Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 70: Va chạm mạnh
Biên tập: @cohoala
–
Từ sân tuyết trở về.
Giữa hai người họ luôn tồn tại một điều khó tả.
Có lẽ vì cả hai chưa từng có màn tỏ tình sướt mướt nào, nên sau khoảnh khắc trào dâng mãnh liệt ấy, họ đều có chút chưa kịp định thần lại.
Tiếp đó là màn giải tán vội vàng, chia phòng đi ngủ, cũng chẳng có cơ hội nào để tháo gỡ hay kéo dài thêm sự kỳ diệu ấy.
Nhưng thành thật mà nói, đã trôi qua lâu như vậy, Tô Đồ không còn cảm thấy gì nữa, nhưng dường như đến tận lúc này anh vẫn có gì đó không ổn.
Từ lúc vào cửa anh đã không nói lời nào.
Sau khi lên giường, dù anh lập tức ôm lấy cô, nhưng động tác lại rất lỏng lẻo, như thể anh cố ý tránh né điều gì đó, chỉ đơn thuần đặt cánh tay lên eo cô.
Trước đây Tô Đồ luôn thấy anh ôm quá chặt.
Giờ đây không biết là do đã quen hay sao, cô lại thấy cái ôm này có phần quá đỗi nhạt nhẽo.
Hơn nữa theo lý mà nói, lúc này chẳng phải anh nên tranh thủ từng giây từng phút, tận dụng thời gian để làm gì đó nhiều hơn với cô sao.
Nhưng nghĩ lại giờ đã là hai giờ sáng, theo thói quen sinh hoạt của anh, chẳng bao lâu nữa là phải thức dậy rồi.
Cô lại nghĩ có lẽ anh chỉ là buồn ngủ rồi.
Thậm chí có thể đã ngủ thiếp đi rồi cũng nên.
Cô giữ nguyên tư thế cứng đắc, cảm nhận hơi thở trầm ổn bên tai, không biết đã nằm thẳng như vậy bao lâu, cuối cùng mới không kìm được mà âm thầm nghiêng đầu.
Lại đột nhiên chạm phải đôi mắt đen trầm tĩnh đang khẽ nâng lên, nhìn cô chăm chú.
Hơi thở cô khựng lại.
Cơ thể cô vô thức càng thêm cứng đờ: “Sao anh, vẫn chưa ngủ?”
Trong phòng không bật đèn, rèm cửa cũng kéo kín mít.
Nhưng ở khoảng cách gần thế này, vẫn đủ để cô nhìn rõ ánh mắt anh tỉnh táo, không hề có chút buồn ngủ nào, nhưng trạng thái lại trầm lắng một cách lạ thường.
Im lặng nhìn nhau một hồi.
Tô Đồ mím môi, vẫn hỏi: “Anh không vui à?”
Hàng mi dài của Thời Thuật khẽ rủ xuống, tâm trạng anh quả thực không được vui: “Việc anh vui có quan trọng với em lắm không?”
“…………….”
Vì để anh vui.
Cô có thể dứt khoát từ bỏ món đồ quan trọng như vậy, có thể tỏ tình một cách tr*n tr** với anh, còn chủ động mời anh vào phòng giữa đêm khuya.
Tô Đồ nhíu mày, cô không biết dây thần kinh nào của anh lại bị chập nữa rồi.
Muốn làm gì thì làm.
Không muốn làm thì ngủ.
Tự dưng lại đi hỏi mấy câu kỳ quặc như vậy.
Việc anh vui không quan trọng với cô.
Vậy cô gọi anh vào đây là định dỗ dành ai?
Đôi mắt sáng của cô thoáng qua chút bướng bỉnh, sau đó như tự thấy bất lực, cô quay lưng lại phía anh.
Không dỗ được thì thôi.
Anh không ngủ nhưng cô còn phải ngủ nữa.
Bàn tay đặt trên eo cô đột ngột siết chặt, dễ dàng kéo cơ thể vừa mới rời xa quay trở lại.
Ngăn cách qua lớp vải đồ ngủ mỏng manh.
