Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 77

Trước Tiếp

CHƯƠNG 77: Sợ em không nhìn thấy.

Biên tập: @cohoala

Tuy nhiên, lúc này không đủ điều kiện để tận hưởng hết mình.

Cứ hôn tiếp chắc chắn sẽ có chuyện.

Cuối cùng Thời Thuật cũng thu lại lực, anh nằm ngửa trên đôi chân mềm mại, nhìn đôi mắt hơi tán loạn và bờ môi đang khẽ động vì thẫn thờ của cô, sau cùng lại cắn nhẹ một cái.

Anh chống khuỷu tay ngồi dậy, điều chỉnh nhịp thở: “Đi dạo một chút nhé.”

Hôm nay thời tiết rất đẹp.

Không khí trong lành.

Ánh nắng ở thành phố K có khả năng xuyên thấu rất mạnh, khiến độ sáng của cả thành phố trở nên rực rỡ khác thường. Cây cối xanh tươi, hoa cỏ khoe sắc, mọi thứ trông đều rõ nét.

Ngay cả làn gió nhẹ lay động cũng mang theo hơi ấm hiếm có trong mùa này.

Vừa ăn xong, bình thường Tô Đồ cũng không hay ngủ trưa, nên anh dẫn cô đi loanh quanh một vòng.

Chẳng có mục đích gì đặc biệt, chỉ coi như là đi dạo tiêu cơm.

Nhưng khi đi qua những địa điểm mang tính biểu tượng, anh vẫn giải thích đơn giản: Đây là nhà thi đấu bơi lội, nhà thi đấu bóng rổ, viện nghiên cứu thể thao, khu nhà của vận động viên…

Căn cứ rất lớn, giống như một ngôi trường thể thao khổng lồ. Bên trong không chỉ có vận động viên bơi lội, và hầu như mọi người đều quen biết nhau.

Giống như bạn học lớp bên cạnh, thỉnh thoảng gặp trên đường, trong lúc chào hỏi cũng không quên hỏi han trêu chọc vài câu: “Bạn gái à?”

“Cây vạn tuế nở hoa rồi à?”

“Mắt nhìn tốt đấy chứ!”

Về phương diện này, Thời Thuật xưa nay không có tâm lý khoe khoang kỳ quặc, anh càng không có chuyện giấu giếm để bắt cá nhiều tay. Khi không được nhắc tới, anh sẽ không chủ động nói, nhưng nếu bị hỏi, anh đều có thể hào phóng đáp: “Vâng.”

Biểu cảm thường sẽ có thay đổi gì, cũng chẳng cần thay đổi.

Bởi vì vốn dĩ anh luôn thâm trầm và chuyên chú như thế, việc anh thừa nhận đã nói lên tất cả. Không ai cảm thấy một chữ “Vâng” cụt lủn này là chưa đủ nghiêm túc.

So với anh.

Tâm trạng của Tô Đồ lại không bình tĩnh như thế.

Cô luôn cảm thấy tình cảnh này có chút giống như ở khuôn viên đại học.

Mình lặn lội đường xá xa xôi đến thăm bạn trai đang ở nơi khác, cảm nhận thành phố nơi anh sống, làm quen với lịch trình huấn luyện của anh, và không tránh khỏi bị bạn bè bên cạnh anh trêu chọc.

Không hiểu sao lại mang chút hương vị thanh xuân ngây ngô.

Có lẽ vì chưa từng trải qua, tâm trí cô thế mà lại giống như lùi về vài năm trước vậy.

Suốt dọc đường đi, không biết mặt cô đã đỏ bừng bao nhiêu lần.

…………..

Nương theo làn gió buổi chiều, đi đi dừng dừng dạo một vòng.

Và thời gian nghỉ trưa cứ thế trôi qua.

Vận động viên bơi lội huấn luyện từ 5 đến 17 tiếng mỗi ngày, bao gồm tập dưới nước, tập thể lực và trị liệu phục hồi. Việc người thân vào thăm cũng không được làm gián đoạn lịch trình huấn luyện.

Vì vậy, khi đến giờ, việc tập luyện phải tiếp tục.

