ, hai người chỉ mất chưa đến nửa phút đã xuất hiện bên cạnh cửa của quán Ma Lạt Thang Trương Lượng.

Ai ngờ vừa muốn đẩy cửa đi vào thì Triệu Hà Xuyên với vẻ mặt gấp gáp chạy từ bên trong ra.

“Triệu Hà Xuyên? Cậu làm gì vậy? Người kia đâu?”

“Chạy rồi!” Nhìn thấy bọn họ, phản ứng đầu tiên của Triệu Hà Xuyên là vui mừng, sau đó cậu lại ảo não nói: “Ngay sau khi vừa nhắn tin cho mọi người chưa đến mười giây, cậu ta đột nhiên bảo tôi đến quầy thu ngân bên kia lấy giúp cậu ta chai nước. Kết quả tôi vừa đứng dậy, còn chưa đi được hai bước thì người kia đã lao đi không thấy bóng dáng nữa!”

“Nghe có vẻ là cậu ta đột nhiên phát hiện ra cái gì đó.” Thẩm Thanh Từ nhìn xung quanh một vòng, như có điều suy nghĩ hỏi, “Có phải lúc cậu nhắn tin cho chúng tôi đã bị cậu ta phát hiện không?”

“Không hề.” Triệu Hà Xuyên rất chắc chắn nói, “Lúc tôi gửi tin nhắn cho mọi người thì cậu ta đang quay lưng về phía tôi, còn cách tôi khoảng hai ba mét nữa, tôi đã cố ý xác nhận rồi.”

"Vậy có chuyện gì xảy ra...”

Thầm Thanh Từ còn chưa nói hết câu, Yên La bỗng cười lạnh một tiếng: “Yên tâm đi, thời gian ngắn như vậy, cậu ta không chạy thoát được đâu.”

Vừa dứt lời, ngón tay của cô khẽ động, một làn sương đen như một con rắn lắc lư cơ thể bay về phía tay phải của Triệu Hà Xuyên.

Vừa rồi cái tay này của Triệu Hà Xuyên từng cầm cánh tay của Chung Vũ Trạch nên trong lòng bàn tay vẫn còn để lại một tia hơi thở không tan sạch trên người con quỷ kia. Màn sương dày vòng quanh tay cậu hai vòng, đột nhiên nó quay đầu lại bay về phía đường ở hướng đông.

“Đi theo nó, đi!”

Ba người đi theo mà sương dày về hướng đông, cuối cùng đi vào một công viên ở ven đường. Chỉ là công viên kia rất lớn, bên trong còn trồng mấy cây hoè có âm khí cực mạnh nên đã lấn át hơi thở yếu ớt của con quỷ kia nên rất nhanh màn sương dày đã không thể tìm phương hướng.

Bởi vì hiện tại là ngày làm việc, còn là giữa trưa nên trong công viên không có người nào, chỉ có mấy người già đang đ.á.n.h cờ trong đình nghỉ mát. Triệu Hà Xuyên tìm thấy một bức ảnh chụp chung của mọi người trong ký túc xá từ điện thoại di động của mình, chỉ vào Chung Vũ Trạch và hỏi họ có nhìn thấy người này không, nhưng những người già nói không.

Triệu Hà Xuyên có hơi thất vọng, ai ngờ đúng lúc này, Yên La đứng ở cậu không xa dùng tay kéo một thứ gì đó rất dài từ đằng sau cây đa ven đường.

Là lưỡi.

Triệu Hà Xuyên: “...!!!”

Đó là lưỡi đúng không? Đúng không?

“Thất thần làm gì? Mau chụp ảnh đi!” Yên La quay đầu gọi cậu.

Triệu Hà Xuyên giật mình, cậu vội vàng chạy tới rồi run rẩy cầm điện thoại đưa cho đại lão.

Yên La chỉ vào ảnh chụp Chung Vũ Trạch trong điện thoại rồi hỏi quỷ treo cổ: “Có từng thấy tên tên nhóc trong ảnh không?”

Quỷ treo cổ: “...”

Quỷ treo cổ đang nằm sấp trên cây thưởng thức cái lưỡi dài hơn một tấc của mình thì không hiểu sao bị người nào đéo kéo xuống, còn bị ép hiện hình, cả người quỷ đều vô cùng tức giận. Nhưng khi đối diện với đôi mắt của Yên La, nó bất ngờ cứng đờ.