Lưng áp vào lồng ngực, đùi dán vào đùi.
Gần như cùng lúc, nơi vốn đang trong trạng thái kìm nén kia áp sát vào vòng hông cong vút, đột ngột c**ng c*ng.
Cứng rắn.
Đáng sợ.
Cảm nhận rõ toàn bộ quá trình nó bành trướng.
Không khác gì giây trước còn đang nói chuyện, giây sau đã bị lưỡi kiếm kề ngay cổ họng, khiến đồng tử cô giãn ra, cả người cứng đờ, không dám mảy may cử động.
Đôi môi mỏng dán vào gáy, rồi lại chuyển sang ngậm lấy vành tai, giọng nói trầm thấp nhuốm màu d*c v*ng, lan tỏa trên làn da mịn màng: “Có biết gọi anh vào đây, nghĩa là gì không?”
Tô Đồ rùng mình một cái như có luồng điện chạy qua: “…”
Sống lưng vừa cứng nhắc vừa tê dại.
Biết.
Mà cũng không hẳn là biết.
Lúc nói thực ra cô không nghĩ nhiều đến thế, cũng tưởng rằng mọi chuyện luôn trong tầm kiểm soát, nhưng cô còn chưa kịp chống đỡ sự xâm chiếm hiện tại, cơ thể đã đột ngột bị lật ngược lại.
Hai chân bị ép mở ra, vòng eo săn chắc chen vào giữa, sự nóng bỏng ngăn cách qua vài lớp vải, dán chặt vào cô.
Hai bàn tay đang vùng vẫy theo bản năng bị chế trụ, cùng khóa chặt trên đỉnh đầu, bàn tay lớn còn lại nâng cằm cô lên, ép cô phải ngẩng đầu mở môi, tiếp nhận nụ hôn của anh.
“Ưm…”
Tô Đồ mở to mắt, hai chân co lại, vòng eo phản ứng theo bản năng mà uốn cong, trong lúc quẫy đạp dường như lại vô tình va chạm vào gì đó.
Khiến thân trên đang lơ lửng cũng hoàn toàn ép xuống, cơ bụng dán vào vòng eo thon, lồng ngực bao phủ lấy sự mềm mại.
Tư thế bối rối chưa từng có.
Cô thót tim, mặt đỏ bừng, hoàn toàn giống như một con cá nằm trên thớt, rõ ràng chẳng làm gì nhưng lại như thể tự thiêu, không biết sao lại đẩy mình vào đường cùng.
Chỉ có thể nhân lúc chuyển hơi thở mà phát ra tiếng kêu cứu yếu ớt và mập mờ: “Thời,Thời Thuật…”
Đôi chân vô thức co rụt, cọ vào cơ bắp chân căng cứng của anh.
Chẳng rõ là cô đang xin tha hay là đang khiêu khích.
Hơi thở của Thời Thuật rất nặng, toát ra sự nhẫn nhịn vô cớ: “Đừng cử động.”
Đó là lời nhắc nhở.
Cũng là lời cảnh cáo.
Anh đã mở phòng.
Bao cũng mang theo rồi.
Lại phát hiện ra cánh cửa vốn không biết có được vào hay không kia, thực ra chẳng hề khóa.
Và khi một chuyện luôn muốn làm nhưng lại quá đỗi hợp thời điểm thế này hoàn toàn không còn rào cản.
Việc tự kiềm chế sẽ trở thành một điều vô cùng khó khăn.
Anh vốn dĩ đã nhẫn nhịn rất vất vả, dựa vào việc suy ngẫm lời nói của Tống Duật để cầm cự đến giờ phút này.
Nhưng cuối cùng, vẫn vì ánh mắt thầm kín mang theo sự an ủi và một loại đòi hỏi mờ nhạt nào đó của cô mà trong phút chốc bị phá vỡ.
Sự khắc chế bị phản tác dụng.
Nếu cô còn ngọ nguậy nữa, anh thực sự không thể đảm bảo mình sẽ làm đến bước nào đâu.
