Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 42

Trước Tiếp

Vì chuyện của Triệu Hà Xuyên, từ trước Thẩm Thanh Từ đã gọi điện cho đồng nghiệp là lão Lâm để đổi ca với anh ấy. Bởi vậy khi Triệu Hà Xuyên gửi tin nhắn đến, anh và Yên La đang ở trong tiệm Gà Hầm Hồ Ký cách đó hơn mười mấy mét.

Thấy Yên La đột nhiên thu hồi di động, Thẩm Thanh Từ đang đứng cạnh quầy thu ngân để giúp đỡ dời tầm mắt nhìn sang: “Có tin tức à?”

“Ừm, tên nhóc họ Triệu nói bạn cùng phòng kia của cậu ta về rồi.” Yên La vừa nói xong đã lập tức kéo anh chạy ra ngoài: “Đừng để ý nữa, kiếm tiền trước đi!”

Thẩm Thanh Từ bị cô kéo làm loạng choạng, anh dở khóc dở cười ném đồ trong tay đi rồi đuổi theo: “... Được, nhưng tôi có thể tự đi mà.”

“Anh quá chậm! Nhỡ đâu để tên kia chạy mất thì làm sao giờ!”

Hai người vừa nói vừa biến mất ở cửa như một cơn gió, Vu Mộng Nhiễm đứng bên cạnh mói nói được nửa lời: “...?”

“Hai người bọn họ có chút việc, không biết khi nào mới có thể trở về, mọi người về lớp trước đi.” Hồ Lê cầm cốc nước sôi đi ra khỏi phòng bếp, cười híp mắt đặt cái cốc trước mặt Vu Mộng Nhiễm rồi nói, “Còn về phần phí làm việc gì đó mà em vừa nói, lão đại đã nói không nhận thì chắc chắn sẽ không nhận. Em cũng đừng nghĩ đến chuyện này nữa, cứ lên lớp và ăn cơm thật ngon rồi mau chóng nuôi lại chỗ thịt đã mất đi —— Con gái quá gầy cũng nhìn không đẹp đâu. Còn nữa, đây là nước nóng nãy mấy em muốn. Vừa đun nên lúc uống cẩn thận chút, còn khá nóng.”

“Anh Hồ nói đúng đó, cậu xem cậu đi, còn gầy hơn cả tớ rồi. Như thế là không được, béo cùng nhau mới là bạn tốt, nếu không cậu sẽ mất tớ đó.” Người nói chuyện chính là Trần Tuyết Nhược, “Còn về số tiền này, chị Yên La không nhận thì cậu cứ nhận đi. Nếu cậu vẫn còn băn khoăn... Không phải rạp chiếu phim chỗ cậu làm việc vào cuối tuần gần đây mới chiếu nột bộ phim rất hay sao? Đến lúc đó chúng ta mời chị Yên La và anh Thẩm xem phim là được rồi! Tớ nhớ nhà ăn gần đó có món đầu cá tê cay cực ngon, chúng ta cũng có thể tiện đường ghé qua ăn một chút...”

Cô ấy và Vu Mộng Nhiễm đến đưa phí làm việc cho Yên La.

Trước đó Vu Mộng Nhiễm quá đau lòng nên lỡ quên mất một thời gian, cho tới sáng nay cô ấy mới bỗng nhớ ra mình còn chưa trả đại sư tiền nên sau khi tan học, cô ấy miễn cưỡng xốc lại tinh thần rồi kéo Trần Tuyết Nhược tới tiệm Gà Hầm Hồ Ký.

Mặc dù hai nghìn bảy này không đổi lấy tình yêu ngọt ngào và người yêu hoàn mỹ nhưng tóm lại trong chuyện như thế này đau dài không bằng đau ngắn, thà rằng phát hiện sự thật sớm càng tốt hơn phát hiện sau khi tình cảm đã sâu đậm, cho nên cho dù cô ấy có đau lòng thì trong lòng vẫn rất biết ơn Yên La, đương nhiên cũng không nghĩ tới chuyện quỵt tiền.

Nhưng đồ đệ của đại sư, anh trai họ Thẩm kia lại nói cha của Hạ Khải Phong đã trả tiền cho bọn họ nên không chịu nhận hai nghìn bảy của cô ấy. Mặc dù sắc mặt đại sư có hơi lạ lùng nhưng cô cũng không phản bác anh trai đó, lại còn bảo cô ấy mau chóng cầm tiền rời đi.

Vu Mộng Nhiễm cảm thấy rất xấu hổ, khi nghe Trần Tuyết Nhược nói những lời này, cô ấy mới nở nụ cười với đôi mắt chua xót: “Được, vậy đến lúc đó cậu phụ trách mời người giúp tớ nha.”

Xem phim cũng được, ăn đầu cá cay cũng được, dù sao cũng đều là thứ cô ấy gánh được. Mặt khác cô ấy biết Trần Tuyết Nhược nói như vậy cũng là do sợ cô ấy nghĩ quẩn nên muốn dẫn cô ấy ra ngoài giải sầu một chút để cô ấy có thể nhanh chóng thoát khỏi bóng ma của tên lưu manh Hạ Khải Phong kia...

Có một người bạn thân như vậy, thật sự cô ấy rất may mắn.

Trần Tuyết Nhược thấy cô ấy cười thì trong lòng cũng thả lỏng theo: “Ngài đã lên tiếng thì tiểu nhân nào dám không nghe theo!”

