Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 80: Có thể sao?
Biên tập: @cohoala
–
Trong nhà tổng cộng có hai phòng.
Phòng của Tô Đồ nằm ở phía trong, ánh sáng tương đối kém hơn.
Nhưng đúng như Thời Thuật nói, cô thực sự không thích ánh sáng cho lắm.
Trong môi trường hơi tối tăm một chút, dù là thả lỏng người thẫn thờ, hay nằm hay ngồi, khi làm những việc thư giãn, vui vẻ hay thầm kín, cô đều có cảm giác mọi thứ trong không gian này hoàn toàn thuộc về riêng mình, tựa như có một lớp kính lọc tông màu ấm áp bao phủ.
Rèm cửa trong phòng cũng đã có tuổi rồi, là một tấm vải cotton mỏng manh.
Cơ bản nó chỉ dùng để che chắn tầm nhìn, chứ chẳng ngăn được bao nhiêu ánh sáng ban ngày.
Mặc dù đêm nay bóng tối bao trùm, lúc mới vào phòng sẽ thấy hơi đen, nhưng sau khi thích nghi một chút, tầm nhìn kiểu như đang nấp trong bóng tối rình mò này lại thích hợp.
Có thể nhìn lờ mờ được đường nét của sự vật, mà bản thân lại không cần phải phơi bày rõ ràng.
Lúc khám phá lẫn nhau còn mang theo một sự hưng phấn kín đáo mà k*ch th*ch.
So với bên ngoài, phòng của Tô Đồ luôn có chút bừa bộn.
Đồ đạc của cô rất nhiều, có những thứ đã cất giữ từ nhỏ đến lớn, còn có không ít những phế thải xinh đẹp chỉ đơn giản là dùng để trang trí, tất cả đều chất đống bên cạnh chiếc ghế sofa lười ở góc tường.
Cách bày trí trong giá sách cũng rất chật chội, đa phần là những cuốn sách vừa mua về đã bị bỏ xó, có văn học, mỹ thuật, nhiếp ảnh, xen kẽ ở giữa là vài mô hình thủ công tự lắp ráp.
Đầy ắp, không thể nhét thêm dù chỉ một món đồ.
Chỉ có mặt bàn là còn coi như gọn gàng.
Vì sau khi nghỉ học, không cần phải chất đống sách vở nữa, chỉ thỉnh thoảng khi quay về, cô mới đặt máy tính và chuột lên đó trong chốc lát.
Cạnh bàn viết, vị trí sát tường là một chiếc giường đôi 1.5m.
Trước đây cô thấy nó khá lớn, thỉnh thoảng không muốn ngủ hoặc không muốn dậy, cô nằm trên đó lăn qua lộn lại, từ nằm ngang thành nằm chéo đều hoàn toàn không vấn đề gì.
Nhưng ngay khi anh áp sát thân hình xuống, giam cầm cô trong vòng tay rắn chắc, dùng làn môi mỏng và lòng bàn tay nóng bỏng để cuồng nhiệt đòi hỏi.
Cô lại cảm thấy cả chiếc giường, căn phòng, thậm chí là không khí, đột nhiên trở nên cực kỳ nhỏ hẹp, bức bối và chật chội.
Chiếc áo khoác đã sớm rơi vãi ở cửa, áo len mặc bên trong bị vứt ở cuối giường, trên người cô chỉ còn lại một chiếc áo giữ nhiệt mỏng manh, loại cổ V ôm sát màu da, những chỗ bị đường cong căng ra còn có thể nhìn thấu được.
Khi nằm trên giường, nửa đường nét phía trên cổ áo căng đầy vô cùng, phập phồng dồn dập theo nhịp thở, giống như hai quả đào mật mọng nước đang mời gọi người ta nếm thử.
Thời Thuật cũng không vội cởi, lòng bàn tay anh áp vào tấm lưng mịn màng rồi trượt dần lên trên, sau đó móc khóa được mở ra, dây áo bên phải cùng với một nửa mảnh vải lệch vị trí.
