Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 82

Trước Tiếp

CHƯƠNG 82: Không nỡ.

Biên tập: @cohoala

Trong phòng nhất thời im ắng lạ thường.

Cả hai đều không nói thêm lời nào, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đối phương như đang trong một cuộc đấu trí, nhưng vì khoảng cách quá gần, họ có thể cảm nhận được nhịp tim của nhau đều không ổn định.

Thời Thuật không biết cô đang nghĩ gì, nhưng anh luôn cảm thấy căng thẳng trước sự im lặng của cô.

Có lẽ kinh nghiệm tích lũy suốt những năm qua khiến anh hiểu rằng, sự im lặng của cô đa phần có nghĩa là sa sút, thất vọng, thậm chí cả việc quyết tâm buông bỏ cũng đều được thực hiện trong im lặng.

Cũng có thể đơn giản chỉ là bản năng của một người yêu thầm: chỉ cần cô thể hiện sự bình tĩnh như vậy, anh sẽ theo bản năng cảm thấy mình sắp bị bỏ rơi.

Mặc dù lý trí hiểu rõ chuyện không đến mức nghiêm trọng như thế.

Nhưng bản năng là thứ không thể kiểm soát.

Cơ hàm anh căng cứng, lồng ngực phập phồng nhẹ như đang cố điều chỉnh nhịp thở để phá vỡ sự im lặng này, thì cô bỗng nhiên lên tiếng: “Nói xong rồi?”

Giọng điệu rất bình thản.

Giống như biểu cảm của cô vậy.

Dường như đó chỉ đơn thuần là một câu hỏi, nhưng anh lại cảm thấy hoảng loạn vô cớ, không dám nói thêm gì nữa vì sợ tình hình càng thêm mất kiểm soát: “… Ừm.”

Tô Đồ nhíu mày, như nhìn thấu lời nói dối, giọng điệu trở nên sắc bén: “Anh chắc chứ?”

Yết hầu Thời Thuật khẽ chuyển động: “…”

Cánh tay anh đang ôm lấy thắt lưng cô, cô vẫn đang ngồi trên người anh, rõ ràng là một tư thế rất mập mờ nhưng biểu cảm của cô lại rất lạnh nhạt, giống như cô đã cho cơ hội mà anh không biết nắm giữ, nên có chút thất vọng.

Nhưng anh vẫn không muốn nói chuyện, anh chỉ muốn hôn cô, muốn cảm nhận sự mềm mại thay vì sự cứng nhắc này.

Tô Đồ thì hoàn toàn ngược lại. Chuyện càng nghiêm trọng, cô càng không muốn đối xử mập mờ như vậy, mặc dù chuyện này liên quan đến tình cảm và không phải chỉ bằng một nụ hôn là có thể giải quyết được.

Đặc biệt là khi hiểu ra rằng ý nghĩ và hành vi này của anh bản chất là muốn che giấu điều gì đó, cô lại càng thêm tức giận.

Cô đâu có hỏi tội anh. Có một người thích mình như vậy, lẳng lặng hy sinh nhiều như thế, chẳng lẽ cô lại nảy sinh ý định trừng phạt hay rời bỏ sao?

Thế nên cô càng không hiểu tại sao những chuyện này lại không thể nói ra, hơn nữa chính cô đã hỏi đến mức này rồi mà anh vẫn còn định giấu giếm!

Vậy còn hai vết sẹo này thì sao?

Vừa nói, hơi thở của cô đã hơi dồn dập, ngay cả bàn tay đang chỉ vào vùng bụng dưới bên trái của anh cũng run lên vì giận: “Anh nói là do phẫu thuật, phẫu thuật gì cơ?”

Cơ bụng Thời Thuật co thắt lại, tinh thần càng thêm căng thẳng: “…”

Tô Đồ thực sự rất thất vọng.

Thế nên cô cũng không trông chờ anh tự mình nói ra nữa. Cô khựng lại một chút như đang kìm nén điều gì đó, rồi mím môi chất vấn: “Người bị thương ở đầu hẻm đêm hôm đó, có phải là anh không!”

Thấy vành mắt cô đột nhiên đỏ hoe.

Thời Thuật ngẩn người: “…”

Sự bình tĩnh vốn dĩ chỉ là lớp vỏ bọc.

