Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 73

Trước Tiếp

CHƯƠNG 73: Em chuẩn bị xong chưa?

Biên tập: @cohoala

Đèn ngủ đầu giường bị tiện tay bật sáng.

Dáng người cao lớn bước vào phòng trước, mang theo một luồng áp suất thấp ngồi xuống cạnh giường. Ánh đèn vàng nhạt rơi trên chân mày, lặng lẽ để lại một mảng bóng tối âm u.

Tô Đồ nhìn sắc mặt anh, cô cố ý chỉ khép hờ cửa phòng một nửa, đề phòng nếu mình có gặp bất trắc gì, biết đâu còn có người anh dũng xông vào giải cứu.

Nhưng vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo của anh.

Anh không nói lời nào.

Nhưng ý tứ thì rõ ràng.

Tô Đồ khựng lại: “…”

Được rồi.

Dù sao thì hy vọng cũng khá mong manh.

Cô thỏa hiệp vươn tay, đóng chặt cửa phòng lại.

Quay đầu lại, sắc mặt anh vẫn không đúng.

Giằng co một lát, cuối cùng cô cũng nhận mệnh, như tự nguyện chịu tội, mặt mày buồn bã khóa chốt cửa lại.

Lúc này cô mới có tư cách chủ động bước tới pháp trường…

Tuy nhiên, gọi là pháp trường cũng không chính xác lắm.

Bởi vì thẩm phán định tội cũng phải hỏi rõ nguyên do chứ, vậy mà anh gọi cô vào rồi vẫn im như phỗng, cứ thế dửng dưng nhìn chằm chằm cô.

Không hỏi gì cả.

Chỉ muốn đợi cô chủ động thú nhận?

Nhưng cô là chịu tội chứ không phải tự thú, chưa đợi hỏi mà đã yếu lòng khai tuồn tuột ra hết thì cô còn mặt mũi nào nữa?

Hơn nữa, nếu có những điểm anh chưa nghĩ tới mà cô lỡ lời nói quá đà, chẳng phải sẽ bị kết án nặng hơn sao?

Cô mím môi, đứng chôn chân như bị phạt hồi lâu, không hiểu sao nảy sinh tâm lý phản kháng kiểu bị bắt mà không có bằng chứng.

Cô khó chịu đá anh một cái: “Nói gì đi chứ.”

Thời Thuật rất trực tiếp: “Giải thích.”

Tô Đồ: “Giải thích cái gì?”

Thời Thuật: “Anh ta là ai.”

Câu này không khó trả lời.

Nhưng để đề phòng, Tô Đồ vẫn chủ động nhích lại gần, cô ngồi nghiêng trên đùi anh, chuyển đổi cục diện từ đối đầu sang trò chuyện, rồi mềm mỏng giảng hòa: “Anh hôn em một cái trước đã.”

Dù không khó trả lời, nhưng cô vẫn chưa kịp sắp xếp câu từ.

Hôn một lát vừa có thể tranh thủ thời gian, vừa thể hiện thái độ của anh không cứng rắn đến thế, biết đâu hôn đến lúc hăng quá, anh lại hết giận luôn thì sao.

Cô nghĩ rất đẹp.

Nhưng Thời Thuật nhìn thấu ngay lập tức.

Dù anh vẫn vòng tay ôm lấy eo cô để tránh cô ngã xuống, nhưng đây là lần đầu tiên, anh không hề lay chuyển trước yêu cầu như vậy.

Ánh mắt anh rủ xuống trong tĩnh lặng, không một chút h*m m**n nào.

Đến mức Tô Đồ vô cớ thấy xấu hổ như thể hối lộ bị trả về, mà lại là kiểu hối lộ sắc thân kèm theo cả thể diện nữa chứ.

Hơi bị tổn thương lòng tự trọng rồi đấy.

Cô thấy mất mặt, bèn tự mình rướn tới cắn anh một cái, rồi mới không tình nguyện khai báo: “Thì là bạn thanh mai trúc mã của em thôi.”