Ràng buộc được loại bỏ, sự phập phồng càng trở nên rõ hơn.
Hàng mi dài của anh rủ xuống, lớp sương mù nơi đáy mắt càng lúc càng đậm đặc.
Cuối cùng anh vùi đầu xuống như bị mê hoặc.
Chóp mũi anh lún sâu vào làn da cao vút, đầu lưỡi chậm rãi khều móc, l**m láp, cảm nhận được có thứ gì đó dưới sự trêu chọc của anh đột nhiên đứng thẳng dậy từ khoang miệng.
Thế là đầu răng anh cắn nhẹ, lại mân mê như chơi đùa một hồi, sau khi xác định là yêu thích không buông tay anh mới nặng nề m*t một cái.
“Ưm…”
Eo Tô Đồ cong lên, nhịp tim loạn thành một mảnh, ngón tay cô siết chặt tóc anh, hơi nước đã sớm làm mờ tầm mắt, nhưng cánh môi cô lại mím chặt.
Giống như đang chịu đựng một loại cực hình nào đó, vẻ mặt hoảng loạn mà bi thương, cả người càng căng cứng đến mức gần như run rẩy.
Anh lại không vì thế mà kiềm chế, ngược lại càng thêm ung dung tự tại, trong lúc chiếm đoạt mỹ vị còn có thể bất động thanh sắc mà bóc tách từng lớp.
Từng lớp từng lớp xé mở bao bì, chuyên chú thưởng thức món quà chỉ thuộc về riêng mình.
Bây giờ anh làm những việc này đã rất thuần thục, nhưng vẫn sẽ vì sự cuốn hút của vẻ đẹp này mà sững sờ.
Hơi thở hơi nghẹn lại, anh đưa tay cởi áo ngực, đổ ập cả thân mình xuống.
Một vùng nhiệt độ lớn giao nhau, nhưng lại là sự mềm mại và rắn chắc, hai loại chất cảm tương phản cực lớn.
Cả hai không hẹn mà cùng cứng đờ người.
Không quen với cảm giác tiếp xúc tr*n tr** như vậy, mà lại tốt đẹp ngoài dự đoán.
Có một khoảnh khắc, Thời Thuật gần như quên mất tiếp theo nên làm gì, cho đến khi sự xấu hổ của Tô Đồ bùng phát trước một bước, cô đỏ bừng mặt đá anh: “… Còn làm nữa không hả!”
Dĩ nhiên là có.
Yết hầu anh chuyển động khô khốc, lòng bàn tay anh áp sát vào đùi cô, anh trừng phạt bằng cách nhéo một cái.
Vừa cúi đầu định tiếp tục, cô r*n r* một tiếng, đột nhiên cô lại bắt đầu căng thẳng, ngón tay loạn xạ kéo tóc anh, đẩy mặt anh ra: “Đợi, đợi một chút!”
Da đầu Thời Thuật căng ra.
Đôi mắt mỏng trắng nhướng lên, sắc u ám nơi đáy mắt đậm đặc, lộ ra sự hung dữ không thèm che giấu.
Tô Đồ nhất thời có chút sợ hãi.
Chỉ nhìn bộ dạng này thôi là đã biết lát nữa mình phải chịu không ít khổ cực rồi, cô nghẹn cổ, hoảng hốt tuyên bố: “Anh… anh phải làm cho em thoải mái!”
Đuôi mắt Thời Thuật hơi nhướng lên.
Anh không chắc câu nói này cụ thể ám chỉ điều gì.
Tô Đồ nhận ra điều bất ổn, căng thẳng nuốt nước bọt, lại rụt rè bổ sung: “Ý em là, nếu em thấy khó chịu, thấy đau, anh phải dừng lại ngay lập tức!”
Thời Thuật: “…”
Anh không biết rốt cuộc mình trong lòng cô là hạng người gì, chỉ cảm thấy cần thiết phải đính chính lại nhận thức: “Có phải em có yêu cầu hơi quá cao đối với anh không?”
Cao sao?