Thời Thuật thay một bộ đồ thể thao gọn nhẹ, áo thun màu xanh nhạt đơn giản và quần đùi đen, sau đó dẫn cô cùng vào phòng tập thể lực.

Đây là một trong số ít khu vực huấn luyện trong căn cứ mà người ngoài có thể vào được.

Không gian bên trong rất rộng, những hàng máy tập luyện xếp ngay ngắn, mang lại cảm giác hùng vĩ choáng ngợp. Trên tường trắng dán những khẩu hiệu màu đỏ nghiêm túc.

Đa số những người cô gặp ở căn tin buổi trưa đều ở đây, lúc này đang đứng trước các máy tập khác nhau. Có người đang khởi động, có người đã bị thanh tạ đầy đĩa tạ đè đến khó thở, mặt đỏ gay vẫn cố gắng thốt ra một câu run rẩy: “Chào, chào chào chị dâu——”

Nhìn mà Tô Đồ cũng muốn đưa tay ra đỡ giùm một tay, nhưng tự biết sức mình có hạn nên cô chỉ có thể cổ vũ bằng lời nói: “… Cố lên.”

Buổi tập chiều kéo dài khoảng hai tiếng. Thời Thuật vốn định tìm chỗ cho cô ngồi nghỉ.

Nhưng nghe thấy câu đó, anh lại đổi ý.

Anh vẫn tìm chỗ cho cô ngồi, nhưng phải trong tầm mắt của mình. Mỗi khi đổi máy tập, anh lại gọi cô đi theo cùng.

Vì vậy, Tô Đồ đã quan sát toàn bộ quá trình huấn luyện của anh.

Cảm nhận trực quan nhất chính là kinh ngạc.

Một sự kinh ngạc gần như đáng sợ.

Giữa chừng có một máy đo lực cánh tay, cần dùng hai tay nắm lấy tay cầm và dùng sức tối đa kéo xuống thật nhanh. Những lúc anh huy động cơ bắp cánh tay phát lực mạnh mẽ, một luồng gió mạnh quét thẳng qua trước mặt, khiến cơ thể cô cũng hơi chao đảo theo. Sau đó cô mới bàng hoàng nhìn rõ các chỉ số trên máy:

Trở lực: 14

Công suất hiện tại: 26

Công suất đỉnh: 3720

Cô không rõ những con số này có ý nghĩa gì.

Nhưng khi quay đầu lại thấy nhóm đồng đội đứng xem phía sau cũng đều mặt mày đờ đẫn, há hốc mồm như đang treo một câu “trời ơi——” không thành tiếng, cô biết chắc hẳn đó là mức độ không cho người khác đường sống.

Tiếp theo là hít xà đơn gánh tạ.

Phải buộc mấy đĩa tạ nặng hàng trăm cân quanh eo, sau đó dùng hai tay nắm xà để hít xà.

Chỉ nhìn đĩa tạ đeo lên người anh, cô đã thấy mỏi nhừ thắt lưng, có cảm giác kinh hoàng như thể giây tiếp theo anh sẽ bị gãy đôi vậy.

Nhưng động tác của anh rất dứt khoát. Xác nhận đã buộc chắc, anh liền nắm lấy thanh xà. Khi dùng lực, biểu cảm của anh cũng căng cứng, nhịp thở dồn dập hơn, mồ hôi chẳng biết từ bao giờ đã thấm đẫm cả chiếc áo thun.

Tuy vậy, vẫn không có bất kỳ sự dừng lại nào.

Mỗi lần nỗ lực kéo người lên đều là sự cụ thể hóa của lực cánh tay, lực eo và lực bộc phát. Từng thớ cơ bắp cuồn cuộn trên người anh đều thể hiện sức mạnh hùng vĩ đáng kinh ngạc.

Và khi anh thả lỏng đi xuống, thân trên sẽ giãn ra cực độ, có thể nhìn thấy rất rõ độ dài của cánh tay, độ rộng của vai, sự phập phồng của lồng ngực và hơi thở nặng nề.

