Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thẩm Thanh Từ đang nói thì thấy Hồ Lê đi xuống lầu: “Không cần hỏi, tôi không để tâm đâu, mọi người cứ thoải mái làm gì cũng được, không cần để ý tới tôi.”
Anh ta vẫn tươi cười thoải mái dễ chịu như bình thường: “Nhưng tôi không tham gia được, tôi bận chút chuyện nên lát nữa phải ra ngoài một chuyến.”
Rõ ràng anh ta không muốn nói rõ chuyện đó là gì. Thẩm Thanh Từ hơi dừng lai, nhưng vẫn tự nhiên gật đầu: “Được, có chuyện gì cứ gọi bọn tôi.”
“Khoan đã, sao cậu lại...” Tương Liễu vốn thẳng tính nên định hỏi cho rõ ràng, lại bị Nhị Nha nhét ngay một cái bánh bao vào miệng.
Trọng Minh cười nhạo vẻ ngốc nghếch của anh ta rồi ngồi xuống ăn sáng.
Thật ra Yên La cũng khá tò mò về chuyện của Hồ Lê. Nhưng nếu Hồ Lê không muốn nói thì cô cũng không ép hỏi làm gì – dù sao thì đây là "tiểu đệ đắc lực" mà cô sai khiến thuận tay nhất nên cô vẫn muốn dung túng anh ta.
Hồ Lê nhìn mọi người, trong đôi mắt đen u ám như màn đêm từ tối hôm qua cuối cùng cũng hiện lên ý cười.
Sau đó, anh ta vẫy tay chào, quay người bỏ đi.
Sau khi Hồ Lê ra ngoài, mọi người bắt đầu dán câu đối, cắt hoa dán cửa sổ, treo đèn lồng, chuẩn bị bữa cơm tất niên... Ai nấy đều bận rộn, đến khi ngồi xuống ăn cơm thì trời đã tối hẳn.
Lúc này Hồ Lê vẫn chưa quay về.
“Sáng nay khi đi anh ta có nói lúc nào về không? Ai nhắn tin hỏi thử xem anh ta có về ăn cơm tối không. Nếu anh ta không về thì bọn mình bắt đầu thôi.”
“Được, để tôi nhắn.” Tương Liễu trả lời Yên La xong thì lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Hồ Lê: “Tối có về ăn không?”
Hồ Lê không trả lời. Lúc này, anh ta đang đứng trong sân thể d.ụ.c của một trường cấp 3 ở thành phố X cách không gần nhưng cũng không quá xa thủ đô, lặng người ngẩn ngơ nhìn giàn hoa lăng tiêu trụi lá.
Nghe nói giàn hoa lăng tiêu ở đây đã có lịch sử cả mấy nghìn năm, tán lá sum sê rậm rạp che kín hơn nửa bức tường của trường học. Đến mùa hoa nở thì rực rỡ vô cùng, mỗi năm thu hút vô số du khách tới ngắm hoa. Nhờ vậy mà ngôi trường này nổi tiếng, được mệnh danh là “trường học thần tiên” nhờ vẻ đẹp của nó.
Nhưng thật ra hai nghìn năm trước, nơi này vốn không phải là trường học, cũng chẳng đẹp đẽ như bây giờ.
Nơi này từng là một bãi tha ma hoang vu, tối tăm đầy rẫy oan hồn.
Mà bên dưới giàn hoa lăng tiêu cổ xưa kia là nơi chôn cất một người... một người con gái mà Hồ Lê không biết mình yêu thương hay căm hận nhiều hơn.
…
Mọi chuyện bắt đầu từ xuất thân của Hồ Lê.
Ai cũng biết tộc hồ ly có một chi đứng đầu gọi là Thiên Hồ, trời sinh có chín đuôi, sống ở Thanh Khâu.
Mẹ của Hồ Lê chính là một cữu vĩ hồ ly có huyết mạch thuần khiết, xuất thân từ Thanh Khâu. Nhưng cha anh ta lại không rõ lai lịch, không ai biết ông ấy là ai.
