Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 67: Hai ngày hai đêm.
Biên tập: @cohoala
–
Trời tháng Mười hai.
Sương mù bao phủ khiến đêm tối trở nên mông lung, dải cảnh quan tàn tạ gió lùa tứ phía. Những luồng gió lạnh buốt lướt qua cành cây quét tới, luôn mang theo cảm giác lạnh lẽo và ẩm ướt thấu xương.
Tô Đồ hiểu rằng, bước ra bước này là không còn đường lui nữa.
Nhà không lấy lại được, mà tất cả mọi thứ trong nhà cũng chẳng thể lấy lại.
Cô đau buồn tột độ, cả người khẽ run lên.
Cô chỉ muốn đi thật nhanh, nhanh hơn nữa để rời khỏi nơi tối tăm ẩm thấp này, nhưng lại bất ngờ bị một lớp sương mù dày đặc bao vây lấy.
Sững sờ hồi lâu, cô mới khó khăn tìm lại được giọng nói: “Anh… lúc đó, đã quen biết em rồi sao? Có phải vì em, anh mới đến Học viện Sáng tạo học những tiết học chẳng liên quan đó không?”
Đôi mắt đen tuyền của anh dường như cũng nhuốm một lớp sương: “Ừm”
“……….”
Thực ra từ trước khi quen nhau.
Cô đã từng hồi tưởng kỹ về những chuyện này.
Anh nổi tiếng rất sớm, 17 tuổi đã giành chức vô địch thế giới, sau đó trúng tuyển vào Đại học A với thành tích kinh ngạc. Bất kể là vóc dáng, ngoại hình hay tính cách, mọi thứ đều vô cùng nổi bật.
Video đăng quang năm đó và những bức ảnh quảng cáo tràn ngập mặt báo gần như đã chiếm lĩnh toàn bộ mạng xã hội chỉ trong một đêm, tiếng vang cực lớn.
Vì thế, ngày anh đột nhiên đến Học viện Sáng tạo nghe giảng, đừng nói là sinh viên ngồi dưới, ngay cả giảng viên trên bục cũng không kìm được ánh mắt, thường xuyên mất tập trung mà liếc nhìn về phía cuối lớp.
Tất nhiên Tô Đồ cũng không ngoại lệ.
Cô nhớ rất rõ, đó là tiết Tư tưởng đạo đức vào học kỳ hai năm nhất.
Rõ ràng là một môn đại cương mà khoa anh cũng có, vậy mà anh lại cứ thích chạy sang đây học, mọi người không khỏi bắt đầu đoán già đoán non liệu có phải anh vì ai đó mà đến hay không.
Nhưng anh chỉ đến vài lần, suốt buổi đều giữ im lặng nghe giảng, sau này khi người hiếu kỳ kéo đến quá đông, anh cũng không đến nữa. Thời gian trôi qua, những lời đồn đoán và suy diễn đó cũng dần dần trôi vào quên lãng.
Thời gian trôi qua, những lời đồn đoán và suy diễn đó cũng dần dần trôi vào quên lãng.
Sau khi yêu nhau, cô còn từng tự luyến nghĩ rằng có lẽ anh đã có ấn tượng với mình từ lúc đi học, nhưng lại âm thầm đến mức tận sáu năm sau mới vì một cuộc điện thoại của cô mà xuất hiện.
Bây giờ cô mới bàng hoàng nhận ra, sự thật dường như còn ly kỳ hơn cả tưởng tượng: “Lúc đó anh đã định theo đuổi em rồi sao? Nhưng vì nghe thấy câu nói kia nên mới bỏ cuộc?”
Không phải vì đi học mới có cảm tình với cô.
Mà là vì thích cô, mới đi học những tiết đó.
Vậy rốt cuộc…
Anh đã bắt đầu thích cô từ bao giờ chứ?
Thời Thuật cũng có những ẩn số tha thiết muốn giải đáp, vì vậy anh trả lời rất nhanh chóng và dứt khoát: “Anh có ý nghĩ đó, nhưng không rõ ràng lắm. Lúc đó chủ yếu là không rõ đã xảy ra chuyện gì, nên anh muốn đến xem thử trước.”
Bởi vì khi ấy trong nhận thức của anh, cô vẫn có bạn trai, dù vừa mới chia tay thì cũng khó lòng chấp nhận ngay một người khác.
Cho đến tận bây giờ, anh mới đột nhiên có một nhận thức mới: “Câu nói đó là giả sao? Em không thích anh ta?”
So với anh, Tô Đồ có chút ngập ngừng: “… Ừm.”
Câu đó là giả, và cũng đã từ lâu không còn thích nữa.
Nhưng nếu nói là hoàn toàn chưa từng thích, thì rõ ràng là không đúng.