Trước đây cô chỉ thấy anh bơi, cũng biết bơi lội cần sức mạnh hỗ trợ, nhưng khi thực sự nhìn thấy, cô vẫn không khỏi chấn động. Không biết anh phải trải qua bao nhiêu lần huấn luyện lặp đi lặp lại mới có thể đạt đến trình độ như hiện tại.

Cũng cho đến lúc này, cô mới nhận thức rõ ràng rằng, chút sức lực anh thường dùng trên người mình, e rằng không chỉ đơn giản là, chạm nhẹ một cái đâu nhỉ…

Thường Dương đứng chôn chân bên cạnh một lúc, thấy cô dường như sắp hóa đá đến nơi mới hất cằm, cậu ta trò chuyện đầy ẩn ý: “Anh của em thể lực tốt nhỉ?”

Đâu chỉ là tốt.

Nếu anh ấy muốn, chắc có thể giết người bằng tay không luôn ấy chứ?

Sự kinh ngạc trên mặt Tô Đồ còn chưa kịp thu lại, cô liền gật đầu khẳng định như không dám chậm trễ nửa giây: “Ừm, tốt.”

Tốt đến mức chân cô cũng đã hơi bủn rủn rồi…

Thường Dương cười lên, như hiểu ra điều gì đó, bỗng nhiên lại hỏi: “Tết Dương lịch trôi qua vui chứ?”

Tô Đồ lúc này mới ngẩn ra, không hiểu ngữ cảnh này có liên quan gì đến câu trên?

Nhưng nghĩ đến việc anh đến tìm mình dịp Tết Dương lịch, đồng đội biết cũng không có gì lạ, nên cô vẫn gật đầu: “… Ừm.”

Quan sát một buổi chiều dáng vẻ ai đó dùng lực, th* d*c và đổ mồ hôi.

Sắc mặt cô không tránh khỏi có chút hồng hào rạng rỡ.

Trong mắt Thường Dương, đây chắc có lẽ là cô đã nhận được “lời chúc phúc” của mình. Sau chút an lòng, cậu ta lại nói một câu chẳng ăn nhập gì: “Anh ấy tốt lắm.”

Tô Đồ chớp mắt: “… Hả?”

Cô bỗng thấy người này có vẻ hơi cao siêu, nói chuyện cứ nhảy cóc, cô hoàn toàn không hiểu nổi.

Nhưng lần này Thường Dương lại nói tiếp theo mạch đó: “Dáng chuẩn, thể lực tốt, rất chuyên tâm cho sự nghiệp, tình cảm cũng vậy. Ngoại trừ việc không đủ hóm hỉnh hài hước ra thì chắc là không có khuyết điểm gì.”

Nhưng trong thời gian yêu đương này, cảm xúc dao động vẫn khá lớn, nếu không sớm ổn định lại thì sớm muộn gì cũng ảnh hưởng đến huấn luyện.

Cậu ta không rõ chi tiết bên trong, những chuyện xảy ra là tốt hay xấu, cũng không có ý định suy đoán gì, chỉ mỉm cười như dặn dò: “Đám cưới nhớ mời em nhé.”

Mới bình thường được hai câu.

Sao lại đột ngột chuyển hướng rồi.

Tô Đồ sững sờ, vành tai cô nóng ran một cách vô cớ. Cô cảm thấy chuyện này cậu ta nên đi nói với Thời Thuật thì hợp lý hơn.

Nhưng sau một hồi do dự, cuối cùng cô vẫn mặt đỏ bừng, khẽ đáp: “…Được.”

Huấn luyện kết thúc.

Thời Thuật tắm rửa lần nữa rồi mới dẫn cô cùng đến căn tin.

Sau bữa tối, chỉ đi dạo một vòng ngắn, bầu trời đã tối sầm lại theo cách chẳng chiều lòng người.

Buổi tối còn có cuộc họp tổng kết phải dự, anh không thể dẫn cô theo, thời gian còn lại không nhiều, Tô Đồ liền lấy chiếc bánh kem và vali đã gửi, kéo anh cùng ra sân vận động.

Khi ngồi xuống bậc thang một lần nữa, tâm trạng anh rõ ràng u ám đi nhiều.

Cuối cùng, anh vẫn cứng rắn bế cô lên đùi mình ngồi.

