Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 69

Trước Tiếp

CHƯƠNG 69: Săn mồi.

Biên tập: @cohoala

Xe chạy khỏi nội thành.

Sự náo nhiệt dần bị bỏ lại phía sau, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng lạo xạo rất khẽ của bánh xe cán lên những bông tuyết.

Hai người ngồi ở ghế sau đều trưng ra bộ mặt nhỏ nhắn lạnh tanh, sống lưng ưỡn thẳng tắp, như thể muốn dùng cách này để phô trương thanh thế, trấn áp kẻ địch. Họ dán chặt mắt vào hai bàn tay đang đan vào nhau một cách thản nhiên ở phía trước.

Trong lòng họ thầm nghĩ: Thật là quá quắt, đã được sự đồng ý của mình chưa mà dám làm loạn ngay trước mặt mình thế kia!

Nhưng ngoài miệng thì tuyệt nhiên không thốt lên một tiếng, như thể đang tích tụ năng lực, họ lườm vào cái gáy của người ở vị trí lái xe, tạm thời dùng ánh mắt cảnh cáo: Anh cứ đợi đấy cho tôi!

Sau đó, cả hai ăn ý nhìn nhau.

Tô Hân hếch cằm: Nói đi chứ!

Tống Duật nghiêng đầu: Sao cậu không nói?

Tô Hân nhíu mày: Thế đó có còn là chị của cậu không đấy?

Tống Duật bĩu môi: Chẳng lẽ không phải chị cậu?

Tô Hân cười lạnh: Hừ, cậu sợ rồi chứ gì.

Tống Duật trợn mắt: Đùa gì thế! Tôi mà sợ á?!

Tô Hân nhướng mày: Thế thì cậu nói đi?

Tống Duật: “……”

Thành thực mà nói.

Cậu thực sự khá lo lắng.

Dù người đàn ông phía trước trông cũng ra dáng con người, hình tượng trong lòng cậu từ trước đến nay cũng khá chính trực, nhưng xét về khía cạnh riêng tư, liệu có phải hơi quá mức hung tàn không?

Tô Đồ vốn luôn ngoan ngoãn, chưa từng nghe nói cô yêu đương bao giờ, giờ lại đột ngột ở bên một người cao to lực lưỡng như thế này, khiến cậu không thể không nghi ngờ liệu có phải chị mình bị bắt cóc hay không.

Mà ba của cô thì rõ ràng là không trông cậy vào được rồi.

Trong nhà bây giờ chỉ có mình cậu là đàn ông!

Làm sao có thể làm hỏng việc được? Nghĩ đến đây, Tống Duật chuẩn bị tâm lý một hồi, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, hắng giọng một cái mà cậu tự cho là rất uy nghiêm, chỉ tay vào khung cảnh không đứng đắn phía trước: “Ờ thì…”

“Anh lái xe như vậy, hình như không an toàn cho lắm nhỉ?”

Phải mất vài giây sau, hàng mi mỏng lạnh lùng trong gương chiếu hậu mới chậm rãi nâng lên, mang theo một chút sắc bén đầy mất kiên nhẫn.

Anh không nói lời nào, chỉ đưa mắt tuần tra qua gương.

Sắc mặt Tống Duật trắng bệch: “……”

Cậu chợt phát hiện ra nếu bây giờ bị ném ra ngoài xe, hình như mới là không an toàn nhất. Bàn tay đang giơ ra lập tức vuốt ngược ra sau đầu, cậu ngượng nghịu vò tai, nhìn trời nhìn đất nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ như mình vừa rồi chưa hề nói gì cả!

Cùng lắm cũng chỉ dám dũng cảm được một lần thôi, hễ đụng phải tường rào là tuyệt đối không cố đấm ăn xôi nữa!

Độ thức thời của cậu và ai đó quả thực là cùng một khuôn đúc ra.

Tô Hân khinh bỉ liếc cậu một cái: Cậu còn có thể vô dụng hơn được nữa không?

Lỗ tai Tống Duật đỏ bừng: Giỏi thì cậu nói đi!

Tô Hân hừ nhẹ: Nói thì nói.

Dù cô cũng không biết phải nói gì, nhưng tôn chỉ trung tâm vẫn rất rõ ràng, trên tivi chẳng phải đều diễn như vậy sao, phải tỏ ra vô cùng khó tính.

Để anh biết được, muốn làm anh rể của mình thì không dễ dàng thế đâu!

Thế là cô khí thế bừng bừng, mở miệng là một câu: “Anh rể, anh có thể buông tay chị em ra…”

Bị Tống Duật lườm một cái.

