Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 71: Giải thoát.
Biên tập: @cohoala
–
Tuy giờ giấc nghỉ ngơi của Tô Đồ không cố định, nhưng đồng hồ sinh học của cô thì xưa nay vẫn khá chuẩn xác.
Thường là sẽ vào khoảng 11 giờ trưa.
Hôm nay có vẻ cô dậy hơi sớm, bởi vì phản ứng nhức mỏi trên cơ thể tựa như sau khi vận động mạnh, và vì tiếng đối thoại cố ý hạ thấp nhưng vẫn lộ rõ vẻ phấn khích ở ngoài cửa phòng.
Cô nhắm mắt, mơ mơ màng màng nghe một lúc, không thật sự rõ ràng, nhưng xen lẫn trong đó là những tiếng “anh rể” nịnh bợ xen lẫn khoe khoang thì lại khá rành mạch.
Đa số là Tống Duật gọi.
Thỉnh thoảng cũng xen vào vài tiếng của Tô Hân.
Đang cảm thấy kỳ lạ, cô chống tay ngồi dậy định ra ngoài xem tình hình, nhưng cảm giác khác thường trước ngực lại thúc giục cô cúi xuống nhìn trước.
Đêm qua không thấy gì.
Giờ cô mới cảm nhận được sự sưng tấy và cái đau kiểu sắp trầy da sau khi bị ma sát quá mức.
Cô đi vào phòng tắm, vừa nhìn đã thấy những vết đỏ đáng ngờ rải rác trên cổ, đến khi cởi cúc áo ra thì càng giật mình, suýt nữa thì hét lên thành tiếng!
Từ cằm đến eo.
Anh không để lại cho cô một chỗ nào lành lặn!
Đứng hình hồi lâu, trong đầu cô lờ mờ hiện lên cảnh tượng m*n tr*n kín đáo và những tiếng th* d*c nồng nàn đêm qua, cùng với cảm giác nóng bỏng ẩm ướt dường như vẫn còn bám chặt trên da…
Vành tai cô đột ngột đỏ bừng.
Sau đó, như để che giấu điều gì, cô nhanh chóng cài cúc áo lại, vội vàng vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị ra ngoài thay một bộ đồ cao cổ nhất.
Vừa mở cửa phòng tắm, cửa phòng ngủ cũng vừa vặn mở ra từ bên ngoài.
Trong phòng không bật đèn.
Không gian vẫn tối mờ như đêm qua.
Dáng người cô khựng lại căng thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn bỡ ngỡ ngước lên, đồng tử trong veo hơi giãn ra.
Trông hệt như một chú mèo xù lông khi đột ngột gặp phải thiên địch.
Dù cô không phát ra tiếng động nào, nhưng Thời Thuật như đã nghe thấy tiếng thút thít cầu xin trong lòng cô, anh cũng có chút không kìm lòng được mà muốn dùng tác động bên ngoài để giải phóng âm thanh êm tai ấy ra.
Ánh mắt anh nán lại một lúc rồi mang theo ý ám chỉ, anh đưa tay ra sau đóng cửa lại, sau đó tiến bước lên trước, cánh tay dài vươn ra, dễ dàng nhấc bổng cô ôm ngang hông.
Theo phản xạ, Tô Đồ ôm lấy cổ anh, hai chân cũng kẹp chặt lấy eo anh.
Cùng một tư thế, từ nằm đến đứng.
Cảm giác xấu hổ chỉ tăng chứ không giảm.
Tầm nhìn của cô chao đảo, hơi lúng túng không biết đặt mắt vào đâu.
Im lặng giằng co một lát, cô mới rủ hàng mi xuống, thử tìm chuyện để nói: “Anh… ưm…”
Vừa mới mở miệng.
Môi cô đã bị ngậm lấy.
Sau một lúc hôn nhẹ nhàng, hơi thở mới len lỏi vào khoang miệng, nếm trải vị bạc hà thanh mát, nhưng cơ thể lại dần nóng lên trong lúc cọ xát.
Bàn tay lớn chu du đến bên hông, thuần thục vén vạt áo lên, khoảnh khắc chạm vào làn da lập tức bị cô ấn lại.