Hơn nữa, lúc này cô cũng không chắc chắn đây có phải là chuyện tốt đối với anh hay không, vì ngay cả khi xác nhận được sự thật, thời gian cũng không thể quay ngược lại sáu năm để anh đưa ra quyết định mới.
Anh quả nhiên chấn động cả giọng nói: “Vậy tại sao lại nói như thế?”
“……….”
Tại sao ư?
Vì tiện lợi chứ sao.
Vì trả lời như thế vừa có thể dứt khoát chặn đứng những tình duyên rắc rối, vừa có thể gián tiếp khiến Trình Hoài cảm thấy khó chịu chưa từng có, nhẹ nhàng mà hiệu quả, một mũi tên trúng hai đích.
Bao nhiêu năm qua, không biết đã bớt đi được bao nhiêu phiền phức.
Nhưng lúc này, nhìn thấy anh cũng vì câu nói đó mà lún sâu trong đau khổ bấy lâu, cô không tài nào thốt ra những lời đó một cách nhẹ tênh được nữa…
Đêm tĩnh lặng như nước, ở ngoài trời lâu, hơi sương ngưng tụ trên mặt thành một lớp màng mỏng, lặng lẽ đóng băng biểu cảm của cô.
Cô mở to mắt, khẽ rùng mình vì lạnh.
Lúc này Thời Thuật mới cảm nhận được nhiệt độ, anh sững người một lát rồi ngay lập tức bế bổng cô lên, sải bước về phía bãi đậu xe.
Anh mở cửa xe, đặt cô vào ghế sau rồi cũng chen vào cùng, rướn người bật sưởi, sau đó mới bế cô đặt lên đùi mình, bóp nhẹ đôi bàn tay lạnh ngắt của cô, lại nâng mặt cô lên một cách vỗ về, hôn lên khóe mắt và chân mày.
Anh kiên nhẫn đợi cơ thể cô ấm lại, gương mặt ửng hồng vì hơi nóng, khi quay lại chủ đề chính, giọng điệu đã khôi phục sự bình thản: “Nói cho anh biết được không, chuyện giữa em và anh ta rốt cuộc là thế nào?”
Không còn thúc giục.
Nhưng anh nhất định phải biết.
Trước đây anh chưa từng đủ tự tin để hỏi, còn tự gây tê bản thân rằng mình không quan tâm.
Cho đến khi nhận ra sự thật dường như không chói tai như tưởng tượng, anh mới chịu thỏa hiệp thừa nhận rằng mình thực sự để tâm đến nhường nào.
Đầu óc Tô Đồ vẫn còn chút mơ màng.
Cả đêm nay, vô vàn sự hỗn loạn ập đến cùng lúc khiến cô choáng váng, cảm giác cơ thể giống như sự thay đổi nóng lạnh của thời tiết.
Giây trước cô còn lo lắng anh có thất vọng hay hối hận không, giây sau đã được anh ôm trong lòng dịu dàng dỗ dành.
Sự tương phản mãnh liệt khiến cô vừa không quen.
Vừa vô cùng thỏa mãn.
Đúng là cô rất thích những cử chỉ gần gũi nhỏ nhặt này của anh, giống như đang không ngừng lấp đầy trái tim cô, từ trống rỗng đến tròn đầy.
Nó xoa dịu nỗi bất an, giúp cô định thần lại, và còn pha chút tham lam khó thỏa mãn.
“… Anh hôn em cái nữa đi.”
Cô đỏ mặt, ra điều kiện với anh.
Thời Thuật không chút do dự.
Bàn tay to lớn nâng cằm cô, không một chút lấy lệ, trao cho cô một nụ hôn nồng nàn và sâu dài.
Mãi cho đến khi hơi thở của cô rối loạn, mọi suy nghĩ tạp nham đều bị quét sạch, cô th* d*c đẩy vai anh, anh mới chịu rời ra, nếm lấy chút dư vị trên môi cô.
Lát sau, anh chạm nhẹ vào trán cô, khàn giọng nhắc nhở: “Hửm?”
Mặt Tô Đồ đỏ bừng, nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm đang nhìn chằm chằm mình, cảm giác như anh có thể hôn xuống bất cứ lúc nào, cơ thể cô bất giác mềm nhũn.
Sau một lúc trấn tĩnh, cô khẽ mấp máy đôi môi, th* d*c nói: “Thực ra… cũng chẳng có gì.”
Hồi mới vào đại học, người theo đuổi cô nhiều vô kể.
Có người thì thả lưới đại trà, có người lại nghĩ cô không thiếu người theo đuổi nên nếu không thể hiện trực tiếp thì cô sẽ không nhận ra, vì thế cách theo đuổi vô cùng đa dạng, rầm rộ và phô trương.
Thường là chưa thu hút được sự chú ý thì đã khiến cô sợ chạy mất rồi.
So với họ, Trình Hoài thực sự quá đỗi bình thường.
