Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
A Ngọc cuối cùng vẫn không thể nhớ được gì.
Cô ấy rưng rưng nước mắt nhìn Hồ Lê, tim nhói lên tuy không đau đớn nhưng lại không thể phớt lờ: “Rốt cuộc đây là đâu? Còn... còn anh là ai?”
Hồ Lê sực tỉnh, quay đi bước ra sân: “Tôi là Hồ Lê, đây là nơi chúng ta từng hung sống.”
“Chúng ta từng sống ở đây?” A Ngọc sững người, mặt ửng hồng, c.ắ.n môi hỏi
nhỏ.
“Vậy... vậy trước kia, tôi gọi anh là A Lê sao?”
Hai chữ vừa thốt ra này khiến Hồ Lê cảm thấy choáng váng, anh ta mím môi, một lúc lâu mới vô cảm “ừ” một tiếng.
“Vậy... chúng ta có quan hệ thế nào?” A Ngọc hơi ngượng nhưng vẫn lấy hết can đảm hỏi: “Tôi cứ cảm thấy trước đây mình đã kết hôn, anh... anh có phải là... chồng tôi không
Hồ Lê cứng người hồi lâu mới quay lại nhìn cô ấy, ánh mắt lạnh lùng châm chọc:
“Tôi cũng tưởng vậy. Nhưng tiếc là không phải.”
Áo cưới cô ấy đang mặc cũng không phải vì anh ta.
A Ngọc: “...”
A Ngọc ngơ ngác bối rối, thì ra đây là người từng bị mình phụ bạc?
Thảo nào mà lại hành xử hung hăng như vậy.
Nhưng mà...
“Chuyện này... có khi nào là hiểu lầm không? Tôi cảm thấy tôi không phải loại người như vậy mà.” A Ngọc lí nhí, liếc trộm anh ta vài lần: “Hơn nữa tôi chẳng nhớ được gì cả, chỉ nhớ tên anh thôi.”
Nhìn vẻ mặt thẹn thùng của cô ấy, Hồ Lê vừa rối rắm vừa bực bội. Anh ta cố kiềm chế, sắc mặt vô cảm nói: “Ai biết được? Biết đâu là có tật giật mình.”
A Ngọc: “...”
A Ngọc đoán người này có lẽ từng bị mình làm tổn thương sâu sắc, vừa xấu hổ vừa cảm thấy áy náy, đ.â.m ra luống cuống.
“Vậy... hay là anh cứ nói cho tôi biết rốt cuộc giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì? Nếu không tôi chẳng nhớ được gì, dù muốn xin lỗi anh cũng không biết phải bắt u từ đâu.”
Giọng cô gái mềm mại như đang làm nũng. Hồ Lê nghe thấy, không kìm được nhớ lại lần đầu hai người gặp nhau.
Đó là một buổi sáng tuyết rơi đầy trời, anh ta bị thương nặng nên không thể giữ được hình dạng con người, chỉ có thể giấu đi tám cái đuôi biến thành một con hồ ly trắng bình thường. Sau đó bị một thợ săn trong núi nhặt được, dâng lên cho nhà họ Vương quyền quý.
Nhà họ Vương có cô con gái tên Vương Nga rất được cha mẹ cưng chiều. Nhìn thấy chú hồ ly trắng xinh xắn dễ thương, cô ta liền nài nỉ cha mẹ cho nuôi trong khuê phòng làm thú cưng.
Yêu cầu nhỏ như vậy tất nhiên cha mẹ cô ta không từ chối, sau đó họ giao hồ ly cho tỳ nữ thân cận của Vương Nga mang về chăm sóc.
Tỳ nữ đó chính là A Ngọc.
Hồ Lê nhớ rõ khi nhìn thấy những vết thương trên người mình thì ánh mắt A Ngọc vừa kinh ngạc vừa xót xa; nhớ cô ấy nhẹ nhàng bôi thuốc; nhớ cô ấy cười kiên nhẫn dỗ mình ăn cơm; cũng nhớ rõ khi bị anh ta oán giận và cảnh giác c.ắ.n bị thương cô ấy chỉ đau đớn hít một hơi rồi làm bộ giận dỗi nói: “Xấu tính quá đi! Tối nay không cho ăn gà quay nữa!”