Theo lời kể của mẹ Hồ Lê, người đó không biết đến sự tồn tại của anh ta, bà ấy cũng không muốn làm phiền ông ấy. Vì vậy, sau khi sinh ra Hồ Lê mang dòng m.á.u lai, bà ấy đã một mình nuôi con.
Chuyện này mới nghe chẳng có gì đặc biệt, nhưng yêu tộc rất coi trọng huyết thống, tộc cửu vĩ hồ ly lại càng đặt nặng hơn. Hồ Lê mang dòng m.á.u lai nên từ nhỏ đã không được thừa nhận, lại còn yếu ớt hơn các thành viên trong tộc. Những cửu vĩ hồ khác chỉ mất tối đa hai trăm năm là có thể hóa hình, còn anh ta mất đến chín trăm năm mới biến thành người được. Những con khác vừa sinh ra đã có pháp thuật mạnh mẽ mê hoặc lòng người, còn anh ta thì tư chất kém cỏi, luyện mãi cũng không học nổi pháp thuật của hồ tộc.
Vì vậy mà suốt hơn năm nghìn năm sống kiếp yêu quái, hơn phân nửa thời gian anh ta bị các thành viên trong tộc xa lánh, ức h.i.ế.p đủ điều.
Khi được hai nghìn tuổi thì người duy nhất che chở anh ta là mẹ cũng gặp nạn qua đời. Người trong tộc vốn luôn khinh ghét anh ta vì cho rằng anh ta làm hoen ố huyết thống của cửu vĩ hồ ly lại càng có cớ trục xuất anh ta khỏi tộc, không cho quay về nữa.
Từ đó, Hồ Lê bắt đầu chuỗi ngày lưu lạc... không, nói đúng hơn là trốn chui trốn nhủi để giữ mạng – cửu vĩ hồ ly là linh thú có linh căn và linh khí bẩm sinh, là "món ăn bổ dưỡng" trong mắt rất nhiều yêu thú. Dù Hồ Lê chỉ là con lai mang huyết thống không thuần chủng nhưng vẫn hấp dẫn bọn chúng. Hơn nữa anh ta lại yếu đuối còn bị tộc cữu vĩ hồ ly trục xuất nên càng xâu xé không thương tiếc.
Nếu không phải nhờ mẹ truyền lại vài món pháp bảo có thể ẩn thân và giữ mạng thì e rằng anh ta đã trở thành món ăn trong bụng kẻ khác từ lâu rồi.
Hồ Lê nghĩ vậy thì cười tự giễu.
Lúc đó anh ta thực sự là một kẻ vô dụng, ngày ngày chỉ biết chạy trốn và tìm chỗ chữa thương, sống chẳng khác nào loài chuột dưới cống rãnh, khổ sở khôn cùng.
Nhưng nếu không phải như vậy thì anh ta cũng sẽ không bị một thợ săn con người bắt được, rồi bị xem như thú cưng dâng cho nhà quyền quý, sau đó...
Gặp được cô ấy.
Trong đầu anh ta hiện lên gương mặt tròn trĩnh tươi tắn, mỗi khi mỉm cười lộ rõ hai lúm đồng tiền duyên dáng. Hồ Lê phức tạp nhìn giàn lăng tiêu trước mặt, không rõ mình đang cảm thấy thế nào.
Thời gian dài đằng đẳng hơn hai nghìn năm đã phủ một lớp sương mờ lên ký Dù yêu hay hận thì dường như mọi thứ dần trở nên xa xôi. Nhưng gương -ặt ấy đã khắc sâu trong tim anh ta chưa từng phai nhạt. Nỗi chấp niệm chưa từng nguôi ngoai ấy đến giờ vẫn không tan biến.
Ánh trăng soi bóng anh ta trải dài trên mặt đường trải nhựa sau lưng. Hồ Lê lặng lẽ nhìn giàn hoa lăng tiêu, chẳng rõ đã đứng nhìn bao lâu rồi mới từ từ dời mắt nhìn xuống mặt đất phủ đầy lá rụng và bóng tối.
“Hẹn năm sau gặp lại.”