Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 72

Trước Tiếp

CHƯƠNG 72: Vào đi.

Biên tập: @cohoala

Sự tương phản này kéo dài rất lâu.

Nó chỉ tồn tại trong đôi mắt của Tô Đồ.

Giống như tất cả những khía cạnh ẩn sau vẻ ngoài mạnh mẽ của anh, chỉ một mình cô có thể cảm nhận được, những bí mật tiềm ẩn trong sự giằng co này cũng hoàn toàn thuộc về riêng cô.

Dù thực ra cô cũng có chút căng thẳng, nhưng chuyện tỏ tình này dường như chỉ cần có một lần, nó sẽ giống như mở đập nước, không tự chủ được mà xảy ra lần thứ hai.

Đặc biệt là khi phát hiện phản ứng của anh lại bỡ ngỡ đến thế, khi đỏ mặt cũng lúng túng y như vậy, sự căng thẳng của cô liền bị h*m m**n khám phá che lấp.

Bởi vì thấy anh đỏ mặt.

Nên cô cảm thấy mình vẫn ổn.

Nhưng nhìn nhau lâu quá, đỏ mặt hình như cũng lây lan.

Cuối cùng không hiểu sao, lại là cô không chịu nổi trước mà quay đầu đi, giả vờ như bị phong cảnh sân tuyết thu hút. Ánh mắt cô đảo quanh một vòng, đến khi quay lại, anh vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào cô.

Anh không nói lời nào.

Cũng không có động tác gì.

Tô Đồ mím môi, cuối cùng không nhịn được, cô đưa tay chọc chọc vào ngực anh, dùng cách chất vấn để che đậy sự thẹn thùng: “Làm gì thế. Anh chưa từng được ai tỏ tình bao giờ à?”

Cứ làm như chuyện lạ lắm ấy.

Đứng hình nửa ngày rồi vẫn chưa khởi động lại được sao?

Nhưng mà, đúng là vậy thật.

Ngoại trừ cô ra, còn ai có thể dùng những câu từ như thế để tỏ tình với anh?

Thời Thuật quả thực có chút quá tải thông tin, cũng không hẳn là anh muốn tỉnh táo lại ngay. Lại qua một lát, anh mới nắm lấy bàn tay đang lơ lửng của cô, tháo găng tay ra một cách vô lý, rồi nắm gọn trong lòng bàn tay để sưởi ấm thủ công.

Lúc này anh mới như tiếp nhận được câu hỏi, đáp lại một tiếng không nóng không lạnh: “Ừm.”

Tô Đồ: “……?”

Găng tay chỉ có thể giữ nhiệt, nhưng tay cô vốn đang lạnh nên có chút cứng đờ. Đột nhiên bị thu vào lòng bàn tay ấm áp, được m*n tr*n tỉ mỉ và dùng lực, cô không khỏi rùng mình một cái vì sự chênh lệch nhiệt độ cực đoan.

Hơi nóng truyền dẫn từ đầu ngón tay, đột ngột làm nóng bừng vành tai.

Đến mức sắc mặt cô ngẩn ngơ, ngay cả suy nghĩ cũng có chút chậm chạp: “… Lừa ai đấy?”

Đâu có phải đang hỏi câu hỏi chết người nào đâu.

Có cần phải có ý chí sinh tồn mạnh mẽ đến mức dùng dịch vụ sưởi ấm để đánh trống lảng không?

Hơn nữa cô đâu phải không biết.

Điều kiện và thành tích của anh bày ra đó, dù có đáng sợ đến đâu thì vẫn luôn có những người gan dạ sẵn sàng lao vào. Chỉ riêng những người nổi tiếng công khai tỏ tình với anh đã không ít, đừng nói là riêng tư.

Thời Thuật cũng không phủ nhận, anh chỉ cúi mắt x** n*n tay cô, đợi đến khi ấm lên anh mới đeo găng tay lại, sau đó tháo chiếc găng còn lại của cô ra theo cách tương tự, rồi mới thản nhiên nói: “Có lẽ vậy.”

Nhưng hệ thần kinh của anh không lưu trữ những thông tin vô dụng.

Trước khi nhận ra mình thích cô, anh chưa từng quan tâm đến những nhận thức phương diện này, sau khi thích cô, anh lại càng không quan tâm đến cảm nhận của người khác đối với mình.

