Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 81

Trước Tiếp

CHƯƠNG 81: Cân bằng.

Biên tập: @cohoala

Khi mọi chuyện thực sự kết thúc, trời đã tờ mờ sáng.

Căn phòng bừa bộn không thề tả.

Không khí nồng nặc mùi vị tình ái khó nói, góc chăn rủ xuống mép giường, quần áo vứt rải rác khắp sàn, ga giường cũng đã sớm ướt đến mức không dùng được nữa.

Tô Đồ thoi thóp, yếu ớt nhắm nghiền mắt, gần như đã mất đi ý thức.

Cả người cô mất nước đến mức khô cạn, ngay cả một giọt nước mắt cũng không thể rặn ra nổi, chỉ còn những tiếng nấc tự nhiên sau một hồi thổn thức dài dằng dặc là còn vương lại chút hơi thở của sự sống.

Thời Thuật hôn lên đôi mắt sưng đỏ, đắp chăn cho cô rồi đi ra ngoài hâm nóng một bình sữa.

Anh lại chui vào chăn, ôm cô vào lòng, dỗ dành cô bổ sung nước.

Nhưng khi ống hút đưa đến miệng, mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì. Cô vẫn nhắm mắt, chân mày khẽ nhíu lại, trên mặt hiện rõ vẻ khó chịu nhưng dường như đã không còn sức để nhăn mặt nữa, bờ môi run rẩy vài cái, đầu ống hút vẫn bất động hoàn toàn.

Anh đành phải đổ sữa ra bát, thay bằng thìa, ôm lấy cô, đút từng thìa một. Miệng anh vẫn không quên trầm giọng dỗ dành, cứ mỗi thìa lại một câu: “Ngoan nào, uống thêm một ngụm nữa thôi.”

Thấy cô nỗ lực nuốt xuống, anh lại hôn cô một cái: “Ngoan lắm.”

Mặc dù vậy, vẫn có không ít chất lỏng tràn ra, men theo chiếc cằm đang run rẩy mà chảy xuống, tạo thành một mảng màu tương phản rõ rệt trên làn da đầy những vết đỏ.

Theo nhịp thở phập phồng, trông lại càng mời gọi và ngon mắt.

Thời Thuật chỉ dừng lại một lát rồi dời mắt đi.

Anh không thể nhìn thêm được nữa.

Nhìn nữa là lại có chuyện cho xem.

Anh đưa tay quẹt đi vệt sữa, cho vào miệng mình.

Đút đứt quãng được gần nửa bát, anh mới bế cô vào phòng tắm rửa sơ qua, sau khi trở lại thì mặc cho cô một chiếc áo thun, anh đặt cô lên ghế sofa lười rồi mở tủ tìm ga giường mới.

Ánh mắt thoáng liếc thấy thứ gì đó, động tác anh khựng lại một giây.

Rất nhanh sau đó anh đã lấy lại tinh thần.

Khi trải xong ga giường anh mới bế cô cùng trở lại giường, trời đã sáng rõ.

Người anh toàn là cơ bắp, rất săn chắc, trông không quá vạm vỡ nhưng cân nặng không thể coi thường. Khi anh đè lên người, cô sẽ cảm thấy rõ ràng là hơi khó thở.

Nhưng nếu để lại một chút khoảng trống, chỉ đặt tay chân lên người để ôm cô, cảm giác sẽ vừa vặn, tạo nên một sự bảo bọc đáng tin cậy và vững chãi.

Tô Đồ vẫn luôn nhắm mắt, ý thức rất mơ màng. Cô có thể cảm nhận được xung quanh luôn có tiếng động nhưng không thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào, cho đến tận lúc này mới thấy thế giới hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

Tiếng thở bên tai rất thật, cảm giác bồng bềnh sau khi cơ thể kiệt sức cũng theo đó mà trở nên dữ dội hơn.

Cô cảm thấy mình giống như một mảnh giấy mỏng, không có trọng lượng, chỉ cần một cơn gió nhẹ là có thể thổi cô bay lên trời, đưa đến tận cùng thế giới.

Nhưng lúc này mảnh giấy lại được đặt trong vòng tay ấm áp, dù đã cách biệt với sương gió, nhưng như sợ sẽ vô tình đánh mất, người nọ vẫn cẩn thận đặt lên trên hai phiến đá nặng nhẹ khác nhau.

Ấm áp, rắn chắc.

Đi kèm với một câu “ngủ ngon” đầy mãn nguyện, bao bọc lấy cô an nhiên chìm vào giấc mộng…

……

Giấc ngủ này rất sâu.

Dù không có nhận thức cụ thể nhưng cô cũng có thể cảm nhận được đã trôi qua rất lâu.

Bởi vì khi mở mắt ra, ánh sáng xuyên qua tấm rèm vải cotton cũng gần giống như lúc sáng sớm khi vừa kết thúc, xám xịt, nếu không phải sắp tối thì là sắp sáng lại.