Cô ấy mới sực nhận ra mình vừa nói cái gì!

Cô lập tức trợn tròn mắt, suýt nữa thì cắn phải lưỡi: “Ý… ý em là, cái anh đằng trước kia! Phiền anh hãy cầm tay chị em…”

Sau đó mí mắt cô giật nảy lên.

Suýt chút nữa thì cô bị ánh mắt sắc lẹm trong gương chiếu hậu làm cho câm nín: “… cầm, cầm cho chắc vào.”

Tống Duật hả hê, cuối cùng cũng tìm lại được chút thể diện: Đồ phản bội!

Tô Hân nghiến răng: Cậu thì giỏi hơn chắc?!

Tống Duật: Dù sao cũng tốt hơn người vừa mở miệng đã gọi anh rể!

Tô Hân: Giỏi thì cậu nói tiếp đi xem nào!

Tống Duật: Thôi bỏ đi…

Tô Hân: Xì…

Bị em trai em gái bắt quả tang ngay tại trận, Tô Đồ vốn đã thấy ngại ngùng, hơn nữa hai đứa nhỏ về bản chất cũng chỉ là những đứa trẻ mười sáu mười bảy tuổi, đều chưa thành niên.

Nắm tay kéo co thế này đúng là không tốt.

Giữa đường cô đã thử rút tay ra vài lần.

Nhưng ai đó dường như cũng bướng bỉnh lên, cứ như có ai sắp cướp cô đi mất vậy, từ lúc lên xe đã cứ nắm chặt như thế, dù cô có gãi lòng bàn tay anh thế nào cũng không ăn thua.

Dù nói đây là kỳ nghỉ cuối cùng trước năm mới, thời gian vốn chẳng có bao nhiêu mà còn bị ép phải chia sẻ, tâm trạng không tốt cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng thành thực mà nói, cách làm này đúng là có chút trẻ con.

Thật sự dọa cho hai đứa nhỏ sợ ngây người rồi.

Thì có lợi lộc gì cho anh chứ?

Sau khi rời xa thành phố, tuyết trên mặt đường dần dày lên, lái xe bằng một tay đúng là không an toàn thật, Tô Đồ lúc này mới lại cử động cổ tay.

Thấy không có kết quả, cô chỉ đành nghiêng đầu lườm anh một cái, dùng tay kia vỗ vào cánh tay anh: “Tê tay rồi!”

Thời Thuật sa sầm mặt: “……”

Ngón tay cái anh ấn vào huyệt hổ khẩu của cô, mang theo chút ý xả giận, anh nhấn mạnh một cái rồi mới không tình nguyện mà chịu buông ra.

Giống như lúc anh ấn vào vết hôn nơi xương quai xanh, m*n tr*n rồi lướt qua.

Không quá đau, nhưng lại đột ngột gợi lên một cơn rùng mình.

Tô Đồ vô cớ đỏ bừng vành tai, nhìn ra màn đêm tĩnh lặng ngoài cửa sổ để bình ổn lại một hồi, mới khẽ quay đầu: “Hai đứa đói chưa, có muốn ăn chút gì không?”

Sợ không bắt gặp được người, hai đứa nhỏ vừa tan học là chạy thẳng tới luôn, đến giờ vẫn chưa ăn gì.

Đói là chuyện đương nhiên, nhưng mà…

“E hèm…”

“Không đói!”

“Chẳng đói tí nào luôn!”

“Cũng không có hứng ăn uống gì!”

Hai đứa trẻ lắc đầu như trống gõ.

Nhìn cái không khí thấp ở phía trước, tâm nguyện duy nhất lúc này là nhanh chóng tới nơi để tránh bị ném bừa ở nơi đồng hoang mông quạnh này!

Đâu có dám làm chuyện càn quấy như ăn uống trong xe!

Cũng may sân tuyết nằm ở ngay thành phố bên cạnh.

Ra khỏi nội thành không lâu là tới nơi. Xe vừa dừng hẳn, hai đứa nhỏ như bị nén quá mức liền b*n r* khỏi xe từ hai phía, pạch một tiếng đóng cửa xe lại, vòng ra sau xe, hòa hợp chưa từng có mà nói: “Dọa chết tôi rồi!”

“Dọa chết tôi rồi oa oa oa——”

Và giao lưu cảm tưởng trong sự kinh hồn bạt vía: “Chị tôi gan to thật đấy, đã dám ở bên một người đáng sợ thế này rồi?”

“Mà hình như còn không phải là bị ép buộc nữa chứ?”

