Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nam sinh này tên là Triệu Hà Xuyên, là sinh viên năm cuối khoa Kinh tế và Quản lý của Đại học Khoa học và Công nghệ.
Cậu ta đến từ một vùng núi nghèo lạc hậu ở tỉnh bên cạnh, điều kiện gia đình không tốt nên trước khi vào đại học, cậu chưa từng trải việc đời, vì vậy đã dưỡng thành tính cách hướng nội ngại ngùng, còn có chút tự ti.
Nhưng ánh mắt của cậu ta rất thuần khiết, tướng mạo phóng khoáng, là một con người mộc mạc có tinh thần cứng rắn.
Bạn cùng phòng trong lời cậu ta tên là Chung Vũ Trạch, hắn xuất thân là phú nhị đại ở thủ đô. Diện mạo đẹp trai như ánh mặt trời, tính cách hướng ngoại sáng sủa, hơn nữa trong nhà vừa có tiền vừa có quyền nên hắn làm việc ở trường học cũng tương đối tuỳ tiện, có thể nói hắn với Triệu Hà Xuyên có tính cách hướng nội là hai thái cực.
Hết lần này tới lần khác, hai người trống đ.á.n.h xuôi kèn thổi ngược được phân đến một phòng ngủ, vẫn quan hệ giường trên giường dưới.
Tính cách hoàn toàn khác biệt, hoàn cảnh lớn lên cũng hoàn toàn khác nhau nên hai người rất khó để trở thành bạn bè. Bởi vì ngày thường khi nói chuyện, hai người không thể tìm thấy được chủ đề chung chứ đừng nói đến là bước vào cuộc sống của nhau để có thể hiểu được cảm xúc của nhau.
Cho nên mặc dù đã ở chung ba năm nhưng quan hệ giữa Triệu Hà Xuyên và Chung Vũ Trạch cũng không quá thân thiết, nếu thật sự nói thì có lẽ chỉ tốt hơn bạn học bình thường một chút.
Đương nhiên, Triệu Hà Xuyên cũng không vì thế mà không cố gắng —— Năm nhất khi vừa mới quen, cậu ta rất hy vọng có thể trở thành bạn tốt với mọi người trong ký túc xá.
Đáng tiếc cậu ta và Chung Vũ Trạch thật sự không phải là một loại người, giống như cậu ta không thể hiểu được tính cách ngang ngược phóng túng và một số hành vi có vẻ trẻ con của Chung Vũ Trạch. Chung Vũ Trạch cũng coi thường cậu ta mộc mạc cùng tính cách “nhát gan và ngu ngốc” kia. Cho nên ba năm nay, quan hệ giữa hai người chỉ có thể nói là “gật đầu chào hỏi” chứ không tính là bạn bè tốt.
Nhưng vào vài ngày trước, thái độ Chung Vũ Trạch đối với Triệu Hà Xuyên đột nhiên thay đổi rất lớn.
Hắn không chỉ chủ động mang cơm cho cậu ta, mời cậu ta uống nước, luôn đi theo cậu ta, thậm chí đến cả đi vệ sinh cũng phải chờ đối phương đi cùng!
Triệu Hà Xuyên: “...”
Ngay từ đầu Triệu Hà Xuyên luôn buồn bực, sau đó thì biến thành nghi ngờ —— Người anh em này sao bỗng nhiên biến thành một người khác vậy?
Nhưng Chung Vũ Trạch lại nói hắn chỉ đột nhiên phát hiện tính cách của cậu ta rất tốt nên muốn làm bạn thân chứ không có ý gì khác.
Triệu Hà Xuyên bán tín bán nghi, nhưng lúc đó cậu ta cũng không nghĩ đến điều gì khác, bởi vì cậu ta phát hiện Chung Vũ Trạch cãi nhau với đám bạn nhậu mà trước kia hắn thường xuyên tụ tập cùng, cho nên mới vô thức cho rằng hắn tìm mình để bổ sung vào.
Nhưng tìm cậu ta làm người bổ sung thôi đi, cũng không thể dính lấy mình 24/24 chứ! Nhất là sáng hôm nay, buổi sáng cậu ta nhịn tiểu đến tỉnh, lúc đang muốn đi vệ sinh, vậy mà cậu ta lại phát hiện Chung Vũ Trạch ngủ ở giường dưới không thèm ngủ, thậm chí hắn còn nằm sấp trên cầu thang dẫn lên giường cậu ta, âm thầm nhìn mình!