Toàn thân Tô Đồ đau nhức, cô nằm liệt trên giường như thể bị tháo rời xương cốt, ngay cả trong kẽ xương cũng vương lại cảm giác tê dại chưa tan.

Cô đờ đẫn nhìn trần nhà hồi lâu, ánh mắt vẫn đờ đẫn, nghe loáng thoáng tiếng cổng sắt đóng mở, cô cũng chỉ cảm thấy tiếng động dường như nhỏ hơn lần trước rất nhiều.

Từ nôn nóng trở nên thận trọng.

Cô chớp chớp mắt, chậm chạp đưa tay ra, gắng sức chạm vào chiếc điện thoại bên gối.

Thấy thời gian là năm giờ chiều.

Cô định chống tay ngồi dậy, tay chân liền bắt đầu run rẩy dữ dội vì không chịu nổi sức nặng, lát sau liền mất lực, ngã nhào xuống.

Không chỉ vì kiệt sức quá độ.

Mà còn vì đã lâu không ăn uống gì.

Thời Thuật mở cửa đi vào, thấy người mới tỉnh táo được một chút thì hơi thở đã lại có chút gấp gáp vì đuối sức. Anh đưa tay xoa đỉnh đầu cô, rồi cúi xuống hôn lên khóe môi.

Anh lật chăn, bế cô ra ngoài, đưa vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Cô đã ngủ rất lâu rồi, ngủ nữa sẽ chỉ càng mệt thêm, đồ ăn giao đến hai lần rồi, dù cô không tỉnh anh cũng định vào dỗ dành cho cô tỉnh dậy.

Lúc này thì vừa khéo, anh nhét bàn chải vào tay cô, đỡ lấy eo để giữ vững thân hình đang run rẩy, làm gì cũng thấy tuyệt vời, anh lại hạ mắt hôn lên vành tai cô.

Nhìn làn da đỏ ửng lan từ tai xuống tận cổ áo với những vết hôn màu tím đậm rải rác, giọng nói anh không kìm được lại trở nên trầm đục như đêm qua: “Đồ Đồ ngoan thật.”

Chẳng biết là đang khen cô biết tự đánh răng.

Hay là khen cô đã vượt qua được cả một đêm dài.

Người trước gương chỉ mặc duy nhất một chiếc áo thun trắng, che đi phần lớn cơ thể, mái tóc dài như thác đổ xõa xuống, hàng mi cong vút rung rinh, đôi mắt sau một đêm khóc lóc vẫn còn sưng húp, khóe miệng hơi mím lại, động tác đánh răng chậm chạp và ngượng nghịu.

Trông như một sinh vật lông xù bị bắt nạt thảm hại, đang thầm dỗi hờn dưới áp lực mạnh mẽ.

Cũng có lẽ vì không còn bóng đêm che chở, lại bị gọi tên thân mật khen ngợi như vậy nên cô có chút xấu hổ muộn màng.

Dù là loại nào, trong mắt anh cô đều vô cùng đáng yêu và đáng thương.

Chỉ trong lúc đánh răng mà chẳng biết anh đã hôn bao nhiêu cái, tay chân cũng không mấy thành thật, lần mò theo gốc đùi một hồi, chỗ đó cũng sưng rồi.

Trưa nay anh đã bôi thuốc cho cô.

Khi sờ thấy có vẻ đỡ hơn một chút, mà cũng như chưa đỡ.

Anh khẽ nhíu mày, định vén vạt áo lên kiểm tra lần nữa thì cánh tay bị vỗ một cái mềm xèo, đôi mắt trong gương lườm anh dữ dội.

 Vì sưng đỏ nên trông vừa hung dữ vừa thê thảm, như kiểu thỏ gấp quá cũng cắn người, chẳng có chút uy h**p nào nhưng khí thế thì lại rất đủ.

Trông lại càng muốn hôn hơn.

Cuối cùng anh vẫn thu tay, thay vào đó là ôm chặt lấy eo cô.

Làn môi mỏng phủ lên sau gáy, m*n tr*n, l**m láp như không thể buông tay.

Vốn Tô Đồ đã không còn chút sức lực nào, hai chân đứng cũng đang run rẩy, giờ lại bị hôn đến mức càng thêm tê mềm.

Cô không chịu nổi mà rùng mình, r*n r*.

Gò má cô càng thêm ửng hồng, ngay cả bàn chải cũng sắp cầm không vững. Nhìn bóng dáng đang bao trùm hoàn toàn lấy mình trong gương, bờ vai và xương bả vai tr*n tr** đầy những vết cào, vết cắn.

Khó tránh khỏi việc nhớ lại quá trình hình thành những vết tích này, cơ thể cô như có phản ứng, bản năng hít thở rồi lại co thắt.

Cảm giác vẫn còn rất căng, vẫn giữ được dư chấn mạnh mẽ của việc bị cưỡng ép mở rộng.

Mặc dù anh đã không còn ở đó.

Cảm giác xấu hổ trỗi dậy.