“Đừng nghịch nữa…”
Tô Đồ nghẹn đỏ mặt, ấp úng nói.
Thời Thuật nâng mắt, giọng nói khàn đặc: “Hửm?”
“…………..”
Giữa ban ngày ban mặt.
Hai đứa nhỏ còn đang ở ngay ngoài cửa.
Tô Đồ không biết anh lấy đâu ra mặt mũi để đưa ra thắc mắc đó, chỉ cảm thấy vùng da lớn bị chạm vào, cảm giác đau đớn càng thêm rõ rệt: “Sưng rồi.”
Môi vẫn còn dán vào nhau.
Nhớ đến tình hình bên trong bộ đồ ngủ, cô tức mình cắn anh một cái: “Bị anh hôn đến sưng rồi!”
Dù nói có phần phóng đại.
Nhưng những vết hôn và vết ngón tay khắp người không phải là giả, cảm giác sưng tấy và đau rát như trầy da cũng là thật.
Lúc này Thời Thuật mới ngẩn ra.
Hơi thở tách rời, anh cúi đầu xuống: “Để anh xem.”
Quả thực đêm qua anh hơi quá khích, cộng thêm việc cô luôn không phản kháng nên lực đạo càng khó kiểm soát, chính anh cũng không biết mình đã làm đến mức nào.
Nhưng vừa định vén vạt áo lên, mu bàn tay đã bị vỗ một cái.
Cái này xem kiểu gì?
Xem xong anh còn chịu để yên mà hạ áo xuống chắc?
Tô Đồ đỏ mặt lườm anh: “Xem xong là khỏi được chắc?”
Thời Thuật nghẹn lời: “…”
Thấy anh rốt cuộc cũng có chút tỉnh ngộ.
Cô mới hừ một tiếng, tỏ vẻ rộng lượng cảnh cáo: “Lần sau anh mà còn như vậy nữa, em sẽ—”
Sẽ thế nào.
Cô lại chẳng nói ra được.
Nói cho cùng, sự đe dọa của cô đối với anh chẳng có tác dụng gì, anh cũng có thừa cách để lẳng lặng mà dùng biện pháp mạnh.
Hơn nữa, hình như cô cũng không thật sự muốn đe dọa cho lắm…
Đang lúc có chút lúng túng không xuống đài được, cửa phòng bị đập mạnh.
Tiếng nói sốt ruột của Tống Duật truyền vào: “Chị ơi! Anh rể ơi— Hai người còn định ở trong đó bao lâu nữa ạ?”
Đồng hồ sinh học của học sinh cấp ba đều sớm, gặp kỳ nghỉ được đi chơi lại càng không nhịn được mà dậy thật sớm. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc Tô Đồ ngủ dậy, vậy mà hai người lại không biết làm gì ở bên trong, nửa ngày trời chẳng có chút động tĩnh nào.
Nếu không vì kiêng dè uy thế của Thời Thuật, cậu đã xông vào phòng lay người dậy từ lâu rồi, chứ không phải ở đây mòn mỏi bám cửa thế này: “Rốt cuộc bao giờ mới được xuất phát đây hả trời——”
Cửa phòng không khóa.
Tô Đồ giật nảy mình.
Cô vội vàng vỗ vai bảo người thả mình xuống, đồng thời hét vọng ra ngoài: “Ngay đây ngay đây!”
Thời Thuật vẫn còn vương vấn muốn xem tình hình của cô, anh đi theo đến bên túi đồ trượt tuyết, đợi đến khi cô lôi hết các đồ dùng như áo giữ nhiệt, đồ trượt tuyết ra, anh vẫn chưa có ý định rời đi.
Cho đến khi Tô Đồ phát hiện ra ý đồ, cô ôm lấy quần áo đá anh một cái: “Anh định làm gì?”
Đồ lưu manh.
Ban đêm hôn hồi lâu không đủ.
Anh còn muốn giữa thanh thiên bạch nhật xem trộm cô thay quần áo?
Thời Thuật: “…”
Đây chính là hậu quả của việc mang theo hai bóng đèn.
