Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 75

Trước Tiếp

CHƯƠNG 75: Sáu phút.

Biên tập: @cohoala

Chuyến đi lần này, dù Tô Đồ chẳng học được gì về kỹ năng trượt tuyết, nhưng đồ dùng cần thiết thì chẳng thiếu món nào.

Lúc đi còn chưa thấy gì, nhưng khi kết thúc hành trình về đến nhà, định cất đồ đi thì cô bỗng thấy bế tắc trong việc sắp xếp.

Căn nhà hiện tại vốn chỉ có bấy nhiêu diện tích.

Nhét hai tấm ván trượt to đùng vào phòng ngủ thì không ổn, mà vứt ngoài ban công cho dầm mưa dãi nắng thì lại không nỡ, cuối cùng cô đành bất lực đặt ngang chúng ở phòng khách, khiến lối đi chẳng còn lại bao nhiêu.

Quả nhiên, sở thích cá nhân kiểu như này vẫn cần phải có một phòng kho riêng thì mới phát triển lâu dài được.

Nghĩ đến đây, Tô Đồ liền quay lại bàn làm việc, mở máy tính, dựng lại bản vẽ 3D phần phòng kho và phòng công cụ để xem xét, tiện tay phác thảo vài phương án lưu trữ.

Sau khi cân đối cách sắp xếp tủ, tỉ lệ chia ngăn và lựa chọn chất liệu, cô chuyển phương án cuối cùng thành tệp PDF, định bụng tranh thủ lúc công trình chưa kết thúc sẽ liên hệ với kỹ sư Tào để thợ mộc làm thêm phần nội thất may đo này.

Xong xuôi, cô lại sắp xếp các đơn đặt hàng nội thất rời theo thứ tự lắp đặt.

Đến chiều hôm sau, cô lần lượt liên hệ với từng đầu mối phụ trách để xác nhận chu kỳ đóng hàng và thời gian giao hàng tận nơi, rồi lồng ghép tất cả vào lịch trình làm việc.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, cô gần như xoay như chong chóng giữa các buổi đối chiếu tại hiện trường.

Ngoài chuyện sửa nhà.

Công việc ở văn phòng cũng chẳng hề nhẹ nhàng.

Vì sắp đến cuối năm, nhiều công trình đang chạy đua để bàn giao, mấy phương án đang chờ duyệt cũng bị thúc giục liên hồi. Trong phút chốc, khách hàng, chủ đầu tư, nhà cung cấp vật liệu, giám sát dự án… đủ mọi đối tượng gần như làm nổ tung khung chat của cô.

Bên trong phòng làm việc, một loạt chuyện như: tiệc tất niên tổ chức ở đâu, bắt đầu nghỉ Tết từ ngày nào, thưởng năm ra sao, quà cáp mua những gì… tất cả vẫn đang chờ cô quyết định.

Thêm vào đó, vì khối lượng công việc năm nay khá tốt, Tô Đồ thực sự làm không xuể. Cách đây không lâu cô đã đăng tin tuyển dụng, mà thời điểm trước và sau Tết lại là cao điểm nhảy việc, nên sắp tới cô còn phải đối mặt với không ít buổi phỏng vấn.

Nếu thuận lợi, qua năm phòng làm việc sẽ mở rộng lên khoảng 10 nhân sự, lúc đó phòng làm việc hiện tại sẽ không còn đủ chỗ ngồi, cô còn phải sớm để mắt đến các thông tin cho thuê văn phòng để chuẩn bị chuyển địa điểm và trang trí…

Tóm lại.

Năm mới vừa bắt đầu, Tô Đồ đã bị những chuyện vặt vãnh kéo đến dồn dập khiến cô đầu tắt mặt tối.

Thường thì vừa mới tranh thủ liếc nhìn điện thoại một cái, yêu cầu cuộc gọi đã tự động ngắt, và khung chat hiện lên một dấu: [?]

Mà cô thì chẳng có thời gian gọi lại, cũng không rảnh để giải thích chi tiết, chỉ có thể vội vàng hồi đáp một câu: [Em đang bận].

