Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
A Ngọc ngoan ngoãn lấy từ tay áo ra một đóa hoa cài tóc, lắc đầu nói: “Ban đầu không hiểu sao anh ta hình như muốn bóp c.h.ế.t tôi, nhưng sau nhìn thấy cái này thì dừng tay. Sau đó anh ta bảo tôi đi theo anh ta. Tôi hỏi vì sao thì anh ta chỉ nói là chúng tôi từng quen biết chứ không nói gì nữa.”
A Ngọc nói đến đó thì hơi ấm ức, nhỏ giọng làu bàu: “Thật ra tôi không muốn đi tung anh ta đâu, tôi còn phải đi tìm đồ của mình nữa. Nhưng mà anh ta trông dữ quá, tôi... tôi hơi sợ, nên...”
A Ngọc còn chưa hết lời thì chợt như giật mình hoảng hốt đến im bặt, mắt mở to đầy hoảng loạn.
Mọi người quay đầu nhìn theo ánh mắt cô ấy, thấy Hồ Lê sắc mặt tối tăm đang đứng trên cầu thang.
Anh ta... xuống lầu từ lúc nào?
Ban nãy mọi người đều tập trung xem ký ức của A Ngọc, tộc hồ ly lại quen ẩn giấu khí tức nên dù là Yên La hay Thẩm Thanh Từ cũng không nhận ra Hồ Lê đã xuống lầu từ lúc nào.
Thẩm Thanh Từ thấy sắc mặt Hồ Lê u ám thì hơi khựng lại, định lên tiếng nhưng chợt cảm thấy một khí tức kỳ lạ.
Anh nghiêm mặt, vung tay như chớp chộp lấy A Ngọc.
“...?!”
Mọi người chưa kịp phản ứng thì đã thấy một luồng ánh sáng trắng lướt qua trước mắt, khi nhìn rõ lại đã thấy Hồ Lê đứng chắn trước mặt A Ngọc, bảo vệ cô ấy sau lưng.
Thẩm Thanh Từ kinh ngạc rồi lập tức bật cười, lắc đầu: “Yên tâm, không phải tôi nhằm vào cô ấy, mà là thứ này”
Anh nói xong thì mở bàn tay ra, bên trong là một con côn trùng nhỏ cỡ móng tay, trông giống bọ cánh cứng nhưng xấu xí hơn nhiều, toàn thân tỏa ra ma khí dày đặc.
Con côn trùng đó bị ánh sáng vàng bao bọc, nằm bất động như đã c.h.ế.t.
Hồ Lê ngẩn người, sát khí trong mắt dần tan đi, tâm trạng đang mất kiểm soát vì chứng kiến cảnh A Ngọc chịu mọi hành hạ ban nãy cũng dần bình tĩnh lại.
“Cái này... là gì vậy?”
Những người khác cũng kinh ngạc: “Đúng đó, cái thứ gì vậy? Nhìn xấu quá đi!”
“Đây... đây là ma trùng ảo ảnh!” Người lên tiếng là A Ngọc, cô ấy thò đầu ra từ sau lưng Hồ Lê, khó tin nói: “Nó là một loại côn trùng truyền tin ở ma giới, có thể truyền những hình ảnh nó nhìn thấy về cho chủ nhân. Nhưng... nhưng lúc tôi trốn khỏi Ma giới rõ ràng không bị lũ ma phát hiện, sao lại bị nó bám theo được...”
“Còn phải hỏi? Chắc chắn là đám ma đó cố ý thả cô ra.” Yên La cứ cảm thấy chuyện A Ngọc trốn được khỏi Ma giới không hợp lý chút nào, nhất là sau khi xem qua ký ức của cô ấy lại càng nhận ra có gì đó mờ ám. Giờ thấy con ma trùng này cuối cùng cô cũng hiểu ra vấn đề: “Chỉ không biết mục đích của chúng là gì. Giám sát nhân gian? Do thám tin tức? Hay là nhắm thẳng vào chúng ta?”