Thế nên cho dù có, nghe xong cũng thôi.

Anh không có nhu cầu phải cố ý ghi nhớ.

Tô Đồ mím môi: “……”

Cô đẻ mặc anh xoay xở, cũng như để mặc anh ngụy biện.

Dù những lời này nghe thì khá dễ chịu, nhưng bản chất chẳng phải là đang phạm quy một cách trắng trợn sao.

Nếu nói như vậy cũng tính, thì cô cũng chưa từng trải qua màn tỏ tình nào ấn tượng sâu sắc, ngay cả lần anh bày tỏ thái độ với cô, cô cũng chưa từng chính tai nghe thấy nửa câu thích.

Vậy có phải cũng có thể coi là chưa từng được tỏ tình không?

Thời Thuật cũng đang phản ánh vấn đề này.

Trong lúc x** n*n, anh khẽ nâng mí mắt, bất chợt hỏi cô: “Có phải anh còn nợ em một câu tỏ tình không?”

Đột ngột, không kịp đề phòng.

Nghe vậy Tô Đồ ngẩn ra: “……”

Đôi mắt đen của anh thâm trầm, nhìn thẳng vào cô không chút né tránh, chẳng cần rào trước đón sau: “Anh yêu em.”

Tô Đồ: “……”

Đêm xác nhận quan hệ, cô từng hỏi anh có phải đã quên gì đó không, cô còn đỏ mặt ám chỉ vài câu, nhưng lúc đó anh đang vội, chưa nghĩ thông suốt.

Sau này anh nghĩ kỹ lại, đúng là còn thiếu một câu tỏ tình.

Mặc dù anh không cho rằng những lời mật ngọt không vào thực tế này có tác dụng gì, nhưng cô đã nhắc nhở nghiêm túc như vậy, chắc hẳn là cô rất để tâm.

Anh từng nghĩ đến việc bù đắp, nhưng luôn không có cơ hội. Nếu đột ngột thốt ra một câu thì thực sự rất đường đột, hơn nữa anh không giỏi nói những lời này, không khéo lại phản tác dụng, giống như anh đang đối phó qua loa.

Anh cũng nghĩ rằng cô nên hiểu.

Ngay cả khi anh không nói, cô cũng có thể cảm nhận được.

Cho đến tối qua.

Cho đến vừa rồi.

Những rung động liên tiếp, những trải nghiệm vang dội tâm can.

Mới khiến anh hiểu ra, vẫn là phải nói ra thôi.

Dù vẫn không tránh khỏi sự đường đột.

Nhưng chuyện tỏ tình dường như phải là cảm xúc bộc phát, chứ không phải chuẩn bị sẵn bản thảo rồi đợi một cơ hội thích hợp để đọc diễn cảm.

Như vậy mới thực sự giống như hoàn thành nhiệm vụ, thiếu đi sự chân thành.

Ngược lại, chính vì đường đột nên mới chân thực và chấn động, ý niệm mới mãnh liệt.

Ít nhất, cảm nhận của anh vừa rồi là như vậy.

Anh nâng khuôn mặt cô lên, trong ánh mắt thất thần của cô, anh cúi đầu hôn lên giữa mày.

Trầm giọng lặp lại: “Anh yêu em.”

Một câu dứt khoát và trực diện, không có bất kỳ sự tu sức thừa thãi nào, giống như con người anh, chỉ cần điềm tĩnh đứng đó thôi đã là một sự trấn áp trúng đích.

Khiến người ta không kìm được mà nhịp tim mất kiểm soát, hơi thở khó khăn: “Gì mà, đột ngột thế…”

Đột ngột sao?

Vừa rồi anh cũng thấy khá đột ngột, nhưng không ngăn được cảm giác rất tốt.

“Chẳng phải em biết sao.”

Giọng anh khàn đặc, khẽ v**t v* đuôi lông mày thanh tú: “Anh thích em, lâu lắm rồi.”

Lâu, lâu lắm rồi.

Lâu hơn cả những gì em tưởng tượng.

Gò máTô Đồ nóng bừng, thẹn thùng cúi mắt: “……”

Cũng chẳng biết hai người họ đang làm gì nữa, đang trượt tuyết yên lành, bỗng nhiên đứng giữa sân tuyết bắt đầu tỏ tình với nhau, rồi thay phiên nhau đỏ mặt.