“Hồi nhỏ ở cùng một con ngõ, lớn lên bên nhau, nhưng hồi cấp ba cậu ấy đột nhiên chuyển trường ra nước ngoài, sau đó không liên lạc nữa.”

Thành thật mà nói, từ nhỏ đến lớn cô chỉ có duy nhất một người bạn này, lại vì sự cố mà mất liên lạc, khó khăn lắm người ta mới tìm được cô, cô coi trọng một chút, ra ngoài nghe điện thoại riêng, không quá đáng chứ?

Với lại cuộc điện thoại vừa rồi ít nhất cũng chứng minh được là họ đã lâu lắm không liên lạc, lâu đến mức cả giọng của đối phương cũng không nhận ra rồi còn gì?

Thời Thuật lại dùng một câu đánh tan luận điểm của cô: “Chồng tào khang?”

Tô Đồ: “…”

Trong lòng không có quỷ.

Có cần phải né tránh người khác ra ngoài nghe điện thoại sao?

Lại còn lời lẽ né tránh như thế.

Lông mi cô run rẩy, vội vàng giải thích: “Thật sự không có gì mà, chỉ là hồi nhỏ đùa giỡn thôi, vả lại lúc đó đều chưa thành niên, lời nói sao coi là thật được.”

Ánh mắt anh càng lạnh lùng hơn, bóp lấy cằm cô: “Ý là, thực sự từng gọi như vậy?”

“Ưmmm…”

Vợ ơi?

Anh thậm chí còn chưa từng gọi cô như vậy, thậm chí anh còn chưa hỏi cô gọi đối phương là gì.

Ở bên anh lâu như thế, tên lưu trong danh bạ vẫn là một chuỗi thông tin bất động sản dài dằng dặc, yêu nhau thời gian qua cô vẫn gọi cả tên lẫn họ anh.

Vậy mà với người khác, đã sớm xưng hô vợ chồng rồi sao?

“Không phải…”

Tô Đồ ngẩng cằm, có chút hối hận vì đã leo lên người anh, ở gần thế này, ngay cả tầm mắt anh cô cũng không né tránh được: “Thì, thì là chơi đồ hàng thôi! Chơi đồ hàng anh hiểu không?”

Thời Thuật hiển nhiên không hiểu.

Anh cũng không cho rằng chuyện này có gì đáng để hiểu.

Nhưng sự thật đã định không thể thay đổi, thứ duy nhất anh có thể truy cứu lúc này là: “Vừa rồi em nói chuyện gì.”

Tô Đồ ngẩn ra, nhưng trả lời khá nhanh: “Thì là, hỏi em giờ đang ở đâu, làm gì, kết bạn WeChat các thứ…”

“Chỉ có thế thôi?” Anh lại hỏi.

“Vâng!” Cô gật đầu, có lý có lẽ: “Tổng cộng chỉ nói có hai phút thôi mà.”

Anh dường như đã tin, buông cằm cô ra, ngữ khí cũng dịu đi: “Kết bạn rồi?”

Cô mím môi, vẫn hơi chột dạ: “Vâng…”

Anh tùy tiện nói thêm: “Không nhắn tin chút sao?”

Cô theo bản năng đáp: “Muộn quá…”

Khựng lại một chút, cô cảnh giác mở to mắt: “Không phải! Là vì, lâu quá không gặp, đã không còn chủ đề chung gì nữa rồi! Thế nên cũng chẳng có gì để nói!”

Sợ anh không tin, cô lập tức móc điện thoại ra, mở khung chat cho anh kiểm tra, thật sự không có nhắn tin!

Không chỉ cô không gửi.

Mà bên kia cũng không.

Bạn bè thân từ nhỏ nhiều năm không gặp, khó khăn lắm mới liên lạc lại được, vậy mà chỉ nói vài câu đã vội vã cúp máy, thêm WeChat rồi lại cố ý im lặng.

Rõ ràng là càng che giấu càng lộ.

Chỉ có người có tật giật mình mới nghĩ đó là đang tự chứng minh.