Tô Hân mặt đầy kinh hãi: “Vừa nãy cậu thấy không? Tôi còn chẳng dám nhìn thẳng vào anh ấy, thế mà chị dám lườm anh ấy cơ đấy?!”

“Ừ ừ ừ!” Tống Duật gật đầu như bổ củi: “Hơn nữa, anh ấy vậy mà buông tay luôn?!”

“Cho nên?”

“Chẳng lẽ?”

“Giữa hai người họ…”

“Địa vị của chị tôi cao hơn sao??”

Trong xe.

Tô Đồ thu hồi ánh mắt từ hàng ghế sau vừa mới trống trơn như cơn gió cuốn qua, nhìn về phía người trước mặt đã hoạch định đủ đường nhưng cuối cùng lại may áo cho người khác xem, đến mức oán khí lạnh lẽo sắp tràn ra ngoài, đang cau mày nhìn chằm chằm cô đòi một lời giải thích.

Cô bỗng nhiên thấy buồn cười: “Anh có biết mình rất đáng sợ không?”

Khựng lại một chút, cô đổi sang một tông giọng khác, nhẹ nhàng gãi vào mu bàn tay anh: “Anh rể.”

Cô đã thấy rồi.

Vừa nãy khi nghe thấy danh xưng này, sắc mặt anh rõ ràng khựng lại một nhịp, chỉ vì nhanh chóng nhận ra đó là gọi nhầm nên mới lập tức trở nên đáng sợ.

Lúc này cũng vậy.

Hai chữ nhẹ tênh này đã dỗ dành được anh.

Ánh mắt anh rơi lên những đốt ngón tay đang chuyển động mờ ám, anh không kìm được mà lật mu bàn tay lại, bao bọc cả bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay mình, thuận thế kéo cánh tay khiến cô xích lại gần, nghiêng người định hôn cô.

Nhưng lại bị bàn tay cô ngăn lại.

Tô Đồ đôi mắt cong cong, nhìn anh qua lòng bàn tay: “Như thế này không tốt lắm đâu. Anh rể à~”

Bấy giờ Thời Thuật mới hiểu ý nghĩa của câu nói này: “……”

Là anh rể của cô.

Chứ không phải của hai cái đứa sau xe kia.

Anh hạ mắt, cắn vào ngón út của cô, đầu lưỡi khẽ quét qua nơi nhạy cảm.

Như là phục tùng, cũng như là trừng phạt.

Nhìn thấy người trước mặt nảy mình một cái, rồi lại đầy vẻ căng thẳng nhìn ra ngoài xe, nhân lúc người ngoài không chú ý, cô vội vàng quàng cổ anh, trao cho anh một nụ hôn vội vã mà mang theo cảm giác cấm kỵ kỳ lạ.

Tâm trạng bị đè nén suốt nửa đêm cuối cùng cũng vơi bớt.

Cả nhóm khởi hành vào ban đêm.

Khi đến sân tuyết thì đã gần khuya, bữa tiệc tại sân khấu chính đã bắt đầu từ lâu.

Cánh đồng tuyết trắng xóa như bị bóng đêm bao phủ, cái lạnh thấu xương khiến mọi người đều phải bọc mình kín mít, hành động vụng về, nhưng hoàn toàn không thể ngăn cản sự nhiệt tình của mọi người khi cầm sâm panh, bia, lắc lư hết mình theo tiếng nhạc và DJ.

Hai đứa nhỏ thấy náo nhiệt là hận không thể lao ngay về phía trước!

Nhưng vì chưa ăn bữa tối, lúc nãy trên xe cũng không dám làm càn, giờ đây đứa nào đứa nấy đều đói dán cả lưng vào bụng, nếu không nhanh chóng bổ sung năng lượng, rất có thể sẽ có thêm hai suất cấp cứu tại chỗ.

Quan trọng nhất là.

Tô Đồ cũng chưa ăn gì.

Chưa đợi đến gần sân khấu, Thời Thuật đã dẫn họ đến nhà hàng bên cạnh, mà anh không lên tiếng thì hai vị “phụ huynh” kia cũng tuyệt đối không dám tự ý chạy loạn.

Chỉ có thể đi theo tới trước quầy gọi món, vừa nuốt nước miếng vừa giơ tay: “Em muốn hai cái hamburger, cộng thêm cái combo đồ ăn nhẹ 9 món kia nữa!”

Tô Hân đảo mắt, gọi một phần giống của Tô Đồ, rồi quay đầu tiếp tục cãi nhau với cậu em: “Đồ con lợn!”

 Về vấn đề lập trường gia đình.

