Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Châu Châu là linh sinh ra từ cảm hứng của anh Lâm rồi tình cờ nhận được một luồng linh khí từ Thẩm Thanh Từ nên mới có thể nhanh chóng hóa thành người trong thời gian ngắn như vậy.
Với tình trạng hiện giờ đúng là cô bé không thích hợp sống cạnh một người thường như anh Lâm vì giờ trong mắt bọn yêu tà, linh luôn là món ăn bổ dưỡng, anh Lâm lại không thể bảo vệ cô bé.
Nhưng qua biểu hiện thì anh Lâm rõ ràng đã xem Châu Châu như con ruột của mình, Thẩm Thanh Từ do dự một lát rồi quay sang hỏi Yên La: “Có cách nào che giấu linh khí trên người Châu Châu không?”
“Chuyện nhỏ.” Yên La tiện tay ném cho Châu Châu một viên đá đen sì: “Mang cái này trên người là được.”
Châu Châu mới hóa thành linh nên còn yếu ớt, linh khí trên người chưa mạnh, viên đá nhỏ này chứa âm khí có thể hoàn toàn che giấu linh khí trên người cô bé. Các loài khác nếu phát hiện được cũng chỉ tưởng cô bé là một tiểu quỷ, chứ không nhận ra thân phận thật sự của Châu Châu.
Anh Lâm ban đầu không hiểu viên đá này dùng làm gì, sau khi nghe Thẩm Thanh Từ giải thích xong thì rất mừng, không ngừng cảm ơn Yên La: “Cảm ơn! Cảm ơn em dâu!”
Yên La đang định khoác tay bảo đừng cảm ơn mà đưa tiền là được, nhưng...
“Em dâu?”
Cách xưng hô lạ lùng gì thế này?
“Haha đúng vậy.” Vì có Châu Châu nên tâm trạng anh Lâm đã tốt hơn nhiều. Anh ấy cười sang sảng, chỉ Thẩm Thanh Từ trêu đùa: “Tôi luôn xem A Từ như em trai, cô là bạn gái cậu ấy, gọi là em dâu cũng đúng mà?”
Yên La: "...”
Yên La ngơ ngác: “Ai nói tôi là bạn gái anh ấy? Tôi là sư phụ của anh ấy đấy!”
Anh Lâm sững người, hơi lúng túng nhìn sang Thẩm Thanh Từ - gì thế này? Không phải từ lâu cậu đã ngầm thừa nhận mối quan hệ này trước mặt mọi người à?!
Thẩm Thanh Từ bình thản mỉm cười: “Ừ, tôi không có bạn gái, chỉ có sư phụ.”
Yên La: "..."
Yên La cảm thấy câu đó nghe cũng đúng nhưng sao lại thấy... sai sai thế nào?
Còn anh Lâm thì hiểu ra thì ra là chưa theo đuổi được, hoặc đang chơi trò tình thú đây mà! Ôi chao, thời buổi này đám thanh niên yêu đương cũng giở iều trò thật!
Sau khi mọi chuyện kết thúc, anh Lâm và Châu Châu trở thành khách quen của tiệm “Gà om Hồ Ký”.
Hai cha con thường đến ăn cơm uống trà sau giờ tan tầm hoặc vào dịp cuối tuần, trao đổi những chuyện chỉ có thể nói với những kẻ không phải loài người.
Anh Lâm là người thường, ban đầu tất nhiên cũng cảm thấy căng thẳng thậm chí còn sợ hãi khi đối mặt với cả đám yêu quái. Nhưng ai bảo con gái của anh ấy cũng không phải là người chứ? Anh Lâm là ông bố cuồng con gái nên cố kiên trì, anh ấy muốn hiểu hơn về thế giới của con gái mình, dùng cách của mình bảo vệ và đồng hành cùng cô bé, để cô bé lớn lên bình yên và hạnh phúc.
Còn về Dương Ngọc Yến, từ sau hôm đó Yên La không gặp lại cô ta nữa.
Họ nghe anh Lâm kể, khi hai người ly hôn, Dương Ngọc Yến vì cảm thấy áy náy nên không lấy gì cả mà chọn ra đi tay trắng. Sau đó, cô ta hoàn toàn biến mất.
Nghe đâu cha mẹ cô ta vẫn không hiểu và không sao chấp nhận được con gái mình là người đồng tính nên muốn dẫn cô ta đi “trừ tà”. Dương Ngọc Yến không muốn nghe lời họ nữa nên đã tìm cơ hội lén rời khỏi nhà, từ đó không quay lại lần nào.
Cô ta chỉ để lại cho cha mẹ mình mấy câu: “Con đã sống vì cha mẹ hơn 30 năm. Nửa đời còn lại con muốn sống cho mình. Thế nên cha mẹ cứ xem như con đã c.h.ế.t rồi.”
Anh Lâm không hỏi thăm, cũng không muốn biết cha mẹ Dương Ngọc Yến phản ứng thế nào. Anh ấy cảm thấy như vậy cũng tốt, người vợ cũ hiền lành dịu dàng chỉ biết cam chịu như một khúc gỗ giờ đã chịu sống vì chính mình.
"Anh thật sự không trách cô ta chút nào sao? Cô ta như vậy có khác nào lừa anh kết hôn đâu?"
Mọi người đều biết chuyện của anh Lâm. Hôm nay khi ngồi tám chuyện, Tương Liễu hơi tò mò hỏi anh ấy.
"Trước đây đúng là tôi thấy hơi khó chấp nhận. Tôi cứ nghĩ trước giờ mình chưa từng làm điều gì xấu, sao khó khăn lắm mới lấy được vợ thì hóa ra cô ta là người đồng tính rồi cuối cùng phải ly hôn? Nhưng giờ thì tôi không trách cô ta nữa." Anh Lâm vừa bóc lạc vừa đút cho con gái ăn, vừa cảm khái nói: "Các cậu
không phải con người nên không biết người sống trên đời này khổ thế nào đâu. Đặc biệt là dạng người trời sinh đã khác người như Dương Ngọc Yến thì càng khó khăn hơn rất nhiều. Họ không phải khổ sở về vật chất như ăn mặc đi lại mà là về tinh thần. Ánh mắt của cha mẹ, họ hàng, bạn bè, hàng xóm, thậm chí là cả xã hội với họ mới là điều khổ sở nhất. Khoan nhắc đến xã hội làm gì, chỉ cần cha mẹ, họ hàng, bạn bè hàng xóm mà thôi. Các cậu nghĩ thử xem, nếu một ngày nào đó các cậu làm chuyện gì mà khác người thì bọn họ ngày nào cũng nhìn các cậu bằng ánh mắt chán ghét, khinh miệt, chế giễu, thậm chí là cho rằng các cậu bị bệnh... liệu các cậu có chịu nổi không?"
Yên La đang chơi game với Thẩm Thanh Từ, không cần suy nghĩ đã đáp luôn: "Có gì đâu, cứ đ.á.n.h cho bọn họ không dám nhìn mình bằng ánh mắt đó nữa là được thôi. Không được nữa thì ăn luôn mấy kẻ đáng ghét đó thể là thiên hạ thái bình rồi!"
Anh Lâm: “…”