Cô nhịn sự run rẩy khi bị cọ xát, đặt bàn chải xuống chỉ trích: “Sao anh không mặc quần áo!”

Cô dĩ nhiên biết quần áo của anh đang ở trên người mình, nhưng đâu phải anh không có áo khoác, vả lại bây giờ cô chỉ đơn giản là muốn tìm chuyện gây sự với anh không vì lý do gì cả.

Từ rạng sáng đến tận lúc trời sáng, cái sáng của mùa đông giá rét.

Thậm chí cô không thể tưởng tượng nổi mình đã vượt qua như thế nào, vậy mà anh lại bắt đầu cọ tới cọ lui, bộ dạng như thể có thể làm lại một lần nữa bất cứ lúc nào.

Quả thực Thời Thuật lại có chút bốc hỏa, nhưng anh cũng biết cô đã tiêu hao sức lực quá nhiều, anh không định làm gì thêm, nghe vậy cũng không phản bác, chỉ coi tiếng mắng mỏ như lời nũng nịu mà nghe.

Buông vành tai ra, anh thuận theo lời cô nói: “Lát nữa anh lấy.”

Khiến cô muốn phàn nàn cũng không thấy hài lòng.

Cô hậm hực hừ nhẹ một tiếng, bộ dạng như lười chẳng buồn quan tâm đến anh nữa, cúi xuống rửa mặt.

Ra khỏi phòng tắm.

Thời Thuật vừa định bế cô đến phòng ăn thì cô vỗ vai anh: “Về phòng.”

Trước khi ăn cơm ít nhất cũng phải mặc quần áo tử tế đã, dù anh không để ý, nhưng cô nhìn thấy những vết tích do mình gây ra trên người anh cũng thấy xấu hổ.

Kéo tủ quần áo ra, cô định tìm một bộ quần áo để thay, rồi trả lại chiếc áo thun cho anh.

Ánh mắt cô chợt khựng lại.

Vì trước đây không ở đây thường xuyên nên trong tủ chỉ có vài bộ quần áo thay đổi, tất cả đều được xếp chồng lên nhau, còn đồ trái mùa và đồ cũ thì chất đống ở phía bên kia.

Phía trên tất cả các tủ quần áo, một chiếc áo khoác nam màu đen được treo riêng lẻ hiện lên vô cùng nổi bật.

Cô sững người, trong lòng bỗng dưng trào dâng một nỗi hoảng loạn khi cất giấu quần áo của người đàn ông khác, theo bản năng muốn đóng tủ lại, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhưng cuối cùng, ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại lấy chiếc móc áo xuống, thẫn thờ cầm đến bên cạnh anh, dưới một linh cảm mơ hồ nhưng mãnh liệt, cô cứng nhắc chứng thực: “Cái áo này… là của anh à?”

Thời Thuật không nói gì, nhưng sắc mặt bỗng nhiên có chút khựng lại.

Không phải vì sợ bị phát hiện điều gì, nhưng rõ ràng là anh chưa nghĩ ra nên xử lý thế nào cho ổn.

Tô Đồ thì không chú ý, vì trong đầu cô đang như đèn kéo quân, nổ tung vô số hình ảnh, hỗn loạn chật chội, những tia lửa b*n r* khiến đầu cô hơi đau.

Mà hình ảnh rõ ràng nhất chắc chắn là quá trình có được chiếc áo khoác này—

Một người hộ tống thầm lặng và chuyên nghiệp.

Thân hình cao lớn, dứt khoát trùm chiếc áo xuống để chắn tầm nhìn.

Giọng nói vừa thấp vừa lạnh lùng, nhưng rất chu đáo:

– Còn bốn phút nữa là đến nhà, tự về được không?

– Đừng quay đầu lại.

Cùng là sinh viên thể thao.

Cùng một kiểu quần áo.

Cùng một phong cách, chiều cao, giọng điệu.

Và cùng một sự tính toán thời gian chuẩn xác đến kỳ lạ.

Ngoài anh ra.

Liệu còn có người thứ hai không?

Cô mang theo nghi vấn ngẩng đầu lên nhìn anh, nhưng khi nhìn thấy anh, não bộ như bị trống rỗng hoàn toàn, không thể vận hành nổi, nhưng lại khẳng định một cách vô cớ: “Anh nói thích em là vì có một khoảnh khắc em đã lọt vào mắt anh. Là khoảnh khắc nào?”

Dày vò cả một đêm, lại nhịn ăn nhịn uống cả ngày trời, khi cầm chiếc áo nói chuyện, cả người cô đều run lên. Thời Thuật thực ra muốn hỏi xem có thể đợi ăn cơm xong rồi mới nói không.

 Nhưng nhìn vào sự bướng bỉnh nơi đáy mắt cô, cuối cùng anh vẫn cúi đầu thở dài: “Chính là khoảnh khắc em đang nghĩ đấy.”