Nếu anh hiểu cô thêm một chút, anh sẽ nhận ra đó chỉ là một cách tự bảo vệ mình.

Bởi vì chỉ cần lúc này cô nói thêm vài câu, cô sẽ giống như bây giờ, trừng đôi mắt đỏ hoe, không kìm được mà bật ra tiếng khóc: “Tại sao lại lừa em!?”

Nhưng dường như cô cũng không thể trách anh.

Bởi vì trước đây chưa từng có ai xứng đáng để cô phải thất thố như vậy, anh làm sao có thể có được kinh nghiệm đó.

Tim anh thắt lại, anh lập tức luống cuống tay chân, có chút không kịp trở tay trước tình huống đột xuất này. May mà lần này người đang ở trong lòng, anh cũng đã có cơ hội được dỗ dành cô một cách đường hoàng.

Như nhận được tín hiệu, theo bản năng anh ôm chặt lấy người, nước mắt cô còn chưa rơi xuống mà chân mày anh đã nhíu chặt lại, bắt đầu hôn cô không ngừng: “Không lừa, không lừa em.”

“Đồ Đồ ngoan, đừng khóc có được không.”

Tô Đồ cũng không muốn khóc, nhưng giọng nói rất nghẹn ngào: “Không lừa mà anh nói là phẫu thuật!”

“Là phẫu thuật thật mà.”

Thời Thuật biết không giấu được nữa, đành phải thành thật: “Vết phía trên là vết mổ.”

Vì bị đâm quá sâu, chạm vào khoang bụng,

Nên phải mổ để kiểm tra tình hình.

Tô Đồ đã đoán được đại khái, nhưng khi nói vẫn không nhịn được mà nấc lên một tiếng: “… Tại sao chứ?”

Cô đưa tay đập vào vai anh, vừa trách móc vừa cuống quýt: “Rõ ràng là anh cao hơn hắn ta nhiều như thế, sao có thể bị thua hắn ta? Hơn nữa, thấy có dao thì phải chạy chứ? Tại sao còn ở lại đó, anh ngốc à???”

Chuyện đã qua lâu như vậy, Thời Thuật vốn không có h*m m**n bày tỏ, huống hồ anh đã sớm dự cảm được cô sẽ như thế này—ngay cả khi anh thực sự thấy không có gì, thì cô chưa chắc đã nghĩ vậy.

Bởi vì bất kể là ai, đột nhiên biết được có người từng đỡ dao cho mình, tâm trạng chắc chắn sẽ không hề nhẹ nhõm.

Nhưng chuyện đã đến nước này, anh cũng chỉ có thể cố gắng nói một cách nhẹ nhàng nhất: “Không đề phòng thôi.”

Phong cách làm việc của anh là vậy, cái gì giải quyết được một lần thì tuyệt đối không đi đường vòng.

Thế nên lúc đó sau khi khống chế được tên kia, anh đã báo cảnh sát ngay. Mặc kệ cậu ta cầu xin hay đảm bảo không có lần sau ra sao, anh đều không mảy may lay động, có lẽ chính điều này đã chọc giận đối phương.

Đợi đến khi cảnh sát tới, anh đinh ninh là người đó không chạy thoát được nữa nên nới lỏng cảnh giác. Đối phương vùng ra được, bất ngờ rút từ trong túi ra một con dao, lực đạo khi bị kích động không hề nhỏ, nên mới tạo ra vết thương này.

“Nhưng mà…”

Tô Đồ nhìn hai vết sẹo năm cũ, cơ thể vốn đã mất nước cả đêm bỗng chốc lại tích tụ hơi sương một cách thần kỳ, đôi mắt ướt đẫm, thần tình hoảng loạn và hỗn loạn: “Nhưng tại sao em lại không tìm thấy anh?”

Trái tim giống như một quả khinh khí cầu sắp bị bóp nổ, mỗi câu nói của anh đều như đang tăng thêm áp lực, khiến những cảm xúc tích tụ bên trong cô trở nên phức tạp và nặng nề hơn.

Cô không chịu đựng được nữa, cô cũng có cảm giác bồn chồn và hốt hoảng vì đã bỏ lỡ thời cơ xử lý từ lâu, không còn cách nào quay lại thời điểm đó để ôm lấy anh.