Tô Đồ còn đang cầm bánh kem trên tay, suýt chút nữa thì lỡ tay vứt đi luôn. Cô quay đầu lại định trách mắng, nhưng nhìn thấy làn da trắng bệch vì bị nước hồ bơi và mồ hôi ngâm suốt một ngày vất vả của anh, cùng đôi mắt rủ xuống buồn bã, bỗng nhiên cô lại không đành lòng nói ra.

Im lặng nhìn nhau một lúc, thậm chí cô còn bắt đầu tự thuyết phục bản thân: Trời đã tối rồi, thế này chắc là, cũng không sao đâu nhỉ…

Cuối cùng cô vẫn thuận theo ý anh, ngồi trên bắp đùi săn chắc của anh, vừa cẩn thận mở bao bì vừa hỏi: “Trước đây sinh nhật anh đón thế nào?”

Thực ra cô có chút chột dạ.

Vì mỗi lần anh chuẩn bị bất ngờ cho cô đều khá hoành tráng, nhưng sinh nhật anh, cô chỉ có thể làm được bấy nhiêu thôi.

Thời Thuật nhìn động tác chậm chạp của cô, chóp mũi cọ vào lọn tóc, gạt mái tóc đen mượt sang một bên để ngậm lấy vành tai ấm áp, giọng nói vì thế mà có chút mơ hồ: “Không đón.”

Lúc còn rất nhỏ thì có, nhưng sau này theo con đường chuyên nghiệp, mỗi năm tầm này cơ bản đều đang huấn luyện hoặc chuẩn bị thi đấu, không có thời gian cũng chẳng cần thiết phải kỷ niệm riêng một ngày như thế này.

Giọng nói trầm thấp đột ngột lọt vào màng nhĩ, Tô Đồ rùng mình như có luồng điện chạy qua. Cô đỏ mặt quay đầu, nhìn đường nét khuôn mặt càng thêm sâu thẳm dưới bóng trăng, cô chậm rãi nói: “Em cũng không giỏi tổ chức sinh nhật cho người khác lắm. Em đã nghĩ ra vài phương án, nhưng ở đây có vẻ đều không thực hiện được, cuối cùng chỉ mua bánh kem và quà thôi.”

Dừng một chút, cô lại dịu dàng bù đắp: “Nhưng nếu không có gì bất ngờ, sau này mỗi năm sinh nhật, em đều có thể ở bên anh.”

Đôi gò má hồng hào, giọng nói rất khẽ.

Giống như đang tỏ tình, chân thành và thẹn thùng.

Thời Thuật khẽ “ừm” một tiếng, anh không kìm được mà cúi xuống ngậm lấy bờ môi đỏ đầy đặn trước mặt.

Son dưỡng có vị nho.

Buổi trưa bị anh hôn mất rồi, sau đó chắc cô đã thoa lại.

Vẫn rất ngọt.

Bánh kem vẫn còn trên tay, Tô Đồ chỉ để anh hôn một lúc rồi nghiêng đầu né tránh, đôi mắt sáng ngời hiện lên vẻ khiển trách thầm kín: “Có muốn em tặng luôn thỏi son cho anh không?”

Thời Thuật cũng không do dự, mò mẫm trong túi áo khoác của cô, tìm thấy một thỏi son màu tím, trực tiếp thu vào túi mình.

Tô Đồ: “…”

Cô mặt mày ngơ ngác.

Đứng hình một lúc lâu, cô mới hơi bực mình cắm nến lên.

Cô không biết hát, một mình hát thì ngại chết đi được, dù sao anh cũng chẳng để ý, cứ coi như đã lấy thỏi son gán nợ rồi. Cuối cùng cô chỉ nói một câu: “Sinh nhật vui vẻ.”

Rồi cô giục anh: “Ước đi!”

Tương tự, Thời Thuật cảm thấy tư thế nhắm mắt cầu nguyện đối với anh cũng có chút khó diễn tả bằng lời, vì thế anh nhìn thẳng vào cô và nói: “Muốn sau này mỗi năm em đều đón sinh nhật cùng anh.”

Không phải là nên.

Mà là nhất định.

