Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 78: Nhận được rồi.
Biên tập: @cohoala
–
Từ thành phố K trở về.
Tháng Một cũng đã trôi qua hơn nửa.
Những buổi phỏng vấn đã hẹn trước sắp kết thúc.
Vị trí trợ lý đã chốt được hai người, nhưng vị trí thiết kế thì mãi vẫn chưa tìm được người phù hợp.
Nguyên nhân vẫn giống như trước đó.
Dù năm nay phòng làm việc đã nhận được vài dự án quy mô không nhỏ, nhưng đến giờ vẫn chưa thực sự hoàn thiện để bàn giao, và những phương án đang trong giai đoạn bảo mật thì không thể công khai dùng để quảng bá.
Do đó, tài khoản của phòng làm việc hiện tại nhìn qua vẫn chỉ định vị ở mảng thiết kế nhà ở dân dụng.
Mà trình độ của các nhà thiết kế nội thất nhà ở thì rất khác nhau, những người thực sự có năng lực cơ bản đều muốn tự khởi nghiệp, chứ không đời nào chịu khom lưng chọn cái miếu nhỏ của cô.
Thực tế là vậy, Tô Đồ cũng đành chấp nhận số phận, cô nghĩ rằng đợt này chắc không tìm được người rồi.
Cô tính toán Nguyệt Gia và Triệu Toàn giờ cũng có thể làm mấy dự án nhỏ, tuyển thêm hai trợ lý hỗ trợ nữa thì miễn cưỡng cũng đủ dùng. Đợi sang năm khi mấy dự án bất động sản hoàn thiện, quảng bá một đợt xong rồi tuyển người lại cũng không muộn.
Hôm đó, đột nhiên cô nhận được một tin nhắn ghé thăm.
Tô Đồ cứ ngỡ người ta chỉ đến chơi, dù sao cũng là người quen cũ, việc qua lại trao đổi quan sát là chuyện bình thường. Nhưng khi Sở Nghiên bất chợt nhắc đến: “Văn phòng cậu còn tuyển người không?”
Cô vẫn không khỏi ngẩn người: “… Cậu muốn đến đây sao?”
Sở Nghiên không biết mình có được chấp nhận hay không, nên tỏ ra hơi khép nép: “Ừm. Có được không?”
Tô Đồ cũng có chút thẫn thờ, một lúc sau mới hỏi: “Tôi có thể hỏi lý do không?”
“……….”
Hồi đầu ở Quan Ngu, Tô Đồ là thiết kế chính, cô ấy là trợ lý. Sau này Tô Đồ lên vị trí quản lý dự án, cũng chính tay cô đã đề bạt cô ấy lên vị trí nhà thiết kế.
Vì vậy, trình độ thiết kế của Sở Nghiên cơ bản là do một tay cô đào tạo, cô tự nhận thấy cô ấy chắc chắn lọt được vào mắt mình. Vậy nên khi cô hỏi như vậy, nghĩa là cô vẫn còn nghi ngại về những tình huống ngoài chuyên môn.
Sở Nghiên vốn định nói vài câu hoa mỹ, nhưng đắn đo một hồi, cuối cùng cô ấy vẫn nói thật: “Thực ra tôi đã có ý định từ trước rồi.”
Cô ấy thấp giọng: “Nhưng sếp Trác nói… con người không nên lắng đọng xuống dưới, nên tôi lại hơi do dự.”
Lắng đọng xuống dưới.
Đúng rồi.
Từ một công ty thiết kế danh tiếng trong ngành nhảy việc sang một phòng làm việc nhỏ chưa ai biết tới, sao lại không tính là đi xuống chứ.
Giống như việc từ chức ở cơ quan nhà nước để ra làm tự do vậy, áp lực từ các phía đều không thể coi thường.
Nhưng sau đó, cô ấy theo Trác Tuyết Phong làm tăng ca thêm giờ, làm lụng vất vả mà vẫn bị mắng xối xả, bị chèn ép đủ đường. Sau khi Trác Tuyết Phong xảy ra chuyện, cô ấy lại bị đày sang nhóm khác, tình cảnh càng thêm như đi trên băng mỏng.