Nước mắt rơi xuống, đập vào vết sẹo, cô luống cuống lau đi, lại sợ làm anh đau, lo lắng ngẩng đầu: “… Em đã tìm anh, tìm anh rất lâu.”

“Em còn nhờ người đi hỏi xem có ai bị thương nhập viện không, có ai đột ngột chuyển trường không, nhưng tại sao, tại sao lại không tìm thấy…”

Thời Thuật nắm lấy bàn tay đang bối rối của cô, đặt lên vết sẹo rồi vòng qua eo mình, anh không hề khống chế lực, muốn dùng cách này để nói với cô rằng thực sự không còn đau nữa.

Nhưng tâm trí anh cũng rối bời, xen lẫn chút phức tạp của việc đã bỏ lỡ: “Bởi vì trước đó anh đã chuyển trường rồi.”

Anh đến trường thể thao chuyên nghiệp, thủ tục đã làm xong.

Sau khi xảy ra chuyện, bên trường thể thao tưởng là quy trình chưa xong nên bị chậm trễ, bên trực thuộc lại tưởng anh đã chuyển đi thành công, cả hai bên đều không nghĩ nhiều.

Dĩ nhiên, đây là do anh cố ý dẫn dắt.

Dù sao thì bị thương nhập viện cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì, theo cách nhìn của anh, không cần thiết phải rêu rao ra ngoài, thậm chí ngay cả giải thích cũng thấy phiền phức.

Vừa hay có một khoảng trống thông tin, nên anh đã làm như vậy.

Anh cũng từng nghe nói có người dò hỏi chuyện ngày hôm đó, đoán chắc là cô, nhưng vẫn là suy nghĩ cũ: chẳng phải chuyện vẻ vang gì, biết thì được gì chứ, chỉ làm tăng thêm áp lực cho người ta thôi sao?

Vốn dĩ lá gan đã nhỏ.

Giờ mà còn khóc thành thế này, anh biết phải làm sao?

Quả đúng là mưu tính chu toàn, làm việc kín đáo.

Thu dọn hậu quả sạch sẽ như thể nó chưa từng xảy ra.

Tô Đồ cuống đến mức hai má đỏ bừng, tim đập nhanh, đầu óc rơi vào trạng thái cực kỳ mâu thuẫn: một mặt sợ làm anh đau, mặt khác lại rất muốn cắn anh thật mạnh.

Cuối cùng cả hai bên đều bất đắc dĩ, chỉ có thể vừa khóc nức nở vừa mắng lớn: “Sao lại có người giỏi nhịn như anh chứ!”

“Còn tưởng vì người khác mà lỡ mất sáu năm, căn bản là không phải! Chính là vì bản thân anh, cái gì cũng nhịn không nói, còn tự cho là đúng, suy nghĩ lung tung!”

Cô quay đầu lại, chỉ vào bộ quần áo trong tủ: “Anh có biết không, lúc đó nếu anh xuất hiện, nếu em tìm thấy anh, nói không chừng lúc đó em đã bắt đầu theo đuổi anh rồi, căn bản sẽ không có những chuyện rắc rối sau này!”

Cái gì mà bay đi bay lại, rồi trốn trong góc nhìn cô.

Cô còn chẳng biết đến sự tồn tại của anh, anh làm nhiều như thế thì có ý nghĩa gì chứ!

Thời Thuật nâng lấy mặt cô, thỉnh thoảng lại hôn một cái, anh muốn dùng cách đó để làm mờ đi tiếng nói của cô, không muốn cô kích động quá mức. Nghe vậy anh chợt sững người, tâm trí bị một ý nghĩ chưa từng có níu giữ: “… Em theo đuổi anh?”

Tô Đồ nước mắt nhạt nhòa, trông vừa hung dữ vừa thê thảm: “Không được sao?”

Thời Thuật hơi xuất thần, như thể vì bị uy h**p mà hình dung ra cảnh tượng đó, một lúc sau lại nói: “Vẫn là không nên.”

Tô Đồ trừng mắt nhìn anh, vẻ mặt cứng đờ như kiểu “Anh đang từ chối em đấy à”.