Ban đêm hỏng việc, ban ngày cũng chẳng yên thân, âu yếm không được trọn vẹn, lại còn có thể bị làm phiền bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, khi anh bị đuổi ra ngoài, sắc mặt quả nhiên hơi âm u, dọa Tống Duật sợ đến mức dựng tóc gáy, im như thóc!
…
Lúc nãy Tô Đồ còn cảm thấy lạ.
Rõ ràng hôm qua hai đứa còn mặt đầy vẻ bài xích, sao mới qua một đêm đã bắt đầu mở miệng là “anh rể”, gọi thân mật thế rồi.
Đợi đến khi thay xong quần áo, mở cửa thấy hai đứa trang bị tận răng, bộ đồ mới toanh và đầy đủ đến mức gần như có thể mặc đi thi đấu ngay lập tức, cô liền hiểu ra ngay.
Quả nhiên sức mạnh đồng tiền là vô địch.
“… Anh đưa hai đứa đi mua à?” Tô Đồ nghiêng đầu nhìn anh cũng đã thay xong bộ đồ trượt tuyết, từ đầu đến chân là một màu đen gọn gàng và đầy áp lực.
Bộ đồ ôm sát vào khung hình cao lớn, phô diễn trọn vẹn thân hình ưu tú.
Không biết là do sinh lý hay tâm lý.
Chỉ cần nhìn thôi đã thấy bủn rủn chân tay.
Anh gật đầu.
Nói ngắn gọn: “Ừm.”
Tống Duật thì nhảy dựng lên: “Đúng thế đúng thế!”
Cậu huơ tay múa chân, ra vẻ ăn của người ta thì phải nể mặt: “Anh rể siêu hào phóng luôn! Lúc nãy thanh toán em nghe giá mà suýt chết khiếp, định bảo thôi không lấy nữa! Hì… kết quả anh ấy chẳng nói hai lời, quẹt thẻ luôn!”
Hiểu rồi.
Không những nhận của người ta thì phải nể mặt mà còn là trả không nổi.
Thế nên chỉ có thể cười nịnh nọt, một tiếng anh rể hai tiếng anh rể mà cung phụng người ta.
Tô Hân cũng hớn hở phụ họa: “Lại còn rất tâm lý nữa!”
Dù đủ để nhìn ra bản chất sự việc, cô vẫn không tiếc lời khẳng định: “Vừa vào cửa hàng đồ tuyết là anh ấy bảo tụi em thích gì cứ lấy, chốt trong vòng nửa tiếng, vì một lát nữa là chị tỉnh dậy rồi!”
Nói xong còn nháy mắt đầy hưng phấn với cô——
Em thấy ông anh rể này thực sự được đấy!
Cùng lúc đó, lòng bàn tay cô bị nắm lấy.
Tô Đồ liếc nhìn người bên cạnh, không khỏi lại thấy thẹn thùng: “…”
Thầm nghĩ anh đúng là vẫn thế.
Luôn biết cách mua chuộc lòng người như trước.
Xung quanh cô, từ đồng nghiệp đến người nhà, dù hình như lúc đầu đều bị khí thế của anh dọa cho khiếp sợ, nhưng lại sẽ trong thời gian cực ngắn mà công nhận hoàn toàn mọi thứ về anh.
Ngay cả chính bản thân cô dường như cũng ngày càng không thể tìm thấy bất kỳ khuyết điểm nào ở anh, đôi khi thậm chí còn tiếc nuối nghĩ, sao anh không đến theo đuổi mình sớm hơn chút nữa nhỉ.
Bất kể là lúc nào.
Một người như anh, chắc chắn cô đều không có cách nào chống đỡ nổi.
–
Sau bữa trưa.
Khi đến sân tuyết thì đã gần 2 giờ chiều.
Thời Thuật đặt hai huấn luyện viên tại chỗ, thuận tay bàn giao hai đứa nhỏ đi, rồi một mình dẫn Tô Đồ bắt đầu tập luyện trên dốc.
Dốc sơ cấp không cao, địa hình bằng phẳng.
Nhưng cánh đồng tuyết trắng xóa nhìn từ trên xuống vẫn mang lại cảm giác chấn động cực lớn.
