Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 79

Trước Tiếp

CHƯƠNG 79: Thuộc về em.

Biên tập: @cohoala

Chìa khóa rút ra.

Cánh cửa đột nhiên bị gió thổi mở tung.

Cơ thể Tô Đồ đông cứng, sắc mặt cứng đờ, nhưng giống như chẳng còn màng đến điều gì khác, cô tha thiết cần xác nhận một điều gì đó, loạng choạng bước vào trong.

Ánh trăng đêm đông thưa thớt, gần như bằng không. Trong thời tiết sương tuyết dày đặc, tầm nhìn cũng rất thấp.

Nhưng cô đã sống ở đây 19 năm, chỉ cần lướt qua một cái đã biết tất cả cách bày trí trong sân đều không khác xưa là mấy.

Đối diện cổng sắt là một mảnh vườn nhỏ, ngoại thường trồng những loại rau khác nhau tùy theo mùa. Ngăn cách bởi một hàng rào là những thùng xốp cô học đòi trồng đủ loại hoa cỏ.

Nó bị chết khá nhiều. Cuối cùng ngoại không nhìn nổi, vừa lẩm bẩm mắng trồng mấy thứ này có ích gì, mặt khác lại khẩu xà tâm phật ra tay cứu vãn chúng sống lại.

Nhưng đến mùa đông, hoa lá vẫn không tránh khỏi héo tàn hàng loạt, chỉ còn lại một hàng cành khô thưa thớt, trông thật xơ xác và thê lương.

Giống hệt như bây giờ.

Phía bên kia sân là một gian kho thấp bé, cửa cũng làm bằng tôn. Tô Đồ lật chùm chìa khóa trên tay, tìm chiếc tương ứng vào ổ.

Cửa kho “loảng xoảng” mở ra, bóng đèn dây tóc được bật lên, soi sáng đống đồ cắm trại xếp ở góc, một chiếc xe đạp cũ, một chiếc xe điện màu đỏ, và một hàng giỏ tre bằng giấy bìa xếp cao để đựng đồ. Bên trong chứa đầy những báu vật mà ngoại không nỡ vứt đi, ở cửa thì dựng đủ loại dụng cụ hỗ trợ trồng trọt và tưới nước.

Không thiếu thứ gì, tất cả đều còn đó.

Cửa chính của căn nhà là loại hai cánh, chìa khóa đi kèm cũng là chiếc lớn nhất. Khi cửa mở ra, nó phát ra âm thanh “két két”.

Trong nhà vốn cũng treo bóng đèn dây tóc trong suốt, cả sợi dây điện bám đầy bụi bẩn đen kịt lâu năm, dính dính, lốm đốm xác ruồi muỗi.

Sau này cô đã thuê thợ sơn lại trần nhà, thay bằng đèn ốp trần hiện tại, ánh sáng tỏa ra màu trắng, có thể soi sáng căn phòng rất rực rỡ.

Phòng khách không có nhiều đồ đạc, sofa, bàn trà, bàn ghế ăn. Vì đều làm bằng gỗ nên đã lâu năm rồi, ngồi hay nằm đều không thoải mái. Cô từng đề nghị thay mới nhưng bị ngoại mắng cho một trận, bảo đồ đạc không bẩn không hỏng, bảo cô chỉ giỏi phí tiền, cuối cùng cô đành ủ rủ bỏ cuộc.

Phía đông là hai phòng ngủ. Phòng của ngoại nằm phía ngoài, cửa phòng quanh năm mở rộng, ban đêm ngủ cũng chỉ khép hờ.

Bên trong là một chiếc giường gỗ kiểu Trung Hoa màu đỏ sẫm, hoa văn chạm khắc trên đầu giường rất phức tạp, cực kỳ dễ bám bụi, nhưng ngoại thà tốn công thường xuyên lau chùi chứ nhất quyết không nỡ thay.

Cạnh tường đầu giường là một chiếc bàn gỗ, trên đó đặt cốc nước, kính lão, thuốc huyết áp của ngoại. Trong ngăn kéo có kim chỉ, chìa khóa, đèn pin…

Tô Đồ đã gần hai năm không đến đây, nhưng mọi thứ trong nhà vẫn giữ nguyên dáng vẻ trong ký ức, thậm chí đến một hạt bụi cũng không vương.

