Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 74: Thành ý.
Biên tập: @cohoala
–
Hai đêm liên tục vận động cường độ cao.
Ít nhiều gì cũng tiêu hao sức lực.
Hơn 9 giờ sáng, Thời Thuật thấy người nọ vẫn còn ngủ rất say, đoán chừng lát nữa dù có tỉnh dậy thì cô cũng chẳng còn sức lực đâu mà ra ngoài luyện tập, nên dứt khoát để hai đứa nhỏ tự do hoạt động, chỉ cần quay về trước 3 giờ chiều là được.
Bản thân anh thì ở lại khách sạn, thu dọn sơ qua hành lý vương vãi, lại nhặt bộ đồ ngủ bằng cotton và nội y ở cuối giường, mang ra ban công giặt sạch rồi sấy khô. Lúc quay lại phòng định xếp vào vali thì người trên giường đã tỉnh.
Trông có vẻ đã tỉnh được một lúc rồi, nhưng cả người cô vẫn đang ở trong trạng thái sương mù chưa tỉnh táo hẳn, gương mặt ngơ ngác, ánh mắt trống rỗng.
Ánh mắt chạm nhau, cô chậm chạp chớp mắt.
Lại một lúc sau, nhìn thấy chồng quần áo được gấp gọn gàng trong tay anh, bên trên đặt ngay ngắn những món đồ đáng lẽ phải ở trên người mình, cô mới liên tưởng đến cảnh tượng chúng bị xé ra một cách bạo lực.
Ký ức cơ thể cũng dần tỉnh lại, cảm giác đau rát xấu hổ lan tỏa từ cánh môi đến tận gốc đùi, khiến cô theo phản xạ co rụt người lại, im lặng kéo cao chăn, xoay người sang hướng khác.
Lúc này mới phát hiện trên người cô vẫn có quần áo.
Đêm qua vừa mới lật người lên, anh đã l*t s*ch quần áo của cô không còn một mảnh, nhưng bản thân anh thì mãi đến gần sáng mới keo kiệt cởi chiếc áo thun ra, mang vào người cô rồi mới đứng dậy đi vào phòng tắm.
Khi đó cô bị hôn đến ngẩn ngơ, cả người không nơi nào thoát khỏi nạn.
Cú sốc về tinh thần và sự kiệt quệ về thể xác khiến cô hoàn toàn không nghĩ tới, cũng chẳng còn sức mà mò xuống giường tìm lại quần áo của mình.
Sau khi nhìn bóng lưng nhấp nhô như dãy núi trong bóng tối biến mất khỏi tầm mắt, cô th* d*c khép mắt lại, ngủ sâu vì kiệt sức.
Bây giờ, quả nhiên cô đang ở trong trạng thái thả rông.
Nhận thức được điều này, cơ thể vốn đã đầy rẫy những vết đỏ lại dần lan ra một lớp hồng rạng rỡ. Sống lưng cô cứng đờ, ngón tay run rẩy nắm lấy gấu áo, chậm chạp kéo xuống dưới chăn.
Phía sau lại đổ xuống một bóng đen.
Tấm chăn trùm đầu bị kéo ra, bàn tay rộng lớn hạ xuống, khẽ v**t v* đỉnh đầu, đồng thời anh cúi người hôn lên vành tai mềm mại.
Hơi thở ấm nóng phủ lên da thịt, giọng nói trầm khàn đầy từ tính áp sát màng nhĩ truyền đến: “Nên dậy rồi.”
Một cảm giác tê dại như luồng điện chạy qua.
Cơ thể cô không nhịn được mà rùng mình một cái, dường như không chịu đựng nổi, cô run rẩy bật ra một tiếng r*n r* nhỏ.
Tô Đồ không nói gì, vì cổ họng cô cũng hơi khàn.
Đêm qua thực sự đã kêu quá lâu rồi…
Cô cũng có chút lúng túng, không thể bình thản xoay người đối mặt như không có chuyện gì, đành cứ thế xấu hổ mà cuộn tròn lại, hy vọng anh có thể tự mình hiểu ra.
Anh phải ra ngoài trước thì cô mới có thể dậy thay quần áo.
Nhưng thứ cô chờ được lại là tấm chăn bị lật mở.