Lúc xem video hướng dẫn, lòng Tô Đồ thực ra khá hăng hái, cảm thấy hình như cũng không khó lắm. Lúc nãy thích nghi với ván trượt bằng một chân cũng ổn, bao gồm cả luyện tập trượt thẳng một chân và đẩy dốc bằng cạnh sau một chân đều không có vấn đề gì.
Cho đến khi Thời Thuật giúp cô mang nốt chân còn lại vào, cả người vì thế mà bị cố định trên ván trượt, cô mới đột nhiên rơi vào sự ngơ ngác vì bị hạn chế hành động.
Đồ trượt tuyết rất dày.
Ván trượt cũng không nhẹ.
Quan trọng nhất là, học đẩy dốc bằng cạnh sau cần hai chân dang rộng, hơi khuỵu gối và khớp háng, sau đó giữ tư thế này chậm rãi tiến về phía trước.
Một động tác gần giống như khởi đầu của squat.
Vốn dĩ đáng lẽ không khó đến thế.
Nhưng vì đêm qua đôi chân cô cứ liên tục phải gồng lực, đến giờ vẫn đang ở trạng thái bủn rủn do “vận động quá mức”.
Lúc thả lỏng thì không sao.
Nhưng một khi cơ bắp căng ra để giữ cố định, đôi chân cô lại không kìm được mà hơi run rẩy…
Đại khái Thời Thuật không thể hiểu nổi trạng thái này, anh chỉ thấy mọi thứ còn chưa bắt đầu mà cô đã đứng không vững, dáng vẻ như sắp quỳ đến nơi.
Anh liền đưa tay ra giữ chặt người cô, ôm lấy eo hỏi: “Sao vậy?”
Nhiệt độ ở sân tuyết ngoài trời rất thấp.
Tô Đồ bị lạnh đến mức má ửng hồng, ánh mắt đảo đi chỗ khác: “… Không sao.”
Thời Thuật hạ mắt: “Chỗ nào không thoải mái?”
Tô Đồ mím môi: “Thực sự không có mà.”
Thời Thuật không nói gì nữa.
Anh cứ thế nhìn chằm chằm cô.
Hai tay Tô Đồ đặt lên vai anh, âm thầm ngước mắt liếc nhìn một cái.
Cô tưởng chủ đề đến đây là kết thúc, nhưng anh vẫn cứ chắn trước mặt như vậy, lạnh lùng, bộ dạng đầy kiên nhẫn đợi cô nói rõ ràng.
Cô mấp máy môi, muốn nói lại thôi, sau vài lần lặp lại, cuối cùng cô vẫn hạ thấp giọng, như kiểu phá vỡ mọi thứ mà nghiến răng lườm anh: “… Đùi! Đùi đấy!!”
“Đêm qua kẹp anh lâu quá! Đến giờ hai chân vẫn còn mềm nhũn ra đây!”
“Anh hài lòng chưa!?”
Sắc mặt Thời Thuật sững lại: “…”
Đêm qua quá tối, thực ra cô chưa từng nhìn rõ sắc mặt anh.
Lúc này trên sân tuyết trắng tinh khôi, nhìn thấy cơn gió lạnh lướt qua đuôi mắt hàng mi anh, đột ngột để lại một vệt đỏ tươi trên vành tai.
Cả người anh vì thế mà trở nên cứng đờ, bỡ ngỡ.
Một sự ngơ ngác không kịp trở tay.
Hồi lâu anh mới rủ hàng mi, cử động môi một cách chậm chạp: “Vậy, em có trượt nữa không?”
Không biết có phải tồn tại một định luật bảo toàn vi diệu nào đó không.
Anh vừa đỏ mặt.
Ngược lại cô thì thong dong.
Ngẩn ngơ nhìn một lúc, cô không tự chủ được mà nhếch môi, xấu tính nói: “Anh có biết trông mình bây giờ thế nào không?”
Thời Thuật: “…”
Vẻ mặt Tô Đồ đầy kỳ thú, chỉ vào anh nói: “Cổ đỏ hết lên rồi kìa.”