Họ quen nhau trong câu lạc bộ người mẫu, với tư cách là đàn anh khóa trên, lúc đó anh ta trông rất uyên bác, khiêm tốn và lịch thiệp.
Trong câu lạc bộ anh ta rất được yêu thích, và cũng đối xử rất chu đáo với cô.
“Mấy cái mô hình kiến trúc em lắp mãi không xong, vào tay anh ta chỉ cần thay đổi một cấu trúc là lập tức trở nên vô cùng vững chắc… Á——”
Phần eo đột ngột bị bóp một cái.
Ánh mắt sắc sảo trước mặt mang theo lời cảnh báo không lời: Em không cần chi tiết đến thế.
Tô Đồ trợn tròn mắt: “……”
Rõ ràng là anh bắt người ta nói, nói rồi lại không thích nghe.
Khổ nỗi trong chuyện này cô cũng có chút đuối lý, cuối cùng cô chỉ bĩu môi, cố gắng tránh những phần anh không thích: “Tóm lại lúc đó ấn tượng về anh ta cũng khá tốt, nên khi anh ta đề nghị ở bên nhau, em cũng không do dự mấy mà đồng ý.”
Mặc dù quá trình khá bình lặng.
Nhưng hình mẫu lý tưởng của cô vốn dĩ cũng chỉ cần bình dị là được.
Và thực tế là.
Lúc đó cô thực sự thiếu thốn tình cảm.
Hồi đó cô thực sự nghĩ rằng mình có thể cùng anh ta bình thản đi tiếp, nhưng kết quả là ngay khi họ vừa xích lại gần nhau hơn, cô đã phát hiện ra sự lệch lạc cực lớn trong nhận thức.
Anh ta khiêm tốn lịch thiệp là vì vốn dĩ coi thường những lời khen ngợi và ánh mắt ngưỡng mộ của người khác, thậm chí còn khinh miệt đánh giá: Người chẳng biết gì thì nhìn ai cũng thấy giỏi.
Sự quan tâm chu đáo dành cho cô cũng chỉ vì còn một lớp ngăn cách, sau khi phá vỡ nó, cô tự nhiên trở thành món đồ phụ thuộc của anh ta.
Thi thoảng cô lại bị đưa đi xã giao, làm nền để phô trương năng lực và sức hấp dẫn của anh ta, rồi phải nghe đi nghe lại lời khiêm tốn giả tạo: Cũng chẳng có gì, tôi chỉ tùy tiện nói một câu mà cô ấy đã đồng ý rồi.
Lúc đó cô chưa có nhiều kinh nghiệm đối nhân xử thế, không biết con người ta có thể có hai mặt như vậy.
Thậm chí cô đã từng tự hỏi sau mỗi lần cảm thấy khó chịu, liệu đó có phải là vấn đề của mình không?
Vì vậy cô đã kiềm chế thêm một thời gian.
Nhưng chẳng bao lâu sau, anh ta nhận được thông báo trúng tuyển của YC.
Điều này khiến một người vốn đã tự cao như anh ta càng trở nên tự phụ hơn bao giờ hết, đến mức cho rằng tất cả mọi người đều phải xoay quanh mình.
Anh ta bắt đầu can thiệp vào cuộc sống của cô, ra lệnh cho cô cũng phải nỗ lực để sớm cùng anh ta thi ra nước ngoài.
Hơn nữa, vì thời gian yêu nhau đã lâu mà cô vẫn luôn kháng cự việc thân mật, anh ta đột ngột chặn cô trong xe định dùng vũ lực.
Sau khi thoát thân.
Cuối cùng cô quyết định chia tay.
Phản ứng của anh ta đầy vẻ khinh thường, lạnh lùng hỏi cô: Cô lại giở chứng gì nữa thế?
Chỉ khi thấy thái độ vô cùng kiên quyết và không có bất kỳ sự thương lượng nào của cô, anh ta mới cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương mà buông một câu: Cô đừng có hối hận!
Vốn dĩ chuyện đến đây là xong.
Chia tay êm đẹp, coi như kết thúc hoàn toàn.
Nhưng chỉ vài ngày sau, những người đi ngang qua bắt đầu chỉ trỏ cô, trên các diễn đàn và hội nhóm của trường tràn ngập những lời lẽ chế giễu:
– Hoa khôi thì sao chứ? Cuối cùng chẳng phải vẫn bị đá sao?
– Đừng nói nha, tôi đã dự đoán được từ lâu rồi! Cô ta cứ kỳ kỳ quái quái sao ấy, đi trên đường chào mà chẳng thèm nhìn, không biết là thanh cao hay kiêu kỳ, tóm lại tôi chưa thấy ai chơi thân với cô ta cả.
– Đúng thật, cảm giác hơi lập dị xã hội, ai mà chịu đựng được lâu thế mới chia tay thì chắc cũng tới giới hạn rồi.