Cô quay người lại từ cửa phòng ngoại, ngơ ngác nhìn người luôn đi theo sau mình. Cho đến tận bây giờ, đầu óc cô vẫn còn mụ mị: “… Chuyện này là sao?”

Nơi này rõ ràng đã bị bán đi rồi.

Ban đầu cô không biết người mua là ai, nhưng sau này bị Trình Hoài đe dọa, biết anh ta đã điều tra về căn nhà, cô nghiễm nhiên cho rằng đó là anh ta.

Nhưng giờ nghĩ kỹ lại, lúc đó anh ta chỉ nói là sẽ giúp cô nghĩ cách, giới thiệu dự án của Quán Thịnh cho cô để cô nhanh chóng gom tiền mua lại nhà.

Từ đầu đến cuối, anh ta chưa từng nói mình là người mua nhà.

Suy nghĩ ngược lại, nếu căn nhà này do anh ta mua, anh ta hoàn toàn có thể dùng nó để uy h**p cô, đe dọa sẽ phá hủy đồ đạc bên trong hoặc phá dỡ xây lại, hiệu quả làm vậy rõ ràng sẽ lớn hơn nhiều.

Nhưng anh ta chỉ tập trung vào việc “kiếm tiền”.

Vậy nên, tất cả chuyện này thực ra là do cô tự biên tự diễn?

Người mua nhà không phải anh ta, bên trong lại được giữ gìn hoàn hảo thế này, thậm chí ngay cả ổ khóa cũng không thay…

Lồng ngực cô phập phồng, đáy mắt không kìm được mà ngân ngấn nước, giọng nói cũng run rẩy không kiềm chế nổi: “Căn nhà này, là anh mua sao?”

Giống như bị bịt mắt đứng trong bóng tối bấy lâu, đã sớm chấp nhận số phận không thoát ra được, bỗng nhiên mặt trống dày đặc bị đánh vỡ, ánh sáng rực rỡ xuyên thấu vào khiến thị giác cô không kịp thích nghi. Cô đột nhiên nghiêng đầu, thân hình cũng vô lực lảo đảo.

Thời Thuật đỡ lấy eo cô, thuận thế kéo cô vào lòng, hôn lên trán trấn an cô: “Ừm.”

Có điểm tựa, Tô Đồ mới phát hiện cả người mình đều mềm nhũn, dựa vào người anh, nhưng ánh mắt vẫn rất cố chấp: “Khi nào vậy anh?”

Thời Thuật hạ mắt: “Tháng Năm năm trước.”

“………..”

Chẳng phải đó là tháng thứ hai sau khi ngoại vừa mất, lúc cậu cô đang lo liệu bán nhà sao?

Nghĩa là anh đã mua trực tiếp căn nhà này từ tay cậu cô. Nhưng: “Tại sao chứ?”

Cô không hiểu: “Tại sao anh lại mua? Không đúng… là tại sao anh biết để mà mua?”

Nếu nói anh là vì thích cô, biết hoàn cảnh của cô nên ra tay mua lại thì cũng không có gì lạ. Nhưng khi đó hai người còn chưa quen biết, vậy anh đã biết căn nhà này đang được rao bán bằng cách nào?

Việc giải thích cần thời gian.

Thời Thuật bế thốc cô lên, quay lại phòng khách ngồi xuống sofa. Anh xoa xoa mái tóc cô, suy nghĩ một lát: “Trước đây em hay đăng bài lên vòng bạn bè.”

Tô Đồ không hiểu: “?”

Bây giờ cô cũng đăng bài, nhưng sẽ không bao giờ đem chuyện thế này dán lên cho cả thế giới biết.

Tuy nhiên, chính cô có lẽ cũng không nhận ra.

Quy luật đăng bài của cô trước đây rất rõ ràng.

Thời Thuật có thể tóm tắt lại được: “Cứ cách một tuần, nhiều nhất là hai tuần, em sẽ đăng gì đó về nơi này.”