Cả người cô bị bế bổng lên từ phía sau, đặt ngồi nghiêng g*** h** ch*n anh.
Cô khẽ kêu lên, theo bản năng túm lấy gấu áo thun để bảo vệ sự riêng tư.
Dù áo của anh đủ rộng lớn, mặc vào làm váy còn dư dả, dù anh cái gì cũng đã nhìn qua, cũng đã dùng đầu ngón tay và môi cảm nhận qua…
Thời Thuật không nói gì, chỉ cúi người tìm dép lê cho cô, xỏ vào từng chiếc một rồi đứng dậy bế cô vào phòng tắm. Cánh tay dài đỡ lấy eo, anh nặn sẵn kem đánh răng rồi đưa vào tay cô.
Trong gương, đường nét cô tinh tế như họa, đuôi mắt hơi rủ xuống, gò má nối liền đến vành tai là những mảng đỏ hồng tình tứ.
Mái tóc dài xõa trên vai che khuất bớt vài vết đỏ, chiếc áo thun trắng mềm mại xuyên thấu, ôm sát đường cong kiêu ngạo và những điểm hồng hào. Hai chiếc vòng tay khác biệt về chất liệu trên cổ tay càng tôn lên làn da trắng nõn nà, mềm mại như không xương.
Anh cúi đầu, cắn lấy phần gáy mỏng manh đã chi chít những vết đỏ.
Bàn tay lớn áp sát gốc đùi, nhẹ nhàng x** n*n m*n tr*n.
Rõ ràng là đang làm xằng làm bậy, nhưng sắc mặt anh lại căng thẳng một cách vô cớ.
Đôi mắt rủ xuống ẩn chứa làn sương mù đậm đặc, như đang phải chịu đựng một loại hành hạ mâu thuẫn và giằng xé, ngay cả sự rung động của hàng mi cũng lộ rõ vẻ kìm nén.
Tô Đồ đánh răng xong, cảm thấy thắt lưng sau lại bị thúc vào, cánh tay siết chặt lấy eo cô dùng lực lớn đến mức hơi run rẩy, cuối cùng cô vẫn xoay người lại.
Cô vòng tay qua cổ anh, khàn giọng hỏi: “Khó chịu lắm sao?”
Thời Thuật ngước mắt.
Cơ thể anh dán sát vào cô.
Tai Tô Đồ đỏ bừng, cô co gối cọ cọ vào đùi anh, nhỏ giọng ám chỉ: “Em cũng giúp anh, có được không?”
Nói thật, so với việc xảy ra đêm qua.
Thực sự cũng chẳng khác xảy ra quan hệ là bao.
Nhưng vì khởi đầu là do cô lén lút s* s**ng rồi bị bắt quả tang, anh đột ngột lật người đè lấy cô, trong lúc phản ứng thái quá, cô đã theo bản năng vùng vẫy nói chưa, cô hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý!
Và hy vọng anh mau buông tay, cô thực sự đã định đi ngủ rồi.
Cho nên về sau, anh dù có làm xằng làm bậy thế nào cũng không đề cập đến bước cuối cùng. Ngay cả khi cô thấy anh thực sự khó chịu, ám chỉ hỏi xem có cần cô giúp không, tất cả đều bị phớt lờ.
Cuối cùng, một mình anh vào phòng tắm, chẳng biết có giải quyết không, còn cô thì mệt đến mức lịm đi luôn.
Cô cũng không ngờ anh lại nhịn giỏi thế.
Nói là đợi cô chuẩn bị xong thì đúng là phải đợi cho bằng được.
Nhưng chuyện kiểu này, dù xảy ra vào lúc nào, chắc cũng không thể nào chuẩn bị sẵn được, đúng không?
Chỉ cần là lần đầu tiên, chắc chắn sẽ lo lắng, chẳng qua chỉ là có tự nguyện hay không thôi.
Nếu không phải vì không có bao, cô thực ra đã định hỏi thẳng anh xem có muốn làm luôn bây giờ không.
Nhưng giờ mới đi mua thì chưa chắc kịp, lại lo làm được một nửa thì hai đứa nhỏ đột ngột quay về, vì thế chỉ có thể cọ vào cơ đùi giục anh: “Được không anh?”
Dùng tay chắc sẽ không lâu chứ?
Và dù có ai về, cô cũng có thể kịp rút lui để ứng phó.