Cô ngẫm nghĩ một chút, cho rằng yêu cầu của mình không hề quá đáng, nhưng nếu anh thấy khó khăn quá, cô cũng không phải không thể hạ thấp yêu cầu: “Vậy thì anh… phải nhẹ một chút.”
Cô ngửa cổ, bộ dạng như kiểu “nếu ngay cả chuyện này mà anh cũng không làm được, em sẽ rất thất vọng về anh đấy”, nhưng ngón tay đang nắm lấy anh lại âm thầm nới lỏng, chuyển sang ôm lấy cổ anh như để lấy lòng, đùi khẽ cọ xát vào hông anh.
Ngôn ngữ cơ thể hoàn toàn trái ngược: Nếu anh mà hung dữ quá là em sẽ khóc thật đấy huhuhu…
Vừa mềm mỏng vừa cứng rắn.
Cô hoàn toàn không nhận ra rằng đây là hành động tự châm lửa đốt mình gấp đôi.
Anh đột ngột cắn vào cằm cô, lòng bàn tay siết lại, lực nặng thêm đôi chút, trong lúc phát tiết sự hung hăng nghiền ép, anh còn có thể cảm nhận được nhịp tim rộn rã truyền đến trực tiếp từ bên dưới lớp da này.
Rất rõ ràng.
Cũng không thể đảm bảo được.
Đừng nói là lát nữa, ngay lúc này anh đã phải kìm nén đủ khó khắn rồi, buông tay định tiến xuống dưới, bỗng nhiên anh lại nhớ ra chuyện gì đó.
Thần trí anh khựng lại, chân mày nhíu chặt, sắc mặt trầm uất đi tìm điện thoại.
Màn hình sáng lên.
Tô Đồ giật nảy mình, cô vội vàng ôm lấy cổ anh, kéo người xuống.
Lồng ngực bị ép qua sự mềm mại, ép đến biến dạng.
Nhịp tim áp sát nhau chưa từng có.
Cả người cô nóng như quả cà tím, lúc này lại không màng đến xấu hổ, mở miệng định bảo anh tắt đèn đi, nếu muốn chụp ảnh thì càng không được!
Nhưng liếc mắt qua lại thấy anh chỉ là mở ứng dụng giao hàng, nhắm chuẩn một món đồ, chọn hai hộp, lúc đặt hàng còn kéo tiền tip lên mức tối đa rồi mới nhấn thanh toán.
Cô ngẩn người: “… Anh không mang theo sao?”
Nghĩ đến gì đó, cô lập tức có chút không hài lòng: “Chẳng phải em đã tặng anh một hộp rồi sao?”
Đã viết trắng trợn đến thế rồi.
Cô cứ ngỡ anh sẽ luôn mang theo bên mình, vừa về là vội vàng lấy đồ đến tìm cô để thực hiện lời hứa, giờ thì rõ ràng không phải như cô nghĩ!
Thời Thuật tắt màn hình điện thoại vứt sang một bên, anh quay đầu lại thấy cô đang nhìn mình chằm chằm, bộ dạng dỗi hờn như kiểu nếu không nói rõ ràng thì đừng hòng làm tiếp.
Đột nhiên anh cũng thấy nghẹn thở, anh bóp cằm cô hỏi vặn lại: “Em có biết thứ này có kích cỡ không?”
Tô Đồ khựng lại, lờ mờ nhận ra điều gì: “Hình như… có biết.”
Thời Thuật lại hỏi: “Em mua loại gì?”
Tô Đồ cứng họng: “Không, không chú ý.”
Cô đợi đồng hồ đặt làm riêng giao tới, thấy bên dưới còn dư một chút không gian, vừa hay có thể đựng thêm cái gì đó, mới nảy ra ý định đi đến cửa hàng tiện lợi dưới lầu.
Dù sao cũng là lần đầu tiên mua, trong tiệm người lại đông, dĩ nhiên là cô tiện tay lấy đại một cái rồi vội vàng thanh toán thôi, làm gì có thời gian mà chú ý đến loại chi tiết đó chứ!