“Ngoan, sau này sẽ ban thưởng cho cậu một bông hồng lớn.”

“Tình bạn của chúng ta chỉ đáng giá một bông hồng lớn sao? Làm gì thì cũng phải có cả cờ hiệu chứ!”

Hai cô gái vừa nói vừa cười đùa.

Cười, từ khi xảy ra chuyện đến bây giờ, Vu Mộng Nhiễm vẫn luôn không biểu lộ gì ra ngoài nhưng hiện tại, cô ấy bỗng lao vào vòng tay của Trần Tuyết Nhược, nước mắt trào ra.

Trần Tuyết Nhược sững sờ, theo đó mắt cô ấy cũng đỏ lên: “Muốn khóc thì cứ khóc đi, sau khi khóc xong thì ngủ một giấc, chuyện này đã qua rồi. Sau này chị sẽ giới thiệu cho cưng một người tốt hơn, đẹp trai hơn, to hơn tên lưu manh kia!”

Vu Mộng Nhiễm đã bị từ cuối cùng của cô ấy chọc cười cho nín khóc: “Cậu thật là đen tối mà...”

“Oan ức quá, thứ tớ nói là tuổi tác lớn, là do cậu nghĩ sai mà!”

Hai cô gái vừa khóc vừa cười, một người nói hươu nói vượn còn một người lau nước mắt giúp đối phương.

Cách đó không xa, Tương Liễu nhìn thấy, anh ta cảm thấy loài người, nhất là cô gái loài người thật đúng là có bệnh. Vẫn là sóc con Nhị Nha ngốc nghếch tốt hơn, cô ấy sẽ không vô duyên vô cớ nổi điên.

Nhị Nha không biết anh ta đang nghĩ gì nhưng khi đối diện với ánh mắt của anh ta, cô ấy vội ôm hạnh nhân mới mua lúc sáng của mình trốn xuống gầm bàn.

Tên trứng thối này, anh ta lại mơ tưởng muốn cướp hạnh nhân của cô ấy!

Hồ Lê ở bên cạnh nhìn không khỏi bật cười, đúng lúc này bỗng có một cái đầu đầy lông thò vào từ cửa.

Hồ Lê hơi dừng lại rồi quét mắt qua.

Hoàng Lan Lan bị hơi thở mạnh mẽ của Cửu Vĩ Hồ doạ sợ đến mức dựng tóc gáy, nhưng cô ta nghĩ tới trước đó mình có hiểu lầm với Vu Mộng Nhiễm nên cố ổn định tinh thần lại rồi dùng linh thức lắp bắp nói với Hồ Lê một câu: “Tiểu yêu gặp đại nhân, ừm, tôi, tôi không có ác ý gì, tôi chỉ muốn xin lỗi vị tiểu thư kia, tôi, trước đó ừm, tôi vô tình hiểu lầm cô ấy...”

Hồ Lê biết người cô ta nói là Vu Mộng Nhiễm, anh ta cũng không cản, mà chỉ cười tươi nói một câu: “Vào đi.”

Lúc này, Hoàng Lan Lan mới như được đại xá, cô ta kiễng mũi chân vọt tới trước mặt Vu Mộng Nhiễm và Trần Tuyết Nhược, vẻ mặt xấu hổ nói: “Xin chào cô Vu, tôi, tôi là Hoàng Lan Lan, rất xin lỗi cô, lúc trước là tôi hiểu lầm cô, tôi ừm, tôi tới để giải thích với cô.”

Vu Mộng Nhiễm đã biết thân phận thật của cô ta, khi nghe vậy khiến cô ấy cảm thấy sửng sốt, còn có hơi bất an. Ai ngờ Hoàng Lan Lan lại đột nhiên cầm lấy cốc nước trong tay cô ấy rồi giơ cao hai tay lên đưa cốc tới trước mặt cô ấy, “Cô cũng hắt lại tôi đi!”

Mặc dù bởi vì chuyện trước đó nên cô ấy cũng không có hảo cảm gì với Hoàng Lan Lan, nhưng khi nghĩ tới cô ta cũng là nạn nhân trong chuyện này, nói theo một khía cạnh nào đó thì cô ta lại là người vạch trần mục đích thật sự của Hạ Khải Phong, Vu Mộng Nhiễm cũng không thể ghét cô ta, chỉ có thể xua tay nói không sao.

Không ngờ tới Hoàng Lan Lan thấy vậy lại chủ động hất phần nước nóng trong cốc vào người của mình: “Không được, nợ cô tôi nhất định phải trả, nếu không trong lòng của tôi sẽ không yên được.”

Vu Mộng Nhiễm: “...”

Vu Mộng Nhiễm: “!!!”

Yêu quái đáng sợ đây sao? Sao lại ngây thơ như vậy chứ! Đó là nước nóng vừa đun sôi đó!

Trần Tuyết Nhược cũng giật nảy mình: “Cô không sao chứ?”

“Không sao không sao.” Đầu của Hoàng Lan Lan đang bốc lên hơi nóng nhưng cô ta vẫn nở nụ cười xán lạn với hai người: “Da của tôi rất dày, không bỏng được đâu!”

Vu Mộng Nhiễm và Trần Tuyết Nhược: “...”

Được thôi, cô vui là được.

Trước Tiếp