Cũng may là xung quanh không có mấy người, chứ nếu có ai đứng xem, chắc chắn sẽ thấy hai người này thật kỳ quặc, không bình thường chút nào nhỉ?

Nhưng cô vẫn không kìm được mà cong khóe môi, giả vờ bình tĩnh “ồ” một tiếng.

Nào biết dáng vẻ này rơi vào mắt Thời Thuật.

Lại là một loại dư vị phức tạp vừa mềm mại vừa thâm trầm.

Chỉ còn chưa đầy 30 tiếng nữa thôi.

Thực ra anh rất muốn hỏi cô có muốn về khách sạn, về phòng không, mặc kệ tất cả, chỉ có hai người họ thôi.

Chứ không phải ở đây, làm gì cũng phải kiềm chế, kìm nén, rồi cứ thế tiêu hao không mục đích cho đến khoảnh khắc chia ly.

Muốn gặp lại nhau lần nữa.

Phải là chuyện của năm sau rồi.

Ở bên nhau lâu, thựuc ra Tô Đồ có thể cảm nhận được sự thay đổi tâm trạng của anh, còn lý do cụ thể là gì thì cũng rất hiển nhiên.

Từ hôm qua đến giờ.

Chẳng phải anh vẫn luôn không vui vì chuyện này sao.

Dù cô cũng không biết tại sao, rõ ràng người phải đi là anh, cô còn chưa dỗi, chưa khóc lóc mè nheo bắt anh đừng đi, sao anh cứ không vui suốt cả ngày thế?

Anh cũng không nói gì, cứ thế im lặng nhìn chằm chằm cô.

Như đòi nợ vậy.

Tô Đồ mím môi, bỗng nhiên cô rất muốn đá anh một cái, nhưng vì cả hai chân đều đang cố định trên ván trượt, cuối cùng đành thôi: “Có phải sắp đến sinh nhật anh rồi không?”

Thời Thuật ngẩn người.

“16 tháng 1?”

“… Ừm.”

Tô Đồ bĩu môi, vẻ mặt không hẳn là quá tình nguyện, tùy tiện trưng cầu ý kiến: “Đến lúc đó em đi thăm anh nhé?”

Thời Thuật sững sờ: “……”

Tập trung huấn luyện hai tháng nghe thì có vẻ lâu, nhưng thực tế đầu tháng 2 đã là Tết rồi, nghĩa là khoảng một tháng nữa thôi là có thể gặp mặt.

Dù đối với họ hiện tại vẫn không tính là ngắn, nhưng cũng chưa đến mức không thể nhẫn nhịn.

Ban đầu cô còn hơi đắn đo.

Vì thủ tục xin thăm nom theo quy định khá rắc rối, cô không biết có phiền phức không, cũng không chắc có làm phiền anh tập luyện không. Ban đầu cô định gửi quà qua, đợi anh về rồi ăn mừng bù cũng được.

Nhưng không ngăn được một số người lại dính người như vậy đấy.

Nếu không nghĩ cách dỗ dành một chút, lát nữa anh khóc thật thì biết làm sao?

Nghĩ đến đây, cô lại không nhịn được cười, dịu giọng lại, nghiêm túc dỗ dành: “Như vậy thì chỉ cần hai tuần nữa là có thể gặp rồi.”

Có lẽ vẫn hơi lâu, nhưng từ hai tháng thành hai tuần, sự khác biệt đã rất rõ rệt.

Không đến mức vẫn cứ rầu rĩ thế này chứ?

Hàng mi Thời Thuật rung động.

Hồi lâu sau anh mới như không thể tin nổi, giọng khàn khàn: “… Sẽ rất phiền phức đấy.”

Đăng ký thăm là được, nhưng tập luyện sẽ không vì thế mà dừng lại, anh không thể thay đổi lịch trình để cùng cô làm gì đó, và hầu hết các khu vực trong căn cứ đều không được phép tham quan.

Không được ở lại qua đêm, cũng không thể đưa anh đi.

Nghĩa là, cô lặn lội đường xá xa xôi đi một chuyến, cơ bản chỉ có thể gặp anh một lần.

Thời gian dài hay ngắn còn phụ thuộc vào kế hoạch tập luyện ngày hôm đó.