Thời Thuật không tránh, chỉ nghiêm mặt kéo tay cô xuống: “Nghỉ ngơi một lát nhé?”
Lần nào cũng vậy.
Mỗi khi không nói tiếp được hoặc cảm thấy mất mặt, anh sẽ lập tức chuyển chủ đề để chặn họng cô, cứ như người làm ra chuyện đó hoàn toàn không phải anh vậy.
Nếu không phải đang ở bên ngoài, cô thực sự muốn đè anh xuống, nghiến răng cắn một cái trước, rồi mới cao ngạo lạnh lùng ép hỏi xem rốt cuộc anh đang đỏ mặt cái gì.
Hiệu quả thế nào thì không rõ.
Nhưng không kìm được việc chỉ nghĩ thôi cũng thấy rất sướng.
Tiếc là giữa thanh thiên bạch nhật, sân tập cho người mới đông đúc, dù lén lút làm gì cũng sẽ trông rất khả nghi. Cô kìm nén một hồi, cuối cùng cũng chỉ tiếc nuối gãi lòng bàn tay anh: “Không cần đâu. Cũng không nghiêm trọng đến thế.”
Cùng lắm là học chậm một chút thôi.
Dù sao tế bào vận động và lòng can đảm của cô cũng không đủ để giúp cô đạt được thành tựu gì cấp tốc trong môn này.
Thời Thuật cũng không ngăn cản, vì cô quả thực là thiếu rèn luyện nên sức bền cơ bắp mới yếu như vậy, cô đã muốn thử kiên trì thì anh cũng nên khuyến khích.
Sau đó anh lùi lại một chút, tiếp tục dạy học trong phạm vi mà cô cảm thấy an toàn.
Thực lòng mà nói, anh khá hợp làm huấn luyện viên.
Vì tính cách xưa nay luôn trầm ổn, lạnh lùng khiến anh trông rất chuyên nghiệp và đáng tin cậy, các điểm mấu chốt cũng được nói một cách dễ hiểu, ngắn gọn, động tác làm mẫu lại càng dứt khoát, không có chút phô trương kỹ thuật hay làm màu nào.
Tóm lại là người ít nói nhưng làm việc ác chiến.
Chuyên nghiệp và uy thế tồn tại song hành, khiến người ta dù muốn lười biếng cũng không dám.
Tất nhiên, đó là đối với người khác.
Còn đặt lên người Tô Đồ thì lại không tác dụng lắm.
Lúc trước học bơi, dù sao cô cũng còn chút áp lực.
Nhưng khi phát hiện anh đối với mình dường như có sự nuông chiều vô hạn, và thực ra cũng chẳng làm gì được mình, cô liền không nhịn được mà trở nên nũng nịu.
Chỉ cần có chút hụt hơi đứng không vững, cô sẽ nhanh chóng tự bỏ cuộc.
Từ đó cô không ngừng ngã ra sau hoặc nhào về phía trước, rồi mặt đầy vẻ yếu đuối rúc vào lòng anh nói: “Thật sự khó quá đi.”
Giống như đứa trẻ không có kẹo mới cần tự lực cánh sinh.
Còn đứa trẻ có kẹo chỉ cần làm nũng cọ một cái là có thể lừa thêm được một viên nữa ngay lập tức.
Vậy nên Thời Thuật có thể làm gì đây?
Anh vốn dĩ là đưa người đến trải nghiệm, anh cũng không trông mong cô học nhanh để đi thi đấu.
Đã là cô chơi vui vẻ, đương nhiên anh chỉ có thể phối hợp.
Đồng thời cũng có một loại thú vui kín đáo khi được phụ thuộc sâu sắc, thúc giục anh không ngừng vân vê vành tai cô ở nơi khuất tầm mắt, hết lần này đến lần khác ngắm nhìn dáng vẻ cô vì thế mà run rẩy, mềm nhũn.
Hậu quả của việc “không làm đúng chuyên môn” này chính là khi hai đứa nhỏ bên cạnh đã học hèm hèm, thậm chí đã tự trượt được vài vòng, lúc nghỉ giữa hiệp hưng phấn chạy tới tìm thì Tô Đồ vẫn đang lề mề luyện tập đẩy dốc bằng cạnh trước.
