Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tuy A Ngọc không nhìn ra được bản thể của Yên La nhưng khí tức trên người cô quá mạnh khiến A Ngọc bất giác cảm thấy sợ hãi, cô ấy không dám giấu diếm đành ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của Yên La.
Cô ấy kể rằng mình đã trốn ra khỏi Ma giới.
Phong ấn Ma giới trở nên lỏng lẻo khiến đám ma tộc rất kích động kiểu “cuối ng cũng có thể báo thù rửa hận, thống nhất tam giới”. Hiện giờ chúng đang tích cực luyện binh, chuẩn bị xâm chiếm.
Vì dồn hết sức tiến hành “đại nghiệp của ma tộc” nên ma tộc không còn quản lý ma nô nghiêm ngặt như trước. Nơi A Ngọc ở lại gần một lối ra bị phong ấn nên cô ấy mới có cơ hội trốn ra ngoài.
Còn vì sao cô ấy lại gặp Hồ Lê...
“Tôi, tôi đang tìm kiếm gì đó.” A Ngọc nói đến đây thì ngơ ngẩn cúi đầu: “Nhưng tôi không biết mình muốn tìm gì. Tôi chỉ biết đó là thứ rất quan trọng với tôi, tôi nhất định phải tìm được nó. Sau đó... tôi vô tình lạc đến nơi đó...”
Yên La nghe xong cũng không bảo tin hay không mà chỉ nhướng mày nhìn cô ấy rồi nói: “Nhắm mắt lại.”
A Ngọc: “...Hả?”
“Tôi sẽ xem thử cô nói có thật không.”
Yên La rất quan tâm người của mình. Nếu cô đã đoán được quan hệ giữa A Ngọc và Hồ Lê không đơn giản thì tất nhiên không thể mặc kệ được, ít nhất cũng phải xác định cô nhóc này không làm hại đàn em của mình.
Yên La nói xong định xâm nhập vào trí óc của A Ngọc nhưng Thẩm Thanh Từ đã ngăn lại: “Để tôi.”
A Ngọc mang trong người ma khí, nếu Yên La xâm nhập vào trí óc cô ấy thì rất dễ nhiễm phải ma khí. Thẩm Thanh Từ không thể để cô ra tay.
Yên La cũng không nghĩ nhiều, thấy vậy thì tùy tiện gật đầu: “Được, cho anh cơ hội luyện tập.”
“Được.” Thẩm Thanh Từ mỉm cười, phóng ra một luồng sáng vàng về phía A
Ngọc.
Luồng sáng uốn lượn tiến vào đầu A Ngọc rồi phóng chiếu một màn ảnh màu vàng trước mặt mọi người.
Ban đầu A Ngọc hơi sợ, nhưng khi thấy mình không hề hấn thì cũng dần thả ng.
“Tôi không lừa các người đâu, thật mà...” Cô ấy ngoan ngoãn ngồi im thì thầm. Đồng thời, trên màn ảnh màu vàng mờ ảo ấy cuối cùng cũng bắt đầu hiện lên những hình ảnh cụ thể.
“Đi làm việc mau! Dám lười biếng nữa thì ăn thịt chúng mày đấy!”
“Con nô lệ kia, gọi mày đó! Nhìn cái gì mà nhìn! Còn không mau cút qua hầu hạ chủ nhân?!”
“Chuyện cỏn con thế mà cũng không làm nổi, đúng là phế vật! Người đâu, lôi nó ra cho huyết ma thú ăn!”
“Thời tiết hôm nay thật tuyệt, thích hợp để xem múa dao. Này, mấy đứa kia, lại đây thử d.a.o mới tao vừa rèn xong đi. Đứa nào nhảy đẹp, đứa nào chảy m.á.u nhiều hơn sẽ được thưởng!”
Đó là một bối cảnh tối tăm u ám, ma khí và tro bụi bao phủ kín trời đất.
Đây chính là ma giới trong truyền thuyết. Còn những kẻ đang nói chuyện có hình dạng quái dị, khuôn mặt dữ tợn nửa người nửa quỷ – chính là yêu quái trong truyền thuyết. Chúng không thể ngưng tụ thành hình ở nhân gian nhưng ở ma giới thì được.
Trên màn ảnh màu vàng là cảnh những kẻ thuộc ma tộc ấy đang thẳng tay hành hạ một cô gái trẻ.
Cô gái mặc áo cưới thời Hán màu đen viền đỏ, thân thể gần như trong suốt trông vô cùng yếu ớt. Hầu như ngày nào cô cũng bị đám ma tộc hung tợn sai khiến như súc vật. Núi đao biển lửa, chảo dầu miệng thú — cô ấy đều từng trải qua, nhờ ý chí phi thường mà cô ấy lần nào cũng cố sống sót.
Mọi người kinh ngạc há hốc miệng, không tin nổi cảnh tượng trong đầu của A Ngọc lại thế này – những gì cô ấy phải chịu đựng còn thê t.h.ả.m hơn cả những ác quỷ bị diêm vương giáng xuống mười tám tầng địa ngục sau khi c.h.ế.t!
“Đám ma này... tàn nhẫn quá!” Nhị Nha hiền lành mềm lòng, thấy cảnh A Ngọc toàn thân đầy m.á.u rơi từ núi d.a.o xuống, nằm đó hấp hối suýt nữa hồn phi phách tán nhưng vẫn không cam lòng mà cố gắng bò dậy thì rơm rớm nước mắt: “Sao có thể đối xử với con gái như thế! Thật không phải là người mà!”
“Ngốc, bọn chúng có phải là người đâu.” Tương Liễu vừa xót vừa buồn cười xoa đầu cô ấy, rồi nhìn A Ngọc hơi khâm phục: “Nhưng mà linh hồn của một người thường như cô mà có thể chịu đựng suốt ngần ấy năm, thật không dễ dàng gì!”
Trọng Minh cũng hoàn hồn, gật đầu: “Không sao tin nổi.”
Mình được khen sao? A Ngọc chớp mắt, hơi ngượng ngùng gãi má: “Thật ra có rất nhiều lần tôi suýt nữa hồn phi phách tán. Nhưng mỗi khi không chịu nổi nữa tôi lại cảm thấy không cam lòng, như thể... như thể mình còn một tâm nguyện chưa hoàn thành. Dù tôi không còn nhớ rõ tâm nguyện đó là gì, nhưng tôi nghĩ nhất định đó là chuyện rất... rất quan trọng đối với tôi... Cũng vì thế mà tôi mới liều mình trốn ra ngoài.”
Cô ấy nói rất tự nhiên, không tỏ ra oán hận hay hối tiếc như thể chuyện trốn thoát để hoàn thành được tâm nguyện đã tiếp thêm sức mạnh cho cô ấy, dù đau khổ thế nào cũng xứng đáng.
Thẩm Thanh Từ khẽ nhướng mày, sau khi thấy rõ cô ấy đã âm thầm lên kế hoạch một thời gian dài, cuối cùng mới nhân lúc đám ma kia lơ là mà lén trốn ra thì anh phất tay thu hồi luồng sáng.
“Cô ấy chắc không nói dối.”
Yên La gật đầu, ánh mắt cũng dịu xuống. Nhưng... cô gái này lại chẳng nhớ chút gì liên quan đến Hồ Lê, xem ra đã quên sạch rồi...
Yên La cảm thấy đàn em của mình thật đáng thương. Cô nghĩ một lúc rồi hỏi A Ngọc: “Hồ Lê có nói với cô sao lại dẫn cô về đây không?”