Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 68

Trước Tiếp

CHƯƠNG 68: Căng phồng

Biên tập: @cohoala

Không biết có phải trùng hợp hay không.

Tô Đồ luôn cảm thấy sự thấu hiểu của anh dành cho mình dường như có chút quá mức ăn ý.

Dù cô kính sợ các môn thể thao cô, nhưng đối với các hoạt động ngoài trời, cô lại luôn giữ một sự hiếu kỳ và ham thích khám phá.

Có lẽ cô có tâm lý hưởng thụ kiểu học sinh kém sắm nhiều bút mực, không quan tâm đến thành tích, chỉ tận hưởng quá trình thu thập trang bị, và đồ dùng càng đẹp, càng đầy đủ thì lòng cô càng thấy sung sướng, thỏa mãn.

Trong ngôi nhà ở quê, cô vẫn còn cất giữ cả một bộ đồ cắm trại chuyên nghiệp.

Trước đây mỗi khi có thời gian rảnh, cô sẽ chọn một nơi có phong cảnh đẹp và yên tĩnh, đặc biệt lái xe tới đó, rồi bày biện mọi thứ ra, loay hoay nửa ngày trời chỉ để nấu một bát mì gói giữa núi rừng.

Sau đó, cô ôm bát mì ngồi trong lều, ngắm hoàng hôn nơi chân trời hay cơn mưa phùn lất phất, cảm giác vô cùng dễ chịu.

Tương tự như vậy, cô cũng có hứng thú không nhỏ với những hoạt động như lướt sóng hay trượt tuyết, chỉ vì tay mơ lại còn nhát chết nên mới chỉ dừng lại ở mức suy nghĩ.

Có lẽ cô cũng từng lẩm bẩm về việc này trên mạng xã hội, dù là vòng bạn bè hay Weibo, nhưng thời gian trôi qua lâu rồi, chính cô cũng không nhớ rõ nữa.

Thế nhưng Thời Thuật, không biết là vô tình hay hữu ý, lại giao nhiệm vụ vô cùng chuẩn xác: [Chỗ khu nghỉ dưỡng để anh liên hệ, còn đồ dùng em giúp anh mua cùng nhé?]

Ngay lập tức Tô Đồ thấy dao động.

Nhưng nói là hai ngày hai đêm, thực tế tính gộp lại cũng chẳng trượt được mấy tiếng, cô lại là một người mới chính hiệu, ước chừng cùng lắm là đi trải nghiệm một chút, việc học thành thạo là chuyện không thực tế.

Suy nghĩ một hồi, cô vẫn kìm lòng lại mà nhắn: [Chỉ đi hai ngày thôi, tự mua liệu có quá lãng phí không?]

[Ở sân tuyết hình như đều có cho thuê mà.]

Dù đồ thuê có chút không vừa ý, nhưng loại trang phục này đều không rẻ, sắm một bộ đầy đủ cũng tương đương với việc tổn thọ ngân sách cả trăm ngày rồi.

Nếu dùng thường xuyên thì không sao, nhưng với kiểu hứng thú ba phút đồng hồ như cô, cảm giác không xứng đáng thực sự rất mạnh mẽ.

Thời Thuật trả lời rất dứt khoát: [Không được. Sau này mùa đông năm nào chúng ta cũng có thể đi.]

Chỉ cần cô thích.

Cho dù là trái mùa, cũng có thể chọn ra nước ngoài.

Cô cảm thấy anh quả thật quá nuông chiều mình, cô đành phải cố gắng tự kiềm chế: [Nhưng đồ đạc thực sự rất nhiều, sẽ hơi chiếm chỗ đấy.]

Đống đồ cắm trại cũng vậy, cảm giác mua chẳng bao nhiêu mà đã chiếm gần hết cái kho nhỏ trong nhà rồi.

Mỗi lần dọn ra dọn vào, nhìn biểu cảm “Cháu đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi” của bà ngoại, giờ nhớ lại cô vẫn thấy hơi ngượng nghịu…

Dường như Thời Thuật thực sự không có yêu cầu gì với cô, thậm chí phần lớn thời gian anh đều lo lắng liệu những gì mình làm có đủ để thỏa mãn nhu cầu của cô hay không: [Phòng công cụ, phòng kho ở nhà đều là để cho em để đồ mà.]