Tô Đồ thẫn thờ: “…”

Nến đang cháy.

Anh tì vào trán cô, bắt chước giọng điệu giục giã: “Được không em?”

Gò má cô bị ánh nến hun nóng đến mức hơi khô khốc.

Giọng nói cô cũng vậy: “Vâng…”

Cô cụp mắt xuống, mơ hồ đáp ứng.

Sau đó nhìn chiếc bánh kem hình con sói xám cỡ nhỏ nhất mà mình đặc biệt đặt, bỗng nhiên cô thấy có một sự tương phản mạnh mẽ từ đáng sợ thành đáng yêu sau khi bị biến đổi thu nhỏ theo phong cách hoạt hình.

Thế là cô bỗng thấy ngứa tay, quẹt một chút kem, bất thình lình bôi lên khuôn mặt sạch sẽ của anh. Cô cười xấu xa quan sát một lúc, lại thấy chưa đủ.

Cô bèn sai anh bưng bánh kem, còn mình thì vén tóc mái của anh lên, chuyên tâm vẽ bậy lên mặt anh.

Chẳng có quy luật gì cả.

Nhưng cô thấy vui.

Sau khi thỏa sức thi triển tinh hoa vẽ bậy xong, cô còn mỹ miều gọi đó là: “Anh không được ăn, như thế này cũng coi như là được ăn rồi.”

“Em có tâm không?”

Bôi nhiều quá, chính cô cũng cảnh giác lùi ra xa một chút.

Cô còn hỏi anh có tâm hay không.

Thời Thuật đặt bánh kem sang một bên, anh liền đỡ lấy sau gáy cô, muốn để cô tự mình ghé sát vào cảm nhận thử.

Tô Đồ rất cảnh giác, lập tức ấn vai anh, cười hì hì: “Chờ chút! Để em chụp tấm ảnh đã.”

Trốn thì chắc là không trốn được rồi, lát nữa chắc chắn anh vẫn sẽ hôn mình thôi, nhưng điều đó không ngăn được việc cô muốn để lại một kỷ niệm cho kiệt tác của mình trước đó.

Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra, mở camera.

Nhưng vì khoảng cách quá gần, rõ ràng anh cũng không đời nào thả cô xuống, cô cũng sợ nếu không khẩn trương, giây tiếp theo anh sẽ bất ngờ hôn tới, nên chẳng kịp căn góc gì cả.

Cô trực tiếp mở camera trước, thu được đại khái đường nét vào ống kính là bấm loạn xạ một hồi.

Dù vậy.

Chất lượng hình ảnh vẫn rất tốt.

Đường nét của anh đã rất cứng cáp, lông mày thanh tú, sống mũi cao vút. Dưới sự hỗ trợ của bóng trăng mờ ảo và lớp kem mịn màng, ngay cả những khung hình bị nhòe mờ cũng mang một vẻ gợi cảm, mê hoặc đầy kịch tính.

Cô có chút thẩn thờ, ống kính trên tay không vững. Anh lại đỡ lấy cằm cô, hạ mắt ghé sát lại gần.

Khoảnh khắc bờ môi bị ngậm lấy, đầu ngón tay cô chợt run lên, vô thức chụp liên tiếp vài tấm.

Sắc mặt cô hỗn loạn, hàng mi run rẩy, bờ môi như một trái nho mọng nước bị ép ra nước ngọt. Anh rủ hàng mi dài, che giấu d*c v*ng thâm trầm dưới đáy mắt, chóp mũi anh tì vào má cô, đôi môi mỏng khẽ mở ra khép lại, thưởng thức phong vị mỹ vị bên môi.

m*t mát, nghiền ngẫm, nuốt chửng, mọi thứ đều cực kỳ tình tứ, gợi dục…

Điện thoại rơi xuống g*** h** ch*n.

Ngón tay cô siết chặt lấy vai anh, mặc cho lớp kem màu xám trong lúc hơi thở giao hòa bôi bẩn cả má và tóc, cho đến khi cả người cô mềm nhũn, th* d*c ngã vào lồng ngực rộng lớn của anh.