Vẻ mặt anh nghiêm nghị, cảm nhận được người dưới thân không biết là đã nghe lọt tai hay là đã định thần lại, sức lực vùng vẫy chống cự đang dần tan biến, sự hoảng loạn và kinh hãi trong mắt cũng dần nhạt bớt.
Lúc này anh mới nới lỏng sự kìm kẹp, nâng lấy khuôn mặt cô, cúi đầu tiếp tục hôn.
Tô Đồ vẫn rất căng thẳng.
Hai tay vẫn đặt trên đỉnh đầu, có chút không biết làm sao trước sự mạnh mẽ đột ngột này.
Dù nụ hôn của anh đã dần trở nên dịu dàng hơn, cũng bắt đầu có ý thức giảm bớt sự tấn công.
Nhưng thứ to lớn đang tì vào g*** h** ch*n cô vẫn không thể phớt lờ, và hơn nữa… cô không mặc đồ lót.
Bộ đồ ngủ mỏng manh chẳng ngăn cản được điều gì.
Cô thậm chí có thể cảm nhận được hơi nóng thấm qua da thịt, cùng với nhịp tim dồn dập, hòa quyện phập phồng trong từng hơi thở.
Thật lòng mà nói, về tâm lý cô không hề kháng cự, nhưng cơ thể dường như vẫn cần một chút thời gian để thích nghi.
Vì nó thực sự có chút quá đáng sợ.
Chỉ đơn giản là dán vào nhau như vậy, cô đã không khống chế được bản năng sinh tồn, luôn căng cứng vòng eo, không ngừng nhích người lên phía trên.
Muốn cách xa sự nguy hiểm nhất có thể.
Cuối cùng tất nhiên là bị Thời Thuật một tay lôi trở lại, và như để trừng phạt việc cô ngọ nguậy, bàn tay lớn đột ngột luồn vào dưới vạt áo.
Dán sát vào da thịt, bóp chặt lấy cơ thịt nơi vòng eo.
Nhiệt độ nóng bỏng như có thực thể, trong phút chốc thiêu đốt một mảng lớn da thịt, khiến hàng mi cô run rẩy, nước mắt nóng hổi lăn dài.
Tiếng nức nở yếu ớt bị vùi lấp giữa đôi môi quấn quýt: “Ưm…”
Anh vẫn cảm thấy chưa đủ, đôi môi mỏng áp lên má, từng chút một hôn đi vệt nước mắt nơi khóe mắt.
Đầu ngón tay cũng mang theo sự khám phá, dần dần chuyển sang tư thế m*n tr*n: “Có thể chạm vào không.”
Thứ anh ám chỉ tất nhiên không phải là eo.
Vì anh đã chạm vào rồi.
Mặt Tô Đồ đỏ bừng, hơi thở cô dồn dập, cơ thể như bị nhiệt độ cao nung chảy, không thể kìm nén được mà mềm nhũn và run rẩy.
Bộ đồ ngủ từ lâu đã trở nên nhăn nhúm trong lúc quấn quýt, mấy chiếc cúc áo phía trên không biết từ lúc nào đã tuột ra hai chiếc, trên bờ vai trần đều là những dấu đỏ do anh để lại.
Trông cô như bị dọa sợ phát khiếp, đôi môi mọng nước run rẩy hai cái, nhưng mãi vẫn không nói nên lời.
Chỉ với dáng vẻ cực kỳ dễ sai bảo, cô ướt át nhìn chằm chằm vào anh.
Thời Thuật kiên nhẫn đợi một lát.
Không có câu trả lời.
Thế là sự kiên nhẫn cạn sạch.
Anh coi như đã được mặc định cho phép, lòng bàn tay rộng lớn anh thu lại, khai phá ngay dưới sự chứng kiến của cô.
Tròn đầy nảy nở.
Mong manh mềm mại.
Đáng lẽ phải được nâng niu chăm sóc mới đúng, nhưng trong khoảnh khắc cảm nhận thực tế, lại đột ngột k*ch th*ch h*m m**n bạo hành đã kìm nén bấy lâu. Anh quấn lấy lưỡi cô, dùng sức mạnh như để giải tỏa, hung hăng x** n*n một cái.