Trường trực thuộc thành phố A là một trường danh tiếng tổng hợp có truyền thống mạnh về văn hóa và thể thao.

Bất kể là văn hóa hay thể thao đều đã từng tạo nên không ít kỷ lục.

Nhưng có một thời gian không hiểu vì sao, bất kể là hạng mục nào gần như cứ thi là thua, cũng không phải thua thảm lắm, chủ yếu là rất trùng hợp.

Không về nhì thì cũng về ba.

Vốn dĩ đó cũng không phải là thành tích quá tệ.

Nhưng thực tế là, hạng tư hạng năm không ai quan tâm, nhưng một ứng cử viên vô địch từng được kỳ vọng lại trở thành kẻ về nhì thiên niên kỷ thì sẽ bị đóng đinh vào cột trụ ô nhục.

Vì vậy, có một thời gian dài, học sinh thể thao trường trực thuộc đi đến đâu cũng bị mỉa mai vài câu, người ngoài trường cười nhạo họ càng nỗ lực càng chua xót, người trong trường cũng vì thế mà thấy mất mặt.

Thua nhiều rồi, chính họ cũng mất đi sự tự tin, lần thi đấu sau lại càng khó bứt phá.

Cũng chính thời gian đó, Tô Đồ đang bị một tên con ông cháu cha theo đuổi. Theo đuổi không được, cậu ta lại thường xuyên thấy cô qua lại với một bạn nam thể thao có thân hình hơi to con.

Có sự ghen tị, cũng có nỗi sợ bị mất mặt khi thua một người như vậy, nên cậu ta thường xuyên tìm Quách Gia Vi để gây rắc rối, chặn ở sân vận động, chặn ở nhà vệ sinh, tan học cũng chặn.

Đe dọa cảnh báo chỉ là chuyện nhỏ, đánh cho bầm dập mặt mày rồi quay video sỉ nhục mới là chuyện thường ngày.

Số lần nhiều lên, Tô Đồ vẫn nhất quyết không gật đầu, đối phương dĩ nhiên càng thêm quá đáng. Cậu ta lôi Quách Gia Vi ra sân vận động, rồi gọi Tô Đồ đến để cô tận mắt chứng kiến Quách Gia Vi bị sỉ nhục, bên cạnh còn có người đang quay phim.

Đầu tiên cậu ta bắt Quách Gia Vi biểu diễn ném tạ, nói đó là chuyên môn của mình, muốn xem cậu ấy ném được thành tích gì. Quách Gia Vi run lẩy bẩy, dĩ nhiên ném không tốt, cậu ta liền mỉa mai: “Thế này cũng chưa đạt đến trình độ về nhì đâu nhỉ?”

“Kẻ luôn luôn về nhì mà không ném được về nhì thì thật là mất phong độ quá.”

Nói xong cậu ta lại cười vỗ mặt Quách Gia Vi, bảo đã không ném được về nhì thì hãy ném vào vài vị trí chỉ định, phải vừa khéo không thừa không thiếu 5m, 2m, 1m.

Quách Gia Vi ném không chuẩn, cậu ta lại giễu cợt: “Chuyên môn đã không ra gì, đến tỏ tình cũng chẳng xong?”

Nói rồi cậu ta lại quay đầu hỏi Tô Đồ: “Cái loại này, cậu thấy cậu ta có hy vọng gì?”

“Học thể thao đã đủ không có tiền đồ rồi, còn ở trường chúng ta? Học ném tạ? Sau này định làm gì, đi vác xi măng à?”

“Hay cậu cân nhắc một chút, cầu xin tôi đi, biết đâu tôi còn có thể nghĩ cách cho cậu ta chuyển sang chuyên môn khác, học cử tạ thì sao? Còn vác thêm được vài bao tải nữa, hoặc là chạy nước rút? Như vậy ít nhất khi có chuyện cũng chuồn cho nhanh.”

Đúng lúc một nhóm học sinh thể thao đi ngang qua để khởi động cho buổi tập tối.

Cậu ta lại hất cằm: “Này, giống như cái đám này này, thua cũng không thấy nhục, dù sao thì chuồn cũng đủ nhanh nên coi như không nghe thấy gì hết.”

Mấy thằng đồng bọn bên cạnh cậu ta cười phá lên.

Những học sinh thể thao đối diện mặt mũi xanh mét.

Vì người mà cậu ta nhiều lần nhắm vào là Quách Gia Vi cũng là dân thể thao, nên cả đám này cũng không ít lần bị mỉa mai, thậm chí có những lời còn khó nghe hơn, nhưng vì kỷ luật và gia thế của cậu ta, cộng thêm sự thật rành rành ra đó nên không ai có thể phản bác được gì.

Ở phía bên kia, Tô Đồ không thể nhúc nhích, bị hai bạn gái áp sát hai bên như thể bạn bè thân thiết, cô nén nhịn đến mức hốc mắt đỏ hoe, cơ thể cũng run rẩy.