Tô Đồ ngẩn ra: “…”

Từ đó cô nhớ lại lúc trước khi hỏi về nhu cầu thiết kế, anh đã nói một hơi về bố cục không gian, và cả câu nói nghe có vẻ hơi sỉ nhục lúc đó: Cô ấy thích bày bừa.

Giờ xem ra, anh đúng là chuẩn bị đầy đủ thật.

Muốn làm loạn thế nào cũng không vấn đề gì phải không?

Cô xoa xoa mặt, không nhịn được mà hỏi dò một câu: [Chẳng lẽ anh thực sự chỉ giữ lại cho mình một cái phòng gym thôi à?]

Phòng ngủ chính thuộc về cô.

Phòng dụng cụ và phòng kho cũng cho cô.

Phòng vẽ và quầy bar rõ ràng cũng không phải không gian anh cần.

Cô còn định nói anh đúng không hổ danh là vận động viên chuyên nghiệp, đến phòng ngủ cũng có thể không cần, nhưng nhất định phải giữ được phòng gym, kết quả anh lại nói: [Không phải.]

Tô Đồ: [?]

Thời Thuật: [Phòng gym cũng là của em.]

Tô Đồ: [……]

Cái này tuy không phải nhu cầu chủ quan của cô, nhưng cô hằng ngày sinh hoạt đảo lộn, ba bữa thất thường, nếu có thể thì tập luyện điều độ một chút vẫn tốt hơn.

Và thực ra ý định ban đầu của anh là các chức năng như yoga, khiêu vũ, chỉ là lúc đó chưa có sự phân chia khái niệm rõ ràng nên mới gọi chung là phòng gym.

Vậy chẳng phải là…

Hoàn toàn đều thuộc về một mình cô sao?

Ơ…

Hình như cũng không phải.

Tô Đồ đang ngẩn ngơ, đột nhiên lại nhớ đến một câu nói——

Anh chỉ cần được phép tồn tại là tốt rồi.

Cùng lúc đó, khung chat lại hiện lên một dòng: [Em sẽ để anh vào phòng chứ?]

Cũng không nói rõ là vào nhà hay vào phòng ngủ.

Mặt cô nóng bừng lên: “……”

Cả người cô đột nhiên cứng đờ.

Trong lòng cô thầm nghĩ hỏng rồi, hình như mình mới là người hoàn toàn bị nắm thóp.

Suy nghĩ khách quan mới thấy, bản thân cô vừa không thể từ chối việc anh dọn vào ở, cũng chẳng có khả năng thực sự chặn anh ngoài cửa, dù là cửa nhà hay cửa phòng…

Không thể trò chuyện tiếp được nữa, cô chỉ đành qua loa một câu: [Em đi xem trang phục đây!]

Rồi đơn phương tuyên bố kết thúc.

…..

Thời gian không còn nhiều.

Thế là ngay đêm đó, Tô Đồ bắt đầu học bổ túc kiến thức trượt tuyết. Cô xem một đống video phổ biến kiến thức, xác định những món đồ nào nhất định phải mua, khi mua thì làm sao để tránh bị lừa, sau đó là so sánh sản phẩm của các hãng xem ai ngon bổ rẻ, ai ngầu hơn.

Lúc chọn thì hăng hái lắm.

Kết quả bất thình lình nhìn tổng số tiền, vậy mà phải tốn đến mấy chục ngàn tệ!

Cô mở to mắt, lập tức có chút muốn rút lui.

Thực ra đi đón năm mới ở Tân Giang cũng không phải không được, vốn dĩ thời gian cũng không đủ, hình như không cần thiết phải chạy xa như vậy.

Nhưng nghĩ lại thì, mình đã nhận của anh bao nhiêu quà như vậy, mà đến giờ vẫn chưa tặng được thứ gì ra hồn cho anh, nếu có một nơi để cô tiêu tiền vì anh thì dường như cũng khá tốt.

Hơn nữa, hai bộ đồ trượt tuyết vừa nãy, anh mặc lên chắc chắn sẽ rất đẹp.

Nghĩ vậy, cô bỗng cảm thấy những thứ này vẫn còn hơi rẻ, cuối cùng xóa xóa bớt bớt, tổng hợp ròng rã gần hai ngày, mới kịp đặt hàng tất cả trước hạn cuối.

Những ngày sau đó là cô không ngừng nhận và bóc đơn hàng.