Nhưng Thời Thuật lại tỏ vẻ tin tưởng không nghi ngờ, anh không những không truy hỏi thêm chi tiết, mà còn rất rộng lượng bỏ qua toàn bộ.

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cô, giọng điềm tĩnh: “Đi tắm rửa đi.”

Tô Đồ ngẩn người: “… Hả?”

Thế thôi á?

Chỉ còn chưa đầy một ngày.

Không tra hỏi? Cũng không âu yếm nữa sao?

Thời Thuật nhạt giọng giải thích: “Không còn sớm nữa.”

Tô Đồ: “Ồ…”

Dù cô vẫn thấy hơi lạ nhưng đúng là không còn sớm, đã gần 10 giờ rồi.

Anh vốn sinh hoạt sớm, đêm qua lại không ngủ được mấy, giờ thấy buồn ngủ cũng là bình thường.

Vả lại cô chắc bản thân cũng không lộ sơ hở gì.

Đến điện thoại còn không sợ cho xem, chắc tắm rửa đi ngủ thì chẳng xảy ra vấn đề gì đâu nhỉ?

Nghĩ vậy, cô nửa tin nửa ngờ đặt điện thoại ở đầu giường, bày ra bộ dạng anh muốn xem thì xem, liếc anh một cái.

Rồi cô ôm đồ ngủ vào phòng tắm.

Mỗi người tắm xong, rồi lại nằm lên giường đã là 11 giờ rồi.

Thời Thuật đúng là đã buồn ngủ, anh ôm ngang hông cô hôn một lát rồi xoa đầu cô, uể oải nói: “Ngủ ngon.”

Hơi thở nhanh chóng trở nên đều đặn.

Mọi thứ đều bình thường, nhưng Tô Đồ cứ có linh cảm khó tả, cảm giác như anh lại đang âm mưu chiêu gì đó.

Dù sao thì đây cũng chẳng phải lần đầu cô thấy anh giả vờ ngủ.

Thế nên dù rất muốn lấy điện thoại, cô vẫn cố ý chờ thêm một lúc, cho đến khi chính cô cũng bắt đầu thấy buồn ngủ, mới nghiêng đầu quan sát kỹ lại.

Mí mắt anh nhắm nhẹ, sắc mặt nhàn nhạt.

Đúng là giống như đã ngủ say.

Cô mấp máy môi, định gọi thử một tiếng, nhưng nghĩ lại thấy không ổn, nếu anh giả vờ ngủ thì chắc chắn sẽ không trả lời.

Mà nếu anh ngủ thật mà bị gọi dậy, cô cũng không gánh nổi hậu quả.

Nhất thời cô có chút giằng co.

Rốt cuộc phải làm sao mới có thể xác nhận 100% là đã ngủ rồi nhỉ?

Tầm mắt đảo một vòng, đột nhiên cô nghĩ ra gì đó.

Ngay lập tức cô cúi đầu xuống, ngón tay dưới chăn từ từ di chuyển, vờ như vô tình đặt lên eo anh.

Thấy anh không có phản ứng, cô mới vén vạt áo ra, lòng bàn tay áp lên làn da, chạm nhẹ vào những thớ cơ bắp đang ở trạng thái thả lỏng.

Hơi cử động một chút, cô lại chạm phải hai vết sẹo mổ.

Động tác khựng lại, cô không nhịn được mà m*n tr*n từ đầu đến cuối.

Rất dài, hơi thô ráp.

Chạm vào trong bóng tối còn thấy rùng mình hơn cả khi nhìn bằng mắt, không biết một vết sẹo dài như vậy lúc lành lại sẽ đau đớn thế nào.

Anh nói là vì phẫu thuật.

Nhưng đến giờ cô cũng chưa từng hỏi cụ thể là phẫu thuật gì.

Lúc này cô lại hơi ngẩn ngơ, đầu ngón tay dừng lại hồi lâu, vô thức dùng lực x** n*n.

Cô hoàn toàn không nhận ra sức lực này đã đủ để làm người ta tỉnh giấc.