Có khi là tình hình hoa nở, có khi là bát canh cá trên bàn, có khi là đang nựng chó trước cửa.

Không có ý nghĩa gì quá lớn, chỉ liên quan đến tâm trạng lúc đó, nhưng có thể thấy từ những bức ảnh rằng mỗi khi quay về đây, cô đều rất thư giãn.

Điều này có nghĩa là, tối đa hai tuần, cô nhất định sẽ về đây một chuyến.

Thậm chí trước khi xảy ra chuyện, cô đi công tác một thời gian, trước sau hơn một tháng không về, trong vòng bạn bè cũng sẽ có vài câu buồn bực: Không biết hoa mới trồng còn sống không, thèm uống canh cá quá, bỗng nhiên thấy nhớ cảm giác bị mắng…

Nhưng sau đó, suốt gần hai tháng trời, trên vòng bạn bè cô không có gì cả: “Lúc đó anh có dự cảm không lành, không biết là em gặp chuyện khi đi công tác hay là gia đình có chuyện.”

“Vừa lúc đó anh thi đấu về nên đã qua đây xem thử, nghe nói bà cụ trong nhà này đã mất, con trai đang lo liệu bán nhà.”

Tô Đồ thẫn thờ: “Thế là anh mua luôn?”

Thời Thuật gật đầu: “Ừm.”

Cô nhíu mày: “Chưa biết tình hình thế nào mà anh đã mua sao?”

Anh liền hôn cô: “Anh không nghĩ nhiều đến thế.”

“………..”

Anh thực sự không biết tình hình cụ thể, nhưng cho dù là gia đình cô thiếu tiền cần bán nhà để xoay xở, hay vì bà mất rồi không muốn ở lại nơi đau buồn, anh đều sẵn lòng tiếp nhận.

Và theo những gì anh biết về cô, đây dù sao cũng là nơi cô đã sống lâu như vậy, nơi người cô yêu thương nhất từng ở, và cô đã chịu tổn thương đến mức mấy tháng không đăng bài, sau này chưa chắc cô đã không hối hận.

Nếu đến lúc đó cô lại muốn mua lại căn nhà, anh cũng có thể đảm bảo việc chuyển nhượng thành công.

Kể từ đó, anh bảo Hàn Dật thuê một dì giúp việc – chính là người đang giúp việc ở nhà mới hiện tại. Bà ấy sẽ định kỳ qua đây dọn dẹp và bảo dưỡng, cố gắng giữ cho mọi thứ nguyên vẹn dáng vẻ ban đầu.

Ngoài ra, anh cũng chưa từng tò mò bất kỳ bí mật riêng tư nào để lại ở đây.

Hèn gì.

Ban đầu Tô Đồ còn thấy kỳ lạ, dãy nhà này tuy cũ kỹ nát bươm nhưng vì vị trí và giá trị chờ giải tỏa nên định giá thực tế không hề rẻ. Vừa khó ở lại vừa đắt, rốt cuộc ai lại sẵn lòng mua?

Đây cũng là lý do lúc đó cô tin rằng mình chắc chắn sẽ có đủ thời gian tiết kiệm tiền.

Bao gồm cả việc sau này cô hiểu lầm người mua là Trình Hoài cũng là vì lý do này, bởi vì nếu là anh ta, mục đích là để dùng căn nhà khống chế cô, anh ta sẽ không quan tâm đến tính thực dụng và giá trị đầu tư của nó.

Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới, còn có một kết quả viên mãn và hợp lý hơn thế này.

Sự thật đã bày ra trước mắt, tinh tế chu đáo, thiết thực đáng tin.

Nhưng cô vẫn cảm thấy không thể tin nổi.

Bởi vì trước đó, vì kết quả này cô đã nỗ lực, đấu tranh, thậm chí là từ bỏ, đã trải qua dằn vặt, đau đớn, lương tâm vì thế mà bị cắn rứt, cô còn tự cho là đúng vì anh mà từ bỏ niềm tin.

Nhưng cuối cùng, anh lại nói với cô rằng tất cả những điều đó đều không cần thiết…

Cô mím môi, tâm trạng ngổn ngang trăm mối, đồng thời cũng có chút giận lây vì thẹn thùng: “Vậy sao anh không nói sớm?”