– Chắc chỉ thanh cao bên ngoài thôi, đóng cửa lại không biết lẳng lơ thế nào đâu.
– Hahaha hình như đúng là vậy, nghe nói đêm đó trong xe làm ầm ĩ lắm!
– Mấy ngày nay cũng thế, gọi điện thoại liên tục ép người ta đến mức phải đổi số…
Tô Đồ đọc hết từng tin một.
Cô đã khóc cả đêm.
Ngày hôm sau, vì quá tức giận, cô định đến gặp trực tiếp để đối chất.
Nhưng khi nghe thấy những người xung quanh anh ta xì xào những lời lẽ khó nghe ngay trước mặt mình, cô hiểu rằng mình không thể xoay chuyển được tình thế.
Mọi người đã có định kiến từ trước rồi.
Cô nói gì cũng vô ích.
Nhưng cô vẫn chấp niệm nhìn anh ta hỏi một câu: “Có đúng như vậy không?”
“Có đúng như những gì họ nói không?”
“Anh dám thừa nhận hay phủ nhận không?”
Thừa nhận là cố ý bịa đặt.
Phủ nhận thì mất hết thể diện.
Tất nhiên anh ta không dám, vì thế suốt buổi không nói một lời, nhưng trước khi đi anh ta lại lộ ra vẻ mặt mất kiên nhẫn và chán ghét, dẫn dắt mọi người hiểu theo hướng khác:
Cô bám đuôi tìm anh ta để đòi quay lại.
Nhưng anh ta cảm thấy vô cùng phản cảm.
Quen nhau vài tháng, cô cũng hiểu phần nào về anh ta, cách xử lý này rất đúng với phong cách của anh ta.
Vừa không để lại sơ hở.
Vừa khiến mọi chuyện phát triển theo hướng có lợi cho mình.
Vì vậy cô hoàn toàn có thể khẳng định.
Nguồn gốc của những lời đồn này chắc chắn là từ chính anh ta.
Có thể anh ta không trực tiếp nói với ai đó rằng mình là người chia tay, nhưng khi có người hỏi, Không lẽ là cậu đá cô ta à?
Anh ta sẽ trả lời kiểu lấp lửng như: “Có gì lạ sao?”, vừa không nói dối rõ ràng, vừa đủ để dẫn dụ người nghe.
Bởi vì thực ra anh ta cũng không thể chắc chắn rằng mình nhất định sẽ không bị vạch trần, mà nếu thật sự có ngày đó, thì cách xử lý này cũng xem như một kiểu tự bảo vệ.
Dù sao thì anh ta cũng chưa từng nói gì cả.
Cũng không hề sai khiến người khác nói như vậy.
Hiểu rõ tâm lý của anh ta, Tô Đồ lại thấy nhẹ lòng hơn, dù có lẽ là buộc phải nhẹ lòng.
Nhưng khi cô nhận ra mỗi lần chạm mặt, anh ta thực ra đều không dám nhìn vào mắt mình.
Cô dường như lại thấy có chút thú vị.
Giống như chứng kiến một kẻ đầy vết nhơ khoác lên mình bộ quần áo lộng lẫy, từng bước leo lên vị trí cao, nhưng ngày nào cũng lo lắng liệu có vô tình ngã xuống hay không.
Mọi người đều khen ngợi màn trình diễn của anh ta.
Chỉ có cô biết bản chất đằng sau lớp hào quang đó, nắm giữ chiếc chìa khóa xoay chuyển vận mệnh của anh ta, nhưng chỉ dùng một ánh mắt đầy ẩn ý để xem xét sự ngụy trang đó một cách nhẹ nhàng.
Từng chút một, khiến tình cảm của anh ta đối với cô trở nên vừa sợ hãi vừa căm ghét.
Giống như một cái gai đâm vào động mạch, không thể dung thứ, cũng chẳng thể nhổ ra.
Cho nên sau khi về nước, anh ta mới liên tục bày mưu tính kế, muốn kiểm soát tuyệt đối cục diện để lấy lại cái tôi đã thua năm xưa.
Còn việc tỏ ra tử tế, muốn quay lại, cũng chỉ là một bước trong chiến lược.
Suy cho cùng, đó là cái gai đâm vào điểm yếu suốt bao nhiêu năm.
Anh ta không chỉ muốn nhổ nó ra, mà còn muốn biến cô thành chiến lợi phẩm, treo lên như một tấm huy chương để chứng tỏ sự thành công và chiến thắng của mình.
Mặc dù một kẻ như anh ta chẳng là gì đối với cô.
Nhưng ngược lại, vì từng gặp phải người như thế nên cô đã hoàn toàn mất niềm tin vào tình cảm, đến mức gần như bài xích.
Trong trường hợp đó.