“Chị…”
Tô Hân nhíu mày, mặt đầy vẻ không biết có nên nói hay không: “Hay là chị cũng tìm một huấn luyện viên đi, anh rể dù tự biết trượt nhưng chưa chắc đã biết dạy đâu, mà cho dù biết thì chắc chắn cũng không thể so với chuyên nghiệp được.”
Nếu không thì cũng không đến mức nửa ngày trời mới học thành ra thế này.
Tô Đồ chột dạ sờ tai, cười gượng tìm cách nói giúp anh: “Thực ra cũng ổn mà. Với lại chị cũng sắp học được rồi…” nhỉ.
Vì lý do nghề nghiệp, tính hiếu thắng của anh thực ra không hề thấp.
Phàm là môn thể thao nào đã tiếp xúc, cơ bản anh đều sẽ đào sâu đến mức khá chuyên nghiệp, tuy không tiến lên đẳng cấp thi đấu nhưng dạy một tân binh như cô thì vẫn dư sức.
Còn về lý do tại sao cô vẫn chưa học được…
Thì không tiện tiết lộ cho lắm…
Tuy nhiên ngay cả khi gạt chuyên môn sang một bên, Tô Hân vẫn có chuyện muốn nói: “Hơn nữa…”
Cô liếc nhìn người đang đứng cách đó một quãng phía sau, cảnh giác hạ thấp giọng: “Huấn luyện viên của em thực sự rất đẹp trai! Kiểu em trai nhỏ dịu dàng ấy, nhưng sức lực lớn lắm!”
“Em vừa hỏi rồi, có thể đặt dịch vụ trượt hộ đấy! Chị không muốn thử một chút sao?”
Nói cho cùng.
Thời Thuật vẫn có chút quá đáng sợ.
Đã đến đây rồi, thỉnh thoảng đổi khẩu vị chút không tốt sao?
Cô nói mơ hồ, âm lượng cũng thấp, vốn dĩ không đến mức truyền ra ngoài.
Nhưng rất nhanh, Tống Duật liền vỗ đùi bày tỏ sự đồng tình sâu sắc: “Đúng!”
Và hiểu sang một ý nghĩa khác, oang oang như cái loa phát thanh: “Huấn luyện viên của em cũng đẹp trai cực! Vừa mới làm mẫu cho em mấy cú lộn nhào và nhào lộn ngang, nhìn mà lác cả mắt!”
“Chị mà muốn xem, lát nữa em bảo anh ấy diễn lại cho chị xem lần nữa!”
Sau đó Thời Thuật cầm bình giữ nhiệt quay lại.
Anh không nói lời nào.
Đưa cho Tô Đồ xong, anh mới mang vẻ mặt như không nghe rõ lắm, lạnh lùng liếc hai đứa một cái, ra hiệu cho tụi nhỏ nói lại lần nữa.
Dọa hai đứa lập tức trợn tròn mắt!
Phủi mông cái rụp, bò lê bò càng đứng dậy chạy đi tìm huấn luyện viên ngay lập tức!
Đáng sợ sao?
Cô lại thấy khá đáng yêu.
Dù là tức giận nổi nóng hay là ghen tuông bướng bỉnh, anh cũng chỉ lộ ra vẻ mặt hung dữ thế thôi, cùng lắm là dùng khí trường dọa người ta chạy mất.
Đối với cô thì ngược lại, anh có nhiều chiêu hơn một chút.
Anh sẽ tìm mọi cách chặn họng cô, hôn hoặc là cố chấp làm theo ý mình, vừa mạnh mẽ vừa dai dẳng, khiến cô mủi lòng mà làm theo ý nguyện của anh.
Hiểu theo một góc độ khác.
Hình như cũng là một kiểu làm nũng khác lạ.
Mãnh thú làm nũng?
Tô Đồ nhìn lại cái nhìn chất vấn đầy vẻ tra hỏi của anh đang nhìn thẳng vào mình.
Đột nhiên cô thấy buồn cười, rồi bật cười thành tiếng.
