Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 110

Trước Tiếp

Về phần Trọng Minh và Tương Liễu, Tương Liễu nghe xong thì đầu lập tức nhảy số: Ôi chao, đại ca biết dỗ vợ quá! Ghi lại ghi lại để học tập mới được!

Còn Trọng Minh thì lòng đau như cắt: Đế quân à, tỉnh lại đi! Cứ nịnh nọt la l.i.ế.m như vậy thì không có kết cục tốt đâu! Anh chưa từng nghe câu “theo đến cuối cùng chỉ hoàn trắng tay” à?!

Thẩm Thanh Từ cũng đoán được phần nào suy nghĩ trong đầu bọn họ nhưng anh chẳng thèm để ý. Anh nghiêng người kéo tay Yên La, dạy cô gói bánh chẻo hình lá liễu: “Lúc nãy cô nói bánh chẻo hình này nhìn đẹp mắt đúng không? Nào, để tôi dạy cô.”

Yên La đã quen với những cử chỉ thân mật của anh nên chẳng thấy gì bất thường, hào hứng tựa vào lòng anh làm theo.

Tương Liễu: “...” Học! Phải học!

Trọng Minh: “...” Trời ơi tức c.h.ế.t đi được!

Đúng lúc đó cửa tiệm bỗng bị đẩy ra, một luồng gió lạnh xộc vào khiến bốn người đang gói bánh chẻo bất giác quay lại nhìn.

“Muộn thế này rồi, ai vậy?”

Tương Liễu vừa nói xong thì Hồ Lê mang theo khí lạnh bước qua cửa.

“Hồ Lê?” Yên La hơi ngạc nhiên khi thấy anh ta về sớm thế, định nói gì đó thì đột nhiên ngửi thấy mùi ma khí. Cô lập tức nhíu mày, nụ cười trên mặt cũng cứng lại: “Không đúng, trên người anh sao lại có ma khí?”

“Cái gì? Ma khí?” Mọi người đều sửng sốt. Thẩm Thanh Từ nghiêm mặt, lập tức đứng dậy chắn trước mặt Yên La.

“Ấy đừng ra tay, đừng ra tay!” Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ sau lưng Hồ

Lê. Sau đó, một khuôn mặt tròn trịa, xinh xắn cẩn thận thò ra từ sau lưng anh ta: “Tôi, tôi là người tốt... không làm chuyện gì xấu đâu...”

Ơ? Là một hồn phách con người?

Yên La ngạc nhiên, vừa định hỏi thăm thì Hồ Lê đã lên tiếng, vẻ mặt phức tạp: “Cô ấy không phải ma, chỉ là một ma nô.”

“Ma nô?” Tương Liễu vỗ trán: “Chuyện này tôi biết! Tôi từng nghe kể rồi!”

Rồi anh ta giải thích cho mọi người nguồn gốc của ma nô: “Hơn hai nghìn năm trước, khi ấy ma tộc chưa bị phong ấn thường bắt hồn phách của người phàm hoặc là yêu quái về làm nô lệ. Những kẻ xui xẻo bị bắt nếu ở ma giới quá lâu, sẽ nhiễm ma khí, trở thành sinh vật nửa ma nửa quỷ. Nhưng về bản chất thì họ không phải ma, nếu rời khỏi Ma giới đủ lâu thì ma khí sẽ tan dần nhưng không biết có thể đầu t.h.a.i nữa không...”

Yên La nghe xong đành tiếc nuối bỏ ý định bắt cô gái này đi bán cho Long Dực. Cô thấy Hồ Lê cười gượng gạo, thoạt nhìn có vẻ mệt mỏi thì cũng hiểu ra phần nào: “Trước đây hai người quen nhau?”

“Anh ta nói là quen tôi, nhưng tôi không nhớ gì hết...” Thấy mọi người không có ý định làm hại mình, cô gái thở phào rồi gãi đầu xấu hổ nói: “Tôi... tôi ở Ma giới lâu quá rồi, đã quên hết nhiều chuyện trước kia...”

Nói vậy cũng hợp lý. Hồn phách con người có thể tồn tại ở một nơi âm dương mất cân bằng nghiêm trọng như ma giới suốt mấy nghìn năm mà chưa tan biến đã là kỳ tích. Mất trí nhớ là điều dễ hiểu.

Hồ Lê nhìn cô ấy, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ im lặng.

Thế này đâu chỉ là “quen biết”? Rõ ràng là dây mơ rễ má rồi.

Yên La hiểu ra, đang định nói gì đó thì Nhị Nha từ bếp đi vào, bưng một đĩa bánh chẻo: “Bánh chẻo chín rồi, ăn được rồi... Ủa? Ông chủ về rồi à?”