Câu nói “không thể thiếu anh ấy” năm xưa có thể nói là cách ứng phó trực tiếp và hiệu quả nhất.
Vì cô không thể xoay chuyển dư luận, cũng không muốn bắt đầu bất kỳ mối quan hệ yêu đương nào khác.
Vậy thì chi bằng cứ thuận theo tự nhiên, để mọi người đều nghĩ như vậy, coi như là tái sử dụng tài nguyên bỏ đi vậy.
………
Mấy câu cuối.
Nói ra có chút chột dạ.
Vì lúc đó cô thực sự không biết câu nói ấy lại ảnh hưởng đến một người suốt sáu năm trời.
Mặc dù có biết thì quyết định của cô cũng sẽ không thay đổi.
Bởi vì theo cái nhìn của cô lúc đó.
Làm sao cô có thể đi cùng một người được vạn người chú ý như anh chứ…
Thời Thuật im lặng rất lâu.
Cũng khó nói rõ lúc này anh đang cảm thấy thế nào.
Một mặt, anh hoàn toàn không biết gì về tình cảnh của cô lúc đó, sáu năm đã mất tuyệt đối không thể quay lại.
Nhưng mặt khác, dường như anh còn phải cảm ơn hắn ta, nếu không phải gặp hạng người như thế, biết đâu cô đã yêu và kết hôn với người khác từ lâu, thật sự chưa chắc đã đến lượt anh.
Trong khoang xe tối tăm im lặng như tờ.
Chỉ có tiếng gió sưởi phát ra khe khẽ.
Tô Đồ quàng cổ anh, nghiêng người ghé sát lại: “Anh giận à?”
Thời Thuật ngước mắt.
Anh im lặng nhìn cô một hồi, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Dự án Quán Thịnh em không làm nữa sao?”
Cô gật đầu: “Vâng.”
Cô đã hứa với anh rồi, vả lại với tình hình hiện tại, muốn làm cũng không được nữa.
Anh lại hỏi: “Còn dự án văn phòng thì sao?”
Cô bấy giờ mới ngẩn ra, nghiêng đầu liếc nhìn cốp xe: “……”
Bản vẽ và vật liệu vẫn còn ở phía sau, cô vốn định đưa sau khi tiệc kết thúc, nhưng náo loạn một trận thế này, giờ chắc chắn không đưa được rồi.
Tuy nhiên ngày mai là Chủ nhật, vẫn nằm trong thời hạn cuối cùng cô hứa với anh ta.
Nghĩ đến đây.
Cô quay lại đảm bảo: “Ngày mai em mang đồ qua đưa là kết thúc thôi.”
“Được.” Thời Thuật đáp.
Sau đó anh không nói gì thêm.
Anh xuống xe, bế cô đặt vào ghế phụ rồi cầm lái rời đi.
–
Về đến nhà đã gần rạng sáng.
Thời gian và tâm trạng đều không cho phép hai người quấn quýt thêm.
Sau khi tạm biệt ở cửa, Tô Đồ đóng cửa vào nhà.
Trong đầu cô vẫn nghĩ về nhiệm vụ ngày mai.
Để chắc chắn, cô lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn thông báo: [2 giờ chiều mai tôi sẽ gửi bản vẽ và vật liệu qua, nếu không có người nhận, tôi sẽ để trực tiếp ở quầy lễ tân]
Gửi xong, cô đặt điện thoại xuống.
Vén tóc vào phòng tắm tắm rửa.
Trưa hôm sau ngủ dậy.
Thời Thuật đã ở phòng khách.
Thấy tư thế này là định đi cùng mình, Tô Đồ hơi ngẩn người, nhưng nghĩ mình chỉ là đi đưa đồ nên chắc không nán lại lâu, cuối cùng cô không nói gì.
Sau khi sửa soạn xong, cô tự giác đưa chìa khóa xe ra.
Mặc dù trước đó cô từng lo lắng nếu anh biết quá nhiều liệu có làm ra chuyện gì tổn thương địch một ngàn, tự tổn tám trăm hay không.
Nhưng thực tế suy nghĩ kỹ lại, cô hiểu anh không phải là người bốc đồng, hơn nữa vì đi cùng cô nên càng không thể khiến cô khó xử.
Nửa tiếng sau.
Xe dừng dưới lầu văn phòng.
Tô Đồ mở cốp xe, chỉ vào một chiếc túi vải lớn bên trong, có ba bộ bản vẽ cộng với hai bộ mẫu vật liệu, nặng tới mấy chục cân.
Lúc này có một người trợ lý chu đáo bên cạnh đúng là đỡ tốn sức hơn nhiều.
Cô nhìn bóng dáng cao lớn phản chiếu qua gương thang máy, anh đang lạnh lùng nhìn thẳng vào cô qua gương, dường như lúc nào cũng chú ý đến từng cử động của cô.
Có vẻ anh giống vệ sĩ hơn một chút.