Đó đã là giới hạn cuối cùng mà cô có thể làm được lúc này.

Dù đã có lịch trình của cô và biết cô bận thật, nhưng thời gian trôi qua, Thời Thuật vẫn không tránh khỏi có chút tâm trạng.

Đặc biệt là khi bên cạnh cô vừa mới xuất hiện một người “chồng”.

Để ngăn anh suy nghĩ lung tung, Tô Đồ đành phải lôi chiếc điện thoại dự phòng ra, máy chính dùng để làm việc, máy phụ thì chuyên để chuông to để anh liên lạc.

Sau đó, mỗi khi anh gọi đến, dù cô đang bận đối chiếu công việc vẫn có thể kịp thời bắt máy.

Tuy vẫn chưa thể trò chuyện trực tiếp, nhưng nếu anh muốn, anh có thể nghe tiếng cô cho đến khi giờ nghỉ kết thúc.

Nếu cô làm xong việc mà giờ nghỉ của anh vẫn còn, hai người có thể tranh thủ tán gẫu vài câu.

Sao anh không nói gì?

Mãi mới tiễn được khách hàng, Tô Đồ vội vàng quay lại văn phòng, dựng điện thoại sang một bên. Cô vừa đăng nhập WeChat để tiếp tục trả lời tin nhắn, vừa chỉnh sửa nốt tấm ảnh thông báo nghỉ Tết còn dang dở.

Đợi một lát không thấy đầu dây bên kia phát ra tiếng động, cô mới thắc mắc liếc nhìn qua, phát hiện thần sắc người trên màn hình có gì đó không đúng, cô chớp mắt: “Sao thế?”

Thời Thuật mặt mày u ám, vô cớ có chút tiêu cực.

Im lặng nhìn nhau vài giây, anh mới nói một câu không đầu không cuối: “Sáu phút.”

“?”

Tô Đồ không hiểu: “Cái gì?”

Đã một tuần không gặp rồi.

Cuối cùng cũng không còn người ngoài ở đó, vậy mà cô nỡ để trôi qua sáu phút mới chịu nhìn anh một cái.

Tô Đồ ngẩn người: “……”

Hiểu ra logic của anh, nhìn cái bộ dạng so đo nghiêm túc của anh, cô vừa buồn cười vừa có chút không cam lòng: “Hay là việc sửa nhà để anh quản nhé?”

Đâu phải cô muốn bận thế này.

Nếu lúc đầu anh dứt khoát một chút, bớt sửa phương án đi hai ba lần, thì giờ này việc sửa sang đã xong từ lâu rồi, cũng chẳng đến mức đụng độ với các việc cuối năm.

Thực ra cũng có thể thong thả sắp xếp sau, chỉ cần dọn vào ở muộn vài tháng là được.

Nhưng liệu anh có đồng ý không?

Thời Thuật mím chặt môi.

Anh lại im lặng.

Không phải anh không muốn giải quyết, anh cũng đã tìm một người giúp việc để hỗ trợ việc nhận hàng và thu dọn, chuyện đó hoàn toàn không vấn đề gì.

Nhưng vì chuyên môn và sở thích, việc bày biện phối hợp cụ thể như thế nào vẫn phải do chính tay cô thực hiện mới chính xác được, nên anh không thể phản bác câu này.

Anh có tâm trạng không phải vì cô bận.

Mà là vì mỗi khi cô bận, cô sẽ theo thói quen bỏ bê anh, kiểu quẳng anh ra sau đầu luôn vậy.

Anh không dám nghĩ, nếu tuần này anh không chủ động liên lạc, liệu cô có nhớ ra mình còn có một người bạn trai không.

Chính anh cũng không nhận ra giọng mình toàn mùi giấm chua.

Tin nhắn của khách hàng lại nhảy lên.

Tô Đồ liếc nhìn màn hình máy tính, nhưng nhìn sắc mặt bên này, cô không dám trả lời ngay, chỉ nén cười ra vẻ khó xử: “Nếu em không rảnh thì sao?”

