Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Anh ta cũng không biết vì sao mỗi năm đều phải tới đây nhìn cô ấy một lần, rõ ràng đã biết không thể có được đáp án hay gặp lại cô ấy nữa... Hồ Lê nhếch môi như giễu cợt bản thân rồi quay người định rời đi. Không ngờ đúng lúc ấy, trên đầu vang lên một giọng nói dịu dàng trẻ trung: “Là chỗ này sao? Chắc là chỗ này rồi...”
Giọng nữ ngọt ngào lảnh lót như tiếng ngọc lăn trên đĩa, trong trẻo, nghe vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Hồ Lê bất ngờ đến đứng đờ ra.
“Chắc là ở dưới gốc cây này, nhưng bụi cây này rậm rạp thế, làm sao để chui xuống được nhỉ... Ôi phiền quá đi.” Chủ nhân của giọng nói đó không biết phía dưới có người, cứ vừa lẩm bẩm một mình vừa loay hoay thăm dò tìm cách xuống, động tĩnh càng lúc càng rõ.
Hồ Lê đứng sững hồi lâu, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Dưới ánh trăng, một bóng người trong suốt hiện ra sau giàn lăng tiêu.
Đó là một cô gái nhỏ xinh, cao chừng 1m6. Cô ấy mặc một bộ hỉ phục màu đen viền đỏ mang đậm phong cách thời Hán, tóc dài búi cao, trông vừa rực rỡ vừa tươi tắn.
Cô ấy vừa lẩm bẩm vừa thò đầu ra nhìn xuống gốc cây, gương mặt tròn trịa trắng trẻo với đôi má lúm đồng tiền tươi tắn lộ rõ.
“A! Ai vậy!”
Bất ngờ chạm phải ánh mắt của Hồ Lê, cô gái giật mình thét lên rồi ngã từ trên tường xuống.
Hồ Lê không kịp suy nghĩ đã đưa tay đỡ lấy cô ấy. Nhưng cô gái kia phản ứng kịp, nhanh chóng xoay người, tránh khỏi tay anh ta trong giang tấc: “Không được, không được! Anh không được chạm vào tôi, nếu không sẽ bị tôi truyền...”
Cô ấy vỗ n.g.ự.c cố bình tĩnh, một lúc lâu sau mới hoàn hồn nhìn anh ta, hỏi: “Nhưng mà... anh là ai? Trời tối rồi sao còn đứng ở đây làm gì?”
Hồ Lê không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm cô ấy, tim đập dồn dập.
Cô gái bị nhìn chằm chằm thì không được tự nhiên, liền kéo váy lùi lại vài bước rồi nói: “Anh... anh là yêu quái gì kỳ lạ thế? Nhìn tôi như vậy làm gì.”
Cô ấy chưa nói hết câu thì một luồng gió mạnh ập đến, chưa kịp phản ứng thì cổ họng đã tê dại vì bị bóp chặt.
"???"
Cô gái ngơ ngác rồi bắt đầu giãy giụa dữ dội: “Anh... anh làm gì vậy? Tôi... tôi với anh không thù không oán, sao... sao lại... khụ khụ khụ... buông ra... anh buông ra!”
“Không thù không oán?” Trên mặt Hồ Lê không còn vẻ hiền hòa thường ngày mà chỉ còn sát khí dày đặc và vẻ hung ác đến rợn người. Đuôi mắt anh ta xếch lên đầy mê hoặc và nguy hiểm: “Biến thành ai không được sao lại biến thành cô ấy làm gì.”
Anh ta vừa dứt lời thì càng mạnh tay siết chặt cổ cô gái. Cô gái này là ma nô - ban đầu không phải ma nhưng vì một lý do nào đó bị ma tộc bắt giữ rồi linh hồn hay nguyên thần bị nhiễm ma khí nặng, trở thành một dạng nửa người nửa ma.
