Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Rất nhanh, Thẩm Thanh Từ đã thay quần áo xong và xuống tầng.
Triệu Hà Xuyên dẫn đường ở phía trước, Thẩm Thanh Từ và Yên La, còn có Hồ Lê vì nguyên nhân sắc trời còn sớm nên cũng rảnh rỗi đi góp vui.
Ai ngờ bốn người lại vồ hụt.
Chung Vũ Trạch không ở trong phòng ngủ của Triệu Hà Xuyên.
Hỏi hai người bạn cùng phòng khác đang có mặt trong phòng ngủ thì bọn họ đều nói không biết Chung Vũ Trạch ra ngoài từ lúc nào, sắc mặt Triệu Hà Xuyên khẽ thay đổi, cậu ta vội vàng đi hỏi chú quản lý ký túc xá ở tầng dưới, lúc này mới biết chân trước cậu ta vừa ra khỏi ký túc xá, chân sau Chung Vũ Trạch đã đi theo.
Triệu Hà Xuyên: “...”
Da đầu Triệu Hà Xuyên có hơi căng, rốt cuộc con quỷ trên người Chung Vũ Trạch đã xảy ra chuyện gì? Nếu không cậu ta vừa nghèo vừa hèn, dáng dấp cũng chẳng ra sao, cậu ta muốn biết con quỷ kia coi trọng mình ở chỗ nào được không!
Hiển nhiên Hồ Lê cũng nghĩ tới điều này: “Một tấc không rời mà theo sát cậu, buổi tối trộm nằm bên giường nhìn cậu, còn mua đồ ăn thức uống ngon cho cậu, tôi nói này, sẽ không phải là nữ quỷ nào thầm mến cậu đấy chứ?”
Triệu Hà Xuyên dở khóc dở cười: "Người như tôi, có lẽ nữ quỷ cũng chướng mắt không chừng?”
“Cậu còn rất tự biết mình đấy.” Yên La nhìn cậu ta một cái, cô thờ ơ nói: “Nhưng không chừng mắt nó bị mù thì cũng khó nói.”
Triệu Hà Xuyên: “...”
Có cần phải đ.â.m thẳng vào lòng người khác thế không hả đại tỷ?
Thẩm Thanh Từ bị cuộc đối thoại của ba người chọc cười, một lát sau anh mới nói: “Tình huống cụ thể như nào thì vẫn phải tìm cậu ta trước mới biết được.”
Hồ Lê gật đầu: “Tôi đoán nó vẫn luôn đi theo cậu, sau đó nó nhìn thấy chúng tôi, nhận thấy nguy hiểm nên cũng không dám đi theo.”
Mặc dù Yên La dùng mệnh cách phàm nhân để che đi hơi thở không phải người của mình, nhưng giác quan thứ sáu của yêu quỷ tinh quái mạnh hơn con người rất nhiều, cho dù không ngửi được hơi thở của cô thì cũng có thể dự cảm được nguy hiểm —— Ví dụ như con chồn tinh Hoàng Lan Lan lúc trước, cô ta vừa trông thấy Yên La đã có cảm giác không ổn nên mới lập tức thả rắm chạy trốn.
Đó là chưa kể trong Gà Hầm Hồ Ký ngoài Yên La thì còn có Hồ Lê và Tương Liễu là hai đại yêu thượng cổ khiến người ta sợ hãi, con quỷ trên người Chung Vũ Trạch cảm thấy sợ cũng là điều bình thường.
“Vậy bây giờ phải làm gì?” Triệu Hà Xuyên có hơi lo lắng cho Chung Vũ Trạch: “Thứ kia có làm bạn cùng phòng của tôi bị thương được không?”
Hồ Lên nói: “Thường thì quỷ bám trên người là do đoạt xá nhưng cũng có ngoại lệ, vì vậy vẫn phải phân tích vấn đề cụ thể.”
Yên La cũng lười biếng “ừ” một tiếng: “Chờ khi nào cậu ta về rồi nói sau.”
Triệu Hà Xuyên ngẩn người: “Nhưng nhỡ đâu cậu ta vẫn không trở về thì sao?”