Thời Thuật: “……”

Vốn dĩ anh cũng không nghĩ là cô sẽ đến, nếu trước đó không nhắc đến thì chẳng sao.

Nhưng vì đã có một kỳ vọng mới, và vì kỳ vọng đó mà chờ đợi suốt một tuần, nghe thấy câu này, sự hụt hẫng cực lớn khiến ánh mắt anh có chút kìm nén.

Nhưng sau một hồi im lặng, cuối cùng anh chỉ nói: “Cứ theo nhịp độ của em đi.”

Thật là…

Sao lại có người nhẫn nhịn giỏi thế nhỉ?

Rõ ràng trên mặt viết đầy chữ “đã lâu thế không thèm để ý đến anh, vậy mà giờ lại không đến thăm anh nữa”, thế mà vẫn nhất quyết không chịu bày tỏ, lại còn nói ra những lời ngược lòng như vậy.

Bỗng nhiên Tô Đồ rất muốn xuyên qua màn hình cắn anh một cái để xả giận, cô đã bận đến mức này rồi mà còn phải rút sức ra dỗ dành anh.

Cô mím môi, nói một cách không tình nguyện: “Vậy anh có bao giờ nghĩ, chính vì muốn đi gặp anh nên em mới bận thế này không?”

Thời Thuật khựng lại: “Cái gì?”

Tô Đồ: “Không xử lý xong việc trước thì lấy đâu ra thời gian đi tìm anh?”

“………….”

Thời gian thăm chắc cũng chẳng được bao lâu, nếu cứ liên tục bị điện thoại công việc cắt ngang, anh có vui nổi không?

Cả kỳ nghỉ Tết cũng thế, nếu không xử lý hết mọi việc trước Tết, đến lúc đang tình tứ được một nửa cô lại phải chạy ra làm việc, anh có chịu được không?

Vốn tưởng cô bận đến mức không thèm quan tâm mình.

Kết quả là vì để quan tâm mình mà cô mới bận như vậy.

Sự thay đổi đột ngột.

Sắc mặt tiêu cực, trì trệ của Thời Thuật trong phút chốc trở nên mất tự nhiên, vành tai anh bỗng đỏ ửng lên, giống như một người đã quen bị lạnh nhạt đột nhiên nhận được sự quan tâm, có chút không thích ứng kịp.

Nhờ phúc của anh.

Tô Đồ cảm thấy kỹ năng dỗ dành người khác của mình tiến bộ thần tốc, ngay cả giọng điệu cũng tự động mềm mỏng đi: “Đã có thể yên tâm huấn luyện chưa?”

Liên tiếp mấy ngày sau đó.

Mọi người thấy Thời Thuật là đều đi đường vòng.

Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là do kỳ nghỉ Tết Dương lịch trôi qua không êm đẹp, nhẹ thì bị người ta bơ, nặng thì trực tiếp bị người ta đá nên cái mặt mới thối ra như vậy!

Từ hôm quay lại, mặt anh cứ ngày một u ám, ngày một đáng sợ!

Nhưng tầm từ tuần thứ hai, chẳng biết sao, bỗng nhiên trời lại hửng nắng, mặt anh ngày một hòa hoãn, ngày một kiên nhẫn hơn!

Có lúc họp rút kinh nghiệm kỹ thuật, anh còn chủ động chỉ ra các vấn đề tiềm ẩn, thậm chí ngay cả khi mọi người buôn chuyện phiếm, anh cũng có thể kiên nhẫn ngồi nghe hết cả bữa cơm.

Dù không biết anh có nghe lọt tai chữ nào không, nhưng điều đó không ngăn được sự nhiệt tình và dũng khí của mọi người: “Anh ơi, có phải chị dâu sắp đến không? Thấy dạo này tâm trạng anh khá tốt.”

Quả nhiên Thời Thuật ngước mắt.

Ánh mắt anh không hề có ý trách mắng, thậm chí chỉ cần nghe nhắc đến ai đó, áp lực quanh người anh đã tản đi bớt phần nào.