Tống Duật nhất định không chịu nhượng bộ: “Có giỏi thì cậu đừng có ăn!”

Tô Hân rất cứng cỏi: “Được thôi, có giỏi thì cùng không ăn!”

Tống Duật lại không chịu: “Nhưng chị tôi gọi cho tôi, tại sao tôi lại không ăn?”

Hai người họ vốn chẳng mấy quen biết, cũng rất hiếm khi có cơ hội gặp nhau, nhưng buổi chiều tình cờ đụng độ trước cửa nhà, cả hai đều rêu rao rằng năm nào Tô Đồ cũng đón năm mới, ăn Tết và mọi ngày lễ khác cùng mình.

Chỉ có năm nay, vì có chút xích mích với ba mẹ đôi bên, kéo theo việc cô cũng không tiếp xúc nhiều với họ nữa, nên hai đứa mới nhân lúc nghỉ lễ, không hẹn mà cùng tìm đến cửa.

Kết quả là sau khi đối soát lời khai, mới phát hiện ra hằng năm, cô đều đi cùng người này xong lại đi cùng người kia, trước khi chuyển địa điểm không ngoại lệ đều nói là phải về bầu bạn với bà ngoại!

Nhất thời cả hai đều có cảm giác bị lừa dối và tổn thương sâu sắc, nhưng khi nói đến lãnh thổ thì một tấc cũng không thể nhường. Vừa nghe thấy ba chữ “chị của tôi” là nhất định phải phản ứng bằng một cuộc tranh chấp: “Đó là chị của tôi——”

“Chị tôi!”

“Chị của tôi——”

Sau đó là cảnh Thời Thuật bưng khay thức ăn, cả người toát ra vẻ lạnh lùng đặt xuống bàn, rồi kéo ghế, thong thả kéo Tô Đồ cùng ngồi xuống.

Anh không tham gia tranh chấp, nhưng cuộc tranh luận đối diện lại rất rõ ràng.

Nói lại lần nữa xem.

Cô ấy là của ai?

Tống Duật lập tức ngoan ngoãn hẳn: “……”

Cậu lập tức vùi đầu vào khay thức ăn tự giác chia phần, chia xong mới phát hiện: “Sao em chỉ có một cái hamburger vậy?”

Đang định nói hồi em học tiểu học chị em toàn mua cho em hai cái, sao càng lớn lại càng ít như thế này? Cậu ngẩng đầu lên chạm ngay vào ánh mắt đầy tính nhắm vào của người đối diện.

Lập tức xìu xuống: “Ha… đủ, đủ rồi! Một cái là đủ rồi!”

Tô Đồ làm chứng.

Người nọ đúng là cố ý.

Vì lúc nãy cô còn nhắc một câu là Tống Duật bảo muốn hai cái, kết quả anh cứ như không nghe thấy gì, vẫn gọi theo số lượng đã định.

Nhưng cô cũng thấp cổ bé họng, cũng chẳng có bản lĩnh đứng ra bênh vực lúc này, chỉ có thể nén cười gãi lòng bàn tay anh, dùng ánh mắt hỏi: Anh có trẻ con quá không đấy?

Thời Thuật nhìn cô từ trên xuống.

Đôi mắt đen lạnh lùng và thản nhiên, chẳng những không cảm thấy hổ thẹn mà còn có phần bướng bỉnh hơn.

Nói một cách khách quan, nếu gọi thêm mấy cái hamburger mà có thể đóng gói hai đứa này gửi về luôn, trả lại cho họ một kỳ nghỉ yên tĩnh, thì anh có thể mua đứt luôn cái cửa hàng này ngay bây giờ.

Nhưng nếu không thể.

Thì vì sức khỏe, buổi tối vẫn nên ăn ít một chút đi.

…………

Chẳng bao lâu sau.

Hoạt động đón năm mới bước vào cao trào cuối cùng.

Tống Duật đã ngồi không yên từ lâu, sau khi giải quyết xong bữa ăn trong chớp mắt, cậu cũng không dám lên tiếng, cứ nghếch cổ lên, tránh ánh mắt của ai đó, âm thầm nhìn chằm chằm Tô Đồ.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, không nghi ngờ gì nữa đang viết dòng chữ vô cùng khẩn cấp: Chị chị chị! Nhanh lên nhanh lên nhanh lên——

Tô Hân cũng gần như thế, vì sức ăn nhỏ, lại là lần đầu đến nơi thế này đón năm mới, ăn được vài miếng cô ấy đã bắt đầu rướn cổ nhìn ra ngoài.