Lúc đó cô ấy đã có ý định nghỉ việc, nhưng chưa tìm được chỗ đi, lại muốn đợi đến lúc phát tiền thưởng cuối năm nên cứ chần chừ ở lại đến giờ.
Cách đây không lâu, lướt thấy tin tuyển dụng ở đây.
Nói không khoa trương, ngay hôm đó cô ấy đã muốn nhắn tin cho Tô Đồ bảo mình muốn đến, nhưng lại có chút mặc cảm vì từng đứng ở phía đối diện với cô nên không biết mở lời thế nào.
Nhưng rốt cuộc vì không muốn bỏ lỡ, cô ấy đã lấy hết can đảm để đi chuyến này.
Tô Đồ hiểu đại khái rồi, cô chỉ hỏi một cách khách quan: “Cậu không cân nhắc các công ty thiết kế khác sao?”
Công bằng mà nói, trình độ thiết kế của cô ấy hiện tại đã khá chín muồi, đi bất kỳ công ty nào cũng đều có sức cạnh tranh nhất định. Mà đến chỗ cô, thực sự đúng như cô ấy nói, là lắng đọng xuống dưới.
Đã đến đây nghĩa là xác định đổi đường đua, sau này dù có hối hận thì khả năng cao là cũng không quay lại được nữa.
“Tôi có cân nhắc qua…”
Sở Nghiên cắn môi, càng bị hỏi càng thấy hổ thẹn: “Cũng có đi phỏng vấn rồi.”
Nhưng những người làm thiết kế, đặc biệt là ở những công ty lớn, lãnh đạo thường rất có “kiêu hãnh”. Tính cách cô ấy lại hướng nội, không giỏi việc đấu đá hay lấy lòng, thực tế chưa chắc đã hợp với chốn công sở cao cấp đó.
Sau đó cô ấy đã suy nghĩ kỹ: “Nhưng Suri, tôi vẫn muốn đi theo cậu. Cậu có yêu cầu kiểm tra gì, tôi đều sẽ nghiêm túc thực hiện!”
Thực lòng mà nói, câu này lại khiến Tô Đồ thấy áp lực.
Cô vẫn chưa quen với việc phải chịu trách nhiệm cho sự tin tưởng của người khác.
Nhưng khách quan mà nói, cô tin rằng phòng làm việc của mình tương lai rất đáng kỳ vọng, giờ đây cô cũng đã có chí khí muốn làm cho nó lớn mạnh hơn.
Vì vậy cô cũng đang học cách thích nghi: “Đừng căng thẳng, tôi hoan nghênh cậu đến.”
Sở Nghiên sững sờ: “Vậy, cậu còn điều kiện gì khác không?”
“Có chứ.”
Tô Đồ mỉm cười, mang chút ý vị hù dọa: “Từ giờ đến hết kỳ nghỉ Tết còn một khoảng thời gian, tôi hy vọng cậu có thể suy nghĩ kỹ thêm một chút, vì đã đến rồi thì có lẽ sẽ không dễ mà đi được đâu.”
“……….”
Đúng như cô nghĩ, trình độ thiết kế của Sở Nghiên cô nắm rất rõ, tỉ mỉ và ổn định. Có lẽ ở các dự án bất động sản lớn vẫn cần người kiểm soát, nhưng làm thiết kế nhà dân dụng thì thừa khả năng.
Nếu cô ấy đến, cộng thêm sự trợ giúp của Nguyệt Gia và Triệu Toàn, thì sang năm một phần lớn dự án cô đều có thể yên tâm giao bớt ra ngoài.
Điều này đồng nghĩa với việc, trong khi mở rộng quy mô, cô còn dư ra được không ít thời gian.
Nếu vậy.
Cô có thể đem máy ảnh ra hiện trường đu theo các trận thi đấu rồi!
Nghĩ đến đây, cô không khỏi phấn khích. Vừa quay lại phòng làm việc cô đã định nhắn tin cho ai đó, nhưng khi mở khóa điện thoại, nghĩ đi nghĩ lại cô lại thôi.
Chuyện vẫn chưa chắc chắn.
Hơn nữa nếu biến nó thành một điều bất ngờ thì có vẻ sẽ tuyệt hơn.