Sau khi giặt sạch rồi lại xếp vào từng túi trượt tuyết riêng biệt, nhìn chúng dần trở nên căng phồng, cũng giống như tâm trạng mong chờ sớm ngày gặp lại nhau của họ vậy.

Có lẽ là vì có việc chung để cùng thực hiện.

Tuần này trôi qua khá nhanh, chớp mắt đã đến ngày 31 tháng 12.

Tối nay trung tâm thành phố có hoạt động đón năm mới tập thể, mọi người đã hào hứng bàn luận chuyện này từ lâu, còn hỏi Tô Đồ có muốn đi cùng không.

Thú thực, cô chưa từng đón Tết với ai ngoài người nhà, đặc biệt là một ngày lễ mang ý nghĩa thực tế như đêm giao thừa.

Nếu không hẹn trước với Thời Thuật, thực ra cô cũng khá muốn tham gia.

Đang lúc hơi lúng túng cô không biết trả lời thế nào, Đào Khuynh Thanh đã cực kỳ tinh ý phản bác mọi người: “Mọi người tưởng chị ấy vẫn còn giống đám cẩu độc thân chúng ta chắc?”

“Không thấy mấy ngày nay vừa tan làm là chị ấy biến mất luôn à? Chắc chắn là đang bí mật chuẩn bị gì đó, để đợi Đội trưởng Thời về cùng đón Tết rồi!”

Mấy người nghe xong.

Lại liên tục phối hợp “Ồ ồ ồ~~~” lên.

Khiến Tô Đồ càng thêm ngượng ngùng, cuối cùng chỉ đành lấy lý do làm xong việc có thể tan làm sớm để chuyển hướng chú ý, nhằm che giấu tâm trạng nôn nóng muốn về nhà.

Vì vẫn còn mấy đơn hàng chưa nhận, và thực sự cô cũng muốn gặp ai đó ngay lập tức.

Quay lại văn phòng, nhanh chóng xử lý xong công việc trước kỳ nghỉ, cô lại vội vàng photoshop một cái thông báo nghỉ lễ gửi cho Đào Khuynh Thanh, sau đó xuống lầu lái xe rời đi.

Về đến khu nhà, việc đầu tiên là đến trạm chuyển phát nhanh lấy đơn hàng, sau đó vào cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua ít đồ ăn vặt và nước uống. Lúc đi qua khu vực đồ dùng kế hoạch hóa gia đình, ánh mắt cô khựng lại vài giây, rồi rất nhanh chóng đỏ mặt quay đi.

Nếu thực sự cần đến cái đó.

Anh chắc là sẽ chuẩn bị nhỉ…

Cuối cùng khi xách túi lớn túi nhỏ lên lầu, cô vẫn có chút không chắc chắn, thứ này ở trong căn cứ liệu có khó mua không?

Tôi đang lưỡng lự không biết có nên xuống tầng dưới lần nữa cho chắc ăn hay không thì nghe thấy tiếng cãi vã phát ra từ phía trước nhà—

“Cậu định rốt cuộc đợi đến bao giờ hả?” Tô Hân gắt gỏng.

“Nhìn không vừa mắt thì cô có thể đi trước mà.” Tống Duật rung chân, thái độ cũng rất bình thường.

“Tại sao tôi phải đi?!”

“Chị tôi chưa về, tất nhiên tôi không thể đi.”

“Đó là chị tôi!”

“Chị tôi!”

“Chị của tôi——”

Hai người đã không biết cãi đến hiệp thứ mấy rồi, tiếng đối đầu càng lúc càng cao, chấn đến màng nhĩ Tô Đồ cũng phải rung lên.

Sắc mặt cô cũng có chút ngơ ngác: “… Sao hai đứa lại tới đây?”

…..

Kể từ lần trước Tô Đồ đến căn cứ.

Bầu không khí trong đội bắt đầu trở nên thoải mái đến mức hơi càn quấy.

Cơ bản mỗi khi Thời Thuật nhận hoặc gửi tin nhắn ở nhà ăn, xung quanh sẽ lập tức có một nhóm người vây quanh. Tuy không đến mức nhìn lén nội dung, nhưng việc hò reo và trêu chọc là không thể tránh khỏi.

Thỉnh thoảng anh chê ồn, ngẩng đầu liếc nhìn một cái, còn ngay lập tức nhận được lời khiếu nại: “Đội trưởng hung dữ quá! Ai có WeChat của chị dâu, mau chuyển cho tôi một cái để tôi báo cáo ngay!”