Đến đây cuối cùng cô không nhịn được nữa, trừng mắt hỏi vặn lại: “Thành tích của cậu tốt lắm sao? Cậu đã bao giờ thi được hạng nhì chưa?”

Nụ cười của đối phương cứng đờ: “…”

Người đang quay phim cũng nhìn sang.

Tô Đồ run rẩy dữ dội hơn, nhưng vẫn nghiến răng quát: “Vậy tức là, chơi thể thao không tốt lại trở thành lý do để cậu cao quý hơn đấy hả?”

“Cậu có dám đảm bảo học văn hóa thì sẽ đạt được thành tựu vĩ đại nào không?”

“Nếu đã không thể, thì chi bằng cứ đánh bại họ ngay trên chính lĩnh vực của họ đi, rồi hãy đứng đó mà thốt ra những lời mê sảng đầy ngông cuồng như thế!”

“Cậu có làm được không?”

Sau đó cục diện xoay chuyển.

Sắc mặt đối phương trở nên vô cùng khó coi, còn các học sinh thể thao thì như được thức tỉnh.

Phải rồi.

Thành tích của họ không tốt thật.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu ta giỏi thì cậu ta lên đi!

Có giỏi thì thắng tôi trước đi rồi hãy nói tôi không ra gì!

Đều là lứa tuổi nhiệt huyết, nhanh chóng có người đứng ra: “Đến đây, thi chạy nước rút với tôi trước xem?”

“Muốn thi chạy bền cũng được.”

“Bóng rổ, bóng bàn, cử tạ đều được, tùy cậu chọn.”

“Sao không nói gì thế, chẳng lẽ là sợ thua không chịu nổi?”

“Không đời nào, thành tích của chúng tôi thế này mà cậu còn sợ thua sao?”

“Hahahaha, quả nhiên vẫn là đấu mồm là sướng nhất, muốn lấy hạng mấy thì lấy hạng đó…”

Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn vô cùng. Người quay phim nhận ra điều bất ổn định thu điện thoại lại, nhưng bị vài bạn nam học thể thao phát hiện, vây quanh trao đổi thân thiện một hồi rồi chuyển tiếp cái video vừa quay ra ngoài.

Người nhận được video giơ điện thoại lên: “Chẳng phải thích tuyên truyền sao, vậy chúng tôi giúp cậu tuyên truyền một chút, người đứng đầu văn thể mỹ trường trực thuộc, chỉ cần dùng miệng là lấy được hạng nhất!”

Đối phương vốn dĩ cậy đông người.

Bây giờ lại bị nhiều người hơn bao vây và sỉ nhục, cuối cùng thẹn quá hóa giận, trước khi đi chỉ nhìn chằm chằm vào Tô Đồ, ánh mắt dữ tợn và cố chấp: “Mẹ kiếp cậu cứ đợi đấy cho tôi——”

Đợi đến khi bóng người biến mất, Tô Đồ mới như thể chính mình cũng không biết mình vừa làm gì, cơ thể bị ép cứng bỗng chốc nhũn ra, nước mắt cô bất chợt trào ra.

Nỗi sợ hãi dữ dội ập đến, cô hoàn toàn không biết tương lai mình sẽ phải đối mặt với điều gì, cố nén tiếng khóc nhưng vẫn nấc lên thành tiếng.

Rõ ràng là sợ đến muốn chết, vậy mà cô vẫn có thể lập luận rõ ràng, lấy hết can đảm đứng ra.

Cô bảo vệ tất cả mọi người, nhưng trên mặt lại là vẻ nhát gan sợ phiền phức: Tôi thực sự hối hận rồi, phiền thời gian có thể quay ngược lại một chút không huhuhu…

Thời Thuật đi ngang qua từ đầu kia.

Anh tình cờ nhìn thấy một cảnh tượng hỗn tạp, mâu thuẫn và đáng thương như vậy.

Không hẳn là có ấn tượng gì lớn.

Nhưng đúng là anh đã ghi nhớ.

Không hiểu lắm loại cảm xúc đó, nhưng anh lại có chút tò mò về cảm giác được bảo vệ như vậy.

Bởi vì khi đó, thành tích bơi lội của anh còn chưa đạt đến trình độ hạng nhì hạng ba, cũng chưa được coi là học sinh thể thao theo đúng nghĩa, không nằm trong phạm vi bảo vệ của cô.

Ngoài ra, những lời nói đó của cô cũng đã giúp anh có được một câu trả lời mới mẻ trong bài toán bế tắc của mình.

Vì lý do gia cảnh, anh tiếp xúc với nhiều môn thể thao từ khá sớm. Việc phát hiện ra năng khiếu bơi lội là một sự tình cờ, ban đầu ba mẹ cũng không định hướng anh đi theo con đường chuyên nghiệp.

Nhưng khi trình độ nâng cao, cũng đến lúc phải xác định có đi chuyên nghiệp hay không, ba mẹ lại bắt đầu thấy rằng, vì cả văn hóa và thể thao anh đều tốt, vậy thì kiêm cả hai, có khó khăn gì đâu.