Anh ta nhớ hết tất cả mọi chuyện liên quan đến cô ấy.
Vì đó là lần đầu tiên trong cuộc đời dài đằng đẳng của một yêu quái, anh ta được một người khác không phải mẹ mình đối xử dịu dàng như vậy.
Những kẻ từng sống khổ sở chỉ cần một chút ngọt ngào cũng đủ thấy thỏa mãn anh ta khi ấy cũng vậy. Cho nên sau này, dù bao nhiêu năm tháng trôi qua anh ta vẫn nặng lòng nhớ nhung không sao quên được.
Hồ Lê nhớ lại những điều đó thì nỗi oán hận trong lòng cũng hóa thành chua xót. Anh ta khẽ thở dài, cuối cùng phất tay tạo ra phóng chiếu lại hình ảnh về những chuyện đã xảy ra trong trí nhớ.
A Ngọc xem xong chực khóc, không nhịn được hỏi: “Vậy sau đó thì sao?”
Sau đó à?
Sau đó anh ta suýt c.h.ế.t.
Khi đó anh ta tính tình ngang ngạnh, thuần dưỡng thế nào cũng không chịu nghe lời, còn phản kháng cào rách mu bàn tay của tiểu thư Vương Nga. Vương Nga nổi giận mất hết kiên nhẫn nên ra lệnh đ.á.n.h c.h.ế.t anh ta.
Chính là A Ngọc nhận nhiệm vụ chăm sóc hồ ly không nỡ lòng nhìn anh ta c.h.ế.t, đã bỏ tiền hối lộ người hầu ra tay, lén đưa anh ta – lúc đó bị đ.á.n.h đến hấp hối ra khỏi phủ mang về nhà mình nuôi dưỡng. Vì nhà quá nghèo nên A Ngọc mới bị bán vào phủ nhà họ Vương làm người hầu. Cha mẹ và anh trai cô ấy đều là những nông dân chất phác, sống ở thôn làng cách phủ họ Vương không xa, thỉnh thoảng cô ấy lại về thăm họ một lần.
Nhờ vậy mà Hồ Lê mới sống sót. Nhưng anh ta cũng không ngoan ngoãn ở yên trong nhà A Ngọc. Khi ấy anh ta đã quen với sự chăm sóc của A Ngọc, không được gặp cô ấy một thời gian dài khiến anh ta rất khó chịu.
Vì vậy, khi vết thương vừa đỡ hơn một chút, khôi phục được đôi chút pháp lực, anh ta liền ẩn thân lẻn vào phủ họ Vương để tìm A Ngọc.
Nhưng... anh ta chọn không đúng thời điểm, khi đó, A Ngọc đang ở trong phòng tăm.
Nhìn thấy con hồ ly trắng thình lình xuất hiện, A Ngọc vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, cô ấy sợ nó bị người trong phủ họ Vương phát hiện nên chưa kịp mặc quần áo đã vội vàng chạy đến định bế lên. Hồ Lê hoảng hốt và xấu hổ đến vô tình biến thành hình người, còn nói: “Không sao đâu, ta đang ẩn thân, bọn họ không nhìn thấy ta.”
“??!!”
A Ngọc giờ mới biết đối tượng mình cứu không phải là một con hồ ly bình thường mà là hồ ly tinh có thể biến thành chàng trai tuấn tú.
“Trời ơi, xấu hổ c.h.ế.t mất!” Nhìn thấy mình trong quá khứ mặt đỏ như gấc trốn xuống nước, tim A Ngọc cũng đập thình thịch, mặt càng lúc càng đỏ hơn: “Anh... sao anh không nhìn trước nhìn sau rồi hãy vào chứ..”
Hồ Lê ngẩn người, nhớ lại khi đó cô ấy cũng từng nói y như vậy.
Anh ta chợt cảm thấy lẫn lộn không biết giờ là lúc nào, mãi đến khi A Ngọc bình tâm lại, hỏi nhỏ: “Tôi biết anh là yêu quái rồi, vậy... sau đó thì sao?”