Nào ngờ ai kia dường như quyết tâm không cho chạm vào, lập tức bắt lấy bàn tay đang thám hiểm xuống dưới của cô, cứng rắn ấn lên bồn rửa mặt.
Lại cách một khoảng hôn thêm một lúc, anh mới tựa vào vai cô, thở hắt ra một hơi.
Hơi thở nóng bỏng rơi trên da thịt, lập tức nhuộm đỏ một mảng. Giọng nói trầm đục khàn đặc, nhẫn nhịn đến mức gần như cầu khẩn: “Bữa trưa ở nhà hàng. Em tự mình ra ngoài ăn, nhé?”
Ăn cô sạch sành sanh rồi.
Bản thân mình lại không cho cô chạm, cũng không cho xem.
Tô Đồ nhất thời có chút không vui.
Dù sao anh tự giải quyết được thì cô cũng chẳng buồn quản nữa, thế là cô mang bộ dạng không cần thì thôi, hừ nhẹ một tiếng, phồng má xoay người đi ra ngoài.
–
Nói là bữa trưa.
Nhưng thực ra lúc này đã qua giờ cơm trưa từ lâu.
Tô Đồ thay quần áo, ngồi trong nhà hàng chậm rãi ăn, nhưng trong lòng cô vẫn có chút không yên tâm, thỉnh thoảng lại nhìn về phía phòng ngủ.
Cô rất muốn lẻn vào xem trộm.
Dù không giúp được gì, đơn thuần chiêm ngưỡng thôi cũng được.
Nhưng nghĩ đến việc đêm qua đã bị bắt quả tang một lần, nếu giờ lại bị bắt tại trận nữa…
Cô lập tức lại ngoan ngoãn hẳn đi.
Và nói đi cũng phải nói lại, thực ra đến tận bây giờ, cô vẫn không biết đêm qua anh có thực sự giả vờ ngủ hay không, cũng như có phát hiện cô lén lút sau lưng anh hẹn hò với người đàn ông khác hay không.
Cũng không thể hỏi.
Lỡ như anh ngủ thật, vốn dĩ không biết gì, cô lại tự mình khơi ra thì chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Cuối cùng cô đành phải quay người lại.
Thành thật ăn hết bữa cơm.
Không lâu sau, Tống Duật và Tô Hân cũng ôm ván trượt quay về. Mọi người thu dọn hành lý, trả phòng rồi trở lại xe, trời đã bắt đầu sầm tối.
Lại tuyết rơi rồi.
Suốt mấy tiếng đồng hồ trên đường về, cảnh đường phố ngoài cửa sổ đều xám xịt.
Không có mấy sức sống, tầm nhìn cũng thấp.
Nhưng hai đứa nhỏ lại rất năng nổ, vì hai ngày nay học được chút kỹ thuật nên lúc chụp ảnh tạo dáng không tránh khỏi việc phải hỗ trợ lẫn nhau. Từ sáng nay, tụi nó đã tạm thời đạt được thỏa thuận hợp tác chiến lược, quan hệ vì thế mà hòa hoãn hơn nhiều.
Lên xe rồi, tụi nó vẫn mải mê thảo luận xem những tấm ảnh vừa chụp nên chỉnh sửa thế nào, tấm nào đẹp trai hơn.
Đồng thời gửi vào nhóm chat gia đình, một mặt than thở: mẹ tôi phiền thật đấy, cứ đòi xem ảnh; mặt khác lại hì hì cười nói, tôi biết ngay là mẹ sẽ thích tấm này mà…
Trái lại, hàng ghế trước lại im lặng một cách lạ thường.
Ngoại trừ những lúc nắm tay nhau khi đi qua đoạn đường bằng phẳng, gần như không nói với nhau lời nào.
Sự im lặng này không chỉ dừng lại ở việc cả hai đều ít nói.
Mà còn vì sắc trời ngày càng tối dần đang ẩn giấu màn đếm ngược chia ly thực sự.
Hôm qua tầm này còn 24 tiếng, đến giờ chỉ còn chưa đầy 4 tiếng. Đưa hai đứa nhỏ về nhà, rồi lái xe về hầm gửi xe, chắc là vừa vặn hết thời gian.
