Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 76: Đồng hồ đếm giờ.
Biên tập: @cohoala
–
Vì là người của công chúng.
Sinh nhật của Thời Thuật cũng công khai và minh bạch như chính sự nghiệp của anh.
Trước khi xuất phát, Tô Đồ đã nhận được liên tiếp năm sáu món quà nhờ chuyển giùm, cuối cùng gom lại suýt chút nữa thì chất đầy vali.
Lúc thu dọn, cô có chút khó hiểu.
Không biết một người lạnh lùng, nghiêm nghị như thế, sao nhân duyên lại tốt đến vậy?
Đến nơi này, cô vẫn như một người chuyên mua hộ, mua một đống hoa tươi và đặc sản gửi đi vài địa chỉ khác nhau. Đến khi làm xong xuôi quay về khách sạn, không ngoài dự đoán, cô lại thấy kiệt sức.
Sau khi tắm rửa đơn giản, cô đặt mình xuống là ngủ thiếp đi ngay.
Sáng hôm sau, vì Thời Thuật vẫn còn lượng bài tập huấn luyện cố định phải hoàn thành, đi quá sớm cũng không gặp được người, nên anh bảo cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe rồi hãy dậy, tầm giờ ăn trưa qua là được.
Tô Đồ đặt báo thức cũng không sớm.
Nhưng chẳng hiểu sao, chưa đến giờ cô đã tự nhiên tỉnh giấc.
Nằm trên giường không ngủ thêm được, cô đành dậy sửa soạn sớm hơn dự định.
Dù sao cũng là đến nơi anh huấn luyện, không tránh khỏi việc gặp những người xung quanh anh, cô thực sự vẫn có chút căng thẳng.
Quần áo thì đã chọn sẵn từ trước, nhưng khâu trang điểm lại tốn kha khá thời gian.
Bình thường chỉ mất hai mươi phút là xong, hôm nay cô loay hoay tận một tiếng rưỡi. Đến bước đánh son, động tác của cô bỗng khựng lại.
Nhìn làn môi trong gương vốn đã khá hồng hào, cô do dự một lát, cuối cùng chỉ thoa một lớp son dưỡng mỏng.
Cô kéo vali, mang theo chậu sen đá rồi ghé lấy chiếc bánh kem nhỏ đã đặt trước. *
Sau đó cô bắt taxi thẳng tiến đến căn cứ huấn luyện.
Lúc đến nơi vẫn còn sớm, cô đợi ở cổng gần nửa tiếng đồng hồ, Thời Thuật mới cầm điện thoại vội vàng chạy tới.
Trông anh như vừa mới tắm xong, đôi mắt còn vương hơi nước, lọn tóc chưa khô hẳn, cả người toát ra vẻ sảng khoái, tươi mát của người vừa từ hồ bơi bước ra.
Ngại vì có người bên cạnh, anh chỉ nắm lấy tay cô, kín đáo bóp nhẹ hai cái.
Sau đó anh quay lại xác minh danh tính với bảo vệ, hoàn tất các thủ tục kiểm tra rồi mới dẫn cô đi vào trong.
Về khách quan mà nói, hai tuần thực sự không phải quá dài, ít nhất là chưa đến mức có thể nhận thấy rõ sự thay đổi của vóc dáng, nhưng Thời Thuật liếc mắt một cái đã nhận ra hình như cô lại gầy đi.
Cũng có thể là vì thành phố K bốn mùa như xuân, nhiệt độ lúc này ấm áp hơn thành phố A nhiều, mặc đồ mỏng nên trông người cô thanh mảnh hơn.
Nhưng dựa vào cảm giác từng đo đạc trong bóng tối, anh chắc chắn là cô đã gầy đi.
Tô Đồ thấy anh cứ nhìn chằm chằm mình, cứ ngỡ trang phục hôm nay có gì không ổn. Cô cúi đầu nhìn chiếc váy len dài và áo khoác cashmere trên người, sắc mặt cô không khỏi căng thẳng: “Sao thế anh?”
Chẳng lẽ đi thăm mà cũng phải mặc đồ thể thao mới được sao?
Tầm mắt Thời Thuật chậm chạp dời lên trên, đi qua những đường cong uyển chuyển và vùng cổ mịn màng, bất kể lúc nào anh cũng trông rất nghiêm túc: “Lại không ăn uống đầy đủ à?”