Tuy không biểu hiện khẩn thiết như Tống Duật, nhưng ánh mắt nhìn cô cũng mang theo vài phần nôn nóng.

Thế là bữa tối chung đột nhiên biến thành màn mukbang cá nhân, Tô Đồ thấy kỳ quặc khi bị ba ánh mắt mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau vây quanh chặt chẽ:

-Ăn nhanh lên!

-Được chưa?

-Cứ thong thả.

Cuối cùng cô chỉ đành cắn răng, lúc chậm lúc nhanh nhét thêm vài miếng, mới tỏ ra vẻ mặt thực sự không ăn nổi nữa.

Đồng thời cô liếc nhìn sang bên cạnh, gửi đi một ánh mắt “Ăn chừng này là được rồi chứ?”, và tự giác mở cái hamburger ra cho anh kiểm tra.

Dù cô cũng không biết tại sao.

Rõ ràng mọi người ngồi cùng nhau nhưng tất cả đều phải giao tiếp bằng ánh mắt.

Thời Thuật thu hết những hành động nhỏ này vào mắt, cũng không có phản ứng gì đặc biệt.

Anh vốn là đưa người đến đón năm mới, không cần thiết phải vì làm khó ai mà trì hoãn lịch trình của mình.

Thấy cô thực sự đã ăn gần xong, anh đưa tay rút một tờ khăn giấy, lau đi vụn thức ăn nơi khóe môi cô.

Sau đó mới luồn tay vào giữa các ngón tay cô, đan vào nhau cùng đứng dậy.

Anh vẫn thản nhiên như không có ai xung quanh.

Nhưng hai người đối diện thì không thể không coi mình là người! Trơ mắt nhìn một loạt thao tác này, trên mặt mỗi người hiện rõ một chữ lớn:

Trờii——

Ơi??

Dù cảnh này trên tivi hình như khá thường gặp, nhưng đây là đời thực mà! Hoàn toàn không biết ngượng là gì sao??

Hơn nữa họ vẫn còn chưa thành niên mà!!!

Tô Hân như đang nằm mơ, cô ấy dùng lực véo vào cánh tay một cái.

Đi kèm theo đó là tiếng hét của Tống Duật: “A a a—— Cậu véo tôi làm gì hả?!!”

“Ồ.”

Tô Hân hoàn hồn, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Hóa ra không phải là mơ à.”

Tống Duật nhảy dựng lên: “Muốn biết có phải mơ không sao cậu không tự véo mình đi?!”

Tô Hân lườm: “Đau lắm.”

Tống Duật: “Cậu đau chẳng lẽ tôi không đau chắc?!”

Tô Hân: “Thì tôi có quan tâm đâu…”

Giữa màn đêm và tuyết trắng, mặt Tô Đồ ửng hồng, tay trái được người ta nắm lấy, m*n tr*n nhẹ nhàng trong túi áo, phía sau là tiếng cãi vã ồn ào luôn xoay quanh chủ đề về cô.

Trong lòng ngoài sự thẹn thùng, cô cũng vô thức có được một vài trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ và kỳ diệu.

Ngày hôm nay, dường như cô được mọi người tranh giành cần đến.

Mà tất cả những điều này, không cần bất kỳ lý do nào nữa.

Trước sân khấu chính náo nhiệt vô cùng, tiếng trống và âm nhạc dồn dập đến cực hạn. Sau khi làn sóng lắc lư cuối cùng trôi qua, người dẫn chương trình đột ngột chỉ về phía xa, kéo sự chú ý của mọi người về phía đó.

Thấy các vận động viên trên đài cao cầm bút huỳnh quang, toàn đội đã sẵn sàng, tiếng hoan hô trước đài hoàn toàn bùng nổ, như muốn hét vang xuyên thấu màn đêm, chấn động màng nhĩ.

Vừa mới lại gần, cả nhóm đã bị sóng âm kích động lùi lại vài bước.

Nhưng rất nhanh sau đó, hai đứa nhỏ lại tràn đầy năng lực hăng hái quay lại, lao vào đám đông cùng hô vang hét lớn.

Sau đó âm nhạc chuyển điệu.

Các vận động viên chống gậy trượt tuyết, đột nhiên từ trên cao lao xuống, sau khi đội hình chỉnh tề trượt qua là những màn biểu diễn độ khó cao lần lượt xuất hiện, từng lần một nhảy vọt lên từ mặt đất, nhào lộn cực hạn trên không trung, cho đến lần hạ cánh đầy ngoạn mục cuối cùng.

Chỉ nhìn thôi.