Lúc đó trời còn chưa sáng, Triều Hà Xuyên lại đang mơ mơ màng màng, cậu ta còn chưa tỉnh táo hoàn toàn nên bỗng nhìn thấy ở đầu giường mình có một cái bóng đen đáng đứng thẳng, bóng đen kia còn vươn tay phải ra, dáng vẻ này không biết là muốn sờ mặt cậu ta hay là bóp cổ cậu ta khiến Triệu Hà Xuyên sợ tới mức suýt tiểu ra quần.
Dưới tình thế cấp bách, Triệu Hà Xuyên không chút nghĩ ngợi mà đ.ấ.m một cái qua đó.
Có lẽ Chung Vũ Trạch không ngờ cậu ta sẽ đột nhiên tỉnh lại nên nhất thời không né kịp mà bị cậu ta đ.ấ.m thẳng vào mặt, cả người hắn chật vật ngã từ trên giường xuống.
Nhưng càng kỳ lạ hơn chính là, hắn chẳng những không bị thương mà còn dùng một tư thế vô cùng vặn vẹo để ổn định cơ thể. Sau đó cứng đờ nằm về giường của mình, dáng vẻ như thể mộng du.
Triệu Hà Xuyên: “...”
Lúc đó, Triệu Hà Xuyên bị dọa sợ mà ngồi trên giường thật lâu mới giật mình phản ứng lại, cậu ta bò xuống giường để kiểm tra tình huống của đối phương.
Ai ngừ lúc này Chung Vũ Trạch tỉnh lại, hắn dùng vẻ mặt mờ mịt hỏi cậu ta làm sao vậy.
Triệu Hà Xuyên nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu mới miễn cường qua loa nói “Vừa rồi hình như cậu bị mộng du”, sau đó lập tức khoác áo nói mình muốn đi vệ sinh rồi vội vàng ra khỏi phòng ngủ để tìm Yên La.
“Cho nên, cậu cảm thấy cậu ta không bị mộng du hả?” Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Hồ Lê mời Triều Hà Xuyên vào cửa hàng rồi rót cho cậu ta một cốc nước ấm.
Triệu Hà Xuyên cảm ơn, cậu ta cúi đầu uống một ngụm, lúc này mới cảm thấy lưng không còn lạnh nữa.
“Cậu ta không phải bị mộng du, chúng tôi đã cùng phòng ba năm, cậu ta cũng chưa từng bị mộng du nên không thể đột nhiên mắc phải tật xấu này được. Hơn nữa, tôi đã đ.ấ.m cậu ta rất mạnh, cho dù cậu ta thật sự bị mộng du thì cũng không thể chờ đến khi về giường mới tỉnh lại...” Triệu Hà Xuyên nói với sắc mặt hơi trắng bệch: “Quan trọng nhất là, khi tôi đ.ấ.m một cái vào người cậu ta thì phát hiện cậu ta... người của cậu ta rất lạnh, không có một chút nhiệt độ mà người bình thường nên có. Nhưng sau đó tôi sờ thì phát hiện người của cậu ta lại nóng... Nói thật, nếu không phải một đ.ấ.m kia khiến tay tôi cũng rất đau thì tôi thật sự sẽ cho rằng mình đang nằm mơ.”
Ngay lập tức xác định mình không nằm mơ, Triệu Hà Xuyên đột nhiên nhớ tới mấy ngày trước khi mình đến ăn cơm ở Gà Hầm Hồ Ký, Yên La nói trên người cậu ta “có quỷ khí”.
Là một thanh niên xã hội chủ nghĩa tin vào khoa học hiện đại, trước đây cậu ta không bao giờ tin vào ma quỷ nhưng khi đó không biết làm sao, cậu ta lại có một dự cảm khiến người ta phải kinh ngạc: “Chị gái xinh đẹp ở Gà Hầm Hồ Ký, có lẽ lời cô nói là sự thật!
Có một con quỷ bên cạnh mình, mà con quỷ đó....
Đang ở ngay trên người Chung Vũ Trạch.
