Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?

Chương 105

Trước Tiếp

Anh Lâm nhìn vẻ mặt “đương nhiên” của cô, cười gượng gạo rồi kín đáo dời mắt đi: "... Dù sao tôi cũng cho rằng mình hiểu lý do cô ấy từng muốn trốn tránh, che giấu sự khác biệt của bản thân, cố gắng trở thành một người 'bình thường'. Dù hành động đó khiến tôi bị tổn thương, nhưng nói thế nào nhỉ... chắc là do tôi không quá yêu cô ấy mà chỉ muốn tìm một người góp gạo thổi cơm chung nên cũng không để tâm khi mất đi chút tình nghĩa vợ chồng chẳng mấy sâu đậm kia."

Thật ra cũng hợp lý— chỉ khi yêu nhiều thì mới hận sâu. Cái gọi là "buông bỏ được" phần lớn chỉ vì yêu không đủ độ mà thôi.

Dù sao thì mối quan hệ ba năm giữa anh ấy và Dương Ngọc Yến cũng chỉ dựa trên "sự phù hợp" và "trách nhiệm". Giống như Dương Ngọc Yến không yêu anh Lâm, anh ấy cũng không yêu cô ta nên mới có thể dễ dàng bỏ qua như thế.

"Cha đừng buồn, Châu Châu sẽ cố gắng tìm cho cha một người vợ mới thật xinh đẹp nhé!” Châu Châu ngồi bên cạnh, chớp đôi mắt to tròn như quả nho đen, hồn nhiên nói. “Chắc chắn sẽ đẹp hơn người đàn bà xấu xa kia nhiều!"

Anh Lâm: “…”

Anh Lâm dở khóc dở cười, vội nói: "Cảm ơn con yêu, nhưng không cần đâu, cha có con là đủ rồi! Hơn nữa cha còn phải sáng tác những câu chuyện thật hay và thú vị cho con nữa, lấy đâu ra thời gian mà cưới vợ nữa!"

Trước đây anh Lâm không tự tin nên không dám cho ai đọc những gì mình sáng tác. Nhưng từ sau khi biết Châu Châu được sinh ra nhờ cảm hứng sáng tác của mình thì anh ấy tự tin hẳn lên, quyết tâm chính thức bước vào con đường sáng tác nghệ thuật.

Thật ra anh ấy đúng là có thiên phú về mặt này. Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi đã có mấy bài được đăng trên tạp chí.

Ước mơ thành hiện thực lại có được con gái, anh Lâm rất hài lòng với cuộc sống hiện giờ, ngày nào cũng vui vẻ lạc quan đến nỗi nhìn như trẻ ra vài tuổi.

Đúng lúc đó Hồ Lê ra ngoài mua sắm quay về: "Đang nói chuyện gì mà vui vậy?"

"Nói chuyện tìm vợ mới cho anh Lâm ấy mà." Tương Liễu thoải mái uống một ngụm nước, lau miệng rồi tiện thể nói thêm: "Nói mới nhớ, hình như trong bọn mình giờ chỉ còn cậu là vẫn độc thân. Cậu nhìn xem, tôi có Nhị Nha, đại ca có... tm hừm."

Anh ta liếc đầy ẩn ý về phía Yên La và Thẩm Thanh Từ đang tập trung chơi game, không nói mà chỉ tỏ vẻ "mọi người hiểu mà" rồi tiếp tục: "Trọng Minh cũng có người hay chim... mà mình thích rồi. Còn anh Lâm dù ly hôn nhưng ít ra cũng từng có vợ. Không như cậu, chúng ta quen nhau mấy nghìn năm rồi mà chưa từng thấy cậu yêu ai bao giờ. Không đúng, tộc hồ ly các cậu chẳng phải nổi tiếng đa tình nhất à?"

Anh ta vừa nói xong thì bị ai đó nhéo vào tay. Tương Liễu quay lại nhìn, hóa ra là bé sóc Nhị Nha nhà mình.

"Anh... anh là đàn ông đàn ang mà sao lại nhiều chuyện thế! Mau qua đây giúp em lau bàn!" Nhị Nha hơi căng thẳng, còn nháy mắt ra hiệu anh ta đừng nói nữa.

Tương Liễu: "..?"

Gì vậy? Có gì bí mật không thể để người khác biết à?

Anh ta ngoan ngoãn ngậm miệng, vừa cười nịnh nọt với Nhị Nha vừa không nhịn được liếc mắt nhìn Hồ Lê.

Hồ Lê đang cởi áo khoác, gần đến tết Nguyên Đán nên mấy ngày nay trời rất nh, dù anh ta là yêu quái không sợ lạnh nhưng ra đường vẫn phải mặc áo ấm để khỏi tỏ ra khác người.

Anh ta nghe Tương Liễu nói vậy thì hơi khựng lại, sau đó ngẩng lên, cười như không có chuyện gì: "Với tộc cửu vĩ hồ, tôi vốn là đứa ngoại tộc, cậu không biết à?"

Hai người quen biết chừng ấy năm, Tương Liễu tất nhiên biết Hồ Lê là con hồ ly mang dòng m.á.u lai tạp nên không được tộc cửu vĩ hồ thừa nhận. Nhưng thế thì liên quan gì đến chuyện bao nhiêu năm qua không yêu ai cả?

Anh ta định hỏi tiếp thì bị Nhị Nha nhét luôn một quả thông vào miệng: "Cái này ngon lắm, anh... anh nếm thử đi!"

Tương Liễu: “. ”

Tương Liễu là động vật chuyên ăn thịt, anh ta rất ghét mấy món vỏ cứng ít ruột thế này!

Nhưng đây là quả thông do chính tay Nhị Nha nhà mình đút cho!

Tương Liễu mừng rơn, cười ngây ngô một tiếng, rồi nuốt trọn quả thông kia: “Ngon.”

Sau đó còn chớp mắt lém lỉnh nói: “Anh muốn ăn nữa.”

Nhị Nha: “...”

Nhị Nha sợ anh ta lại tiếp tục lắm lời, chạm vào vết thương lòng của ông chủ nên đành đỏ mặt ngồi xuống cạnh anh ta, tiếp tục bắt đầu bóc hạt thông cho anh ta ăn.

Tương Liễu đâu còn nhớ mình đang nói gì, lập tức quẳng Hồ Lê ra sau đầu.

Hồ Lê thấy vậy cũng không nói gì thêm, anh ta vẫn tươi cười như thường, giấu hết mọi tâm tư vào trong đáy mắt.

“Cũng khuya rồi, bọn tôi phải về thôi. Ngày mai là giao thừa, tôi với Châu Châu sẽ không ghé qua nữa, chúc mọi người năm mới vui vẻ trước nhé!” Anh Lâm thấy đã 9 giờ rưỡi tối thì bé Châu Châu đứng dậy. “Nào con gái, con chúc các anh các chị một câu nào!”

“Chúc các anh các chị năm mới vui vẻ, vạn sự như ý ạ!”

“Ngoan lắm, con cũng vậy nhé, năm mới vui vẻ!”

Hồ Lê vẫn tươi cười cùng mọi người tiễn hai cha con về như bình thường, nhưng trong lòng như bị hai chữ “giao thừa” đ.â.m trúng, đau âm ỉ không nguôi.

Nỗi đau ấy không quá dữ dội nhưng đã tích tụ hàng nghìn năm nên ăn sâu vào tận xương tủy, khiến người ta khó lòng quên được.

Giao thừa...

Hồ Lê nhìn xuống. Hai chữ này đúng là đáng ghét biết bao...

 

Trước Tiếp