Cô gái này rõ ràng là nhân loại nhưng sao lại mang cho nó cảm giác doạ người như vậy chứ?

“Nhìn cái gì vậy hả? Tôi đang hỏi cậu đấy!” Thấy nó mãi không lên tiếng, Yên La không kiên nhẫn híp mắt, “Nếu mày còn không nói thì tôi sẽ đ.á.n.h cậu đó!”

Quỷ treo cổ: “...”

Quỷ treo cổ rất ấm ức, cô túm lưỡi tôi thì tôi nói thế nào được hả!

Vẫn là Thẩm Thanh Từ phát hiện có điều không đúng rồi nhắc nhở Yên La một câu, lúc này cô mới ghét bỏ thả tay.

Quỷ treo cổ vội vàng thu cái lưỡi bảo bối của mình rồi sờ thử, sau khi nó xác định không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.

“Vừa nãy tôi nhìn thấy tên nhóc này, cậu ta đi vào trong rừng trúc kia!”

Quỷ treo cổ nói xong, đôi mắt nhỏ của nó không nhịn được mà bay thẳng lên người Yên La. Nhưng không đợi nó mở miệng dò hỏi thì cô gái không biết là người, là tiên hay là thứ gì khác đã kéo người đàn ông trẻ tuổi quá mức đẹp trai ở phía sau cô, “vù” một cái lập tức đi xa.

Chỉ để lại nam sinh khác có bề ngoài xấu xí đang ngẩn người một lúc lâu rồi mới vội vàng nhấc nhân đuổi theo: “Đại, đại sư! Chờ tôi với!”

Đại sư?

Quỷ treo cổ nghe thấy thân phận có thể nói là thiên địch của quỷ này, cả người quy đều run lên, sau đó nó bất chấp mọi tò mò mà vội vàng treo mình lại trên cây, nó sợ hãi chui vào một cái động cây nho nhỏ.

Không thể trêu vào nên nó trốn đi!

Bên kia, sau khi ba người Yên La đi vào rừng trúc, rất nhanh họ đã tìm được Chung Vũ Trạch.

Cậu ta đang ngồi tựa vào tảng đá lớn trước tường ở nơi sâu nhất trong rừng trúc, cúi đầu xuống không nhúc nhích giống như đã ngủ thiếp đi.

“Chung... Chung Vũ Trạch?”

Sáng nay vừa có một trận mưa thu nho nhỏ nên bùn đất trong rừng trúc vẫn còn ẩm ướt, làn gió thổi qua mang theo vài phần lạnh lẽo thoang thoảng của cuối thu.

Triệu Hà Xuyên vô thức rụt cổ lại, cậu bước nhanh lên phía trước, ai ngờ còn chưa đi được mấy bước đã ngửi được một mùi hôi thối khiến người ta không chịu nổi.

Mùi thối kia có phần giống mùi thịt sống bị thối rữa, nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn. Ngay cả mùi nước hoa vừa quyến rũ vừa bá đạo trên người Chung Vũ Trạch cũng không ngăn được mùi thối này, ngược lại còn bị nó dung hợp khiến mùi hương càng hăng và buồn nôn hơn.

Triêu Hà Xuyên bị bất ngờ không kịp đề phòng nên vừa quay đầu đã “oẹ” một tiếng.

Cũng may cậu không ăn trưa nên không thể nôn ra cái gì.

Ngược lại, Yên La không có chút phản ứng nào, bởi từ lúc nhìn thấy Chung Vũ Trạch, cô đã lập tức nín thở, đồng thời còn giơ tay che miệng mũi của Thẩm Thanh Từ lại, miễn cho anh bị hun c.h.ế.t.

“Là xác thối.” Cô không tiến lên mà còn kéo Thẩm Thanh Từ lùi ra sau vài bước: “Tên nhóc này đã c.h.ế.t rồi.”

“Cái gì?”

Triệu Hà Xuyên quá sợ hãi, Thẩm Thanh Từ cũng cảm thấy bấy giờ mà hơi sững sờ.