Tô Đồ ngẩn ra: “Hả…”
Lúc này cô mới nhận ra trọng điểm quan sát của anh, dù nhận thức không hoàn toàn chính xác nhưng cũng không ngăn được việc cô thấy hơi chột dạ: “Bận quá nên dễ quên mà.”
Để tránh anh tiếp tục truy cứu.
Cô vội vàng chuyển chủ đề: “Căn tin ở đây ăn ngon không anh?”
Thời Thuật nhìn lớp trang điểm tinh tế hơn hẳn mọi ngày của cô, đường nét mượt mà, đôi mắt có hồn, từ đóa cúc họa mi thanh khiết đã hóa thành đóa hồng rực rỡ.
Rõ ràng là cô trang điểm kỹ, nhưng duy nhất là cô không đánh son môi.
Ánh mắt anh càng thêm sâu lại, tập trung tại bờ môi đầy đặn, anh siết nhẹ lòng bàn tay cô. Trước dáng vẻ dần ửng hồng vì bị nhìn chằm chằm của cô, anh mới định thần lại đáp: “Cũng được.”
Nhiều món phong phú, nguyên liệu tươi ngon, hương vị nói chung cũng không tệ.
Còn có một đặc điểm lớn nhất: lành mạnh.
Buổi tập sáng vừa kết thúc, lúc này đúng lúc là giờ cơm trưa. Thời Thuật thấy cô cũng chưa ăn nên anh dẫn cô đến căn tin trước.
Vừa mới lấy cơm ngồi xuống, xung quanh đã nhanh chóng có mấy người vây lại, mồm năm miệng mười gọi: “Chào chị dâu.”
“Chào chị dâu!”
“Chào chị dâu ——”
Đây không phải lần đầu Tô Đồ thấy cảnh này, nhưng thú thật áp lực vẫn không nhỏ. Chỉ riêng việc nghe xưng hô này thôi, cô cũng phải mất một lúc mới định thần lại được.
Cô đành phải cắn răng mà đáp: “…chào mọi người.”
Thời Thuật thấy cô không tự nhiên, anh lập tức sa sầm mặt, ánh mắt sắc lẹm quét qua.
Như một lời cảnh cáo không lời.
Tuy nhiên, chiêu này bình thường thì hiệu nghiệm.
Nhưng lúc này…
Thường Dương lập tức như tìm được chỗ dựa, cậu ta cầm đầu vùng dậy: “Chị dâu xem kìa! Anh ấy lại lườm em——”
Ngay lập tức câu nói đó nhận được sự đồng cảm mãnh liệt: “Đúng thế đúng thế! Bọn em mới chào chị một câu thôi mà anh ấy đã hung dữ thế này, chị có tưởng tượng nổi ngày thường bọn em phải sống thế nào không?”
Nhắc đến đây, có người lại nhân cơ hội tố cáo: “Còn lần trước nữa, chị bảo bọn em giúp chị chăm sóc anh ấy, bọn em hảo tâm xoa vai bóp chân cho anh ấy, chị biết anh ấy đối xử với bọn em thế nào không?”
Một người khác ôm ngực, vẻ mặt đau đớn phụ họa: “Bảo bọn em cút! Bảo bọn em đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh ấy nữa!”
Ngạn Thiêm Khải vẫn còn ngây ngô, gãi đầu nhớ lại rồi phản bác: “Có quá đáng thế không anh? Em nhớ lần trước là các anh kéo hội kéo thuyền…”
Chưa nói hết câu đã bị một người ấn đầu xuống: “Kéo hội đi chịu phạt!”
“Chị dâu không biết đâu, dạo này ngày nào mặt anh ấy cũng thối ra, trong vòng mười mét em chẳng dám ho một tiếng!”
“Đừng nói là bọn em, đôi khi huấn luyện viên thấy anh ấy còn phải đi đường vòng mà!”
“Sắp loạn đến nơi rồi, chị dâu mau quản anh ấy đi!”
“Đúng đúng đúng! Quản mau quản mau——”
Mọi người càng nói càng giống như thật.
Cứ thế hóng chuyện, không sợ to chuyện mà nhìn chằm chằm vào cô.
Tô Đồ cũng không biết lời nào là thật lời nào là giả.
Nhưng có một điều cô chắc chắn, đó là anh thực sự hơi hung dữ.