Chi tiết?
Cái chi tiết cô không chú ý, cả đội ngược lại đều chú ý tới rồi.
Nhớ lại cơn giận vô duyên vô cớ ngày hôm đó, cùng với bộ dạng cô vừa rồi còn định đổ lỗi cho việc anh không nghiêm túc mở quà, thậm chí là căn bản không để tâm đến chuyện này.
Đôi mắt đen sâu thẳm thoáng chốc lướt qua một tầng u ám.
Tô Đồ trong lòng chột dạ, cô tưởng rằng kích cỡ mình mua đã chạm vào lòng tự tôn đàn ông của anh, ánh mắt né tránh, cô vô thức vặn vẹo eo, tủi thân nhượng bộ: “… Thực sự không chú ý mà, em đâu có cố ý.”
Ở vị trí tương ứng.
Cơ bắp Thời Thuật căng phồng, liên tục sung huyết.
Niềm tin vừa được buông lỏng lại buộc phải tạm dừng.
Nhận ra còn phải nhẫn nhịn thêm một hồi lâu nữa, sắc mặt anh căng thẳng, huyệt thái dương giật giật, nhưng cũng chỉ có thể gượng ép kìm nén, bàn tay từ trên xuống dưới, cắn mạnh vào môi cô một cách trả đũa, cạy mở kẽ răng.
Lắng nghe tiếng thút thít tan chảy trong môi răng, chậm rãi nhào nặn.
Đồng thời đắm chìm trong hai loại ẩm ướt và nhầy nhụa tương tự nhau.
Anh học hỏi rất nhanh, trải qua một lần là có thể nắm bắt thuần thục.
Cô thì vẫn mãi không thể chịu đựng nổi.
Vòng eo bị k*ch th*ch nên cong lên, không biết là đang châm lửa hay là đang vùng vẫy loạn xạ, khóc lóc nấc ra từng chữ: “Thời Thuật đừng——”
“Đừng mà Thời Thuật…”
“Thật sự không muốn nữa đâu huhuhu…”
Giọng nói lại rất mơ hồ, bị chặn đứng giữa môi răng không thoát ra được, lộn xộn thành một mảnh, rồi chuyển thành tiếng th* d*c lúc nhanh lúc chậm.
Nụ hoa cũng vậy, trong sự k*ch th*ch liên tục bị hành hạ đến mức không ngừng mấp máy, khép mở.
Anh không dừng động tác, ngược lại càng thêm quá đáng.
Cho đến khi cơn cuồng phong đi qua, lòng bàn tay bị nước thấm đẫm, cô giống như bị rút cạn sức lực, thẫn thờ nằm nhũn ra, anh mới hạ mắt, thuận tay đem làn nước trong vắt bôi dọc theo vòng eo.
Sau đó làn môi mỏng hạ xuống, tì vào cổ, xương quai xanh, lan tỏa dịu dàng trên những đường cong mềm mại phập phồng.
Từng chút một, loại bỏ đi sự nhầy nhụa trên da thịt.
Lại ấn vào gốc đùi, tiến thêm một bước khám phá.
Ánh mắt Tô Đồ đờ đẫn, ngón tay cô túm chặt ga giường, cơ thể vừa mềm xuống bỗng chốc lại căng lên, đôi chân gác trên bờ vai rộng thẳng, theo sự trêu chọc và m*t mát của đầu lưỡi, từng nhịp một kẹp chặt lấy đầu anh.
Khóe mắt tóc mai đầy vệt nước mắt, thút thít, thỉnh thoảng lại nấc lên một cái.
Rất xấu hổ.
Biết phản kháng vô dụng, cũng có thể cảm nhận được theo thời gian trôi qua, hơi thở của anh đang từng chút một trở nên nặng nề, dồn nén, nóng bỏng, khi áp lên da thịt có cảm giác đau rát gần như thiêu đốt.