Nếu biết sớm kết quả là thế này, nhiều chuyện ở giữa đã không xảy ra, cô sẽ không bị đe dọa, cũng không cần trải qua những đấu tranh hư ảo.

Càng không đến mức ngay cả việc quay lại đây cũng phải dừng xe ở lề đường, đắn đo nửa ngày.

Thời Thuật cũng hơi oan.

Chuyện này biết nói thế nào đây?

Lúc anh mua, tuy có nghĩ đến việc một ngày nào đó sẽ chuyển lại cho cô, nhưng cho đến tận lúc đó, thực tế anh cũng chưa từng có ý định lộ diện, vì chưa bao giờ nghĩ đến việc làm phiền cuộc sống của cô.

Sau đó anh bắt đầu tiếp cận, chỉ riêng việc mua “nhà cưới” đã khiến cô sợ hãi không thôi, nếu còn nói với cô rằng anh cũng đã mua cả chỗ này nữa, cô sẽ nghĩ sao?

Dù sao thì thâm tình và b**n th** cũng chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh thôi.

Anh không muốn mình bị coi là b**n th**.

“Phì…”

Tô Đồ nước mắt lấp lánh, giọng còn mang ý cười, vẫn không nhịn được bật cười thành tiếng. Sau đó cô lại thấy hơi ngượng, cánh mũi phập phồng, cô dùng sức cắn anh một cái: “Không cần biết. Đều là lỗi của anh!”

Thời Thuật cũng không chối từ: “Ừm.”

Anh ôm gáy cô ngậm lấy bờ môi, giọng nói trầm ấm hòa vào kẽ răng: “Lỗi của anh.”

Tô Đồ chỉ để anh chạm vài cái rồi nghiêng đầu né tránh.

Trong lòng vẫn còn chút hụt hẫng khó tả, không có tâm trạng hôn hít, cô chỉ ôm lấy eo anh, co ro vào lòng anh một cách tủi thân kỳ lạ.

Thời Thuật cũng không ép buộc, cứ để cô nép vào như con đà điểu một lúc mới xoa tóc cô, ôn tồn trấn an: “Đợi qua năm mới, tìm lúc nào đó anh làm thủ tục sang tên cả hai căn nhà cho em, được không?”

Thật là hào phóng.

Thậm chí định tặng nhà cho cô mà anh nói như thể đang cầu xin cô vậy.

Tô Đồ lại vô cớ thấy hơi bực bội, cô không thích anh hạ thấp mình như vậy, cũng không thích anh cứ luôn hy sinh. Như để cảnh báo, cô lại ngẩng đầu cắn nhẹ vào cổ anh: “Anh có thể coi trọng em một chút được không?”

“………”

Năm nay doanh thu của văn phòng cũng được gần hai triệu rồi, sang năm sau khi mở rộng, ít thì ba triệu, nhiều thì năm triệu, chắc chắn có thể làm được.

Mua nhà ở Châu Tế Thiên Hạ có thể hơi khó khăn, nhưng mua lại chỗ này thì ngày thành công không còn xa, tại sao cứ coi cô như một kẻ vô dụng vậy?

Thời Thuật nhíu mày: “Không cần em phải mua.”

Rõ ràng anh hơi không hài lòng vì cô muốn phân chia rạch ròi với mình.

Tô Đồ cũng nghiêm túc hơn, bày tỏ chân thành: “Vẫn cần chứ.”

“Châu Tế Thiên Hạ đúng là em mua không nổi, trang trí cũng đều tốn tiền của anh, anh muốn em dọn vào ở thì được, nhưng thực sự không cần sang tên cho em đâu.”

“Còn chỗ này, là nơi ở của em và ngoại, vốn dĩ chẳng liên quan gì đến anh cả. Em cũng đã từng từ bỏ nó một lần rồi, lần này em phải dựa vào chính mình mua lại nó thì em mới thấy yên lòng được, anh hiểu không?”

Sợ anh không đồng ý, cô lại như nịnh nọt, ôm cổ hôn hôn anh: “Dù sao nhà bây giờ cũng ở trong tay anh, em cũng không vội kiếm tiền, cứ từ từ thôi, đợi em tiết kiệm đủ rồi anh hãy chuyển lại cho em, được không?”