“Có lẽ không đâu.” Thẩm Thanh Từ dùng giọng nói dịu dàng giải thích: “Dựa theo miêu tả của cậu, thứ kia vẫn luôn cố gắng tới gần cậu, hơn nữa vừa rồi còn đang theo dõi cậu. Như vậy có thể chắc chắn trên người cậu có thứ gì đó mà nó muốn nhưng vẫn chưa có được. Vì vậy tôi đoán chỉ cần chúng tôi rời đi, nó sẽ lại trở về tìm cậu. Đến lúc đó cậu nghĩ cách dẫn nó ra, sau đó nhắn tin cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ xuất hiện bất ngờ, như vậy nó sẽ không thể chạy được.”
Trước mắt chỉ có thể làm như vậy.
Triệu Hà Xuyên suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.
Bởi vì vẫn còn có lớp nên sau khi Triệu Hà Xuyên chào tạm biệt với ba người Yên La thì lập tức thu dọn đồ đạc để đi học.
Cả buổi sáng Chung Vũ Trạch đều không xuất hiện.
Nhưng hắn thường xuyên trốn học nên giáo viên và các bạn sinh viên đã sớm tập mãi thành quen, ai cũng không cảm thấy có điều không đúng. Chỉ có mỗi Triệu Hà Xuyên, trong lòng cậu ta như có một tảng đá to nặng nịch, cả người luôn lo lắng không nói nên lời.
Chung Vũ Trạch sẽ không bị con quỷ trên người hại đấy chứ?
Mình có nên gọi điện báo cho bố mẹ của hắn không đây?
Nhưng họ sẽ tin những gì mình nói sao?
Nếu họ không tin thì sao giờ?
Bởi vì trong lòng có chuyện nên một người từ trước đến nay luôn chăm chú làm việc là cậu ta lần đầu tiên thất thần trong lúc ăn cơm nên không cẩn thận đụng phải một bạn học đi tới..
Thức ăn nóng trong bát rơi ra, văng lên người đối phương, Triệu Ha Xuyên giật mình vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý! Tôi...”
“Mẹ mày đi đường kiểu gì đấy, mù à?”
Giọng nói này có chút quen tai, Triệu Hà Xuyên vô thức ngẩng đầu lên nhìn, cậu ta nhìn thấy một cái đầu màu tím khói bắt mắt và một gương mặt không tồi, nhưng biểu tình lại không mấy thân thiện lắm.
Là nam sinh bắt chuyện với Yên La ở Gà Hầm Hồ Ký ngày đó nhưng lại bị cô coi thường. Triệu Hà Xuyên lúc đó còn tưởng rằng Yên La nói chuyện với mình là để chế giễu đả kích đối phương.
Có lẽ chuyện kia đã để lại cho đối phương một ấn tượng quá sâu nên nam sinh tóc tím vừa nhìn là đã nhận ra Triệu Hà Xuyên. Nam sinh thoáng cười lạnh một tiếng: “Yo, tên nhóc này! Đúng là oan gia ngõ hẹp mà, hôm nay xem như ta đã được trải nghiệm rồi!”
Triệu Hà Xuyên vô tình dây dưa với nam sinh lại nói xin lỗi lần nữa: “Thật xin lỗi, tôi không cố ý.”
“Lời xin lỗi có thể dùng thì cần gì cảnh sát nữa?” Nam sinh tóc tím vô cùng nổi loạn kéo áo khác của mình nói: “Mày có biết cái áo khoác này của tao bao nhiêu tiền không?”
Triệu Hà Xuyên: “... Không biết, điều kiện trong nhà tôi không tốt lắm nên chưa từng thấy.”
Nam sinh tóc tím bị vẻ mặt chân thành của cậu ta làm nghẹn họng, thoáng cái đã quên mất lời mình muốn nói.
Nam sinh vốn muốn lấy chiếc áo khoác hàng hiệu của mình để cười nhạo Triệu Hà Xuyên vừa quê vừa nghèo, khiến cậu ta phải vô cùng xấu hổ, tốt nhất là xấu hổ đến mức khóc lên. Kết quả tên nhà quê này lại tự yếu thế thừa nhận trước...