Quyết định này khiến anh lúc đó có hơi phản kháng.

Có lẽ đúng như cô nói, những người không làm được khi đứng ngoài chỉ tay năm ngón thực sự ngông cuồng đến mức khó hiểu.

Thêm vào đó, thực tế anh không có nhiều hứng thú với cả văn hóa lẫn thể thao, anh không hiểu tại sao mình phải đi tranh giành, nếu thực sự làm được thì có ý nghĩa gì.

Vì thế lúc nào anh cũng có chút thái độ tiêu cực, không dốc hết sức mình cho cả hai.

Cho đến khi nghe cô nói—

Chi bằng cứ đánh bại họ ngay trên chính lĩnh vực của họ đi, rồi hãy đứng đó mà thốt ra những lời mê sảng đầy ngông cuồng như này!

Anh mới chợt nhận ra, anh cho rằng suy nghĩ của ba mẹ là ngông cuồng, thì bản thân anh chẳng phải cũng là một loại ngông cuồng sao.

Và trước khi cho rằng việc học văn hóa và thể thao đều không có ý nghĩa gì, liệu trước hết anh có nên leo l*n đ*nh cao của lĩnh vực này không, ít nhất phải đợi đến khi thực sự làm được rồi mới có tư cách để định nghĩa và đánh giá.

Vì vậy sau ngày hôm đó, anh đột ngột chấp nhận sự sắp xếp ấy.

Khi có người hăng máu cầm “bảng phân ca” tới hỏi anh có muốn làm hộ hoa sứ giả không, anh cũng không từ chối.

Rất khó để Tô Đồ diễn tả cảm xúc của mình lúc này.

Bất ngờ, mà cũng không hẳn là bất ngờ, vì khi đặt mình vào hoàn cảnh đó sẽ thấy mọi chuyện đều hợp lý như vậy, phải là một người kín đáo như thế mới biến việc hộ tống thành theo dõi!

Từ đầu đến cuối không lộ diện lấy một lần, nếu không bị phát hiện chắc đến giờ cũng không chịu nói!

Xấu hổ, vì cái dáng vẻ bị chú ý của mình thực sự có chút hèn mọn và trẻ con, vậy mà lại bị ghi nhớ đến tận bây giờ.

Lại còn có chút may mắn, có chút cuống quýt…

Đủ loại cảm xúc hỗn loạn chất chồng, cô đã có chút không xử lý kịp nữa rồi, nhưng vẫn thấy lượng thông tin chưa đủ, cô đỏ mặt hỏi anh: “Còn gì nữa?”

Thời Thuật treo áo lại, rồi bế cô lên: “Cái gì?”

Tô Đồ vẫn đang trong trạng thái trống rỗng, tư thế này khiến cô càng thêm ngượng ngịu. Nhận ra anh đang cố ý giả ngu, còn làm ra hành động này để đánh lạc hướng, mặt cô càng đỏ hơn, vừa thẹn vừa giận, cô đột nhiên túm lấy tai anh, mở to mắt trừng anh: “Sau ngày hôm đó thì sao? Lúc anh theo dõi đã xảy ra những chuyện gì!”

“Tại sao từ chú ý lại chuyển thành thích?”

“Anh kết bạn WeChat với em từ khi nào?”

“Cứ phải để em hỏi một câu anh mới nói một câu sao??”

Vẫn còn có thể hung hăng được.

Chứng tỏ không thực sự tức giận.

Thời Thuật để mặc cô nhào nặn, anh còn hôn một cái như để khích lệ mới hỏi: “Ăn cơm trước được không em?”

Để bổ sung thể lực.

Cũng để cho anh chút thời gian để nghĩ.

Tô Đồ lại im lặng, chỉ dùng biểu cảm “anh nghĩ em có thể đợi được không” mà lặng lẽ nhìn anh chằm chằm.

So với việc nổi giận, sự im lặng của cô có tác dụng hơn nhiều.

Điều trước sẽ khiến anh thỏa hiệp.

Điều sau có lẽ, sẽ bị cưỡng hôn.

Giống như anh rất hiểu cách nắm thóp cô, cô cũng biết anh sợ nhất là sự lạnh nhạt của cô.

Lúc mới im lặng còn có thể thương lượng.

Im lặng lâu rồi, suy nghĩ của cô sẽ dần hình thành.

Vì vậy cuối cùng anh vẫn bế cô về giường, đồng thời hôn thêm một cái để bày tỏ thái độ thành khẩn khai báo của mình là rất tích cực.

Thực ra anh cũng không cố ý “theo dõi”.

Ban đầu chỉ thấy không cần thiết phải giao lưu, cũng không quen biết, cứ đưa về nhà an toàn là được rồi. Sau này thì hơi ‘sốc’, nếu xuất hiện có lẽ sẽ hơi ngượng ngùng.