“Cậu nghĩ sao?” Thẩm Thanh Từ liếc nhìn đóa hoa cài tóc chứa khí tức của Hồ Lê trong tay A Ngọc, trầm ngâm một lát rồi nhìn về phía Hồ Lê.
Lúc này Hồ Lê rất bàng hoàng, sắc mặt cứng đờ một lúc lâu sau mới gắng gượng thốt ra một câu: “...Không biết. Nhưng tôi sẽ tìm cách điều tra rõ chuyện này”
Anh ta đưa A Ngọc về đây vốn muốn nhờ Yên La xem giúp cô ấy có vấn đề gì không nên không hề để bụng chuyện Yên La và Thẩm Thanh Từ nhân lúc mình vắng mặt mà thăm dò ký ức của A Ngọc, anh ta hiểu họ làm vậy là vì quan tâm mình.
Còn những chuyện khác...
Hồ Lê quay đầu nhìn A Ngọc, một lúc lâu sau mới kéo tay cô ấy, khàn giọng nói: “Đi theo tôi.”
A Ngọc sững sờ, cảm thấy bất an: “Tôi... tôi thật sự không biết con ma trùng đó theo mình từ lúc nào, cũng không biết nó có mục đích gì cả...”
Ánh mắt phức tạp của Hồ Lê chạm vào đôi mắt trong trẻo của cô ấy, anh ta cảm giác như có gì đó vừa đập mạnh vào lòng mình khiến một góc đổ sụp: “Ừ.”
Anh ta nghe thấy mình dịu giọng nói: “Cô không muốn biết... mình là ai, quá khứ của mình thế nào sao? Đi theo tôi, tôi sẽ nói cho cô biết.”
Sau đó, Hồ Lê dẫn A Ngọc lên lầu, đám người Yên La cũng biết điều không đi treo quấy rầy.
A Ngọc tò mò đi theo Hồ Lê vào linh phủ của anh ta, cô ấy ngây người khi thấy tòa nhà trước mắt.
“Nơi này... trông quen quá...” Cô ấy lẩm bẩm, ánh mắt mơ hồ: “Tôi... tôi cảm thấy hình như đã từng đến đây rồi.”
Hồ Lê nghe vậy bước chân chợt khựng lại nhưng vẫn không lên tiếng. Anh ta đẩy cửa ra, cố nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng, nói: “Vào đi.”
A Ngọc ban đầu còn đứng chần chừ ở cửa không dám bước vào. Nhưng sau khi nhìn rõ những cảnh tượng quen thuộc bên trong, đôi chân cô ấy không kiềm được bước vào trong nhà.
“A Lê, ăn cơm thôi! Ta làm món gà quay chàng thích nhất này!”
“A Lê A Lê, ta muốn trồng một cây đào ở đây, như vậy mỗi mùa hè chúng ta sẽ có đào ăn nha
“Xích đu! Ta cũng có xích đu rồi nè haha! A Lê giỏi quá, ta thích chàng lắm luôn!”
“A Lê, A Lê...”
Tâm trí đang tỉnh táo bỗng trở nên hỗn loạn, A Ngọc hoang mang cuống cuồng nhìn quanh, nước mắt không kìm được lăn dài trên má: “A Lê... là ai? Đây là đâu? Tại sao... tại sao tôi lại thấy buồn bã như vậy.”
Hồ Lê siết chặt nắm tay, đứng cách đó không xa nhìn cô ấy, trong lòng chẳng rõ là đang trông chờ hay sợ hãi điều gì.
Sau hơn hai nghìn năm, anh ta thật lòng không biết mình còn muốn tìm ra sự thật năm xưa hay không.
Điều duy nhất chắc chắn... là anh ta không cam lòng.
Không cam lòng suốt hai nghìn năm qua, chỉ có mình anh ta đau khổ giãy giụa...
Còn cô ấy lại không nhớ chút gì.