Bấy lâu nay cô chưa thấy ai có thể hoàn toàn không bị khí chất của anh trấn áp, bao gồm cả chính cô. Dù đã ở bên nhau rồi, cô vẫn thường xuyên bị dáng vẻ phát hỏa của anh làm cho sợ hãi.
Dù cách thức có thể hơi… khó diễn tả bằng lời.
Cô nhìn người đàn ông vai rộng, đường nét cứng cáp trước mặt, cũng chẳng biết sao mọi người lại nghĩ cô có khả năng quản nổi anh.
Nhưng vì sự mong đợi của đám đông, cô chỉ có thể cố giữ bình tĩnh, ngập ngừng hỏi một câu: “Anh, làm gì mà hung dữ thế?”
Cả đám đứng hình luôn: “…”
Trời?
Thế này mà gọi là quản á!?
Không phải là đang làm nũng sao??
Thời Thuật cũng khá khó hiểu, anh nhướng mày hỏi vặn lại: “Anh hung dữ chỗ nào?”
Tô Đồ: “…”
Đúng nhỉ.
Cô chớp mắt, nhất thời cô cũng không nghĩ ra anh hung dữ chỗ nào?
Nghĩ một lát, cô chỉ nhớ ra những lúc anh phát tiết hôn mình thực sự có gây ra một vài thương tích do sức người, nhưng chuyện này hình như chẳng liên quan gì đến người khác.
Và với riêng cô mà nói, thực ra vẫn có thể chấp nhận được…
Phản đối cũng vô ích.
Cuối cùng cô còn quay đầu lại biện hộ giúp anh một câu: “Tôi thấy, hình như cũng được mà?”
Trời!
Thế này mà chỉ là “cũng được” thôi á!?
Kính lọc tình yêu dày quá rồi đấy nhé??
Mọi người vốn muốn xem cảnh ai đó bị dạy bảo, kết quả lại phải ăn cẩu lương ngay tại chỗ, lập tức nổi hết da gà da vịt, không tiếp tục bày trò nữa.
Dù sao người ta rõ ràng là cùng một phe, ly gián cũng vô ích thôi.
Sau đó họ lại cười nói vui vẻ một lúc, đến khi bữa trưa kết thúc thì ai nấy đều phải về nghỉ trưa.
Để lấy sức chiều tiếp tục tập luyện.
Thấy mọi người đã đi hết, sống lưng căng thẳng của Tô Đồ mới thả lỏng đôi chút. Cô nghiêng đầu nhìn người bên cạnh: “Đi đâu bây giờ anh?”
Câu hỏi này Thời Thuật cũng đã nghĩ mấy ngày, và lựa chọn tối ưu mà anh đưa ra là: “Sân vận động?”
Căn cứ thực chất là một trung tâm huấn luyện thể thao lớn, những khu vực khép kín cơ bản đều mang tính bảo mật, bao gồm cả ký túc xá cũng không cho phép người ngoài vào.
Mà giờ này các đoạn đường qua lại đều có người, ngược lại sân vận động thì ít người hơn.
Tô Đồ không có ý kiến gì, chuyến này cô đến vốn dĩ chỉ để gặp anh, cô cũng không hy vọng làm chuyện gì quá giới hạn ở một nơi nghiêm túc như thế này.
Nhưng khi thấy sân vận động rộng lớn không một bóng người, nghĩ đến việc mọi người chắc đều đang nghỉ ngơi, cô không khỏi lo lắng: “Anh không nghỉ trưa thì có sao không?”
Thời Thuật đi về phía bậc thang, vừa ngồi xuống anh đã định kéo cô vào lòng: “Không sao.”
Tô Đồ vươn tay ngăn lại, sau đó chậm rãi ngồi xuống bên cạnh anh.
Dù sao cũng là nơi công cộng, anh ở đây cũng khá nổi tiếng
Lỡ bị ai bắt gặp thì không hay lắm.
Nhưng thấy anh không cảm xúc nhìn mình, hình như anh lại có chút không vui, cô cân nhắc một lát rồi vỗ vỗ lên đùi mình: “Hay là, anh nghỉ ở đây một lát?”
Để anh quay về thì không thực tế, mà ngồi đây cũng chẳng làm được gì.
Kết hợp lại thì trọn vẹn cả đôi đường.