Cuối cùng, cô chỉ một mình mơ tưởng đến cảnh tượng đi xem thi đấu, không nhịn được mà tự mình cuồng nhiệt gõ hai câu: [Đội trưởng Thời đẹp trai quá!]
[đẹp trai siêu cấp vô địch xoắn ốc sấm sét luôn—]
Hai tiếng sau.
Thời Thuật: [?]
–
Buổi phóng vấn kết thúc.
Mấy ngày sau là đến tiệc tất niên.
Tổng cộng chỉ có năm người, nói là tiệc tất niên thì có chút khoa trương.
Nên cứ coi như là một buổi tụ tập đi.
Buổi tụ tập cuối cùng trong năm, Tô Đồ lệ chảy trong tim mở ví, đưa cho Đào Khuynh Thanh mức ngân sách bình quân đầu người là con số 4 chữ số, rồi kết hợp với ý kiến của mọi người, cuối cùng chọn một nhà hàng đạt chuẩn sao gần khu vực Tân Giang.
Thưởng cuối năm được trao gấp ba lần lương tháng của mọi người.
Còn về phần quà cáp, cô cũng khá có kinh nghiệm…
Hồi trước làm nhân viên, tiệc tất niên của công ty cơ bản là bốc thăm trúng thưởng. Giải lớn chỉ có vài cái, còn lại đều là mấy món quà an ủi kiểu ai cũng có phần.
Người không trúng giải lớn sẽ thấy hụt hẫng, mà người trúng giải lớn thực tế chưa chắc đã cần món đồ trên tay, cuối cùng đa số đều bán lại, ít nhiều cũng bị lỗ một khoản.
Vì thế Tô Đồ không bày trò bốc thăm mà công bằng tặng mỗi người thêm một bao lì xì có giá trị tương đương với món quà hot nhất trong giải đặc biệt—mẫu điện thoại đời mới nhất hiện nay.
Ngoài ra, mang tính tượng trưng, cô vẫn tặng mỗi người một túi quà lớn Want Want đỏ rực và đầy đặn.
Thế nên ngày hôm đó, ngồi bên bờ Tân Giang, dưới sự cộng hưởng của rượu vang, món ngon và đầu bếp thượng hạng, ai nấy đều mang khuôn mặt phát tài, lần lượt uống máu ăn thề, lập lời thề tại chỗ rằng sang năm nhất định sẽ làm việc thật tốt!
Lúc nhận quà cũng không quên phát biểu những lời chúc tụng kinh thiên động địa:
“Sang năm doanh thu chạm đỉnh! Đánh bại cả Quan Ngung, Thê Xuyên, Anman!”
“Khách hàng ai cũng dễ tính! Chủ đầu tư thanh toán tiền đều sòng phẳng!”
“Sự nghiệp thành đạt, tình cảm viên mãn!”
“Chúc chị với đội trưởng Thời trăm năm hạnh phúc! Sớm sinh quý tử——”
Tô Đồ: “…………”
Hóa đá vài giây.
Đầu dây bên kia, giọng nói trầm thấp vang lên qua tai nghe: “Đã nhận được.”
–
Hai ngày sau tiệc tất niên, kỳ nghỉ Tết bắt đầu.
Từ ngày 23 tháng Chạp đến mùng 7 tháng Giêng.
Ngày phòng làm việc đóng cửa cài then, còn một tuần nữa Thời Thuật mới về.
Cả năm ròng rã, cuối cùng Tô Đồ cũng có thời gian rảnh rỗi hoàn toàn. Ở nhà ăn ngủ và cày phim, nằm ườn một cách sảng khoái suốt hai ngày cô mới chịu bò dậy khỏi giường.
Gội đầu, thay quần áo, ra ngoài sắm Tết.
Trong nhà chỉ có mình cô, đợi Thời Thuật về thì tối đa cũng chỉ có hai người. Mà sức ăn của cô không lớn, anh lại có yêu cầu về ăn uống, thực ra cũng chẳng có gì nhiều để mua.
Chỉ là để hưởng ứng không khí lễ hội, cô đi dạo một vòng siêu thị một cách vô định, nghĩ là thấy cái gì hay thì tiện tay mua cái đó.