“Nhìn dáng vẻ này, cậu ta đã c.h.ế.t ít nhất năm ngày.” Yên La đã không còn cảm giác với sống c.h.ế.t, cô bình tĩnh nói: “Mấy ngày nay cậu ta bị quỷ mượn xác, trở thành người c.h.ế.t sống lại nên cậu không nhìn ra. Bây giờ con quỷ kia bỏ lại cơ thể cậu ta để chạy nên cậu ta sẽ lộ ra dáng vẻ thật sự.”

“Nhưng, nhưng chuyện này làm sao có thể...” Triệu Hà Xuyên không dám tin, sau khi phản ứng lại thì che miệng mũi rồi chạy tới trước t.h.i t.h.ể của Chung Vũ Trạch: “Chung Vũ Trạch! Chung Vũ Trạch! Cậu tỉnh lại cho tôi! Tỉnh lại!”

Cậu vô ý đẩy cậu ta một cái, t.h.i t.h.ể thiếu niên vốn đang ngồi vô lực ngã xuống, để lộ ra một khuôn mặt đã bắt đầu thối rữa.

“...”

“!!!”

Triệu Hà Xuyên sợ tới mức cổ họng hơi nghẹn lại, đầu cũng bắt đầu có tiếng ong ong, cậu lập tức không nhịn được nữa mà quay đầu nôn khan.

Oẹ lấy oẹ để, mắt của cậu cũng đỏ lên.

Người vừa rồi còn cười đùa với cậu, vậy mà nay đã trở thành một cỗ thi thể. Cho dù quan hệ của hai người không quá thân thiết nhưng Triệu Hà Xuyên cũng không thể tiếp nhận được.

"Nén bi thương."

Thẩm Thanh Từ đi lên phía trước đưa một tờ giấy cho cậu.

Lúc này, Triệu Hà Xuyên mới thoáng bình tĩnh lại, giọng nói cậu khàn khàn: “Cảm ơn. Mọi người… mọi ngươi có thể xem cậu ta c.h.ế.t như thế nào không?”

“Không biết, mặt cũng đã nát rồi, không thể nhìn rõ tướng mạo.” Yên La nhìn xung quanh một vòng, “Hồn phách của cậu ta cũng không ở gần đây nên không thể hỏi.”

Thẩm Thanh Từ che mũi miệng lại cẩn thận quan sát t.h.i t.h.ể của Chung Vũ Trạch: “Hình như đầu có vết thương, có thể là xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó, cũng có thể là...”

“Bị người ta sát hại.” Hai tay của Triệu Hà Xuyên nắm chặt, một lúc sao, cậu đột nhiên đứng lên: “Tôi sẽ đi báo cảnh sát!”

“Không cần phải rắc rối như vậy, chỉ cần tìm được con quỷ mượn t.h.i t.h.ể của cậu ta hỏi một chút là biết chuyện gì xảy ra.” Yên La nói xong thì vung tay lên, một luồng sương mù dày uốn lượn bay về phía cây đa vừa rồi để bắt con quỷ treo cổ vừa nãy tới.

Quỷ treo cổ bị màn sương đen kéo từ trong động cây ra: “...”

Hừ, thật phiền mà.

Trong công viên này có nhiều quỷ như vậy, vì sao chỉ nhắm đến con quỷ yếu đuối bất lực là nó chứ?

—— Nó lại không biết những con quỷ còn lại khi nhìn thấy Yên La thì đã lập tức chạy tán loạn rồi. Mà Yên La cũng không có kiên nhẫn đuổi theo nên đương nhiên chỉ có thể tìm đến con quỷ phản ứng chậm chạp là nó rồi, vả lại sau khi c.h.ế.t, không biết vì sao nó vẫn luôn bị trói buộc trong cái công viên này, muốn chạy cũng không thể thoát khỏi địa linh.

Lúc này, Yên La cũng mặc kệ quỷ treo cổ có tâm trạng gì, cô chỉ huy màn sương dày ném nó đến t.h.i t.h.ể Chung Vũ Trạch rồi hỏi: “ Mày có thấy con quỷ chạy ra khỏi cơ thể của tên nhóc này không?”

Quỷ treo cổ vô thức quay đầu...

“A!!! Có người c.h.ế.t!!!”

 

Trước Tiếp