Anh lại ôm chặt lấy cô, hạ mắt thở dài: “Anh không nỡ.”

Cô ngửa cổ, nước mắt cuối cùng vẫn như vỡ đê, hoàn toàn đổ sụp: “A…”

Sau đó, giống như thẹn quá hóa giận, cô vẫn không nhịn được mà cắn anh một cái, chân tay đấm đá loạn xạ, giọng điệu sụp đổ chưa từng có: “Anh thật sự rất phiền phức đấy!”

“Tại sao lại tốt đến thế này chứ huhuhu…”

“Có biết anh như vậy chỉ khiến em thấy rất có lỗi với anh không, nợ anh nhiều thật là nhiều, không trả hết được thì phải làm sao bây giờ huhuhu…”

Vừa khóc xong một đêm.

Lại tiếp tục tiêu hao năng lượng như thế này.

Tâm trí Thời Thuật rối bời, đáy mắt anh cũng phủ một lớp sương mù. Khi ấn người vào lòng, anh cũng có chút không trụ vững, tựa vào vai cô, trầm giọng phản bác: “Không có. Không nợ gì cả.”

Chẳng phải anh đã có được tất cả rồi sao.

Người mà anh hằng mong ước bao nhiêu năm qua, chẳng phải đang ở trong lòng anh rồi sao.

Chân thực và sống động.

Có cảm xúc, có hơi ấm, lại còn yêu anh như vậy.

Anh hôn lên xương quai xanh đang phập phồng, lại ôm chặt cô hơn, xoa đầu cô không nỡ rời tay, từng tiếng một dỗ dành: “Đồ Đồ ngoan, không khóc nữa…”

“Nghe lời nào, anh đưa em đi ăn cơm có được không…”

Cô rất muốn nghe lời.

Rất muốn bù đắp cho anh thật nhiều thật nhiều sự yêu thích.

Nhưng dòng nước mắt đã vỡ đê thì không ngăn lại được, cô nép trong lòng anh khóc rất lâu, rồi lại nấc cụt đứt quãng hồi lâu, cuối cùng mới như bị rút cạn sức lực mà xìu xuống.

Cơ thể rã rời, tinh thần cũng có chút đờ đẫn.

Không biết phải làm gì, cũng không còn sức lực.

Đi kèm với đó là một sự ngoan ngoãn cực kỳ dễ sai khiến.

Mặc cho anh bế mình ra ngoài, đút nước đút cơm, ngoan ngoãn nhai rồi nuốt xuống. Cứ ăn thêm một miếng, anh sẽ hôn cô một cái như một phần thưởng, rất dịu dàng, cũng rất dễ chịu.

Thế là như để nhận được lời khen tuyệt đối, cô chậm chạp ăn hết cả một bát cơm.

Thời Thuật cũng có cảm giác thỏa mãn như đang nuôi thú cưng, nhìn người nọ giống như đang ôm củ cà rốt gặm nhấm từng chút một cho đến khi hết bữa ăn, anh không kiềm lòng được mà đưa tay xoa đầu cô vài cái. Team Cỏ nhắn: Nhớ bình luận nha

Sau đó anh mới bế cô về phòng, lại tự tay thay quần áo cho cả hai rồi cầm chìa khóa đi ra ngoài.

Tô Đồ cả người vẫn mềm nhũn, lúc bị bế ra khỏi cửa phòng mới lầm bầm một tiếng: “Đi đâu thế.”

Thời Thuật liền đặt cô xuống trước cửa phòng: “Ra ngoài đi dạo chút nhé?”

Bí bách trong nhà cả ngày rồi.

Vừa mới ăn xong, vận động một chút ngược lại sẽ giúp phục hồi thể lực tốt hơn.

Tô Đồ không muốn đi lắm, nhưng đột nhiên cô lại rất muốn nghe lời anh.

Nghe vậy, cô chẳng hề bĩu môi lấy một cái, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, bộ dạng như kiểu “bây giờ anh bảo em làm gì cũng được”, cô chủ động nắm lấy tay anh, khẽ đung đưa một cái, ra hiệu anh có thể xuất phát ngay bây giờ.

Thú thật.

Anh lại hơi không muốn ra cửa nữa rồi.