Cuối cùng chẳng hiểu sao, linh tinh đủ thứ cũng nhét đầy một chiếc xe đẩy.
Thanh toán xong, lúc đẩy xe ra, nhìn thấy cả một vùng câu đối đỏ và đèn lồng ở cổng, cô lại dừng lại góp vui. Cũng chẳng tính toán số lượng, cô cứ chọn những mẫu thiết kế đẹp mắt mà mua đại một mớ.
Tay xách nách mang về đến nhà, cô hào hứng bóc bao bì, tốn bao nhiêu công sức mới dán được một bộ câu đối cho căn nhà thuê. Leo từ trên ghế xuống nhìn lại, nó còn méo mó vẹo vọ.
Vốn định dán xong ở đây sẽ chạy qua nhà mới một chuyến, kết quả vật lộn xong ở đây thì năng lượng đã cạn kiệt. Sau đó cô lại nằm ườn ở nhà thêm một ngày mới tích lại được sức lực, quấn khăn len ra khỏi cửa.
Cửa nhà mới rất lớn, cô khênh một chiếc ghế ăn ra, đứng lên trên rồi còn kiễng cả chân mà vẫn không với tới vị trí dán câu đối.
Cuối cùng cô từ bỏ hoàn toàn, thôi thì đợi ai đó về rồi tính sau.
Thiết bị khử Formaldehyde trong nhà vẫn đang hoạt động.
Cô xem dự báo thời tiết mấy ngày tới, trời lại sắp đổ tuyết, sương mù cũng khá dày, trước khi rời đi cô đóng hết tất cả các cửa sổ đang mở để thông gió.
Lúc xuống lầu, vừa vặn cô nhận được điện thoại của Tô Hân xác nhận xem Tết này cô có về không.
Trước đó cô đã đồng ý rồi, cũng không có lịch trình nào cản trở, cô đưa ra câu trả lời khẳng định. Nghĩ rằng đi thăm hỏi cũng không thể đi tay không, cô lại lái xe đến siêu thị mua một ít quà cáp.
Một lần nữa tay xách nách mang lết được về đến nhà, cô chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, hô hấp khó khăn, và hạ quyết tâm từ giờ đến Tết kiên quyết không ra khỏi cửa nữa! Dù tính ra cũng chẳng còn lại mấy ngày.
Nằm trên sofa một lúc, điện thoại của Thời Thuật gọi đến.
Không có gì bất ngờ thì cứ tầm sáu giờ tối mỗi ngày, hai người đều cố định trò chuyện một lúc.
Thời Thuật ít nói, cũng không hay chủ động kể chuyện huấn luyện, thường là quan tâm xem cô đang làm gì. Bị hỏi nhiều, giờ đây Tô Đồ có chuyện nhỏ gì cũng theo thói quen mà chia sẻ.
Có người nói chuyện cùng, ngay cả Weibo cô cũng ít đăng hơn.
Hôm nay cũng vậy, video vừa kết nối, cô đã kể chuyện không dán nổi câu đối, phàn nàn anh mua cửa vào nhà quá lớn.
Anh cũng rất tự giác, lập tức nhận lấy việc đó, bảo đợi anh về sẽ giải quyết.
Sau đó hai người trò chuyện bâng quơ một lúc, Thời Thuật mới hỏi: “Giao thừa em sắp xếp thế nào?”
Vé máy bay của anh đã đặt xong, chưa đầy hai ngày nữa là có thể về rồi.
Tô Đồ nằm nửa người trên sofa nói: “Qua nhà ba mẹ thôi, đã hứa từ trước rồi.”
Cô quay lại hỏi: “Còn anh?”
Dù đã bàn bạc xong chuyện sống chung, nhưng dù sao anh cũng có nhà riêng của mình, Tết nhất kiểu gì cũng phải về một chuyến, nên cô cũng không hy vọng đêm Giao thừa anh có thể qua bên mình.
Nghĩ như vậy, qua nhà ba mẹ một vòng coi như là giết thời gian.
Thời Thuật thấy cảm xúc của cô vẫn bình thường nên cũng không nói gì thêm: “Anh cũng vậy.”
Đúng là phải về một chuyến.
Hàng mi Tô Đồ khẽ run, trong lòng có chút hụt hẫng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra nhẹ nhàng: “Vậy mùng Một mình gặp nhé?”