Cũng đủ khiến adrenaline tăng vọt.

Sự náo nhiệt thế này thường thấy trên tivi.

Nhưng tự mình trải nghiệm thì rốt cuộc vẫn là một cảm giác hoàn toàn khác.

Tô Đồ đứng ngoài đám đông, cũng không nhịn được mà ngước cổ, liên tục kiễng chân, theo mỗi nhịp lên xuống trên đài cao mà nín thở rồi lại thở phào.

Cô mặc một chiếc áo phao dáng dài màu trắng, đội mũ len lông xù, cái lạnh thấu xương làm gương mặt trắng nõn ửng lên một lớp hồng nhạt, đôi mắt như tranh vẽ thấm đẫm ánh nước sáng ngời.

Dáng vẻ không ngừng nhấp nhô giữa làn tuyết trắng càng giống như một chú thỏ sống động và vui sướng.

Và một ngày như thế này.

Chắc chắn là thích hợp nhất để đi săn.

Thời Thuật nhìn xuống những bông tuyết đang tan trên đôi môi căng mọng, ánh mắt ngày càng tối sầm, tâm trạng không khỏi có chút ức chế đầy nhẫn nhịn.

Cho đến khi cô một lần nữa tự lao vào lưới, cơ thể không đứng vững mà va vào lòng anh, anh mới như một thợ săn bất lực, thở hắt ra một hơi không tiếng động, cúi người nâng cô lên.

Đột nhiên tầm nhìn được mở rộng hơn.

Tô Đồ kinh hoàng ngồi trên vai anh, đôi tay theo bản năng ôm lấy đầu anh, trong lúc cấp bách cô còn túm mạnh một nắm tóc.

Ngẩn ngơ hồi lâu.

Cô mới bàng hoàng buông ra.

Cuộc vui vẫn tiếp tục, ý định của anh cũng rất rõ ràng.

Nhưng nhìn đôi chân mày vẫn chưa hề giãn ra của anh dưới sự náo nhiệt này, đột nhiên cô không còn tâm trí đâu để quan tâm đến màn biểu diễn nữa.

Cô biết anh đang nghĩ gì.

Đếm ngược đón năm mới sắp bắt đầu, mà đếm ngược của sự chia ly cũng vậy.

Và mỗi phút mỗi giây lãng phí vô ích như thế này, đối với anh, đều giống như đang tung ra những đồng chip cá cược đầy hoang phí, chẳng đổi lại được gì, nhưng vẫn phải trắng tay mà đi để chống chọi với hai tháng dày vò dài đằng đẵng.

Rõ ràng chuyến đi này là do anh đề xuất.

Nhưng mọi người đều rất vui, chỉ có anh là còn thiếu một chút.

Vì vậy cho dù màn biểu diễn này có chấn động đến đâu, cô vẫn không thể rời mắt khỏi anh.

Lại im lặng nhìn nhau một hồi, cô mới đưa tay ra, gạt đi lớp tuyết trắng trên hàng mi đen dài, rồi nâng lấy khuôn mặt anh, nhẹ nhàng vuốt phẳng lông mày đang khẽ nhíu lại.

Giữa những chùm pháo hoa rực rỡ phía sau, trong tiếng đếm ngược cuồng nhiệt, cô khẽ gọi tên anh: “Thời Thuật.”

“6——”

“5——”

“4——”

Anh ngước cổ nhìn cô, yết hầu lộ ra rồi di chuyển: “Ừm.”

“3——”

“2——”

“1——”

Tiếng hét bên tai đột ngột dừng lại, ngay khi pháo hoa vút thẳng lên trời, anh thấy cô chậm rãi cúi đầu, hôn lên thái dương anh, giọng nói ấm áp mềm mại xuyên qua lớp da tiếp xúc.

Như những gợn sóng, gột rửa đến từng ngóc ngách cơ thể: “Em yêu anh.”

Nhẹ nhàng.

Nhưng lại vang dội vô cùng.

Hoạt động kết thúc.

Khi hai đứa nhỏ từ trong đám đông đi ra, hai người họ không biết sao đều có chút đứng hình.

Sắc mặt thì bỡ ngỡ, ánh mắt thì né tránh.

Khiến những lời mà hai đứa đang trực chờ để thảo luận sôi nổi về sự kiện hoành tráng vừa rồi đều buộc phải nuốt ngược vào trong. Trên đường về khách sạn, cả hai đều tụt lại phía sau rất xa, âm thầm đoán mò không biết có phải họ cãi nhau rồi không?

Nghĩ lại thì thấy không thể nào.