Nhưng tình hình cơ thể hiện tại của cô rõ ràng không cho phép làm chuyện gì khác. Để cô nhanh chóng hồi phục, anh chỉ có thể tạm thời kiềm chế, dắt cô đi ra ngoài.

Tối mồng một.

Gió tuyết vẫn không hề nhỏ.

Trên phố cũ thưa thớt bóng người, các cửa hàng cũng chẳng mở mấy cái.

Thời Thuật không có mục đích gì đặc biệt, anh dẫn cô đi loanh quanh một vòng, cảm nhận được tay chân trong lòng bàn tay đang dần lấy lại sức lực, không còn mềm oặt như không xương nữa, anh mới đưa cô vào một cửa hàng tiện lợi 24h.

Trong ngôi nhà ở đây không có đồ dùng sinh hoạt của anh, bao gồm cả đồ của cô cũng cần phải bổ sung thêm một ít.

Anh để cô ngồi ở khu vực ăn uống, chọn đại khái vài món đồ dùng thiết yếu, lúc quay lại định hỏi xem cô có muốn ăn gì không thì thấy cô đã đi đến trước quầy thu ngân.

Cô đang cúi đầu, nghiên cứu các loại vật phẩm tránh thai trước mặt.

Động tác anh khựng lại, rồi bước tới. Bàn tay lớn vừa đặt lên thắt lưng cô, cô đã đưa ra lựa chọn giữa hai sản phẩm trái phải, giơ hộp bên tay phải lên hỏi anh: “Có phải anh dùng loại này không?”

Thời Thuật: “…”

Tối qua cô không nhìn thấy bao bì, cũng quên không hỏi.

Nhưng nhìn một vòng, dường như cái này  là kích cỡ lớn nhất rồi.

Biểu cảm cô rất nghiêm túc, ngay cả ánh mắt nhân viên thu ngân thỉnh thoảng liếc qua cô cũng không để ý. Cảm thấy chắc là đúng rồi, cô đổi hộp bên tay trái sang loại giống hệt, đặt cạnh nhau rồi nói: “Anh còn ba ngày nghỉ nữa, mua thêm hai hộp có đủ không?”

Để đề phòng, cô lấy thêm một hộp nữa: “Hay là ba hộp đi.”

Dĩ nhiên Thời Thuật biết lý do tại sao. May mà bây giờ anh đã xác nhận được tâm ý của cô, không cần phải băn khoăn liệu cô có phải vì cảm kích hay cảm động mới làm chuyện chủ động như vậy hay không.

Thế nên anh cũng không ngăn cản, chỉ đưa giỏ hàng qua, phụ họa một tiếng: “Ừm.”

Ra khỏi cửa hàng tiện lợi.

Chưa đầy vài phút đã đi đến đầu hẻm.

Đêm tối mịt mù, đèn đường mờ ảo.

Gió tuyết có xu hướng mạnh lên, không thích hợp để ở ngoài lâu.

Bỗng nhiên Tô Đồ kéo anh lại, ánh mắt nhìn quanh quất xung quanh một lượt, như đang hồi tưởng hay cảm nhận điều gì đó, cô vòng ra trước mặt, ngẩng đầu gọi anh: “Thời Thuật.”

“……….”

Mí mắt Thời Thuật giật nảy một cái, nhìn đôi mắt vẫn còn sưng đỏ của cô, anh có chút dự cảm chẳng lành, sợ cô lại bắt đầu xác nhận xem anh đã bị thương ở vị trí nào.

Nhưng Tô Đồ chỉ sụt sịt mũi, thoát khỏi dòng suy nghĩ, như đã xác nhận được điều gì đó, cô nhìn anh một cách nghiêm túc và nói: “Em nghĩ kỹ rồi.”

“Em sẽ theo đuổi anh.”

Thời Thuật sững sờ: “…”

Giống như cô đã nghiền ngẫm vấn đề này suốt cả buổi tối, đột nhiên đưa ra những lập luận đâu ra đấy: “Bởi vì thực ra đêm hôm đó, em đã có chút thích anh rồi.”

“Rất tò mò anh trông như thế nào, rất muốn làm quen với anh, và vẫn luôn giữ lại chiếc áo của anh.”