Thời Thuật gật đầu: “Ừm.”
–
Mơ mơ màng màng nằm ườn thêm hai ngày.
Đến sáng sớm đêm Giao thừa, còn chưa kịp mở mắt, Tô Đồ đã bị tiếng pháo nổ liên miên ngoài cửa sổ làm cho tỉnh giấc. Có kéo cao chăn lên cũng không tài nào ngủ tiếp được, nên cô dứt khoát dậy bắt đầu thu dọn.
Gội đầu tắm rửa, trang điểm, rồi lại chọn quần áo nửa ngày, lờ đờ thế nào mà cũng dây dưa đến tận quá trưa.
Người ở quê ăn bữa cơm tất niên đều sớm, chưa đến bốn giờ đã bắt đầu chuẩn bị.
Hồi trước khi ngoại còn, bà đều bảo cô ăn trước một miếng ở nhà, rồi tầm hơn 4 giờ sẽ lần lượt bắt xe qua nhà ba, nhà mẹ, mỗi nhà ở lại hai tiếng đồng hồ. Cộng thêm thời gian đi lại, đêm về đến nhà là khoảng 10 giờ tối.
Sau đó hai bà cháu ở nhà xem Xuân Vãn hoặc ăn bánh trôi, thức đến qua 12 giờ, ngoại sẽ dẫn cô cùng lên chùa thắp nén nhang đầu tiên của năm.
Hôm nay nhìn qua thì có vẻ cũng như vậy.
Ít nhất là phần đầu chắc chắn là vậy.
Khi lái xe đến nhà Tô Hân thì vừa vặn gần năm giờ.
Trịnh Lệ Thanh theo lệ làm một bàn đầy thức ăn, chắc là Tô Hân đã nói gì đó với bà, tối nay trên bàn còn có một bát canh cá diếc tươi ngon.
Vừa mới ngồi xuống, Trịnh Lệ Thanh đã chủ động múc cho cô một bát: “Con nếm thử xem, làm có hợp khẩu vị con không?”
Thật lòng mà nói, mẹ kế làm được đến mức này đã tốt hơn ba ruột nhiều rồi, huống hồ Tô Đồ và bà cũng chẳng có ân oán gì.
Cô nếm một ngụm rồi mỉm cười nói: “Ngon ạ.”
Đúng là ngon thật.
Chỉ là không phải hương vị của ngoại mà thôi.
Tô Hậu Sinh thấy tình hình có vẻ ổn, lúc này mới lại mang dáng vẻ của chủ gia đình, ông cất giọng hưởng ứng: “Ngon thì sau này bảo dì làm thường xuyên, hễ con về lúc nào là làm lúc đó!”
Chuyện lần trước bắt cô giúp đỡ họ hàng, ông ít nhiều cũng thấy đuối lý. Sau chuyện đó lâu như vậy, hai người cũng chưa liên lạc lại.
Ông có ý muốn làm lành nhưng lại không hạ được cái tôi của mình xuống.
Nhưng vì Tết Dương lịch cô vẫn đưa Tô Hân đi chơi, hôm nay cũng đã về đây, theo ông thấy thì coi như là đã sang trang mới rồi, không cần thiết phải bới móc lại chuyện cũ, không tranh cãi đúng sai làm gì.
Đa số đàn ông dường như đều vậy.
Thích chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Sự hào phóng của họ thực chất vẫn dựa trên sự hy sinh của người khác.
Tô Đồ không biết nồi canh này có liên quan gì đến ông ấy nên cũng chỉ coi như nghe một câu chuyện cười, không đáp lời, cũng chẳng thèm làm ông mất mặt để rồi kéo theo thêm nhiều rắc rối làm chi.
Bữa tối trôi qua một nửa, ngược lại ông lì xì cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một bao, nhìn độ dày chắc cũng phải năm nghìn tệ.
Đúng là hào phóng thật.
Tô Đồ nhận lấy, nhưng lúc rời đi cô không mang theo.
Cách từ chối khéo léo và đỡ tốn sức nhất.
Nhưng đối với Hứa Trí Vân thì cách đó không dùng được.