“Ưm…”
Người dưới thân đột nhiên nảy lên, vòng eo vươn cao, hai chân dùng sức kẹp một cái, ngón tay bấu chặt lấy tóc anh, cùng với tiếng r*n r* thoát ra từ cổ họng, đều căng thẳng đến cực hạn.
Cho đến khi sự chèn ép sâu nặng cuối cùng trở thành sự x** n*n nhẹ nhàng, cô mới như vừa trải qua một kiếp nạn, cả người mất hết sức lực mà nhũn ra.
Đại não đã đến mức cực kỳ thiếu oxy.
Hơi thở cô yếu ớt, đồng tử tán loạn, tứ chi do dùng sức quá đà vẫn không ngừng run rẩy, vạt áo lộn xộn lại bị kéo xuống phía dưới, khiến sự mỏng manh vừa bị giày xéo phơi bày không sót thứ gì.
Ánh mắt trong bóng tối vẫn sắc bén như cũ, dù có vương một lớp sương mù mờ mịt, khi nhìn chằm chằm vào sự tròn đầy đang phập phồng, vẫn không giấu nổi sự chiếm hữu như muốn nuốt chửng.
Như đang nhận thức xem sự mềm mại mà mình vừa mân mê hồi lâu rốt cuộc trông như thế nào, cứ im lặng dừng lại như vậy một hồi, đôi môi mỏng rực nóng mới một lần nữa thăm dò hạ xuống.
Chạm khẽ, rồi đột ngột ngậm lấy.
m*t một cái.
Tô Đồ vừa mới hít được một chút oxy, đại não và cơ thể đều chưa kịp định thần, cả người cô lại đột nhiên cứng đờ, ánh mắt đờ đẫn rơi vào khoảng không, ngón tay đột ngột nắm chặt ga trải giường.
Đến cả hơi thở cũng dừng lại từ đó.
Chỉ có hai bên trái phải.
Cảm giác bị đầu lưỡi linh hoạt và lòng bàn tay rộng lớn bao phủ đang bàng hoàng phóng đại.
Sự xấu hổ muộn màng ập đến.
Cô không biết lúc nãy nói là chạm một cái, sao lại diễn biến thành như bây giờ, nhưng lại hoàn toàn không còn cách nào suy nghĩ nữa, chỉ ngơ ngác co quắp ngón chân, lặng lẽ chịu đựng.
Nhưng mỗi khi cô cảm thấy chịu đựng được một chút, muốn thả lỏng vì mất sức, anh sẽ lại tăng thêm lực đạo, khiến thân hình cô rung động, cổ họng ngửa cao.
Từng tiếng r*n r* thoát ra, vòng eo siết chặt.
Cứ căng cứng như thế không biết bao lâu.
Cô giống như bị hôn đến mụ mị, rầu rĩ cúi đầu xuống, muốn hỏi anh còn định hôn bao lâu nữa, cô thực sự không còn sức rồi.
Nhưng khi đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Dòng suy nghĩ lại đứt đoạn một nhịp.
Nhìn từ trên xuống, vai anh dường như rộng hơn một chút, cả người như một ngọn núi lớn, vững chãi phủ phục trước mặt cô, rõ ràng đã làm xằng làm bậy rồi nhưng vẻ mặt vẫn đầy áp lực và nhẫn nhịn.
Tóc anh bị túm nên hơi rối, thái dương rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Sống mũi cao thẳng lún sâu vào da thịt, rồi lại theo nhịp hơi thở dồn dập mà thoắt ẩn thoắt hiện.
Ướt át đặc quánh.
Nhạy cảm tê dại.
Đều trở nên cụ thể hơn dưới sự cảm nhận chung của thị giác.
Cô đẫm mồ hôi, và khi đầu lưỡi một lần nữa l**m qua, cô không khỏi rùng mình một cái, bất lực túm lấy tóc anh: “Thời,Thời Thuật…”
Giọng nói mềm mại, nhút nhát.
Như xin tha.
Lại như đang làm nũng.