Thật lòng mà nói, Thời Thuật vẫn không muốn đồng ý.

Không phải anh không tin vào năng lực của cô, mà là anh không tin vào lời cô nói.

Miệng nói không vội, nhưng quay đầu lại chắc chắn cô sẽ không từ chối bất kỳ dự án nào, không ngừng tăng ca kiếm tiền, vì hiện tại mục tiêu thực sự đã ở ngay trước mắt rồi.

Mà hậu quả của việc làm đó không chỉ mệt mỏi hại thân, mà còn không chừng lại lạnh nhạt với anh thế nào nữa.

Nhưng cô đã nói vậy, anh cũng không thể đường hoàng từ chối được nữa, chỉ có thể lùi một bước, nói với cô rằng dù có làm vậy thì kết quả cũng vẫn như nhau: “Ừm. Tóm lại, sau này tiền bạc đều do em quản hết.”

Nên dù là của anh hay của em.

Cuối cùng đều là của em tất.

Tô Đồ: “…”

Đồ trai thẳng đáng ghét!

Không đầu không đuôi đã ép cô ở bên nhau rồi, giờ còn muốn không đầu không đuôi lừa cô đi kết hôn sao?

Cô đỏ bừng mặt, lườm anh một cái đầy hậm hực, rồi xoay người tìm điều khiển bật tivi lên.

Mười một giờ rồi.

Chương trình Xuân Vãn vẫn đang tiếp tục.

Mọi năm cứ đến tầm này là cô sẽ buồn ngủ đến mức đầu gật gà gật gù, ôm gối trong lòng mà ngồi cũng ngủ thiếp đi được. Nhưng cũng chẳng chợp mắt được bao lâu, mười hai giờ đến là sẽ bị ngoại kéo tỉnh.

Sau khi bắt đầu đi làm, cô lại càng ngày càng biết thức đêm. Có vài lần ngược lại là ngoại vô tình ngủ quên, cô phải đưa tay lay bà dậy.

Thế là ngoại sẽ hơi cuống quýt, vừa kiểm tra số lượng hương khói vừa trách mắng cô sao không gọi sớm, lát nữa lên miếu lại chậm chân hơn người khác…

Nghĩ đến đây, cô không nén nổi lại đứng dậy, vào phòng ngoại ngồi một lát.

Thời Thuật không đi theo, anh chỉ yên lặng đợi ở phòng khách, xem hết chương trình này đến chương trình khác trên tivi. Còn chưa đến đêm Giao thừa, ngoài cửa sổ đã bắt đầu râm ran tiếng pháo hoa.

Hơi ồn.

Vốn dĩ còn có thể nghe thấy tiếng sột soạt lẻ tẻ trong phòng, giờ đây đã bị át đi hoàn toàn.

Anh nghiêng đầu, đang do dự xem có nên vào xem thử không thì cửa phòng mở ra.

Tô Đồ cầm một bó hương, một xấp giấy tiền vàng bạc, một bánh pháo và một chiếc bật lửa. Tất cả đều là đồ cô lục lọi từ phòng ngoại ra, đã để hai năm, thậm chí có thể lâu hơn, không biết còn dùng được không.

Cho nên cần phải sử dụng nhanh chóng.

Cô lắc lắc đồ vật trên tay, nheo mắt xúi giục anh: “Dẫn anh đi chơi được không?”

Thời Thuật: “?”

Phía sau con hẻm có một ngôi miếu nhỏ.

Những người già ở khu này đều thích đến đó thắp hương cầu nguyện.

Đi bộ từ nhà qua đó mất tầm mười phút. Nhưng trước đây Tô Đồ phải mất nửa ngày mới tỉnh táo hẳn, cũng không hiểu tại sao cứ phải thắp nén hương đầu tiên vào đúng lúc mười hai giờ đêm, nên lúc nào cô cũng lề mề không hợp tác.

Vì thế bao nhiêu năm qua, ngoại chưa bao giờ kịp là người đầu tiên dâng hương cả.