Bởi vì bà thường đợi đến khi người ta sắp đi, tiễn ra tận cửa rồi mới lôi bao lì xì ra, nhất quyết bắt người ta nhận mới chịu quay vào.
Những năm trước Tô Đồ đều sẽ thỏa hiệp, sẽ cảm thấy đây là cách bà yêu mình.
Năm nay nhận được một bao đặc biệt lớn, nhìn chắc phải được một vạn rồi, nhưng cô từ chối một cách nhẹ nhàng: “Không cần thiết nữa mẹ ạ.”
Hứa Trí Vân nghe ra chút ẩn ý, bà không khỏi sững sờ: “Cái… cái gì?”
Tô Đồ mỉm cười, không nói sâu thêm: “Con không thiếu tiền nữa rồi.”
Cô liệt kê như đang đùa: “Giờ bao lì xì con phát cho nhân viên cũng được tầm này rồi ạ.”
Hứa Trí Vân thì không thể nhẹ lòng được: “Thế thì cũng cứ cầm lấy, là tiền mừng tuổi mẹ cho con.”
Lúc cần thì không cho.
Lúc không cần thì cứ ép cho bằng được.
Ai cũng muốn dùng một bao lì xì để đổi lấy sự tha thứ.
Nhưng họ chẳng làm sai chuyện gì, cũng chẳng có ý định nhận lỗi, vậy cô nên tha thứ cho điều gì đây?
Tô Đồ thu lại nụ cười, lặp lại một cách không nặng không nhẹ: “Con nói là không cần thiết nữa. Mẹ hiểu không ạ?”
Hứa Trí Vân nhìn thấy sự kiên quyết của cô, bà không dám chạm vào vết thương đó nữa, gượng gạo dịu lại thần sắc, chuyển sang nói: “Hay là, vào ngồi thêm lát nữa đi con?”
“Tiểu Dật vừa nãy còn bảo đi đốt pháo hoa đấy, nó đi một mình mẹ cũng không yên tâm, nếu con không có việc gì thì đi cùng nó nhé?”
“Thôi ạ.”
Sắc mặt Tô Đồ lạnh nhạt, nói một cách không cảm xúc: “Con còn phải qua nhà ba ngồi một lát.”
Nói với bên này là qua bên kia, nói với bên kia là qua bên này.
Đó là cách thoát thân cực kỳ thành thục của cô.
Bởi vì hai bên không liên lạc với nhau, và đương nhiên cũng có thể là chẳng mấy quan tâm.
Đến nay vẫn chưa từng bị bại lộ.
Hai đứa em thực ra đã biết, nhưng vì đoán cô còn để dành thời gian về gặp Thời Thuật nên cũng không nhắc đến trước mặt ba mẹ.
Nhưng sự thật là, Thời Thuật cũng có người thân phải ở bên cạnh. Lúc chập tối anh chỉ gửi cho cô một tin nhắn bảo đã về đến nhà rồi.
Chín giờ rồi.
Thời điểm này năm ngoái là cô đã bắt đầu rơi vào cảnh không có nơi nào để đi. Cứ ngỡ năm nay có lẽ sẽ khác, kết quả có vẻ vẫn vậy.
Cô quay lại xe, mở điện thoại ra, nhìn vào khung chat được ghim lên đầu một lúc, cuối cùng vẫn im lặng cất đi. Cô ngẩng đầu nhìn vào đêm đen vô tận, lái xe đi một cách không định hướng.
Có lẽ là theo bản năng, cũng có thể là do một thói quen chưa dứt, chiếc xe cuối cùng vẫn dừng lại ở đầu con hẻm cũ kỹ sâu hun hút đó.
Cô giống như không còn mặt mũi nào để đối diện với quá khứ đã bị mình chối bỏ và người đã khuất, lại ngồi trong xe thêm một lúc lâu cô mới hít sâu một hơi, đẩy cửa xuống xe.
Đèn đường ở đầu hẻm đã rất cũ, vàng vọt và mờ ảo, không soi rõ được gì nhiều. Những dải cây xanh bên đường tiêu điều, chỉ còn lại vài cành khô đang gồng mình vượt qua mùa đông.
Cơn gió lạnh buốt pha lẫn những hạt tuyết mịn, từng đợt tạt thẳng vào mặt.