“Chết tiệt! Chắc chắn là vậy rồi!”

Mọi người lập tức phấn khích hẳn lên: “Bảo sao dạo này cứ như biến thành người khác!”

“Tuần trước tôi còn thấy cậu ấy viết đơn xin phép, còn đang nghĩ giờ này chắc cũng không ra ngoài được đâu? Hóa ra là xin cho chị dâu à? Vì sắp sinh nhật rồi?!!”

“Đúng rồi sinh nhật! Thảo nào còn bay riêng từ thành phố A tới!”

“Hehe, vậy hai người định tổ chức thế nào? Cho bọn em xem ké được không?”

“Đừng giấu nữa anh ơi, đến lúc đó giới thiệu cho bọn em làm quen đi? Có hoạt động gì thì gọi bọn em với, bọn này cũng muốn mừng sinh nhật cho anh lắm nhé!”

“Ghê quá ——cậu có thấy buồn nôn không vậy!”

“Chê thì đừng đi…”

Trong số những người này, có người đã thấy Tô Đồ, có người thì chưa. Nghe đồn đại về chuyện xảy ra ở cổng căn cứ lần trước, nhóm chưa được tận mắt chứng kiến tiếc hùi hụi luôn!

Lại vì đây là lần đầu thấy Thời Thuật yêu đương, họ tò mò không biết anh thích kiểu người thế nào, và rốt cuộc là ai mới trấn áp nổi vị Phật này, và nghe nói,còn là một cô gái rất xinh đẹp nữa!

Có mấy người hận không thể leo lên bàn ngồi thẳng vào khay cơm của anh luôn: “Anh ơi! Cho em theo với, cho em theo với——”

Thời Thuật lạnh mặt kéo khay cơm ra, liếc nhìn một cái đầy cảnh cáo rồi đứng dậy rời đi.

Chưa nói đến việc chính anh còn chưa biết cô định đón sinh nhật anh như thế nào nữa.

Vì lịch huấn luyện hôm đó, tổng thời gian gặp nhau cũng chẳng được bao nhiêu, chia cho nhóm người đấy nữa thì anh còn lại cái gì?

Rời khỏi nhà hàng, anh tìm một chỗ vắng người gần đó.

Thời Thuật mở điện thoại, gọi một cuộc video.

Đã là ngày 15 tháng 1 rồi.

Tô Đồ bay chuyến bay buổi trưa, đến nơi lúc hai giờ chiều. Sau khi làm thủ tục nhận phòng, cô ra ngoài dạo chơi một lát. Khi nhận điện thoại, cô đang ở chợ hoa nổi tiếng tại địa phương.

Cô lướt qua hết bó hoa này đến bó hoa khác, đưa cho chủ tiệm thanh toán xong, rồi gửi cho đối phương một địa chỉ nhận hàng. Lúc này cô mới xoay màn hình điện thoại lại, dùng ống kính quay lại cảnh tượng hoành tráng bên trong chợ, rồi mới quay cam về phía mình, gương mặt vẫn tràn đầy sự chấn động và hiếu kỳ: “To không anh?”

Chợ hoa ở đây nổi tiếng cả nước, không chỉ đa dạng các loại mà còn rẻ đẹp, mua hoa như mua rau vậy.

Từ lúc bước vào cửa, cô không cưỡng lại được cám dỗ mà cứ thế đặt hết đơn này đến đơn khác.

Thời Thuật nhìn dáng vẻ rạng rỡ của cô, phối hợp đáp: “To.”

Tô Đồ cười lên, lại hỏi: “Anh đến đây bao giờ chưa?”

Thời Thuật thành thật: “Anh có nghe qua, nhưng chưa đi.”

Đúng là năm nào anh cũng đến đây huấn luyện mùa đông, nhưng trước đây chỉ có một mình, đến nơi này chẳng có ý nghĩa gì. Bây giờ đã có người để tặng hoa rồi, nhưng lại vì lịch trình mà không thể đi cùng cô.