Tay vẫn đang nắm đấy thôi.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy nên đề phòng tình trạng này, phải phủ đầu ai đó trước để anh biết hành vi này là rất không nên!

Tuy nhiên sau một hồi lầm bầm, không ngoài dự đoán lại cãi nhau tiếp——

Tô Hân: “Cậu đi!”

Tống Duật: “Cậu đi!”

Tô Hân giận vì cậu ta không có chí khí: “Cậu có phải đàn ông không hả?”

Tống Duật hoàn toàn không cậy mạnh: “Tôi còn chưa thành niên mà!”

Tô Hân chống nạnh: “Không trải qua chút chuyện thì làm sao lớn lên được?”

Tống Duật khóc ròng: “Xác định không phải là chết yểu đấy chứ…”

Cuối cùng vẫn chỉ có thể để Tống Duật lên.

Vì là lịch trình đột xuất, lúc đặt phòng hơi muộn, phòng đơn và phòng đôi đều đã hết chỗ, chỉ còn lại căn hộ ba phòng ngủ tương đối ít người đặt.

Ngoài việc hơi lãng phí thì cũng không ảnh hưởng gì, nên Thời Thuật lúc đó đã chốt luôn.

Bây giờ xem ra.

Giống như là đã dự tính trước vậy.

Nhưng ba căn phòng vẫn không đủ để chia, anh cũng không tiện hỏi thẳng ý nguyện của Tô Đồ trước mặt em trai em gái.

Cuối cùng chỉ có thể để hai cô gái mỗi người một phòng, còn anh và Tống Duật cùng vào một phòng ngủ phụ.

Từ lúc vào cửa cậu nhóc đã như một con chim cút, dán mắt chặt chẽ vào mọi động tĩnh của anh, nhưng mãi vẫn không dám mở miệng.

Cho đến khi anh tắm rửa xong đi ra, thấy anh sắp nghỉ ngơi rồi, cậu mới lấy hết can đảm, ưỡn thẳng lưng, nói năng lắp bắp không rõ là cảnh cáo hay là nhận sai: “Em… em nói ngắn gọn thôi nhé!”

Cậu thề!

Bản thân mình xưa nay luôn lạnh lùng như vậy!

Chứ tuyệt đối không phải vì sợ nói được nửa chừng sẽ bị ngắt cuộc trò chuyện đâu!

Thời Thuật cũng đã đoán được sẽ có màn này.

Anh tiện tay kéo một chiếc ghế, xoay ngược lại, phối hợp để cậu nói hết một lượt.

Động tác không lớn, nhưng lá gan của Tống Duật cũng chỉ có ngần ấy, tưởng anh sắp ra tay, cậu lập tức giật mình một cái.

Lại vì mình đứng, anh ngồi, trông còn có chút giống như đang cúi đầu nhận lỗi với người lớn…

Ngẩn người tại chỗ một hồi, nhớ lại mình mới là bên gây khó dễ, cậu mới giả bộ già dặn hắng giọng một cái, lại lùi xa nửa bước, cố gắng chống đỡ: “Thì, cái đó…”

“Muốn làm anh rể của em thì được, nhưng anh phải đảm bảo đối xử tốt với chị em!”

Dù đây hình như cũng chỉ là một câu nói suông.

 Nhưng có vẫn tốt hơn không.

Trong lòng cậu, Tô Đồ đã đủ khổ rồi, từ nhỏ đến lớn không có một mái nhà, người bà ngoại duy nhất đột ngột qua đời, căn nhà còn bị bán đi, sau đó đi vay tiền khắp nơi không thành, lại còn nhạt nhẽo liên lạc với ba mẹ vốn dĩ không thân thiết.

Đến mức bây giờ ngay cả chuyện yêu đương, bên cạnh cũng chẳng có một người lớn nào có thể quyết định hay làm chỗ dựa cho chị.

Cậu biết mình làm không tốt, cái dáng vẻ ông cụ non này trong mắt người lớn có lẽ khá buồn cười, nhưng ở chỗ cậu, ai muốn bắt nạt Tô Đồ thêm lần nữa đều là không được!

Ngoài dự đoán.

Thời Thuật không hề coi đây là trò đùa hay sự khiêu khích của trẻ con, ngược lại còn kiên nhẫn dẫn dắt: “Nói thử xem.”

Tống Duật ngẩn ra: “Cái,cái gì cơ?”

Thời Thuật trầm giọng: “Tôi nên đối xử tốt với cô ấy thế nào?”

“……”

Tống Duật nghẹn lời một lát.