Tô Đồ quấn chặt chiếc áo khoác dày.
Đứng ở hướng ngược gió, cô bước đi một cách khó khăn về phía sâu bên trong.
Đoạn đường vốn chỉ mất bốn phút, cô đã lảo đảo đi gần mười phút. Trong tầm mắt cuối cùng cũng xuất hiện cánh cổng sắt màu xám đổ nát, và bóng dáng cao lớn đang đứng đón gió đối diện cánh cổng đó.
Cô thẫn thờ một thoáng. Vì tầm nhìn quá tối, cô đi thêm vài bước nữa mới mở to mắt, kinh ngạc thốt lên: “… Sao anh lại ở đây?”
Thời Thuật không biết đã đợi bao lâu, trên áo khoác, tóc và hàng mi đều vương những bông tuyết với mức độ khác nhau, nhưng vóc dáng vẫn hiên ngang như cũ, giọng nói cũng vẫn vững vàng như thế: “Anh đoán là em sẽ đến.”
Tô Đồ vẫn chưa phản ứng kịp: “Nhưng chẳng phải anh đã về nhà đón Tết rồi sao?”
Thời Thuật hạ mắt, giọng điệu thản nhiên: “Đón xong rồi.”
“……….”
Chỉ là một bữa cơm tất niên thôi.
Không mất cả buổi tối được.
Hốc mắt Tô Đồ hơi nóng lên. Giống như một mình đi trong gió tuyết rất lâu, cuối cùng cũng thấy được một đốm lửa vậy, cô nhào thẳng vào lòng anh.
Thời Thuật thuận thế ôm chặt lấy cô, anh hạ vai xuống tì vào đỉnh đầu cô, cảm nhận sự mềm mại ấm áp đã lâu không gặp trong lòng mình.
Tô Đồ không hỏi gì thêm.
Bởi vì trước đó cô đã từng kể cho anh nghe chuyện hồi trước mình sống ở đây, mà với sự thấu hiểu của anh dành cho cô, việc tìm được chính xác tòa nhà nào cũng chẳng có gì lạ.
Chỉ im lặng nép vào như vậy một lúc, cô mới như cảm thấy bên ngoài hơi lạnh, tầm mắt né tránh cánh cổng sắt đang đóng chặt kia, kéo anh quay lại: “Đi thôi anh.”
Thời Thuật lại giữ cô lại, nghiêng đầu ra hiệu: “Không vào trong xem sao à?”
Tim Tô Đồ thắt lại, cô ngây người nhìn chằm chằm anh: “…”
Ngoài việc trước đây từng sống ở đây, cô chưa từng nói với anh bất cứ chuyện gì về nơi này, và cô cũng không muốn nói nhiều. Cô chỉ có thể dùng cách trực tiếp nhất để giải thích: “Chỗ này đã bị bán đi rồi, không còn là nhà của em nữa.”
Ánh mắt cô kiên cường, nhưng giọng nói vẫn run rẩy, giống như đang nói:
Không phải em không muốn.
Là em không mua lại được, dù thế nào cũng không mua lại được…
Thời Thuật lại hỏi: “Em có mang chìa khóa không?”
Cô ngẩn ra: “Gì cơ?”
“Mở ra thử xem.”
“……….”
Giống như đã nhận ra điều gì đó, cô sững sờ một lát rồi nhanh chóng cúi đầu xuống, bắt đầu cuống cuồng lục túi áo.
Nhưng càng cuống lại càng loạn, mãi mới tìm được từ trong túi ra.
Cô sải bước đến trước cửa, đôi tay run rẩy thử vài lần mới cuối cùng cũng cắm được chiếc chìa khóa cũ kỹ đã bóng loáng vào ổ khóa, sau đó dùng sức xoay cổ tay.
Ổ khóa bật mở!
Tấm sắt mục nát theo đó vang lên một tràng tiếng “loảng xoảng” chói tai.
Cô vẫn không thể tin nổi, kinh ngạc quay đầu lại.
Từ đó va vào đáy mắt thâm sâu của anh, thấy anh đang dịu dàng nhìn mình, khẽ nhếch môi: “Chào mừng em về nhà.”