Đôi mắt nửa khép lại rất lạnh, hàng mi dài ướt sũng, giống như phủ sương tuyết, khi rung động luôn có một cảm giác gian nan và nhẫn nhịn khó tả.
Đêm Giao thừa shipper khan hiếm, dù đã kéo tiền tip lên mức tối đa, vẫn phải mất gần một tiếng đồng hồ, chiếc điện thoại bên gối mới cuối cùng rung lên.
Chăn lật ra rồi lại đắp vào.
Thời Thuật để trần thân trên đi ra ngoài.
Sau khi trải qua giày vò, trên người bỗng nhiên mất đi sự áp lực, cô cảm thoải mái đồng thời còn có chút trống rỗng kỳ quái, đồng tử Tô Đồ giãn rã, nhìn về phía bóng người biến mất.
Nghe thấy tiếng then cửa vừa vang lên, chỉ vài giây sau, cánh cửa sắt bắt đầu rung chuyển.
Tổng cộng ba lớp cửa, mở rồi lại đóng.
Trước sau cũng chưa đầy nửa phút.
Tô Đồ chớp chớp mắt, thấy người nọ xách túi giấy đi vào, trong lúc chìm vào suy nghĩ, lại muộn màng nhận ra sự thẹn thùng, thân hình trong chăn co rụt lại, ngón tay run rẩy kéo cao mép chăn, ánh mắt thẹn thùng âm thầm nhìn đi hướng khác.
Tiếng động bên tai lại rất rõ ràng.
Túi giấy bị xé mở, tiếp theo là màng nhựa, hộp giấy.
Cuối cùng vải quần rơi xuống đất.
Tấm chăn lại bị lật lên một lần nữa.
Thân hình cao lớn xông vào, tr*n tr** không chút che đậy, quỳ gối trước đôi chân đang tách mở.
Nửa phút gió tuyết không hề làm xoay chuyển thân nhiệt.
Sự vật nóng bỏng mất đi sự che chắn, cách một khoảng cách đã thực sự thiêu đốt cô một cái.
Anh xé mở bao bì, một tay chống xuống, đang cúi đầu đeo vào, cô liền co gối, vặn vẹo thân mình muốn nhích lên trên một chút, ánh mắt vô tình lướt qua, quét sơ qua đường nét, đồng tử đột nhiên phóng đại!
Theo phản xạ có điều kiện, cô lộn một vòng, cả lăn cả bò định trốn vào góc tường.
Cổ chân cô lại bị tóm lấy, bị kéo ngược về đường cũ.
Va vào cơ đùi cứng rắn.
Cô buộc phải quay đầu lại, hoảng hốt chống cánh tay, mặt đầy kinh ngạc lùi về phía sau, cánh môi lập cập: “Thời, Thời Thời Thuật…”
“Em hơi mệt rồi! Hay là chúng ta để, lần sau làm tiếp nhé!”
Thực sự là mệt rồi, cô bị giày vò gần hai tiếng đồng hồ.
Thực sự đã hơi kiệt sức!
Cô thành tâm thành ý thương lượng, anh lại như bị chọc cười, phát ra một tiếng “Xì——” ngắn ngủi.
Anh cúi người giữ chặt đôi bàn tay đang cử động loạn xạ, cùng khóa chặt trên đỉnh đầu, chóp mũi anh chạm vào chóp mũi cô, giọng nói khàn đến cực điểm, hơi nóng phả bên làn môi: “Có khả năng không?”
Tình trạng c*ng tr**ng kéo dài gần như sắp hủy hoại lý trí của anh.
Lúc này mà bảo anh dừng lại.
Có khả năng không?
Giống như cảm nhận được sự kiên quyết của anh, đột nhiên Tô Đồ rùng mình một cái, đôi chân cô đạp loạn xạ, vẫn không cam lòng: “Được mà!”
Trên mặt cô cũng tỏ vẻ nghiêm túc, cô muốn dùng cái này để kiềm chế anh, nhưng giọng nói run rẩy vẫn không giấu được sự hoảng hốt: “Để, để lần sau, để ngày mai em nghỉ ngơi khỏe đã ưm——”
Thời Thuật trực tiếp ngậm lấy bờ môi cô, anh dùng cách đơn giản thô bạo nhất để cắt đứt mơ mộng của cô.