Thế nên dù có thể gặp nhau theo cách này.

Anh cũng chưa bao giờ dám kỳ vọng.

Tô Đồ hỏi: “Thủ tục đăng ký rắc rối lắm à?”

Thời Thuật: “Không phải.”

“……….”

Vậy là sợ cô thấy phiền phức rồi.

Tô Đồ mím môi, có chút mâu thuẫn, cô vừa muốn hôn anh, lại vừa muốn cắn anh: “Vậy anh có muốn em đi không?”

Thời Thuật hiếm khi có chút do dự: “……”

Muốn.

Mà cũng không muốn.

Vì anh không yên tâm.

Anh cũng không hy vọng cô đến một mình, ở lại chẳng được bao lâu đã lại phải thui thủi về một mình.

Tô Đồ đại khái đoán được suy nghĩ của anh, cô cũng không trông mong anh có thể nói ra được câu gì ra hồn, bèn đổi sang một câu hỏi trực diện hơn: “Anh có muốn gặp em không?”

Cuối cùng anh cũng bày tỏ thái độ: “Muốn.”

Điều này là không cần bàn cãi.

Lúc này cô mới miễn cưỡng hài lòng, hừ nhẹ một tiếng: “Vậy thì làm báo cáo cho tốt, đợi em qua.”

Yết hầu anh khẽ lăn chuyển, cuối cùng đáp lại: “… Được.”

Đứng ngây ra đây nửa ngày, chân Tô Đồ càng thêm nhức mỏi, cảm giác chắc chắn là không học nổi nữa rồi, cô dứt khoát buông xuôi: “Em không muốn học nữa.”

Thời Thuật ngẩn ra: “Hửm?”

Anh tưởng cô muốn về, trong ánh mắt anh thoáng qua một tia dao động không mong đợi.

Tô Đồ lại chỉ tay về phía Tô Hân vừa trượt hộ đi ngang qua, vẻ mặt đầy thú vị: “Em muốn giống như thế kia. Được không?”

Thời Thuật: “……”

Ánh mắt anh lại tối xuống, anh liếc nhìn cô một cái.

Không nói gì, anh chỉ cúi xuống tháo bộ cố định ván trượt của cô ra, sau đó xách cả hai tấm ván lên, nắm tay cô đi ra ngoài.

Tô Đồ thắc mắc: “Đi đâu thế?”

Thời Thuật: “Đường trượt trung cấp.”

Nếu muốn trải nghiệm trượt hộ, thì đường sơ cấp có chút quá bằng phẳng, chẳng có tốc độ gì đáng nói.

Quan trọng nhất là, hai cái bóng đèn đều ở bên này, nếu thật sự phải treo người lên người anh ngay trước mặt tụi nó, cô sẽ lại thấy ngại.

Mà đường trung cấp có độ dốc khá ổn.

Vừa không quá k*ch th*ch, vừa có thể phóng đại trải nghiệm một cách thích hợp.

Đến đường trượt mới, Thời Thuật đặt ván của cô sang một bên, anh đeo kính bảo hộ của cả hai vào, rồi luồn tay dưới khoeo chân bế thốc cô lên.

Tô Đồ nhìn địa hình cao lên không ít, tim cô thắt lại, theo bản năng cô ôm chặt cổ anh, chưa bắt đầu đã mà cô có chút muốn rút lui.

Kính bảo hộ ngăn cách một khoảng cách, phải nghiêng đầu mới chạm được vào môi.

Hơi lạnh.

Thời Thuật yên lặng ngậm lấy môi cô hôn một lúc, rồi m*n tr*n cắn nhẹ một cái, mới ôn tồn nói: “Đừng sợ.”

“……….”

Dù bóng đèn không có ở đây, bao bọc kín mít thế này chắc cũng không ai chú ý đến họ, nhưng dù sao đây vẫn là nơi công cộng mà!

Tai Tô Đồ nóng bừng, cô còn chưa nghĩ ra có nên trách móc không, ván trượt đã khẽ chuyển động, trong nháy mắt đã lao xuống với tốc độ chóng mặt!

Gió lạnh rít gào lướt qua.

Hai người phá gió mà đi dưới sức cản mạnh mẽ.

Sự k*ch th*ch chưa biết khiến nhịp tim Tô Đồ tăng vọt, từ đó phát ra những tiếng hét kinh hãi, cô nhắm tịt mắt ôm chặt lấy anh.