Uống nước xong đứng dậy, cô liền có chút cố ý bắt đầu nhìn về phía của Tô Hân. Cảm nhận được ánh mắt không mấy thiện cảm của anh, cô thu liễm lại một lát.
Một lúc sau lại âm thầm nhìn về phía Tống Duật, giọng nói lạnh lùng cuối cùng cũng vang lên: “Tô Đồ.”
Cô hoàn hồn: “Dạ…”
Ánh mắt anh càng lạnh hơn: “Em nhìn đâu đấy?”
Cô vô tội nói: “Không có mà.”
“………”
Thời Thuật sa sầm mặt, anh đã hơi nhẫn nhục chịu đựng rồi, nhưng vừa mới tiếp tục trượt về phía trước được nửa mét, ánh mắt cô lại bắt đầu dao động không định hướng.
Vì nhìn thấy bên phía Tô Hân thực sự bắt đầu dịch vụ trượt hộ rồi, sắc mặt cô không khỏi có chút ngưỡng mộ, rồi cằm liền bị bóp lấy: “Ưm…”
Cô chớp chớp mắt, bị buộc phải ngước đầu nhìn anh.
Anh lại không nói lời nào nữa.
Đại khái là biết câu “em chỉ được nhìn anh thôi” không những xấu hổ mà còn có chút vô lý, nên anh chỉ có thể im lặng đanh mặt lại, mang vẻ mặt “đừng ép anh phải hôn em ở đây”, lạnh lùng nhìn xuống cô.
Nhưng hình như mục đích chính của Tô Đồ là để thấy bộ dạng này của anh.
Ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt anh, quai hàm sắc bén mượt mà, yết hầu đầy chất nam tính, cho đến bờ vai rộng lớn như ngọn núi.
Đột nhiên cô nghiêm túc nói: “Em đã nhìn kỹ rồi.”
Thời Thuật nhíu mày.
Anh biết cô đang nói về chuyện gì.
Tô Đồ vẫn đưa tay ra, chỉ về hai phía trái phải: “Huấn luyện viên hai bên, em đều nhìn qua rồi.”
Thời Thuật: “…”
“Đều không đẹp trai bằng anh.”
“………”
Đuôi mắt cô cong lên, mang theo chút ý nịnh nọt nhưng không thiếu sự chân thành: “Có lẽ vì ở trong sân tuyết, nghề nghiệp, trang phục, bối cảnh hòa quyện vào nhau dễ tạo ra cảm giác đẹp trai.”
“Gạt bỏ những thứ đó đi thì chưa chắc đâu.”
“Nhưng anh là đẹp trai thực chất.”
“Ngũ quan, vóc dáng, khí chất, dù tách riêng hay kết hợp đều không có gì để chê, chuyên môn đẹp trai, ngoài chuyên môn cũng đẹp trai, mặc quần áo đẹp trai, cởi ra lại càng đẹp trai hơn.”
Hai tay cô đặt lên eo anh, trơ mắt nhìn vẻ mặt lạnh lùng trước mặt đang bị những lời nói nhuộm thấu một cách nhanh chóng.
Thế là như đang dò xét giới hạn, cô càng nói thẳng thắn và lộ liễu hơn: “Lúc không cảm xúc đẹp trai, lúc cười lên cũng đẹp trai, lúc trầm ổn tập trung đẹp trai, lúc lúng túng không biết làm sao lại càng đẹp trai hơn nữa.”
“Lúc mạnh mẽ theo đuổi em đẹp trai, lúc chặn đường em khắp nơi đẹp trai, lúc nắm tay em không buông đẹp trai, lúc hôn em trên giường không chỉ đẹp trai mà còn rất gợi cảm.”
Thời Thuật nghẹn giọng hồi lâu: “…”
Đứng giữa sân tuyết, vành tai anh đỏ bừng, sắc mặt cứng đờ, thậm chí động tác ôm cô cũng trở nên bỡ ngỡ vô cớ.
Có một kiểu đứng hình vì không biết phải làm thế nào sau khi được khen là làm tốt lắm.
Mà thứ cô khen.
Chính là toàn bộ con người anh.