Chưa kể hễ cứ đến kỳ nghỉ, mỗi khi anh nộp báo cáo ra ngoài, đám người đó bất chấp việc trong tay, đều phải chạy tới góp vui, rồi biết rồi còn hỏi: “Đi đâu đấy anh trai?”

“Ngày mai không tập luyện thêm nữa à?”

“Đi đi! Anh đi đi! Cứ để một mình em cô đơn, khổ sở, lệ nhòa tiếp tục tập luyện đi…”

Thường là Thời thuật quay đầu đi thẳng.

Trừ khi thực sự không đi nổi.

Chẳng hạn như hôm nay, anh tắm rửa xong quay về ký túc xá, vừa mới nhét hai bộ quần áo vào túi đã có vài tên mồ hôi nhễ nhại vây quanh, nháy mắt ra hiệu đầy ẩn ý chúc anh Tết Dương vui vẻ.

Dù sao đây cũng là hai ngày nghỉ cuối cùng.

Sau hai ngày nữa sẽ là đợt tập huấn khép kín kéo dài hai tháng, mọi người không thể không lo lắng cho bản thân trong tương lai, chỉ đành cố gắng khuyên bảo: “Anh, có lời gì muốn nói, việc gì muốn làm, hai ngày này nhất định phải tận hưởng hết mình nhé! Tuyệt đối đừng mang theo tâm trạng mà quay về tập luyện!”

Nói nhảm nhí thì nhiều.

Nhưng thực tế cũng có.

Thường Dương thấy túi vẫn chưa kéo khóa, lén lút lôi từ trong túi ra một chiếc hộp vuông nhỏ, “vút” một cái ném vào trong, sau đó cười đầy ẩn ý: “Chúc mừng năm mới nhé anh!”

Thời Thuật nhìn thấy rồi.

Một hộp bao cao su.

Ánh mắt anh khựng lại hai giây.

Sau đó anh vẫn không nói gì, kéo khóa túi lại rồi mở cửa phòng đi ra ngoài.

Đón một chiếc taxi ở cổng, sau khi lên đường liền gửi một tin nhắn, nhưng bên kia không biết đang bận gì, hơn nửa tiếng sau mới ngập ngừng trả lời một câu: [Ờ, được.]

Giống như tranh thủ lúc rảnh rỗi trả lời vội.

Có lẽ là vẫn đang dọn dẹp đồ đạc, Thời Thuật cũng không nghĩ nhiều, chỉ bảo tài xế cố gắng lái nhanh một chút, vừa xuống xe liền quen đường quen nẻo đi vào tòa nhà số 6.

Thang máy đi lên, vân tay mở khóa.

Động tác có chút vội vã, vừa vào cửa đã muốn đi tìm dáng hình mềm mại quen thuộc, nhưng lại đột ngột thấy người ta đang bị bao vây trái phải, ấn ngồi trên sofa.

Tám mắt nhìn nhau.

Tống Duật theo bản năng mở to mắt: “Trời…” ơi?!

Tô Hân cũng gần như ngồi không yên: “Thời——” Thuật??

Hai người họ cũng là lần đầu làm “phụ huynh”, nghiêm mặt đợi ở đây nửa ngày, chuẩn bị kiểm tra bạn trai của chị mình.

Vừa thấy người ta đến cửa cũng không thèm gõ mà trực tiếp mở khóa đi vào, trong lòng còn đang nghĩ đúng là không phải thứ tốt lành gì!  Ánh mắt vừa chạm nhau, định đồng lòng đuổi người đi!

Nào ngờ khung cảnh thay đổi, mở một cánh cửa mà cứ như mở tivi vậy, người trong màn hình sao lại cứ thế tươi roi rói mà bước ra ngoài thế này?!

Hai người có biểu cảm nứt vỡ ngay tại chỗ, ngây dại đến mức đứng hình hoàn toàn.

Tô Đồ lúc này mới có thể thoát thân, cẩn thận bước đến trước mặt người cũng đang mang vẻ mặt không hiểu chuyện gì, ngượng ngùng mỉm cười, kéo vạt áo anh: “Có lẽ… phải mang thêm hai người đi cùng rồi.”

Thời Thuật: “……”

Trước Tiếp