Trong lúc cô suy nghĩ miên man.
Thang máy vang lên tiếng “đinh——”.
Cô khẽ mỉm cười, bước ra khỏi thang máy rồi đi về phía quầy lễ tân.
Tin nhắn gửi tối qua đến giờ vẫn chưa có hồi âm, cô định để đồ lại rồi đi luôn, nhưng lễ tân lại chủ động dẫn đường: “Sếp Trình đang ở công ty, phiền cô đi cùng tôi đến phòng họp.”
Tô Đồ cũng không quá bất ngờ, dù sao tối qua cô đã làm anh ta mất mặt như vậy, chắc là cả đêm không ngủ để đợi hôm nay làm khó dễ đây.
Dù sao hôm nay cô mang theo cả trợ lý lẫn vệ sĩ nên chẳng có gì phải lo, cô gật đầu: “Được.”
Nhưng ngay khoảnh khắc Trình Hoài nhìn thấy có người đi sau cô, anh ta lập tức nổi trận lôi đình: “Cô có phân biệt được công việc và đời tư không hả?!”
Tô Đồ cũng không thèm thanh minh, cô vào đây chỉ để giải quyết dứt điểm mọi chuyện. Cô nghiêng đầu bảo Thời Thuật đặt đồ lên bàn, rồi đi thẳng vào vấn đề: “Bản vẽ và vật liệu đều ở đây, tôi cũng đã chụp ảnh lưu lại rồi, anh có thể kiểm tra bất cứ lúc nào.”
“Nếu không có việc gì nữa thì tôi đi trước đây.”
Sắc mặt Trình Hoài u ám, anh ta đột ngột hất đổ ly nước, nước tràn lênh láng khắp bàn, thậm chí thấm vào cả túi vải làm bẩn bản vẽ.
Xung quanh anh ta toát ra một áp lực mang tính hủy diệt, kiểu cảm giác đã mất hết mặt mũi nên cũng chẳng màng hình tượng có xấu hơn nữa hay không: “Đi?”
Anh ta cười lạnh, giọng điệu vẫn mang tính đe dọa: “Dự án Quán Thịnh không muốn nhận nữa à?”
Đến tận lúc này, nhận thức của anh ta vẫn dừng lại ở việc cô đang mòn mỏi hỏi thăm tiến độ dự án, nôn nóng dọn dẹp các vụ cũ để có thời gian ăn trọn miếng mồi lớn này.
Vì theo anh ta thấy, dự án đó đủ để cô nổi danh và kiếm được bộn tiền, cô lấy lý do gì để từ chối chứ?
Ánh mắt Tô Đồ dừng lại trên những bản vẽ bị bẩn.
Đợi cho dòng nước ngừng chảy, không lan thêm nữa, cô mới thản nhiên ngước mắt: “Bản vẽ thi công tôi đã in đủ số bản tương ứng, file PDF và DWG cũng đã gửi vào mail của anh rồi, sau này có vấn đề gì phiền anh tự mình in ấn.”
Trình Hoài đâu có lọt tai những lời đó: “Mẹ kiếp, tôi đang hỏi cô đấy!”
“Dự án lớn như vậy, vừa mới chốt là tôi đã nghĩ ngay đến việc kéo cô vào, chạy vạy khắp nơi để mở đường, muốn gì cho nấy, rốt cuộc cô còn gì không hài lòng mà dám đối xử với tôi như vậy hả?!”
“Đừng có tự cho mình là đúng nữa.”
Sắc mặt Tô Đồ bình thản, coi như không có gì: “Trước khi nói là vì tốt cho tôi, ít nhất cũng nên tìm hiểu kỹ một chút đi.”
Trình Hoài nhíu mày: “Ý cô là sao?”
Tô Đồ vốn không muốn nói nhiều, nhưng nhìn vẻ mặt thực sự không hiểu của anh ta, cô bỗng thấy tò mò: “Anh cũng là người làm kiến trúc, lẽ nào anh chưa từng nghĩ tới, một dự án lớn như vậy hoàn toàn không phải là quy mô mà phòng làm việc của tôi có thể tiếp nhận sao? Chưa kể đó còn là văn phòng kết hợp trung tâm thương mại, có điểm nào phù hợp với định hướng của tôi không?”
Chuyện này chẳng khác nào bắt cô phải nuốt chửng một con voi.
Cô vừa nuốt không trôi.
Vừa hoàn toàn không hợp khẩu vị.
Vậy mà anh ta vẫn khăng khăng nói là vì tốt cho cô.
Chẳng phải quá nực cười sao?
Trình Hoài sững lại, nhưng anh ta dường như vẫn không thấy có vấn đề gì: “Chỉ cần tham vọng đủ lớn, có dự án nào mà không nhận được? Nếu thực sự không ổn thì có thể tìm thuê ngoài, có thể…”
Anh ta chợt nhận ra điều gì đó: “Cô——”
Gương mặt anh ta đầy bàng hoàng: “Ngay từ đầu cô đã không có ý định nhận dự án này?!”