Thời Thuật ôm lấy vòng eo thon gọn, anh cầm chiếc điện thoại trên đùi lên, tiện tay mở khóa mật mã, gửi những tấm ảnh vừa rồi cho chính mình xong mới đặt lại cẩn thận vào túi áo khoác của cô.

Tô Đồ không biết anh lấy ảnh làm gì, là đơn thuần để kỷ niệm, làm hình nền, hay đăng lên mạng xã hội.

Cô lập tức thấy căng thẳng.

Vì cô không biết rốt cuộc mình chụp ra cái dạng gì, cô cũng chưa kịp chỉnh sửa, vả lại mấy tấm cuối cùng, tự mình xem có lẽ cũng thấy hổ thẹn, nói gì đến chuyện phát tán ra ngoài.

Cô vội vàng vỗ vào ngực anh: “Đưa điện thoại của anh cho em.”

Thời Thuật không do dự, móc từ trong túi ra, tự giác mở khóa rồi đưa qua.

Thực ra Tô Đồ cũng chưa nghĩ kỹ mình muốn làm gì, có lẽ chỉ là cô muốn xác nhận xem chụp ra sao, nếu không đẹp thì xóa trước, đợi khi nào chỉnh sửa xong mới gửi cho anh, ngoài ra cô còn phải dặn dò một câu không được cho người khác xem.

Nhưng vừa cầm lấy, cô đã sững sờ vì bị hình nền thu hút sự chú ý.

Đó là tấm ảnh chụp từ nửa năm trước, lần đầu tiên họ thảo luận phương án ở phòng làm việc, một trong những tấm Đào Khuynh Thanh chụp trộm: Hai người ngồi ở góc bàn, một người cúi đầu một người ngước nhìn, im lặng nhìn nhau đắm đuối.

Trùng hợp là hôm đó anh mời mọi người ăn trà chiều, nên trên bàn cũng đặt hai phần bánh kem.

Kết quả cũng giống vậy, đều chui vào bụng cô cả.

Trông cứ như một phiên bản khác của ngày hôm nay.

Hoặc là một giai đoạn trước đó.

Từ phòng làm việc đến căn cứ huấn luyện.

Từ ban ngày đến đêm tối.

Từ xa lạ đến thân mật.

Cô ngẩn ngơ ngẩng đầu, thất thần nhìn anh: “Anh, cài từ lúc nào thế?”

Anh lại hôn lên khuôn mặt mèo hoa của cô: “Ngay hôm đó.”

“……….”

Ngày Đào Khuynh Thanh gửi cho anh, ngay lúc đó.

Anh đã cài xong rồi.

Tô Đồ mím môi, nhịp tim cô cũng loạn thành một đoàn: “Anh không sợ bị em nhìn thấy sao?”

Dù sao lúc đó họ còn phải thường xuyên đối chiếu phương án, lộ liễu như vậy, không chừng lúc nào đó sẽ bị bại lộ.

Mà lúc đó nếu cô nhìn thấy, khả năng cao là cô sẽ ôm máy tính chạy mất hút ngay tại chỗ…

Thời Thuật khẽ nhếch môi, dáng vẻ “chẳng phải vẫn không chạy thoát đấy sao”. Cuối cùng cũng có thể nói ra một cách thẳng thắn: “Sợ em không nhìn thấy.”

Đón xong sinh nhật.

Thực sự là không còn thời gian nữa.

Thời Thuật xách vali tiễn cô ra cửa. Đợi xe dịch vụ đã đặt đến nơi, anh lại dặn dò một lần nữa là đến khách sạn nhớ nhắn tin cho anh, sau đó ngay cả quà cũng chưa kịp mở đã phải vội vàng quay về họp.

Đến gần mười giờ, khi xách vali quay về ký túc xá, đám người bên cạnh cũng giống như muốn xem chương trình gì đó mà lũ lượt kéo theo. Cả căn phòng chật kín người, muốn tặng quà là thật, mà muốn hóng hớt cũng là thật.

Thời Thuật cũng chẳng có gì phải tránh né.

Anh mở vali, lần lượt mở từng món quà một.