Nhưng hai đứa nhỏ không biết nội tình, cứ ngỡ sự im lặng này là vì những người thân mà chúng thường xuyên nhắc đến đã chạm vào vết thương sâu kín trong lòng Tô Đồ.
Sắp về đến nhà, Tô Hân chủ động đề nghị: “Chị, lát nữa chị có muốn về nhà ngồi một lát không? Sẵn tiện anh rể cũng ở đây, cùng về thăm ba đi.”
Đồng thời còn tỏ ra thoải mái mà đứng về phe anh rể: “Anh rể cứ yên tâm, em chắc chắn sẽ nói tốt cho anh!”
Nhắc đến đây, Tống Duật lại không chịu: “Thế sao không về nhà em chứ!”
“Lâu lắm rồi chị không về nhà rồi, thực ra mẹ nhớ chị lắm, trước đó còn cứ càm ràm đòi giới thiệu cho chị… khụ— tóm lại là thường xuyên nhắc đến chị đấy!”
“Lần này em bảo đi tìm chị, mẹ còn bảo em hỏi chị xem bao giờ rảnh về nhà, mẹ nấu canh cá cho chị đấy.”
Tô Hân: “Canh cá thì ai mà không biết nấu? Nhà em cũng có mà! Về nhà em đi chị!”
Tống Duật: “Chị tôi chỉ thích uống canh mẹ tôi nấu thôi! Về nhà tôi!”
“Về nhà tôi!”
“Về nhà tôi——”
Không ngoài dự đoán hai đứa lại cãi nhau, tiếng ngày càng lớn, trong xe nhất thời có chút ồn ào náo nhiệt. Thời Thuật liếc nhìn người bên cạnh, lại phát hiện cô đang thẩn thờ.
Dường như cô nhận thấy những cảnh tượng như thế này đã trở nên xa xăm, xa xăm đến mức cô bắt đầu thấy xa lạ, và có chút không biết phải ứng phó ra sao.
Giống như một sự đứt gãy về mặt tình cảm, cô không thể dùng cách thức quen thuộc trước kia để đáp lại, dù là vui vẻ nhận lời hay hờn dỗi quay đi, cô đều không làm được nữa.
Cũng giống như tình cảm của cô dành cho họ hiện tại.
Không mong đợi tình yêu từ họ, cũng chẳng cảm thấy có gì để hận.
Thẩn thờ không phải vì buồn bã, mà là đột ngột nhận ra mình dường như thực sự đã buông bỏ được rồi.
Không cần bị tình cảm chi phối nữa, sự việc ngược lại trở nên đơn giản.
Tô Đồ quay đầu lại: “Để lần sau đi.”
Cô mỉm cười chỉ vào người bên cạnh nói: “8 giờ anh ấy phải về đội rồi, không có thời gian ở lại lâu.”
“À…”
Tống Duật khựng lại, hỏi một câu thừa thãi: “Anh rể vẫn phải huấn luyện ạ?”
Tô Đồ gật đầu: “Ừm.”
Tô Hân lại hỏi: “Vậy bao giờ được nghỉ ạ?”
Tô Đồ nói: “Đêm giao thừa.”
“Vậy…”
Tống Duật khô khốc hỏi: “Tết chị có về không?”
Tô Đồ mỉm cười.
Nói một cách không chút cảm xúc: “Về chứ.”
Trước kia là cô chấp niệm, luôn mưu cầu quá nhiều, cho rằng ba mẹ nhất định phải yêu thương con cái, luôn muốn hòa nhập vào gia đình không thuộc về mình.
Sau này nhà bị bán, sự chấp niệm phản tảc dụng, cô lại thấy nếu đã vậy thì dứt khoát không bao giờ qua lại nữa.
Nhưng bây giờ nghĩ lại.
Thực ra cũng chẳng cần thiết.
Tô Hậu Sinh và Hứa Trí Vân không yêu cô, nhưng cũng chẳng nợ gì cô cả.
Họ có cuộc sống và gia đình riêng, không có sức lực dư thừa chia sẻ cho cô. Việc họ thiếu quan tâm là thật, nhưng họ cũng chưa từng làm gì tổn thương cô. Trước khi trưởng thành, mỗi tháng tiền sinh hoạt vẫn được gửi đúng hạn.
Về mặt pháp lý, coi như đã làm tròn trách nhiệm rồi.