Đã sớm hiểu rõ lợi hại.
Đã sớm biết không thể nhận nổi.
Vậy mà vẫn cố ý tỏ ra hứng thú để làm tê liệt anh ta… để nhanh chóng thúc đẩy dự án văn phòng?
Tô Đồ bật cười, cảm thấy có chút an lòng một cách kỳ lạ: “Nếu không thì sao?”
Thứ không nuốt nổi mà vẫn cố ăn sao?
Thực ra nói là làm tê liệt thì cũng không hẳn.
Quả thực cô đã cân nhắc xem phải phối hợp đến mức nào thì anh ta mới bằng lòng trả lại căn nhà cho mình, nhưng kết luận rút ra là, rất khó.
Nhưng biết làm sao đây, cô đã hứa với một người là không tiếp xúc với anh ta nữa.
Thì phải làm cho bằng được thôi.
Phương án cũng đơn giản: Từ bỏ là được.
Dự án, căn nhà, tất cả đều từ bỏ.
Mọi chuyện sẽ được giải quyết dễ dàng.
Ngoài công việc, cô nói bấy nhiêu là đủ.
Trong công việc, cô vẫn cần thiết phải nhắc nhở: “Tôi nghĩ anh nên biết, giai đoạn thiết kế đến đây là kết thúc, sau này tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ thay đổi vô lý nào nữa.”
“Còn về công trường sau này, tôi sẽ phối hợp với đội thi công theo dõi bình thường, nhưng nếu giữa chừng có yêu cầu nào khác, thì chỉ có thể phiền anh tìm cao nhân khác thôi.”
……
Mặc dù suốt quá trình cô đều tỏ ra bình tĩnh, lúc rời đi còn mang vẻ mặt đắc thắng như muốn nói “Thấy chưa, em bảo là làm được mà”.
Nhưng Thời Thuật vẫn lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn.
Cô cười không thực sự thoải mái, thậm chí giống như đang dùng nụ cười ấy để che giấu điều gì đó.
Ngoài ra, nếu thực sự như lời cô nói, ngay từ đầu đã không định làm dự án kia, vậy tại sao lúc đó cô lại đi công tác cùng? Vì để thúc đẩy dự án văn phòng?
Có vẻ hơi quá mức gượng ép.
Theo tính cách của cô, biết rõ dự án bị cố tình gác lại không biết khi nào mới xong, lẽ ra nên kịp thời cắt lỗ, bồi thường tiền cho xong chuyện mới đúng.
Điểm bất thường hơn nữa là.
Nếu chỉ đơn giản như vậy, tại sao cô lại giấu anh?
Nếu ngay từ đầu đã không định nhận dự án mà chỉ để đánh lạc hướng đối phương, cô hoàn toàn có thể nói thẳng với anh, nhưng tại sao cô không nói?
Tại sao rõ ràng đã thoát khỏi rắc rối, nhưng không khí xung quanh của cả người cô lại có vẻ trầm xuống.
Ánh mắt Thời Thuật mang theo sự dò xét, nhưng thấy cô đã che giấu có phần vất vả, cuối cùng anh cũng không nhắc gì, chỉ hỏi: “Thời gian thi công mất bao lâu?”
“Hửm?” Tô Đồ không biết anh hỏi chuyện này làm gì, nhưng vẫn đáp: “Làm nội thất văn phòng khá nhanh, bình thường khoảng 2 tháng, đến quanh tết Nguyên Đán chắc là xong.”
Thời Thuật gật đầu, xác nhận lại lần nữa: “Đến khi kết thúc thi công mới coi là hoàn toàn chấm dứt hợp tác?”
“Vâng…” Nghĩ rằng anh cảm thấy cô giải quyết chưa triệt để, cô nhanh chóng hứa hẹn: “Nhưng sau này thực sự không cần gặp riêng anh ta nữa đâu.”
Anh không nói gì thêm.
Chỉ coi như chuyện này đã qua đi, chuyển chủ đề về hai người: “Đi mua nệm chứ?”
Tô Đồ ngẩn ra: “À ừ…”
Đã hứa từ tuần trước đến giờ, trì hoãn nữa thì quá đáng thật: “Được.”
–
Lúc rời đi đã gần 3 giờ chiều.
Đến trung tâm nội thất, mua nệm xong, lại dạo quanh tầng đó một chút để mua thêm vài món đồ cần thiết, thời gian cũng đã trễ.
Giống như tuần trước.
Anh cần quay lại căn cứ trước 10 giờ, nên 8 giờ đã phải bắt đầu quay về.
Đã ba tuần liên tiếp như vậy rồi.