Điều này làm nam sinh tóc tím cả thấy có hơi nhàm chán. Nhưng ngày đó vì tên nhóc này nên nam sinh mới mất mặt trước chị gái xinh đẹp, sau đó còn bị đám bạn thay phiên cười nhạo, từ đó nam sinh vẫn chưa trút được lửa giận trong lòng, lúc này mãi mới đụng phải một người có thể trút giận, đương nhiên nam sinh sẽ không cứ bỏ qua cho cậu ta như vậy.
“Điều kiện trong nhà không tốt thì có thể đi đường không mở mắt hả, có thể không bồi thường hả?” Nam sinh tóc tím vừa nói vừa nhấc tay, “keng” một tiếng, người này hất đổ hộp cơm trong tay Triệu Hà Xuyên.
Triệu Hà Xuyên muốn tránh cũng không tránh được nên chỉ có thể nhìn thức ăn nước canh đổ xuống đất. Trong mắt cậu ta hiện lên sự tức giận những vẫn không phản kháng, cậu ta tiếp tục kiên nhẫn nói: “Tôi có thể giặt quần áo giúp cậu...”
Cậu ta còn chưa nói hết lời, nam sinh tóc tím đột nhiên hét to một tiếng: “C.h.ế.t tiệt! Đứa nào không cần mạng kéo đầu của tao —— Chung, anh Chung?”
“Bạn cùng phòng của ông đây mà mày cũng dám bắt nạt hả, chán sống rồi đúng không?”
Giọng nói tràn đầy tức giận vang lên từ phía sau nam sinh tóc tìm, đồng thời có một mùi nước hoa nồng nặc xông thẳng vào mũi. Triệu Hà Xuyên ngẩn người, cậu ta nhanh chóng giương mắt lên thì thấy gương mặt quyến rũ của Chung Vũ Trạch.
Sở dĩ nói hắn quyến rũ là vì người này có một gương mặt của tiểu thịt tươi nên rất được nữ sinh chào đón; Hai là vì hắn vô cùng tự tin và cũng vô cùng tự luyến, quanh năm trên mặt đều viết năm chữ to: Tôi là đẹp trai nhất.
Nhưng không biết có phải là do tối hôm qua không ngủ ngon, buổi sáng lại dậy quá sớm, hay là bị con quỷ trong người ảnh hưởng mà lúc này, sắc mặt của hắn không dễ nhìn lắm, trắng thì không nói, hắn còn có chút xanh xao, thoạt nhìn không bình thường lắm.
Triệu Hà Xuyên sợ hãi vô thức dời tầm mắt, cậu ta không dám nhìn gương mặt không biết là người hay quỷ quá nhiều.
Nhưng nói thế nào thì nói, cuối cùng tên này cũng xuất hiện rồi!
Triệu Hà Xuyên nắm chặt điện thoại trong túi.
“Bạn cùng phòng của anh? Ôi chao mẹ kiếp, đây là lũ lụt tràn vào miếu Long Vương mà! Anh Chung anh Chung, em không cố ý đâu, nếu em biết trước anh bạn này là bạn cùng phòng của anh, dù em làm gì thì cũng không dám làm việc này đâu!”
Mỗi phú nhị đại đều tự có vòng tròn của riêng mình, nam sinh tóc tím này chính là người trong hội này ở trường học của bọn họ, Chung Vũ Trạch cũng vậy, cho nên hai người có quen biết nhau. Nhưng bởi vì nhà họ Chung có tiền hơn cũng có thế lực hơn nên địa vị của Chung Vũ Trạch trong giới này cao hơn nam sinh tóc tím.
Cho nên bây giờ nam sinh tóc tím rất hối hận —— Chung Vũ Trạch người này có tính tình tốt, mặt mũi lớn, ai cũng chơi cùng nên hắn không muốn trở mặt ngay với Chung Vũ Trạch. Bởi vậy còn chưa đợi Chung Vũ Trạch lên tiếng, hắn đã liên tục xin lỗi Triệu Hà Xuyên, thậm chí còn lấy thẻ cơm của mình đưa cho Triệu Hà Xuyên để bồi thường.