Lại sau khi dần thích nghi, cô trải nghiệm được kh*** c*m chưa từng có và sự hưng phấn của adrenaline, đến mức khi cú lao dốc cuối cùng cũng kết thúc, đột ngột phanh gấp dừng lại, cô vẫn còn chút ngơ ngác như chưa thỏa mãn.

Có hơi, muốn thử lại lần nữa…

Thời Thuật không nghi ngờ gì cả.

Anh vững vàng bế cô lên núi, thay đổi tư thế hôn cô, cắn cô, rồi lại từng lần một lao nhanh từ đỉnh núi xuống.

Cho đến khi hoàng hôn buông xuống.

Cho đến khi cuộc điện thoại không ngừng nghỉ của Tống Duật cuối cùng cũng được bắt máy.

“Chị ơi——”

“Hai người ở đâu thế? Em sắp chết đói rồi đây này huhu…”

Chơi đùa không để ý thời gian.

Lúc quay về đến khách sạn đã gần 8 giờ tối.

Tống Duật đói đến mức lưng như dán vào bụng. Bữa tối vừa được giao tới, cậu đã vội vàng mở hộp, ngay cả găng tay cũng chẳng buồn đeo, ngốn ngấu nuốt trọn một miếng pizza.

Lúc này mới như nhặt lại được mạng sống, có sức để ăn miếng thứ hai, thứ ba…

Dù sao cũng chơi cả buổi chiều, Tô Đồ và Tô Hân cũng mệt rã rời, lúc này cảm giác thèm ăn đều đạt đến đỉnh điểm, đối với dáng vẻ chết đói này của cậu em thì cũng có thể hiểu được.

Nhưng khi Tô Hân vừa định lấy miếng thứ hai, phát hiện hộp đã trống rỗng, cô vẫn không nhịn được trợn mắt quát lớn: “Cậu là heo à——”

Tống Duật phồng má: “……”

Có chút chột dạ, nhưng không nhiều: “Chẳng phải bên dưới còn một hộp nữa sao?”

Tô Hân hỏa lớn: “Còn một hộp cậu không ăn à?”

Tống Duật lý nhí: “Thì cũng phải ăn thêm chút nữa chứ…”

Tô Hân hừ một tiếng.

Tống Duật cũng biết điều, nhanh chóng mang hộp không đi, rồi mở hộp mới ra, như dâng lễ vật mà đẩy qua nói: “Vậy chị ăn trước đi, chị ăn xong em mới ăn.”

Dù sao dựa vào Tô Hân và Tô Đồ, hai người cũng chẳng thể ăn hết hộp này được.

Thời Thuật thì càng khỏi phải nói.

Vì anh có yêu cầu về chế độ ăn uống, mỗi bữa đều được đầu bếp làm riêng, lành mạnh vô cùng, hoàn toàn không tham gia vào cuộc chiến đồ ăn nhanh này được.

Cậu đã tính toán rồi.

Số còn lại trên đĩa ít nhất một nửa phải thuộc về mình!

Tô Hân nghiến răng: “Được! Cậu nói đấy nhé!”

Sau đó cô bắt đầu nhai kỹ nuốt chậm, thấy cậu đang ăn món khác thì cô dừng lại, thấy cậu định thò tay ra là cô lại tiếp tục ăn.

Cô cũng tính kỹ rồi.

Không ngăn được cậu ăn tiếp thì sẽ đợi nó nguội ngắt đi rồi mới cho cậu ăn!

Tống Duật: “…………”

Hai người cãi qua cãi lại ầm ĩ.

Cãi nhau như đang diễn tuồng cả buổi.

Tô Đồ vốn còn định bật tivi xem đêm hội cuối năm để ăn cho trôi cơm, giờ xem ra cô không cần xem nữa, tập phim này có thể diễn thẳng đến lúc cô ăn xong.

Nghĩ vậy cô không nhịn được cong môi, cầm miếng pizza, thỉnh thoảng liếc nhìn người bên cạnh đã ăn xong từ lâu.

Cho đến khi điện thoại đặt trên bàn bắt đầu rung.

Cô vẫn đang đeo găng tay.