Nghe Tô Đồ nói, mọi người trong phòng làm việc đều chuẩn bị một phần, Tống Duật và Tô Hân cũng đặc biệt đến gửi một chuyến, cộng thêm phần của chính cô, thế mà nhét đầy tám phần mười chiếc vali 24 inch.

Anh mở theo thứ tự từ trên xuống dưới, đa số là tai nghe, loa, súng massage, gối massage… những món quà điện tử hoặc chăm sóc sức khỏe vận động.

Không quá quý giá nhưng cũng rất có tâm.

Anh lần lượt đặt lên bàn, rồi tiếp tục mở đến món cuối cùng mới nhận ra đó là quà của cô.

Dưới chiếc hộp quà màu xám mực là một chiếc đồng hồ cơ tối giản nằm im lìm.

Thiết kế rất đơn giản.

Nhưng thương hiệu thì không.

Phía sau lập tức vang lên một loạt tiếng “trời ơi” liên tiếp.

Thậm chí có người còn tra giá ngay tại chỗ, lúc báo giá ra, Thời Thuật mới biết nó cùng giá với chiếc vòng tay hoa hướng dương của cô.

Bình thường anh không hay đeo phụ kiện, chỉ khi có dịp cần thiết mới thỉnh thoảng đeo đồng hồ.

Mua một chiếc vòng tay tương tự rõ ràng không hợp với khí chất của anh, chọn một chiếc đồng hồ giá đôi cũng không phải là không thể.

Nhưng Thời Thuật lại cảm thấy có chút tâm tư khó tả.

Chẳng phải cô còn muốn tiết kiệm tiền mua nhà sao?

Để kiếm tiền, cô còn từng mưu toan với hổ, vậy mà bây giờ để đón sinh nhật cho anh, chiếc đồng hồ sáu chữ số cô nói tặng là tặng luôn.

 Anh cụp mắt, im lặng rất lâu.

Những người bên cạnh thì không ngừng thúc giục: “Anh ơi nhanh nhanh nhanh— mau đeo lên xem thử đi!”

Đầu ngón tay anh dừng lại ở mép hộp đồng hồ hồi lâu, cuối cùng anh vẫn đưa tay lấy ra, kèm theo cả gối kê đồng hồ. Lúc này mới thấy phía dưới còn có một tờ giấy ghi chú, nét chữ thanh tú:

– Sinh nhật vui vẻ.

– Những thứ còn lại, đợi anh về rồi hãy mở.

Mọi người rướn đầu nhìn qua, chứng kiến anh xé tờ giấy ghi chú ra, từ đó lộ ra thứ ở dưới cùng nhất, một hộp nhỏ, không phù hợp với trẻ em, cỡ S… đồ dùng người lớn?

Đám đông chưa kịp thốt lên câu “trời ơi” thì đã bị thông tin cuối cùng làm cho chấn động đến mức đồng tử co rút: “Cái quái gì thế này——”

“Cỡ… cỡ S??!”

Không phải là nghi ngờ Thời Thuật, dù sao ngày nào cũng huấn luyện cùng nhau, lúc mặc quần bơi thì mọi thứ đều quá rõ ràng rồi. Cũng vì thế, họ tự nhiên nghi ngờ theo một hướng khác: “Mua nhầm à?”

“Cái này mà cũng mua nhầm được á??”

“Thứ dùng ngay khi được nghỉ, tặng nhầm thì mới hợp lý chứ!!!”

“Cái gì gọi là tặng nhầm? Ý là ngoài anh ra, chị dâu còn có người khác ư ư ư——”

Nhờ phúc của mọi người, Thời Thuật hoàn toàn không kịp nảy sinh cảm xúc khi nhận được món quà này, sắc mặt anh đã lạnh lùng nghiêm nghị hẳn đi.

Khi anh nghiêng người quay đầu lại, đó đã là dáng vẻ như muốn giết người.

“Ha…”

Thường Dương bịt chặt miệng Ngạn Thiêm Khải, gượng, từng bước lùi lại: “Trẻ con không biết gì, trẻ con không biết gì!”

“Làm sao mà tặng nhầm được.”

“Chắc chắn là sơ ý mua nhầm thôi mà!”

Trước Tiếp