Lời thoại chưa chuẩn bị kỹ, đúng là vẫn sẽ có màn lúng túng này.

Nhưng Thời Thuật không thúc giục, cả người anh cũng không có nửa điểm mất kiên nhẫn, điều đó khiến cậu bình tâm lại một chút, cũng từ đó nghĩ đến thứ mà Tô Đồ cần nhất.

Sắc mặt cậu bỗng chốc trở nên phức tạp: “Thì, chính là…”

Cậu nghếch cổ lên, giống như chính mình cũng biết lời nói này giống như của kẻ lừa đảo, nghe thế nào cũng thấy kỳ quặc, cậu chột dạ lùi xa thêm nửa bước, mới yếu ớt thử thăm dò: “Anh có sẵn lòng tiêu tiền vì chị ấy không?”

Thời Thuật không nói được, cũng không nói không được.

Anh chỉ mang vẻ mặt như có như không, ra hiệu cho cậu nói tiếp: “Làm gì?”

Tống Duật thấy anh không nổi giận, ngay lập tức cậu cảm thấy có hy vọng!

Mắt cậu sáng lên, cậu nịnh nọt tiến về phía trước, sắc mặt cũng thay đổi nhanh chóng: “Hì, em coi anh là anh rể mới nói cho anh biết đấy nhé!”

Thời Thuật vẫn không có phản ứng gì đặc biệt.

Anh chỉ gật đầu: “Ừm.”

Lời đến khóe miệng, Tống Duật vẫn có chút kiêng dè.

Ngập ngừng một lát, cậu không nhịn được mà tự mua bảo hiểm cho mình một câu: “Anh tuyệt đối đừng nói với chị em đấy nhé!”

Là căn nhà sao?

Trước đó, Thời Thuật chỉ đoán được, chắc là cô đã đạt được một sự đồng thuận nào đó với Trình Hoài, chỉ cần tham gia vào dự án Quán Thịnh là có thể đổi lấy lợi ích tương ứng.

 Vì vậy mới bị đe dọa đi công tác.

Và che giấu mình.

Giả sử là vì căn nhà, vậy thì tham gia dự án này quả thực có thể thu được lợi ích kinh tế trực tiếp và nhanh chóng nhất, khiến cô gom đủ số tiền để mua lại nhà.

Cho nên cô mới do dự, nói mình vẫn chưa nghĩ kỹ.

Nhưng cuối cùng vẫn là vì anh.

Cô đã chọn từ bỏ dự án, từ bỏ căn nhà.

Còn việc đến tận bây giờ cô vẫn đang che giấu anh.

Có lẽ là vì, để từ bỏ căn nhà mang ý nghĩa như thế vì anh, lời nói như vậy, cho dù chỉ là nói ra, đều là sự bội ước đột ngột đối với quá khứ cùng sở hữu với bà ngoại.

Cô không dám thừa nhận, cũng không chắc chắn mình làm đúng hay sai.

Ngày hôm đó cô mới lo âu bất an, thu mình nhõng nhẽo đến thế…

Phòng khách chỉ bật một ngọn đèn đêm.

Ánh sáng vàng nhạt hắt lên đường nét cao lớn của anh một lớp bóng tối thâm trầm mà sâu nặng.

Tô Đồ ngủ muộn, ban đêm mở cửa ra ngoài rót nước, bất ngờ chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm trong bóng tối, trái tim vô cớ chùng xuống một nhịp: “Anh… sao anh lại ở đây?”

Sau đó cô lại nhìn về phía phòng ngủ phụ.

Nhớ lại trải nghiệm dỗ Tống Duật ngủ trước đây, cô theo bản năng suy đoán: “Nó lấn chỗ anh à?”

Dù ở trong nhà có bật sưởi, cô vẫn mặc bộ đồ ngủ bằng cotton khá ấm áp, màu trắng đơn giản mềm mại, mái tóc dài như thác đổ xõa tự nhiên trước ngực. Cách một khoảng cách, vẫn có thể gợi lên hương thơm thanh khiết sâu thẳm trong ký ức.

Sắc mặt cô trì trệ, đôi mắt sáng hơi mở to.

Trông vừa dịu dàng.

Lại vừa quyến rũ một cách kỳ lạ.

Ma xui quỷ khiến.

Yết hầu Thời Thuật khẽ di chuyển, anh khàn giọng đáp: “Ừm.”

Tô Đồ chớp chớp mắt, đứng hình tại chỗ một hồi rồi mới nắm chặt tay nắm cửa, căng thẳng nói: “Vậy…anh có muốn… sang phòng em không?”

Trước Tiếp