Triệu Hà Xuyên không cần, cũng không muốn theo đà bắt nạt của Chung Vũ Trạch, cậu ta chỉ lắc đầu nói một câu: “Chỉ là hiểu lầm thôi, nói ra là tốt rồi.”
Sau đó để lại một câu “Tôi còn có chuyện muốn nói với Chung Vũ Trạch, đi trước đây”. Cậu ta chịu đựng sự run rẩy trong lòng mà kéo tay Chung Vũ Trạch rời khỏi nhà ăn.
“Cậu kéo tôi làm gì! Thằng nhóc kia bắt nạt cậu lại còn lãng phí thức ăn, ông đây nhất định phải đ.á.n.h đến khi đầu óc của cậu ta không dùng được nữa!”
Giọng điệu “Chung Vũ Trạch” nóng nảy cả dọc đường nhưng cũng không hất tay cậu ta ra, chỉ thả chậm bước chân như thể không cam lòng mà đi về phía trước.
Triệu Hà Xuyên nghe ra giọng điệu rõ ràng có hơi khác với bình thường của hắn, trái tim càng chìm xuống.
Chung Vũ Trạch là một người vung tay quá trán, trong lòng hắn vốn không có khái niệm “lãng phí thức ăn”. Còn có từ “đầu” này nghe qua thì không có vấn đề gì nhưng ít nhiều vẫn mang theo chút quê mùa, đây cũng không phải là từ mà những đứa nhỏ sinh ra và lớn lên ở thành thị như cậu ta sẽ nói. Hắn chỉ nói “não lớn”, “óc chó” với những từ nghĩ phổ biến khác.
Quan trọng nhất là, nếu là trước kia hắn gặp phải loại chuyện này, tuy Chung Vũ Trạch sẽ nể mặt mọi người là bạn cùng phòng mà ra mặt giúp cậu ta nhưng tuyệt đối sẽ không dùng thái độ bảo vệ đến cùng này. Ngược lại, hắn sẽ mắng cậu ta quá sợ quá yếu, bị người khác bắt nạt cũng không dám chống lại, sau đó tặng cho cậu ta một cái ánh mắt ghét bỏ rõ ràng rồi rời đi...
Triệu Hà Xuyên càng nghĩ thì nhịp tim càng đập nhanh nhưng cậu ta vẫn cố gắng nhịn để không biểu hiện ra ngoài, cậu ta chỉ vừa kéo hắn ra khỏi trường học vừa dùng vẻ mặt như bình thường nói: “Chuyện vừa rồi cảm ơn cậu.
“Đều là bạn cùng phòng cả, đừng... đừng khách sáo như vậy.” “Chung Vũ Trạch” nhếch miệng cười, dáng vẻ sáng sủa như ánh mặt trời
Nhưng khi Triệu Hà Xuyên nhìn thấy, không hiểu sao trong lòng cậu ta lại vô thức cảm thấy thân thiết.
Sự ngây ngô đó khiến cậu ta vô thức nhớ tới ông nội sống nương tựa lẫn nhau của mình, Triệu Hà Xuyên khẽ giật mình, nỗi sợ hãi ở trong lòng đối với những thứ này không hiểu sao lại phai đi một chút. Nhưng lúc này, trong đầu cậu ta đều là tìm cách để giải cứu người bạn cùng phòng xui xẻo này nên cũng không nghĩ nhiều, cậu ta chỉ vô thức nhìn lướt qua xung quanh một chút, sau đó thuận miệng tìm một đề tài: “Đúng rồi, sao buổi sáng cậu không lên lớp vậy? Có mấy giáo viên gọi tên cậu đấy, đám người Hầu T.ử giúp cậu trốn được hai tiết, còn một tiết thì bị giáo viên phát hiện...”
“À, khụ, ừm tôi, buổi sáng có chút việc...” “Chung Vũ Trạch có hơi chột dạ, hàm hồ nói: “Tí nữa về tôi sẽ tự đi giải thích với giáo viên, không có chuyện gì đâu.”