Vậy nên hôm nay chưa đến mười hai giờ, Tô Đồ đã ăn gian, đốt hết pháo trong sân trước rồi bảo Thời Thuật kéo mình chạy lên miếu.

Đợi đến khi tiếng pháo nổ vang lên ở phía sau, cô đã đứng trong miếu, châm sẵn cả một bó hương rồi.

Lúc quay người lại cô bỗng khựng lại.

Phải bắt đầu thắp hương từ đâu trước nhỉ?

Nghĩ lại cô thấy hơi hổ thẹn, đi theo bao nhiêu năm mà đến giờ cô vẫn chưa rõ trình tự, tổng cộng phải châm bao nhiêu nén hương, đốt bao nhiêu tiền giấy.

Điều duy nhất cô nhớ là mỗi hướng phải vái ba cái và mỗi bát hương phải cắm ba nén.

Vừa hồi tưởng vừa có chút sốt ruột, vì chỉ vài phút nữa thôi, đoàn quân mấy cụ già phía sau sẽ kéo đến hết. Cuối cùng, cô chẳng quản được nhiều thế nữa, “phịch” một cái quỳ xuống bắt đầu vái từ phía trước mặt.

Thấy người bên cạnh không quỳ theo, cô lại quay đầu nhìn anh như muốn chất vấn.

Thời Thuật: “…”

Đối mắt hai giây, anh thở dài một tiếng.

Cuối cùng anh vẫn học theo dáng vẻ của cô, bắt đầu dập đầu với khuôn mặt đầy phức tạp.

Tô Đồ vốn không thấy có gì, vì từ nhỏ đến lớn đã quen dập đầu rồi, nhưng khi thấy anh quỳ xuống một cách cứng nhắc và chậm chạp, lộ rõ vẻ như bị “ép vào khuôn khổ”, cô bỗng thấy buồn cười không nhịn được.

Cô cong khoé môi, vừa dập đầu vừa cười.

Vốn dĩ mỗi hướng vái ba cái, có lúc cô cười quên mất, lại vô tình dập đầu thêm vài cái.

Anh không biết chuyện nên cũng không ngắt lời, cứ thế làm theo.

Tô Đồ càng nghĩ càng thấy buồn cười. Khi dập đầu ở hướng cuối cùng, cô không kìm được nhìn vào chiếc vòng trên cổ tay, thầm nói với người trên trời:

Bà nhìn xem, anh ấy thực sự đối xử với con rất tốt.

Hình như còn tốt hơn cả bà đối với con một chút đấy.

Thỉnh thoảng bà còn mắng con, còn anh ấy thì ngay cả một câu nặng lời cũng không nỡ nói.

Nhà của chúng ta là do anh ấy mua lại, anh ấy còn trang trí một ngôi nhà khác bảo con chuyển đến ở cùng. Cho nên sau này con sẽ có rất nhiều nơi để đi, có người thân và cũng có bạn bè nữa.

Vậy nên bà không cần lo lắng nữa đâu, vì những điều ước bà ước cho con đều đã thành hiện thực hết rồi…

Cô quỳ bất động rất lâu, Thời Thuật cũng yên lặng chờ đợi. Anh rủ mắt, cùng nhìn vào chiếc vòng tay đó, ánh mắt kiên định và thẳng thắn.

Như đang hứa hẹn điều gì đó với ai đó.

Cho đến khi tiếng bước chân phía sau vang lên.

Một nhóm người vội vã chạy đến trước miếu, đang quẹt bật lửa châm hương. Ngẩng đầu thấy Tô Đồ họ sững lại một chút, thấy người bên cạnh cô lại sững lại thêm chút nữa.

Ngọn lửa buôn chuyện vừa định bùng lên thì bên ngoài lại có thêm một nhóm nữa kéo đến. So với chuyện đó, đương nhiên việc tranh thủ thắp hương quan trọng hơn nhiều!

Nhân cơ hội Tô Đồ kéo anh rời đi để tránh bị hỏi đông hỏi tây. Đi ngược dòng người ra đến cửa, cô mới nhớ ra chưa đốt tiền giấy.