Hồ Lê: “Ừ.”

Nhị Nha lại liếc nhìn cô gái đứng bên cạnh anh ta: “Cô này là...?”

Cô ấy tên A Ngọc, là..” Hồ Lê khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Một người quen

cũ.”

“Chỉ là người quen cũ thôi à? Sao tôi thấy giống người yêu cũ quá vậy?” Tương Liễu cười gian nháy mắt với anh ta.

Hồ Lê gượng cười đáp: “Cút đi.”

Tương Liễu thấy anh ta không được vui thì cũng không trêu nữa, chỉ sờ mũi cười khẽ rồi nhiệt tình bắt chuyện: “Cô là A Ngọc phải không? Chào cô chào cô, tôi là Tương Liễu, đây là Nhị Nha vợ tôi, còn đây là Trọng Minh, đây là hai vị đại ca của bọn tôi.”

Nhị Nha đỏ mặt lườm anh ta một cái: “Ai là vợ anh chứ!”

Sau đó cô ấy tò mò nhưng ngượng ngùng nhìn cô gái tên A Ngọc kia: “Ờ... đây là bánh chẻo bọn tôi tự gói, vừa mới nấu xong cô muốn nếm thử không?”

“Được à?” A Ngọc được quan tâm đ.â.m lo sợ.

“Dĩ nhiên rồi, ngồi xuống đi.” Người lên tiếng là Thẩm Thanh Từ. Anh mỉm cười với Hồ Lê và A Ngọc, nói: “Có gì thì ăn xong hãy nói. Mấy món này, nhất là bánh chẻo nguội rồi sẽ không ngon đâu.”

“Vậy... vậy tôi không khách sáo nữa nhé?” A Ngọc liếc nhìn Hồ Lê, thấy anh ta không phản đối, liền vui vẻ hít sâu một hơi, đôi mắt cong cong cảm thán: “Tôi đã nhiều năm rồi không được ngửi mùi đồ ăn nhân gian nữa. Nhất là bánh chẻo, tôi cảm thấy trước đây hình như mình rất thích ăn bánh chẻo...”

Cô ấy quả thực rất thích bánh chẻo.

Cũng rất thích làm.

Mỗi lần làm là phải làm một nồi to, còn gói đủ loại hình dạng khác nhau, nhìn vừa đẹp mắt vừa ngon miệng.

Hồ Lê cúi đầu, trong lòng như hũ gia vị bị đổ – đủ cả ngũ vị, khó nói thành lời.

Nhưng khi được nghe thấy giọng nói trong trẻo sống động của cô ấy, cảm nhận hơi thở chân thực của cô, những ký ức chất chứa cả ngàn năm trong tim anh ta lối cùng cũng tìm được một khe hở len lỏi ra ngoài.

Anh ta thầm thở ra một hơi, một lúc lâu mới gắp một cái bánh chéo trông méo mó cho vào miệng.

Mùi vị không tồi.

Chỉ là nóng.

Nóng đến mức khiến đôi mắt cay xè, cõi lòng chua xót.

“A Lê, A Lê, bánh chẻo nấu xong rồi, mau lại ăn đi!”

“Không thích ăn bánh chẻo à? Nhưng cũng phải ăn một cái chứ, hôm nay là giao thừa mà, giao thừa sao không ăn bánh chẻo được chứ!”

“Chàng nhìn cái bánh chẻo này đi, có giống lỗ tai của chàng không haha?”

“Nhân dịp năm mới ta ước mỗi năm sau này đều có thể đón Tết cùng A Lê.”

“A Lê, A Lê, ta thích chàng lắm...”

Từng cảnh tượng vừa mơ hồ vừa rõ ràng hiện lên trong đầu. Hồ Lê không thể chịu nổi nữa, cố nuốt miếng bánh chẻo nghẹn trong họng rồi đứng dậy: “Tôi ăn no rồi, mọi người cứ từ từ ăn đi.”

Anh ta nói xong thì đứng lên, hóa thành một luồng ánh sáng trắng bay lên lầu.

“Anh ta... anh ta làm sao vậy?” A Ngọc nhìn theo bóng lưng của anh ta, không hiểu sao lại thấy nhói lòng. Cô ấy vô thức nhíu mày, bất giác đặt đũa xuống định đuổi theo nhưng lại bị Yên La kéo lại.

“Anh ta không sao đâu. Trước tiên cô kể xem hai người gặp nhau thế nào. Còn nữa, cô là ma nô, đúng ra thì không thể tự ý ra vào Ma giới. Hãy kể cô làm sao ra ngoài được, đến nhân gian với mục đích gì”

 

Trước Tiếp