Ý nghĩ này làm sau lưng Triệu Hà Xuyên lạnh toát, cậu ta cũng bất chấp mọi thứ mà chạy đến cầu cứu—— Đều nói người quỷ không chung đường, âm dương khác biệt, bị quỷ nhập vào người, ngẫm lại cũng không phải chuyện tốt gì. Mặc dù quan hệ giữa cậu ta và Chung Vũ Trạch chưa nói là quá tốt nhưng dù sao cũng là một người bạn chung phòng ngủ ba năm, làm sao cậu tacó thể trơ mắt nhìn hắn gặp chuyện không may chứ?
“Được rổi, tôi đã hiểu đại khái.” Nghe Triệu Hà Xuyên nói xong, Yên La duỗi thắt lưng như không có xương của mình một cái: “Nhưng phí làm việc sau khi giảm 90% của tôi là hai nghìn bảy, cậu có trả nổi không? Trả nổi thì tôi sẽ giúp cậu.”
Triệu Hà Xuyên cũng giống như Vu Mộng Nhiễm, lúc trước đều là học sinh nghèo, Yên La biết mình đòi nhiều quá thì cậu ta sẽ không trả nổi nên cô đã nhịn xuống ý muốn đòi thêm.
Triệu Hà Xuyên ngẩn người, trong lòng cậu ta có một khoảnh khắc do dự —— Hai nghìn bảy không nhiều nhưng đối với người chỉ có tám trăm tiền sinh hoạt mỗi tháng như cậu ta mà nói thì thật sự không tính là ít. Nhưng nghĩ đến bình thường mình có thể ra ngoài làm thêm, cậu ta vẫn c.ắ.n răng đồng ý: “Chỉ cần có thể cứu cậu ta, số tiền này tôi nguyện ý bỏ ra.”
“Trong nhà bạn cùng phòng của cậu không phải rất có tiền sao, chờ đến khi chuyện trên người cậu ta giải quyết xong thì cậu cũng có thể tìm cậu ta đòi mà.” Biết gia đình đứa trẻ này thật sự nghèo khó, Hồ Lê nở nụ cười hiền lành cho cậu ta một lời khuyên hợp lý.
Nhưng điều khiến anh ta bất ngờ đó là Triệu Hà Xuyên không thèm nghĩ ngợi đã lắc đầu: “Là tự tôi muốn cứu cậu ta chứ không phải là cậu ta cầu xin tôi cứu giúp, cho nên số tiền này tôi sẽ tự mình gánh vác.”
Tuy nghèo nhưng hiển nhiên cậu ta cũng không phải là một người hẹp hòi keo kiệt, cậu ta nói xong lời này thì nhanh chóng lấy điện thoại ra rồi nói tiếp: “Nhưng bây giờ số dư trong thẻ của tôi chỉ còn hơn bảy trăm, số còn lại, tôi có thể trả vào tháng sau được không? Đương nhiên tôi sẽ viết giấy nợ, cũng có thể tính lãi cho các cô.”
“Được, nhưng lãi thì không cần đâu.” Người nói chuyện chính là Thẩm Thanh Từ cuối cùng đã hoàn toàn tỉnh táo. Anh nói xong còn nhìn Yên La, vẻ mặt đầy tín nhiệm cong mắt cười với cô: “Sư phụ của tôi là người hào phóng, không phải loại người tính toán chi li.”
Yên La đang muốn nói lãi cũng không được thiếu một xu: “...”
Được.... Được rồi, chỉ một chút lãi suất mà thôi, không cần thì không cần, dù sao cũng chẳng được bao nhiêu.
“Cảm ơn mọi người.” Triệu Hà Xuyên không từ chối ý tốt của Thẩm Thanh Từ.
Thẩm Thanh Từ kiên trì nhưng không cứng nhắc cổ hủ, anh nở nụ cười hỏi Yên La: “Vậy bây giờ chúng ta sẽ đi qua đó xem tình huống thế nào hả?”
Yên La: “... Đi thôi.”
“Được.” Thẩm Thanh Từ cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ trên người mình một cái, “Nhưng các cô phải chờ tôi một chút, tôi lên tầng thay quần áo.”
Yên La bĩu môi liếc anh một cái: “Mau đi đi.”