Anh chỉ có thể nhìn qua màn hình, hỏi một câu mơ hồ: “Em mua gì thế?”

Có lẽ đã quá quen với việc đi du lịch một mình, Tô Đồ không thấy chuyện này có ảnh hưởng gì, thậm chí cảm thấy có người để chia sẻ qua màn hình đã là rất tốt rồi: “Nhiều lắm.”

Cô nhìn quanh, vui vẻ liệt kê: “Cúc họa mi, hoa tử la lan, tulip, hoa rum… cảm thấy cái nào đẹp là em mua hết. Gửi về tặng mọi người, coi như quà đặc sản.”

Đi đến một sạp bán sen đá, cô lại xoay camera quay lại cả một chuỗi sen đá dây hồng xanh xen kẽ, hào hứng giải thích với anh: “Còn cái này nữa, gọi là Nhiều Tiền đấy.”

“Em mua 5 chậu, định mang đến văn phòng, tặng mỗi người một chậu.”

Dù cô cũng có chút tiền tiết kiệm, nhưng không chịu nổi việc dạo này chi tiêu hơi quá tay, nên chỉ cần thấy cái tên này là cô không kìm được mà muốn mua lấy một sự an ủi tâm lý.

Vừa có thể chiêu tài, vừa chống bức xạ.

Không chỉ tự mình chơi vui.

Mà cô còn nghĩ đến tất cả mọi người.

Thời Thuật “ừm” một tiếng không rõ cảm xúc.

Suốt quá trình anh đều nghiêm túc lắng nghe, thần sắc không có gì bất thường, nhưng giọng nói lại mang một dư vị khó tả.

Tô Đồ không nhịn được “chậc” một tiếng, cô nhấc một chậu sen đá nhỏ duy nhất còn cầm trên tay lên, đem ra trước camera cho anh xem lần nữa: “Còn cái này nữa. Đẹp không anh?”

Không biết lại định tặng ai đây.

Thời Thuật liếc nhìn qua, đáp lấy lệ: “Đẹp.”

 “Gọi là Kim Băng Ngọc.”

Đuôi mắt Tô Đồ cong cong, mang theo chút trêu chọc: “Ngày mai em mang đi tặng anh.”

Không vì lý do gì khác.

Chỉ vì trong tên nó có chữ “Kim”, cô thấy rất hợp với anh.

Thời Thuật khựng lại: “……”

Lúc này anh mới thực sự nhìn kỹ vào lòng bàn tay cô.

Đó là một loài cây hình đóa sen, lớp cánh bên ngoài màu xanh, ở giữa trong suốt như đang phát sáng.

Dường như cô còn đặc biệt thay sang một chiếc chậu gốm.

Có màu trắng kem có vân li ti, trông tinh tế hơn hẳn những chậu lướt qua camera lúc nãy.

Tô Đồ thu hết dáng vẻ của anh vào mắt.

Dù sắc mặt anh không thay đổi nhiều, nhưng sự khác biệt cảm xúc trước và sau rõ không thể tả.

Chẳng hiểu sao, anh cứ thích ăn mấy loại ghen tuông kỳ quặc như vậy, lúc so đo cũng thật là trẻ con.

Nhưng cô lại mâu thuẫn ở chỗ, cô khá thích điều đó.

Dừng lại một lát, cô nói tiếp: “Em còn mua rất nhiều cây xanh nữa.”

“Dịch vụ khử Formaldehyde em cũng đã hẹn xong rồi, đến lúc đó xem có dùng đến không, nếu không dùng đến thì để ở nhà chăm. Dù sao không gian lớn như vậy, cũng cần trang trí thêm ít cây xanh, anh thấy sao?”

Đã đến bước khử Formaldehyde rồi.

Lúc này Thời Thuật mới có cảm giác chân thực rằng, hình như anh sắp có một mái ấm với cô rồi.

Yết hầu anh khẽ chuyển động, anh kìm nén sự thôi thúc đang dâng trào âm thầm: “Ừm. Nghe theo em hết.”

Trước Tiếp