Đợi đến khi phản ứng lại, cô tự giật mình, lập tức thả lỏng tay và đổi địa bàn.

Lòng bàn tay áp vào bụng, ngón tay từng chút một du ngoạn, nghiêm túc cảm nhận kết cấu và cơ…

… Sờ đến mức có chút mê mẩn luôn rồi.

Mãi lâu sau mới nhớ ra mục đích của mình, cũng sợ cứ thế này người ta chưa tỉnh cũng phải tỉnh.

Cô đỏ bừng mặt, vội vàng lần mò xuống dưới thêm một chút.

Đã như vậy rồi.

Tiểu Tiểu Thuật cũng không dựng lên.

Vậy chắc chắn là ngủ rồi!

Cô thở phào nhẹ nhõm, cô sờ thêm một cái cuối cùng mới luyến tiếc buông vạt áo xuống.

Sau đó cô cẩn thận nghiêng người qua, như kẻ trộm cầm điện thoại lên, chỉnh độ sáng xuống mức thấp nhất, bấm vào khung chat của người bạn vừa mới thêm, gửi mật mã: [Khoai tây khoai tây]

[Tôi là khoai lang!]

Quách Gia Vi vội vàng trả lời một câu, rồi dồn dập chất vấn: [Đi đâu vậy? Lâu thế!]

[Lại còn lén lén lút lút nữa]

[Không cho tôi nhắn tin trước cho cậu, cứ phải đợi cậu nhắn mới được trả lời]

Tô Đồ thận trọng quay đầu lại, nhìn người đang ôm mình từ phía sau, anh vẫn nhắm mắt, biểu cảm không hề thay đổi.

Cô mới bi đát gõ chữ: [Cậu không hiểu đâu]

Tô Đồ: [Nếu không nhờ tôi nhanh trí, có khi cậu chẳng còn cơ hội nhắn tin cho tôi luôn ấy chứ]

Quách Gia Vi: [?]

Tô Đồ vẫn không dám nhắn quá lâu, cô cố gắng nói ngắn gọn: [Tóm lại là, sau này cậu đừng có gọi tôi là vợ nữa]

Quách Gia Vi: [Tại sao? Cậu kết hôn rồi à??]

Tô Đồ: [Chưa. Nhưng tôi có bạn trai rồi]

Quách Gia Vi: [Thế logic của cậu không đúng nhé. Bạn trai không phải phải xếp sau chồng sao?]

[Cậu không dạy bảo anh ta đừng có ghen tuông vớ vẩn đi, lại định tước đoạt địa vị  chính thất của tôi à?]

Tô Đồ cũng muốn bình đẳng, nhưng thật sự lực bất tòng tâm: [Tôi cũng không muốn mà. Cậu cứ coi như hy sinh vì tôi một chút đi]

[Nếu không thì người hy sinh có khi là tôi đấy huhu…]

Quách Gia Vi: [Cậu thay đổi rồi! Chẳng phải nói kiểu ngoan ngoãn nghe lời như tôi mới là hình mẫu lý tưởng của cậu sao?]

[Giờ sao lại tìm một người bạo thế, đến địa vị trong nhà cũng mất sạch luôn rồi???]

Tô Đồ bừng tỉnh nhận ra: [Đúng rồi nhỉ…]

Lúc này cô mới nhớ ra mình vốn có hình mẫu lý tưởng.

Rõ ràng là kiểu bị thao túng tâm lý đến mức quên hết mọi thứ.

Quách Gia Vi lập tức đứng ra: [Cậu gọi anh ta ra đây, để tôi lý luận hẳn hoi với anh ta!]

Tô Đồ nghĩ đến cảnh tượng đó: “…”

Xác suất lớn là người bị thương chỉ có một thôi nhỉ?

[Thôi bỏ đi!]

Cô vội vàng từ chối, rồi hỏi lại: [Cậu sắp về rồi à?]