Cô bảo anh đứng đợi ở đây, còn mình lại chạy vào trong, châm một vòng lửa dọc theo mép, ném hết vào lò hương. Trước khi hàng xóm kịp mở lời lần nữa, cô nhanh chân chạy ra ngoài, nắm lấy bàn tay to ấm áp đó, giục giã với giọng cười: “Mau đi thôi, mau đi thôi!!”

Đường về cũng có không ít người.

Nhưng trời tối, người già lại mắt kém, Tô Đồ nép sau lưng anh, cô vừa không bị nhận ra lại vừa có thể chắn được gió tuyết.

Cô phấn khích một cách kỳ lạ, vừa đi vừa nhảy chân sáo, chưa đầy mấy phút đã về đến nhà.

Đóng cổng sân, đóng cửa lớn, rồi cài then.

Quay đầu lại đã là một ngày mới, một năm mới.

Bên ngoài pháo hoa nổ vang trời, trong nhà lại yên tĩnh vô cùng.

Hai người đứng đối diện nhau ở phòng khách, ánh mắt tình cờ giao nhau nhưng đều có chút im lặng. Giống như một năm kết thúc, đã lo xong xuôi mọi việc, đột nhiên không biết nên làm gì, nên nói gì nữa, cứ thế yên lặng nhìn nhau.

Nhìn đôi mắt gần ngay trước mắt, thâm sâu và tình tứ.

Sau đó nhịp tim tăng tốc, vành tai nóng lên.

Thời Thuật cúi đầu tìm môi cô.

Tô Đồ ngẩng đầu đón nhận, đôi tay cô vòng qua cổ anh, mông được anh nâng lên, hai chân cô tách ra quấn chặt lấy eo anh.

Cô treo trên người anh, hàng mi run rẩy hôn anh thật sâu, cảm nhận hơi thở và nhiệt độ cơ thể chân thực của anh, cùng sự che chở không tiếng động hết lần này đến lần khác của anh.

Đáy mắt không kìm được tích đầy sương mù, đọng lại trên hốc mắt rất lâu, cho đến khi lưỡi bị m*t mạnh một cái, cô mới như bị nhiệt độ và hành động của anh k*ch th*ch. Giọt nước cùng tiếng thút thít lăn xuống khỏi khóe mắt.

Cô nhắm mắt, mơ hồ gọi anh: “Thời Thuật…. Cảm, cảm ơn anh.”

Động tác của anh khựng lại: “…”

Anh nhướng mí mắt nhìn cô.

Đáy mắt cô ướt át, những đầu ngón tay run rẩy nâng lấy khuôn mặt anh, khóe miệng hơi trễ xuống, khẽ th* d*c nói: “Cảm ơn anh vì đã thích em nhiều đến thế.”

Khiến em từ chỗ không có gì cả trở thành người có được cả thế giới.

Lúc này anh mới lại hạ mắt xuống.

Tì vào cằm cô, từng chút một hôn khô những vệt nước mắt.

Cô được hôn đến mức cả người dễ chịu, lại ôm cổ anh, nhỏ giọng hỏi: “Đêm nay anh có đi nữa không?”

Cánh tay anh siết chặt, như hơi không hài lòng với câu hỏi đó của cô, anh phạt cô bằng cách véo nhẹ vào eo, rồi ngậm lấy bờ môi, giọng nói đã mang theo vẻ đè nén: “Không đi.”

“Ưm…”

Cô lầm bầm một tiếng, rồi đỏ mặt hỏi với giọng lí nhí: “Vậy bây giờ anh có muốn vào phòng em không?”

Thời Thuật khẽ nâng hàng mi dài của mình, đáy mắt anh nhuốm màu d*c v*ng, anh yên lặng nhìn chằm chằm cô.

Dù ngày sinh nhật đã nhận được tín hiệu, nhưng anh vẫn không thể chắc chắn, lúc này đây có được hay không.

Gò má Tô Đồ nóng bừng, nhịp tim loạn nhịp, nhưng vẫn căng thẳng nhìn thẳng vào anh. Cô mím môi, dùng chính câu hỏi mà anh đã hỏi mình bốn lần để dịu dàng đáp lại: “… Em muốn anh.”

Trước Tiếp