Triệu Hà Xuyên cũng không nghe kỹ, ánh mắt cậu ta nhanh chóng lướt qua cửa hàng Gà Hầm Hồ Ký ở bên đường rồi dừng lại ở quán ma lạt thang Trương Lượng cách đó bốn năm gian: “Được rồi, tôi có hơi đói bụng, mà lại muốn ăn ma lạt thang. Cậu đi cùng tôi đi, hôm hay tôi mời, coi như là cảm ơn việc cậu vừa giúp tôi.”
“Đói bụng hả? Vậy mau đi ăn thôi!” “Chung Vũ Trạch” cũng nhìn Gà Hầm Hồ Ký một cái, sau đó hắn làm như thuận miệng hỏi: “Nhưng mà đến quán Gà Hầm Hồ Ký được không? Tôi thấy bọn họ đều nói nhà đó ăn rất ngon.”
Đây là thử thăm dò hả? Trong lòng Triệu Hà Xuyên khẽ rùng mình, cậu ta lắc đầu nói: “Không được, tôi...”
Tâm tư cậu ta chuyển biến nhanh chóng, ra vẻ xấu hổ nói: “Ừm tôi, không tiện.”
“Không tiện?” “Chung Vũ Trạch” dừng một chút, hắn hỏi: “Vì sao? Chẳng lẽ cậu cũng giống Hầu Tử, thầm mến bà chủ mới tới của nhà họ hả?”
Hầu T.ử là một người bạn cùng phòng khác trong phòng ngủ của bọn họ, từ sau khi cậu ta gặp Yên La ở Gà Hầm Hồ Ký thì đã bị sống như gặp được thiên thần, từ đó về sau, cậu ta đi lên con đường thầm mến nữ thần. Chuyện này là chuyện mấy người trong phòng ngủ đều biết nên “Chung Vũ Trạch” mới có thể nói như vậy.
Triệu Hà Xuyên sửng sốt, cậu ta quyết định thuận theo lời của hắn, ho nhẹ một tiếng: “Cũng không hẳn là thầm mến, chỉ là... có hảo cảm thôi. Haizzz, đừng nói nữa, sáng nay sau khi bị cậu doạ tỉnh, tôi đã không ngủ được, vốn muốn ra ngoài chạy hai vòng, kết quả cũng không biết nghĩ thế nào mà lại chạy đến trước cửa hàng nhà họ, còn gõ cửa đ.á.n.h thức người ta...”
“Chung Vũ Trạch” sửng sốt, hắn hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì bị người ta mắng cho một trận chứ sao.” Triệu Hà Xuyên xấu hổ cười khổ nhưng mắt lại chăm chú nhìn “Chung Vũ Trạch”, thấy sau khi hắn ngẩn người thì lại thở phào nhẹ nhõm, hiển nhiên hắn chỉ nhìn thấy cậu ta và Gà Hầm Hồ Ký chứ cũng không biết mục đích của cậu ta , trong lòng cậu ta có tính toán: “Quên đi, đừng nói chuyện này nữa, chúng ta đi ăn cơm thôi.”
Có lẽ hắn sợ hỏi nhiều sẽ bị lỗ tẩy nên “Chung Vũ Trạch” cũng không tiếp tục hỏi nữa, chỉ nói: “Tôi vừa ăn cơm về nên không đói. Cậu đi ăn đi, ăn nhiều một chút, tôi tới giúp cậu gắp thức ăn thôi.”
Triệu Hà Xuyên: “...”
Đây sẽ không phải là nữ quỷ thầm mến mình chứ?
Cậu ta cười gượng một tiếng, suy nghĩ một chút thì cũng không từ chối hắn, cậu ta đi theo “Chung Vũ Trạch” vào quán ma lạt thang Trương Lượng, sau đó nhân lúc hắn giúp mình gắp thức ăn đã nhanh chóng lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Yên La: Đại sư, cậu ta vể rồi. Bây giờ chúng tôi đang ở trong quán ma lạt thang Trương Lượng cách chị không xa, các chị mau tới đây đi.
Yên La nhanh chóng trả lời cậu ta bằng một nhãn dán gấu trúc: OJBK, chờ đi.
Triệu Hà Xuyên: “...”
Được rồi.