Còn về chuyện mượn tiền mua nhà, Tô Hậu Sinh có tiền nhưng đa số đều đang đầu tư, Hứa Trí Vân thì không giàu đến thế, mượn xong nhà sẽ trở nên túng quẫn.
Đối với một người không yêu, không muốn mạo hiểm bỏ ra một số tiền lớn như vậy, đó là chuyện quá bình thường.
Nói cách khác, bây giờ cô đối xử với họ cũng bình thường vậy.
Không thể lại dốc hết ruột gan để yêu, cũng không thể bỏ ra toàn bộ gia sản để phụ giúp gì đó.
Vậy thì cứ như một người họ hàng xa, hay một người hàng xóm ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, lễ Tết ghé qua một chút, duy trì sự hòa thuận bề ngoài, cũng chẳng có gì không tốt.
Ít nhất, em trai em gái vẫn rất đáng yêu.
–
7 giờ 30 phút.
Xe chạy vào hầm gửi xe.
Thời Thuật dừng xe tắt máy, cánh tay dài vươn ra kéo cô vào lòng, lại xác nhận một lần nữa: “Tết muốn về nhà sao?”
Lúc nãy thần sắc cô rất nhạt.
Anh không chắc cô là nghiêm túc đồng ý hay chỉ là đối phó qua loa.
Tô Đồ suy nghĩ một chút: “Cũng không hẳn. Chỉ là làm khách thôi.”
Chẳng phải họ sắp có nhà riêng của mình rồi sao.
Làm sao có thể gọi việc đi đến nhà người khác là về nhà được chứ.
Thời Thuật cụp mắt, như đang phân định sự buông bỏ này là thật hay giả.
Một lát sau, dưới ánh nhìn thản nhiên và nhàn nhạt của cô, anh cúi đầu hôn cô: “Đợi anh về.”
Tô Đồ vòng tay qua cổ anh.
Giọng nói hòa vào tiếng nước m*n tr*n, hơi run rẩy: “… Được.”
Bàn tay lớn đỡ lấy gáy.
Lực theo từng giây từng phút trôi qua mà tăng dần thêm chút một.
Hình như con người rất khó biết đủ.
Hôm qua anh còn thấy việc hai tháng biến thành hai tuần là chuyện đáng mừng, nhưng chỉ qua một đêm, cảm nhận đã hoàn toàn đảo lộn.
Anh không muốn đi, muốn ở lại bên cô.
Dù sự buông bỏ là thật hay giả, thì tâm nguyện mong có một mái ấm, có người ở bên của cô vẫn luôn là thật.
Nhưng không được, anh không chỉ đi hôm nay, mà ăn Tết xong vẫn phải đi.
Sau này mỗi năm cũng sẽ có những đợt xa nhau dài vài tháng.
Có lẽ anh không biết, mỗi khi mình đâm đầu vào ngõ cụt, dù không nói gì nhưng biểu hiện lại rất rõ ràng.
Đại khái giống như có sức lực dùng không hết, không ngừng nén đau thương vào những lần m*n tr*n x** n*n trên người cô.
Bị hôn đến dữ dội, Tô Đồ cũng có chút hối hận, sao không để chuyện sẽ đi thăm anh đến tận bây giờ mới nói. Lúc này ngưỡng chịu đựng đã tăng cao, muốn dỗ dành người ta thì phải đưa ra thành ý cao hơn cả hôm qua mới được.
Nhưng thực hành lên thì đâu có đơn giản như thế.
Cô khó khăn hít thở, lại bị ấn xuống hôn thêm một lúc, mới từ kẽ môi thốt ra tiếng: “… Thời Thuật.”
Anh quấn lấy lưỡi cô, lực càng sâu: “Ừm.”
Cô ngửa cổ, cố sức th* d*c: “Hai, hai tuần… nhanh lắm mà.”
Anh như không nghe thấy.
Bàn tay lớn luồn vào gấu áo, cách lớp áo ngực, phát tiết mà xoa mạnh một cái.
“Ưm…”
Cả người cô căng thẳng, r*n r* trầm đục không chịu nổi. Mãi một lúc sau mới run rẩy đôi môi ghép thành lời: “Đợi, đợi anh về. Em sẽ… sẽ chuẩn bị xong.”