Quách Gia Vi: [Ừ! Nếu không phải định sửa nhà lại, tôi đu tìm mấy công ty thiết kế trong thành phố thì cũng không biết hiện giờ cậu có chí tiến thủ thế, làm bà chủ luôn rồi cơ đấy]

Tô Đồ mỉm cười, chỉ hỏi: [Bao giờ cậu về?]

Quách Gia Vi: [Sau Tết đi, người nhà đều ở bên này, ăn Tết xong mới đi]

Suy nghĩ một chút lại nói: [Đúng rồi, đợt trước mấy cậu sinh viên thể thao ở trường còn hỏi thăm cậu với tôi đấy, hay lúc đó tụ tập một bữa nhé?]

Tô Đồ ngẩn ra, không ngờ họ vẫn còn nhắc đến mình, cô cũng nhớ mình vẫn nợ họ một lời cảm ơn, liền nhanh chóng đồng ý: [Được chứ. Lúc đó tôi bao]

Quách Gia Vi hừ một tiếng: [Sao có thể để cậu bao được chứ]

Tô Đồ cũng không tranh luận: [Lúc đó tính sau]

Quách Gia Vi: [Ok, vậy để sau tôi đi lập nhóm, chọn xong thì báo cậu]

Tô Đồ: [Được]

Ban đầu cô còn chút cảnh giác, định giải thích đơn giản rồi đợi lần sau nói tiếp, nhưng càng nhắn càng quên hết trời đất, thỉnh thoảng còn lỡ miệng cười khẽ thành tiếng.

Đợi đến khi mắt bắt đầu mỏi, kết thúc cuộc trò chuyện thì đã trôi qua hơn một tiếng đồng hồ.

Gần 2 giờ sáng.

Cũng gần đến lúc buồn ngủ rồi.

Cô đặt điện thoại xuống, lật người nằm ngửa lại. Trong đầu cô lướt qua hành trình của cả ngày hôm nay, từ đầu đến cuối, những chuyện đã xảy ra, người ở bên cạnh mình, mọi thứ thực sự có chút quá đỗi tốt đẹp.

Khóe môi tự giác cong lên, cô nghiêng đầu nhìn gương mặt đang ngủ bên cạnh, không tự chủ được hôn một cái.

Ngón tay cũng như đã có thần giao cách cảm, cô vô thức vén vạt áo anh ra, áp sát m*n tr*n, rồi từng chút một mở rộng phạm vi…

Ừm…

Dù có chút không được đường hoàng cho lắm.

Nhưng thành thật mà nói, đêm qua anh đã hôn cô như vậy rồi, cô chỉ tranh thủ lúc anh ngủ mà sờ một lát thế này thôi, cũng đâu có quá đáng đâu nhỉ?

Nghĩ vậy, động tác của cô càng thêm phóng túng.

Cho đến khi vô tình kéo đến cạp quần, phát hiện chất vải quần ngủ vốn mềm rủ đột nhiên trở nên cứng cáp, mà làn da dưới lòng bàn tay cũng dần bắt đầu nóng ran, cô mới kinh nghi mở to mắt, ngước đầu nhìn lên.

Ánh mắt Thời Thuật nhàn nhạt, lặng lẽ đón nhận cái nhìn đang vỡ vụn của cô. Cũng chẳng rõ là anh bị sờ cho tỉnh, hay là vốn dĩ anh vẫn luôn thức.

Nhưng bất kể là loại nào.

Hiển nhiên đều không phải là thứ cô có thể chống đỡ được.

Tô Đồ hốt hoảng rụt tay, cô muốn quay lưng đi, giả vờ như mọi chuyện chỉ là anh đang nằm mơ mà thôi.

Còn chưa kịp rút lui, cô đã bị người kia nắm chặt lấy.

Thời Thuật nương theo lực kéo, cố định cổ tay cô lên đầu giường.

Sau đó anh tách hai chân cô ra, cùng với ngọn lửa do chính cô tự tay khơi lên, anh nghiêng người phủ lên.

Trong bóng tối, giọng nói anh trầm lạnh thấu xương, lộ rõ vẻ áp bức kín đáo:

“Em chuẩn bị xong chưa?”

Trước Tiếp