Hồ Lê từng gặp không ít ma nô, bản thân anh ta suýt cũng thành một ma nô, dù không dám nói là quen thuộc nhưng cũng phân biệt được.
Lúc chưa nhận ra thân phận cô gái này, anh ta chỉ thấy chấn động và hoài nghi. lưng lúc này...
Sự hung tàn và oán hận bị kìm nén tận đáy lòng suốt hàng nghìn năm giờ dâng trào không sao kiềm chế. Hồ Lê cười lạnh lùng rồi nhắm mắt lại – không muốn tiếp tục nhìn khuôn mặt khiến anh ta mềm lòng nhưng lại căm giận ấy nữa.
―
Nếu như Nhị Nha hay Trần Tuyết Nhược ở đây nhất định sẽ không tin vào mắt mình người đàn ông trước mặt thần sắc tàn nhẫn, toàn thân đằng đằng sát khí có đúng là ông chủ luôn cười tít mắt rất tốt tính lại dễ bị bắt nạt mà họ biết không?
Nhưng không phải tự dưng có câu “cá mè một lứa”, Hồ Lê có thể đi chung với những kẻ hung dữ như Tương Liễu và Yên La thì tất nhiên cũng chẳng thể nào hiền lành vô hại như vẻ ngoài. Sự hòa nhã hiện giờ chỉ là do anh ta sống ở nhân gian quá lâu, trải nghiệm quá nhiều chuyện, nên dần dần không thèm để tâm nữa mà thôi.
Nhưng sâu bên trong anh ta vẫn là con cửu vĩ hồ ly năm xưa từng chịu ức h.i.ế.p đủ điều, cuối cùng học được cách phản kháng và trỗi dậy, vì tự tay g.i.ế.c sạch kẻ thù mà suýt nữa nhập ma.
“Tôi... tôi không có... không có thay đổi... tôi chính là... chính là tôi...”
Cô gái bị anh ta dọa cho phát khiếp, nước mắt kinh hoảng trào ra.
Những giọt nước mát lạnh rơi xuống tay Hồ Lê khiến tim anh ta khẽ run lên. Nhưng càng như vậy lửa giận và sát ý trong lòng anh ta lại càng khó lòng khống chế...
Hồ Lê đột nhiên siết mạnh tay, định bóp nát linh hồn đối phương, đột nhiên một khí tức vô cùng quen thuộc từ bên trong cô gái phóng ra, mạnh mẽ hất văng tay anh ta.
Hồ Lê sững sờ buông tay, cô gái suýt nữa hồn phi phách tán kia ngã xuống đất, run lẩy bẩy bật khóc: “Hu hu hu đồ xấu xa... đúng là đồ xấu xa! Sớm biết thế này thì tôi đã không trốn khỏi Ma giới! Nhân gian còn đáng sợ hơn Ma giới nữa, hu hu..."
Hồ Lê không nói gì.
Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào vạt áo cô ta, sững sờ như không dám tin.
Một lúc lâu sau, anh ta mới hít sâu một hơi, run rẩy thốt lên: “Thứ trong n.g.ự.c áo cô... lấy ra cho tôi xem.”
Thứ trong n.g.ự.c áo?
Cô gái ấm ức bất mãn nhưng rơi vào thế yếu đành chịu thiệt. Cô ấy hít mũi, cố nhịn thôi thúc muốn nhào tới c.ắ.n c.h.ế.t đối phương, cuối cùng vẫn lấy thứ giấu trong n.g.ự.c ra.
Đó là một đóa hoa cài tóc bằng lông màu đỏ pha trắng.
Thủ công chẳng tinh xảo, kiểu dáng cũng không mới mẻ nhưng chỉ liếc qua Hồ Lê đã chấn động, không sao dời mắt được.
Bởi vì đóa hoa cài tóc này, vào hơn hai ngàn năm trước, chính anh ta tự tay dùng lông từ tai và đuôi của mình làm tặng một người.