Dù sao thì trước đó anh cũng không rõ lắm, một người trước mặt người khác trông khá nghiêm chỉnh lạnh lùng, sau lưng lại có thể quậy phá như vậy.

Cô cười nhạo con chó Corgi trong hẻm chân ngắn, trông giống con thỏ nhưng lại không chạy nhanh bằng thỏ, cuối cùng tổng kết đầy tâm huyết: Nên mi cứ tiếp tục làm chó con đi, vì chân thỏ cũng không ngắn đến thế đâu.

Kết quả cô bị nó đuổi chạy suốt một quãng đường, giẫm vào vũng nước làm bẩn đôi giày trắng mới mua. Vào cửa lại bắt đầu vừa ăn cướp vừa la làng, nói con chó phía trước hung dữ quá làm bẩn giày trắng của con rồi, bảo ngoại mai đi tìm chủ nó đòi bồi thường.

Ngày xưa trong ngõ có rất nhiều trẻ con, thỉnh thoảng có đứa đi lẻ loi, cô lại sáp tới cầm một viên kẹo dỗ dành: Chị cũng có một đứa em trai, nhưng nó còn nhỏ lắm, chưa biết gọi chị ơi, hay là em gọi thay nó một tiếng đi, chị sẽ cho kẹo.

Đứa trẻ tin sái cổ, vừa gọi xong cô đã tự mình ăn luôn viên kẹo. Đợi phụ huynh từ trong cửa hàng đi ra, thấy đứa trẻ tức giận đẩy cô một cái, cô còn bắt đứa trẻ phải xin lỗi ngược lại, rồi cô lại tỏ ra rất đại lượng, xua tay bảo: Không sao đâu, trẻ con mà.

Những chuyện tương tự như trêu mèo ghẹo chó, xúi giục dụ dỗ như vậy.

Gần như lần nào cũng xảy ra.

Trước đó, cái nhìn của anh về con người đều mờ nhạt, có thể có sự phân biệt thiện ác đẹp xấu, nhưng nói chung đều chẳng liên quan gì đến anh.

Nhưng thời gian đó, anh thường xuyên đứng sau quan sát đến mức huyệt thái dương giật giật, không biết hôm nay cô lại định gây ra họa gì, có bị phát hiện không, nếu hiện trường gây án không được xử lý tốt, anh lại phải ở lại để dọn dẹp hậu quả.

Tóm lại, quãng thời gian đó thực sự khá tuyệt vời.

Nhưng cũng chỉ có vậy thôi.

Sau đó không lâu anh vào đội tỉnh, đội tuyển quốc gia, thi đấu, thi đại học, đủ loại chuyện vặt vãnh ập đến. Thỉnh thoảng anh cũng nhớ đến bóng dáng sống động ấy, nhưng chưa nảy sinh động cơ gì.

Cho đến khi vào Đại học A, lại một lần nữa gặp lại cô trong trường.

Ở nơi đông người, cô rõ ràng là ngoan ngoãn hơn nhiều.

Trông lúc nào cũng xa cách lạnh lùng, nhưng anh biết đó là lớp ngụy trang của việc không giỏi giao tiếp.

Vì điểm này mà cô thường xuyên bị người ta chỉ trích là thanh cao, vô lễ, chào hỏi trên đường mà chẳng có phản ứng gì, rồi từ đó thêu dệt nên đủ chuyện vô lý.

Thỉnh thoảng anh nghe thấy, ngẩng đầu liếc qua một cái, đối phương mới chột dạ yên lặng.

Có lẽ là anh đã quen với việc dọn dẹp hậu quả giúp cô rồi.

Cũng không hẳn là bảo vệ, nhưng đúng là anh không nghe nổi những tiếng nói phỉ báng cô.

Sau này có một lần anh thi đấu thất bại, bị loại ngay từ vòng sơ loại.

Còn kỳ vọng ban đầu của anh là giành chức vô địch.

Có lẽ đúng như cô nói, anh quen nắm mọi việc trong tay nên không mấy chấp nhận được những chuyện ngoài tầm kiểm soát, mặc dù thể thao đỉnh cao vốn dĩ tàn khốc như vậy.

Nhưng khi đó tâm lý của anh không ổn định, một thời gian dài anh chìm trong sự hoài nghi bản thân cùng cực. Trong thời gian nghỉ ngơi thấy chẳng có việc gì làm, dường như cũng chẳng làm nổi việc gì.

 Lúc này, dùng ánh mắt cảnh cáo những lời đồn đại kia vừa là ngăn chặn, cũng vừa là giải tỏa.

Đồng thời còn có một cảm giác bù đắp tinh tế, cảm thấy thế này cũng tốt, coi như có việc để làm.

Sau đó nữa là ma xui quỷ khiến thôi.

Như để tìm thêm việc cho mình, anh bắt đầu đi học ở Viện Sáng tạo.

Kết bạn WeChat cũng là tình cờ.