Thấy là số lạ gọi đến, cô liền dùng ngón tay huých huých người bên cạnh: “Nghe hộ em với.”

Thời Thuật lướt nhận cuộc gọi, tiện tay bật loa ngoài.

Hai đứa nhỏ cũng rất phối hợp mà im bặt.

Thế là giọng nam có chút không chắc chắn trong ống nghe truyền qua loa ngoài một cách rõ ràng: “Vợ ơi?”

“……….”

Ba người đột ngột ngẩng đầu.

Đồng loạt kinh ngạc nhìn về phía cô.

Tô Đồ cũng sững sờ: “Anh gọi nhầm rồi chứ?”

Đúng vậy.

Chắc chắn là gọi nhầm rồi.

Chẳng phải anh rể đang ngồi ở đây sao!

Tống Duật và Tô Hân thở phào, cúi đầu định ăn tiếp.

Tô Đồ cũng tháo găng tay, định với lấy điện thoại cúp máy.

Nào ngờ giây tiếp theo, dường như sau khi suy nghĩ kỹ đối phườn đã đưa ra đáp án, giọng điệu bỗng trở nên vô cùng chắc chắn: “Tô Đồ Đồ! Có phải em không?”

Tô Đồ hoàn toàn đờ người: “……”

Bởi vì cảm thấy giọng nói này có chút quen tai, cũng bởi vì sáu ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu mình trước mặt, hồi lâu cô mới căng thẳng tìm lại giọng nói: “Quách Gia Vi?”

“Haha——”

Quách Gia Vi cười sảng khoái: “Khá đấy chứ! Bao nhiêu năm trôi qua mà vẫn chưa quên người chồng tào khang này!”

Tô Đồ thì đã không nói nên lời: “……”

Đứng hình hồi lâu, cô mới cắn răng tắt loa ngoài, né tránh mọi người đứng dậy đi ra ban công.

Đi, ra, ban, công!

Miếng pizza trên tay Tô Hân rơi xuống: Chị ấy có cảm thấy đi ra ngoài là tụi mình sẽ coi như không nghe thấy gì không??

Tống Duật suýt nghẹn chết: Làm sao giờ? Em cảm giác anh rể sắp ăn thịt người đến nơi rồi!

Tô Hân: … Còn được gọi là anh rể nữa không?

Tống Duật: Cậu thử xem?

Tô Hân: Sao cậu không thử!

Tống Duật: Tôi sợ……

May mà Thời Thuật hoàn toàn không để ý đến hai người họ.

Chỉ chăm chú nhìn cái bóng dáng làm việc lén lút ngoài ban công.

Rõ ràng đã đi xa nhưng vẫn còn cảnh giác che ống nói, sợ bị người khác nghe thấy gì đó, thỉnh thoảng còn ngoái đầu nhìn lại để xác nhận xem có ai đột ngột lại gần không.

Buổi trưa cô vừa mới tỏ tình lộ liễu với anh xong.

Vài tiếng đồng hồ trôi qua, lại tặng anh một món quà lớn thế này.

Thời Thuật lạnh mặt, anh nhìn chằm chằm từ đầu đến cuối lúc cô gọi xong điện thoại, chậm chạp kéo cửa ban công đi vào, còn muốn giả vờ như không có chuyện gì để chuyển chủ đề: “Sao mọi người không ăn nữa?”

Tống Duật & Tô Hân: “……”

Chị nhìn xem tụi em còn nuốt nổi nữa không?

Dường như là không thể lắm……

Im lặng giằng co một lát, nhận ra đại khái là không trốn tránh được nữa, Tô Đồ mới cười gượng, cắn răng chống chế: “Nếu em nói…”

“Em chỉ chơi một trò chơi mà người con gái nào lúc nhỏ cũng thích chơi, mọi người có tin không?”

Tống Duật tưởng còn cứu được: “Trò gì?”

Tô Hân cũng nghĩ một chút: “Đóng vai gia đình?”

Tô Đồ lộ ra vẻ mặt tán thưởng: “Đúng!”

Cô tự cho là mình đã cứu vãn thành công một cách hoàn hảo, cô đang định lướt qua chủ đề để ngồi lại chỗ cũ, Thời Thuật bỗng nhiên chống bàn đứng dậy, giọng nói lạnh lùng không cho phép thương lượng:

“Đi vào với anh.”

Trước Tiếp