Thời Thuật hơi ngẩn ra, nhưng anh cũng không do dự mấy.
Anh xoay người, duỗi đôi chân dài rồi thuận thế nằm xuống.
Ngược lại, phần đùi mềm mại dưới gáy anh dường như chưa chuẩn bị kỹ, thoáng chốc đã trở nên căng cứng.
Biểu cảm khi anh nhìn lên cũng vậy, ngơ ngác, mang theo chút căng thẳng vì không kịp trở tay.
Hai tuần không gặp, sự tiếp xúc cơ thể có chút xa lạ, đặc biệt là ở vị trí nhạy cảm như vậy.
Lúc nói Tô Đồ thì khá thoải mái, nhưng thực tế phải mất một lúc lâu cô mới thích nghi được. Cô đỏ mặt, che đi đôi mắt đang nhìn chằm chằm mình của anh: “… Anh mau ngủ đi.”
Thời Thuật không phản kháng.
Hàng mi dài run rẩy trong lòng bàn tay cô, làm làn da ngứa ngáy một trận.
Tô Đồ nén lại cảm xúc, cảm nhận được hình như anh đã nhắm mắt, lúc này cô mới khẽ thở phào, cơ bắp đang căng cứng cũng dần thả lỏng.
Không còn áp lực của việc nhìn nhau, ánh mắt cô ngược lại trở nên táo bạo hơn.
Cô vô thức bắt đầu quan sát người đang nằm dưới.
Vai anh thực sự rất rộng, khi ở sát nhau như thế này, vai anh rộng hơn cả bắp đùi của cô một đoạn dài. So với vai thì eo anh có phần hẹp hơn nhưng rất săn chắc, chạm vào cảm giác rất tốt.
Xuống chút nữa là đôi chân dài đến mức khó tin, một chân duỗi một chân co.
Cô từng đọc qua, người bơi lội mà chân dài dường như là một điểm yếu, vì lực cản lớn, lực nổi và lực bộc phát lại tương đối yếu hơn so với người chân ngắn.
Vậy mà anh vẫn khắc phục được nhược điểm đó để đứng trên đỉnh cao nhất của môn này.
Nghĩ lại thấy cũng thật đáng ngưỡng mộ.
Khóe môi cô cong lên, tầm mắt thu về, lướt qua một nốt ruồi nhỏ màu nâu đỏ trên sống mũi cao vút, nhìn từ góc độ này cực kỳ rõ nét.
Môi anh hơi mỏng, đường môi thẳng tắp, trông có vẻ cực kỳ lạnh lùng nhưng lúc hôn thì sẽ nhanh chóng trở nên nóng bỏng.
Cô biết anh chưa ngủ, nhưng vẫn không kiềm chế được mà nương theo hơi ấm trong ký ức, cô cúi người chạm nhẹ vào chóp mũi, rồi đến bờ môi.
Vừa mới lùi ra một chút, hơi thở ấm nóng đã nhẹ nhàng tỏa ra, mang theo chút oán trách kỳ lạ: “Bốn phút.”
Bốn phút.
Cô mới chịu hôn anh một cái.
Tô Đồ ngẩn ra, rồi nhanh chóng bật cười thành tiếng: “Anh là đồng hồ bấm giờ à?”
Không nhìn đồng hồ mà cũng biết đã trôi qua bao lâu.
Đồng thời cô cũng thấy câu nói này nghe quen quen, ý nghĩ vừa lóe lên, cánh tay dài đã đột ngột vòng qua gáy, ấn cổ kéo cô xuống.
Đôi mắt vẫn bị che khuất, nhưng đôi môi vẫn bị ngậm lấy một cách chính xác. Anh nhẹ nhàng cắn hai cái như trừng phạt, rồi thành thục mở hàm răng ra, quấn lấy đầu lưỡi cô.
Sự va chạm, ép buộc, đòi hỏi đã lâu không gặp.
Dù là trong tư thế bị động như vậy, anh vẫn có thể kiểm soát nụ hôn này đến mức gần như áp đảo, khiến cô run rẩy, hơi thở rối loạn. Cho đến khi lòng bàn tay không giữ cố định được nữa, mềm nhũn trượt xuống lọn tóc, vành tai.
Cứ thế hết lần này đến lần khác siết chặt, rồi lại thả lỏng.