Có một môn học không hiểu sao lại lập một cái nhóm, mã QR treo trên màn hình hiển thị, anh quét mã, sau đó thông qua nhóm chat kết bạn. Cô chắc tưởng là bạn học nên đồng ý, đợi đến khi trong nhóm yêu cầu để lại tên thật thì anh thoát nhóm.

Anh đoán danh sách bạn bè của cô chắc là có phân nhóm, xác suất cao là chỉ chặn bạn học thôi, vì ngoài chuyện đó ra cô cũng chẳng có mấy người bạn.

Mà anh không nằm trong nhóm bạn học nên thường xuyên có thể thấy được những dòng trạng thái vui vẻ, quái chiêu trên vòng bạn bè.

Đa phần là cô tự mình gây rối.

Giọng điệu thì hống hách, đổ lỗi khắp nơi.

Chẳng có ý nghĩa gì nhưng lại khá thú vị.

Ít nhất đối với anh lúc đó, đó cũng là một loại gia vị điều tiết.

Sau này để tiết kiệm thời gian, cô trở thành sự quan tâm đặc biệt của anh. Nhưng dù vậy, anh vẫn thường xuyên dành thời gian vào trang cá nhân của cô để xem đi xem lại những nội dung vô nghĩa đó.

Như thể cô đang tự nói với chính mình, lại như thể đang đặc biệt nói cho anh nghe vậy.

Anh bắt đầu có chút mong đợi kỳ nghỉ, mong đợi quay lại trường, mong đợi được nhìn thấy khuôn mặt đó, muốn dùng một cách rõ ràng hơn để cô bộc lộ khía cạnh không chút phòng bị trước mặt mình.

Như trên vòng bạn bè, như trên con đường tan học về nhà.

Nhưng đợi đến khi anh cuối cùng đã có động cơ cụ thể và quay lại trường, tin tức anh nghe được lại là:

Cô đã yêu rồi.

Anh không nhớ rõ tâm trạng lúc đó lắm, cũng có thể lúc đó đại não hoàn toàn trống rỗng, phẫn nộ, ghen tị, vặn vẹo đều không có.

Chỉ là anh nhận thức rõ ràng vô cùng rằng: người duy nhất khơi dậy khao khát bảo vệ trong anh đã không còn cần sự bảo vệ của anh nữa rồi.

Anh lại đi.

Hủy bỏ sự quan tâm đặc biệt, tập trung vào tập luyện và thi đấu.

Nhưng hễ cứ rảnh rỗi là anh lại không tự chủ được mà bấm vào ảnh đại diện của cô, xem những dòng trạng thái mới nhất, xem những hoạt động thường ngày chẳng liên quan gì đến anh nhưng có thể chia sẻ cụ thể với một người nào đó.

Nhưng bất ngờ là không lâu sau đó, tần suất cô đăng bài ít đi hẳn, thỉnh thoảng một hai bài cũng không còn sự nhí nhảnh như xưa.

Anh cứ ngỡ là cãi nhau với bạn trai nên không tìm hiểu sâu thêm.

Sau này càng ngày càng ít, niềm vui dường như bị mất hoàn toàn.

Đợi đến khi anh nhận ra điều bất thường và lên diễn đàn xem thì cô đã chia tay rồi.

Tình hình trông không được tốt lắm.

Thi đấu kết thúc anh lại quay về trường.

Tâm trạng có chút khó tả, lo lắng chiếm phần nhiều nhưng chưa chắc đã không có sự may mắn.

Anh đã bắt đầu hình dung lần này phải nắm bắt cơ hội như thế nào, nhưng rồi lại nghe thấy câu nói “không phải anh ấy thì không được”.

Như một sự mỉa mai.

Anh tự mình dấn thân vào, còn cô ngay cả anh là ai cũng không biết.

Thì lấy đâu ra cơ hội mà nói.

Anh đi đi về về, bay mấy chuyến bay, cuối cùng cũng nhận ra mình chỉ là một khách qua đường.

Từ đó anh không còn bất kỳ ảo tưởng vô vọng nào nữa.

Cũng không quá đau lòng, anh cũng cảm thấy đó có lẽ chỉ là khao khát bảo vệ trỗi dậy thôi, chưa chắc đã thực sự thích đến thế.

Vốn dĩ chưa từng coi là quen biết, cũng chưa từng thực sự tiếp xúc, nói từ bỏ thì cũng từ bỏ được rồi, bao nhiêu năm qua chưa từng có ý định vượt qua giới hạn.

Chỉ là khi được hỏi về mẫu người lý tưởng, trong đầu anh sẽ vô thức hiện lên khuôn mặt đó, chỉ là theo thói quen sẽ quan tâm đến động thái của cô, nảy sinh một chút gợn sóng không đáng kể.

Chỉ có vậy thôi.

Nếu như cô không gọi cuộc điện thoại đó, phá vỡ sự cân bằng mà anh đã duy trì bấy lâu nay.

“Anh cho rằng mình nên, hay đúng hơn là có thể kiên trì đến phút cuối cùng.”

Trước Tiếp