Sự nhẫn nại trong thời gian dài khiến hơi thở anh nặng nề, ý chí không vững, càng đã cận kề điểm giới hạn, không nhịn được mà th* d*c một tiếng.
Yết hầu anh chuyển động mạnh, hơi nóng phả ra: “Ừm.”
k*ch th*ch đến mức hốc mắt cô đỏ bừng, đôi mắt nước ướt át, cũng chẳng biết mình gọi anh làm gì, chỉ ngơ ngác đợi cơn rùng mình này qua đi, mới vô thức cọ vào cơ bụng săn chắc của anh.
Cô như chìm đắm mà lẩm bẩm: “Dáng vẻ bây giờ của anh, trông gợi cảm quá… ưm——”
Cơ thể ngay lập tức bị va chạm một cái.
Anh khều đầu lưỡi một cái, đỉnh đầu gặp k*ch th*ch, dư âm như điện giật còn chưa tan ra, lại bị đầu răng cắn nhẹ m*n tr*n, sau đó là m*t mạnh một cái.
Bàn tay kia cũng vậy, không tiếc sức mà bóp mạnh một cái.
Những k*ch th*ch liên tiếp.
Cuối cùng vẫn dọa cô sợ khiếp vía.
Cả người rùng mình, cô ấn vào vai anh, vừa lết vừa bò thu mình lên phía trên, quần áo xộc xệch, để lộ nửa bờ vai, nhìn anh như sắp khóc đến nơi.
Cô không muốn từ chối.
Chỉ cảm thấy anh nên dịu dàng một chút, chứ không phải như lúc nãy, giống như đang xả giận mà trút trên người cô.
Nhưng sở dĩ anh là như vậy, chính là vì biết tối nay không làm được, mà bản thân lại sắp không khống chế nổi nữa rồi.
Anh đang tìm kiếm sự ngăn chặn.
Im lặng một lát, anh chống tay lên, vẫn vòng tay qua eo kéo người trở lại, nhưng chỉ là đặt cơ thể cô nằm thẳng lại.
Anh kiên nhẫn vuốt phẳng bộ quần áo nhăn nhúm, rồi cài lại từng chiếc cúc bị tuột, khàn giọng nói: “Ngủ đi.”
Tô Đồ hơi ngơ ngác: “… Hả?”
Không ngờ chuyện lại diễn biến theo hướng này.
Thời Thuật chống người nhìn xuống, khẽ v**t v* đôi mắt cô: “Đã muộn lắm rồi.”
Đã ba giờ rồi.
Bao vẫn còn ở đằng kia.
Hai đứa nhỏ chẳng bao lâu nữa sẽ thức dậy, anh cũng không biết rốt cuộc sẽ kéo dài bao lâu.
Phản ứng của cô sẽ mạnh thế nào, cần bao lâu để hồi phục, ngày mai có dậy nổi không, và liệu có để lộ ra điều gì bất thường không.
Quan trọng nhất là, rõ ràng là cô đang cố gồng mình.
Để làm anh vui mà đang miễn cưỡng bản thân, nhưng không biết rằng tình huống vừa rồi vẫn còn cách xa mức độ sự việc thực sự xảy ra.
Nếu tiến xa hơn nữa, không chắc đã thành công, còn có thể để lại bóng đen tâm lý cho cô.
Nhưng mặc dù đã giãn khoảng cách, Tô Đồ vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cao đến đáng sợ của anh, những thớ cơ căng cứng đến cực hạn và vẻ mặt nhẫn nhịn áp lực, tất cả đều là sự khó chịu có thể thấy bằng mắt thường.
Cuối cùng, cô vẫn đỏ mặt tía tai, đầy ẩn ý móc vào vạt áo anh, lý nhí nói: “Vậy, anh thì sao?”
Có cần…
Em giúp anh… gì đó không.
Thời Thuật gạt tay cô ra, nhưng không hề có ý định lùi bước.
Kìm nén một hơi thở, anh cúi người hôn lên mắt cô, như muốn đòi một lời hứa, trầm giọng nói: “Đợi em chuẩn bị sẵn sàng. Thì bù lại cho anh.”