“Hơn nữa em lại không có khả năng kiềm chế gì cả, rất không chịu được sự cám dỗ, kiên nhẫn cũng không tốt lắm. Nếu quen biết anh, chắc chẳng bao lâu sau em sẽ không nhịn được mà tỏ tình đâu.”

Cô cũng rất biện chứng: “Nếu theo đuổi mãi mà vẫn không được thì có lẽ sẽ bỏ cuộc, nhưng chắc chắn là em sẽ theo đuổi!”

Thời Thuật lúc này mới nghe ra.

Đây chính là lời tỏ tình.

Về mặt này, quả thực cô luôn không hề né tránh. Thời gian qua, số lần và câu từ cô tỏ tình với anh còn nhiều hơn nhiều so với anh dành cho cô.

Thế nên anh đồng ý lời cô nói, nhưng: “Trước đó, em có muốn giải thích một chút không.”

Tô Đồ chớp mắt: “Cái gì cơ?”

Thời Thuật nhướng mày, vẻ mặt đầy vẻ chất vấn: “Nếu người đêm hôm đó không phải là anh thì sao?”

“……….”

Anh đâu có phải không nhìn thấy động tác bản năng muốn đóng tủ quần áo lúc chiều tối của cô, rõ ràng là dù chiếc áo đó không phải của anh, cô cũng không nỡ vứt.

Huống chi cô đã giấu chiếc áo đó suốt bao nhiêu năm qua cũng là sự thật hiển nhiên.

Nói cách khác, nếu người đêm hôm đó không phải anh.

Cô vẫn sẽ tiếp tục giấu chiếc áo đó, giấu nỗi rung động đó vào trong lòng.

Tô Đồ nghe mà ngẩn người, hồi lâu mới nhận ra: “Anh là… đang tự ghen với chính mình sao?”

Thời Thuật cũng không phủ nhận: “Không nên ghen à?”

Nói cách khác.

Nếu chiếc áo đó không phải của anh, giờ anh yêu cầu cô xử lý chiếc áo đó đi, cô có làm không?

Tô Đồ thuận theo mạch suy nghĩ đó, và đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự chết người của một câu hỏi mang tính lựa chọn: “…”

Nếu cô sẵn sàng vứt đi, điều đó chứng tỏ nỗi rung động thời thiếu nữ đó đối với cô thực ra chẳng là gì cả.

Nếu cô không sẵn lòng, điều đó lại có nghĩa là cô từng có ý định giấu một người đàn ông khác trong lòng sau lưng anh.

Nhưng cả hai người đó đều là anh mà.

Trước khi đặt mình vào hoàn cảnh đó, có lẽ cô còn có thể đưa ra quyết định, còn bây giờ suy nghĩ của cô đều là không nỡ.

Cô khựng lại hồi lâu cũng không nghĩ ra cách nào phản bác.

Cuối cùng, giống như đã làm ra chuyện ba lòng hai dạ thật vậy, cô mang theo vẻ mặt biết lỗi, nịnh nọt kéo vạt áo anh, nói giọng lí nhí: “Vậy anh, muốn thế nào?”

Thời Thuật rũ mắt nhìn chóp mũi đỏ bừng vì lạnh của cô và cái động tác nhỏ mong được khoan hồng này. Trong một tiếng kêu thảng thốt không kịp đề phòng, anh ôm ngang eo bế thốc cô lên.

Áp trán mình vào trán cô, anh khẽ nhếch môi đầy ẩn ý: “Về nhà rồi nói.”

Người trong lòng luống cuống, ánh mắt vô tội.

Túi nilon trong tay sột soạt theo gió.

Con đường này, anh đã lặng lẽ đi theo sau lưng cô rất nhiều lần.

Còn bây giờ, cuối cùng anh đã có thể bế cô như thế này, tùy ý bước vào cánh cửa đó.

———————–

Lời tác giả: Kết thúc rồi nhé, những chuyện dọn nhà chung sống thường ngày sẽ được viết ở phần ngoại truyện, còn vài nút thắt nhỏ lẻ cũng sẽ được giải quyết nốt.

Ngoài ra nếu mọi người muốn xem ngoại truyện về nội dung gì thì có thể để lại bình luận, có cảm hứng thì mình sẽ cố gắng viết nha~

Trước Tiếp