Đồng thời anh buông lỏng hai tay, mặc kệ cô đẩy hay nắm, không ngừng vùng vẫy loạn xạ, cho đến khi sức lực biến mất hoàn toàn, cơ thể bị động thả lỏng, ngay cả hơi thở cũng yếu ớt gian nan.
Gần hai tiếng đồng hồ trôi qua.
Cô đã sớm mềm nhũn, kiệt sức, ướt át đến mức không ra thể thống gì.
Thấy người nọ không còn cử động loạn nữa, sức bền của anh cũng đã chạm đến điểm giới hạn.
Anh nâng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vệt nước mắt của cô, hôn trấn an một cái, rồi trầm giọng th* d*c, chìm sâu vào đó.
“Ưm——”
Tô Đồ ngửa cổ, đồng tử giãn hết cỡ, cánh môi cô mím chặt.
Nhưng vẫn không thể chống đỡ nổi sự xâm chiếm dài đằng đẵng mà khủng khiếp.
Thần kinh giống như bị đứt đoạn, đáy mắt tràn ngập sự kinh hãi, nước mắt cô bỗng chốc đong đầy hốc mắt, cùng với hơi thở nghẹn đến tận cùng tràn ra, là tiếng khóc hoàn toàn sụp đổ: “Không… không được mà—— Thời Thuật không được…”
“Không làm ưm… không làm nữa có được không…”
Nhưng cánh tay mềm nhũn lại không ngừng cọ xát, chuỗi hạt và sợi dây mảnh trên cổ tay lăn từ sau gáy đến bờ vai, những đầu ngón tay mềm yếu khó nhịn cào ra từng vệt đỏ, đôi mắt đỏ hoe, cánh mũi mấp máy, làn môi đỏ run rẩy…
Tất cả mọi thứ, đều giống như đang gào thét theo hướng ngược lại, muốn anh hãy hung hăng hơn nữa.
Đáy mắt anh mờ đục hơi sương, vầng trán bị bao phủ bởi hơi thở dịu dàng thấm đẫm mồ hôi, gân xanh nổi lên, ngay cả việc kiểm soát lực cũng cực kỳ gian nan, anh chỉ có thể tự mình ổn định hơi thở, lại ôm chặt cô thêm một chút, hôn lên những vệt nước mắt gọi cô là Đồ Đồ, dỗ dành cô thả lỏng.
Thả lỏng là sẽ không sao nữa.
Cô vẫn khóc, nhưng lại dường như chỉ có thể dựa dẫm vào anh, cô run rẩy ôm đáp lại anh, vùi mặt vào vai anh, tủi thân mà nói: “Nhưng mà em khó ưm, khó chịu lắm…”
“Thực sự rất ưm… rất căng huhuhu…”
Thế là anh không ngừng hôn cô, dỗ dành cô.
Nụ hôn nóng bỏng rơi trên gò má, rồi lại đến bên tai, giọng nói trầm thấp mang theo sự nhẫn nại vô hạn, róc rách len lỏi vào màng nhĩ: “Không sao đâu, Đồ Đồ ngoan lắm…”
“Nhịn thêm chút nữa, rất nhanh sẽ xong thôi…”
Dường như anh rất biết cách dỗ dành cô, dịu dàng một chút, khen ngợi vài câu, vì để đạt được kỳ vọng đó mà cô sẽ nỗ lực nhẫn nhịn.
Mặc dù nước mắt vẫn không ngừng rơi, nhưng thút thít nức nở cô cũng phải chứng minh mình thực sự rất ngoan.
Thế là sự dịu dàng như vậy, cùng với tiếng kẽo kẹt rung lắc của chân giường, trong màn đêm thâm thẳm, trong căn phòng tối tăm, tiếp tục lặp đi lặp lại.
Hết lần này đến lần khác.