Mỗi lần đều chỉ gặp nhau vội vàng như thế, rồi lại phải đợi thêm một tuần mới được gặp lại.
Mặc dù thời gian lần này lâu hơn hai lần trước, nhưng lòng người cũng ngày càng khó thỏa mãn, nhất là khi vừa xử lý xong một đống rắc rối, tâm trạng vẫn chưa thực sự ổn định.
Thực sự có chút không muốn xa nhau.
Trước khi xe về đến khu nhà, Tô Đồ liếc nhìn thời gian, cảm xúc kìm nén dâng trào, sắc mặt bỗng trở nên căng thẳng: “Hay là anh đừng lái xe vào nữa, em đưa anh thẳng về căn cứ luôn nhé?”
Như vậy có thể ở bên nhau thêm hai tiếng nữa.
Thời Thuật liếc nhìn cô một cái, vẫn lái xe vào hầm: “Muộn quá rồi.”
10 giờ đến căn cứ, quay về thì đã là rạng sáng.
Ngoài vấn đề an toàn, còn có một chuyện cô có lẽ chưa từng trải nghiệm qua: Hai người cùng đi, một người quay về, sẽ là một chuyện vô cùng cô đơn.
“Không sao mà.”
Tô Đồ càng nghĩ càng thấy khả thi, vẫn nghiêm túc thuyết phục: “Vốn dĩ em cũng ngủ khá muộn, lái xe cũng rất thành thạo, rạng sáng về đến nhà thực sự không vấn đề gì.”
Anh có thể cảm nhận được cô đang có chút lo âu khi phải xa cách.
Có lẽ trong phần cô giấu giếm anh, cô đã tự mình đưa ra lựa chọn nào đó, nhưng lại không biết lựa chọn đó có đúng hay không, cho nên suốt cả ngày hôm nay, cả người cô đều thấp thoáng sự bất an.
Tất nhiên anh cũng có.
Thậm chí có những chuyện đến giờ vẫn chưa kịp nói với cô.
Xe đã vào hầm.
Thời Thuật dừng xe tắt máy, đưa tay tháo dây an toàn của cả hai, rồi kéo phắt cô từ ghế phụ sang ôm vào lòng, xoa đầu vỗ về: “Không muốn anh đi?”
Tô Đồ mím môi, trong lòng bỗng thấy có chút khó chịu: “… Không có.”
Đây không phải là chuyện cô có thể tùy tiện tùy hứng.
Ngay cả bản thân anh cũng vậy.
Con người thực sự có chút mâu thuẫn. Trước đây nếu biết cô sẽ không nỡ xa mình, chắc chắn đó sẽ là một cảm giác khiến nhận thức của anh bị đảo lộn, nhưng giờ đây anh thà rằng sự thật đúng như cô nói.
Bởi vì ngay cả việc mỗi tuần gặp một lần như hiện tại, anh cũng sắp không giữ được nữa rồi, nhất là vào lúc cô đang cần sự bầu bạn như thế này.
Nhưng dù sắp phải xa nhau, nói trực tiếp vẫn tốt hơn qua điện thoại.
Im lặng một lát, anh vẫn trầm giọng nói: “Tháng sau anh phải đi tập huấn ở thành phố K.”
Tô Đồ sững lại, nhanh chóng phản ứng: “Tập huấn mùa đông?”
Thời Thuật ngước mắt: “Em biết sao?”
“Vâng…”
Cô mím môi, bấy giờ mới có chút ngại ngùng: “Vô tình lướt thấy.”
Dù sao cũng đã ở bên nhau rồi.
Tìm hiểu chút thông tin thể thao cũng là lẽ thường mà?
Năm nào vào mau đồng đội bơi cũng đến thành phố K tập huấn cao nguyên, thông qua môi trường thiếu oxy trên cao nguyên để nâng cao khả năng hiếu khí và chức năng tim phổi của vận động viên, đồng thời tối ưu hóa các chi tiết kỹ thuật và dự trữ chiến thuật. ①
Thời gian thường từ tháng 11 đến tháng 4 năm sau, kế hoạch và thời lượng tập luyện cụ thể tùy thuộc vào từng người.
Cô đã tìm kiếm thử, trước đây anh cơ bản đều xuất phát vào tháng 11 hoặc tháng 12: “Năm nay sao lại muộn thế?”
“……”
Có lẽ vì tư duy có tính quán tính, dù đã ở bên nhau và rõ ràng lòng cô chỉ có mình anh, nhưng anh vẫn thường xuyên bị chấn động vì cô chủ động quan tâm đến chuyện của mình.
Hồi lâu anh mới sững sờ đáp: “Lấy thi đấu thay tập luyện.”
Tô Đồ không hiểu: “Gì cơ?”
Thời Thuật cúi đầu, giải thích bằng ngôn ngữ thông thường: “Dùng các cuộc thi để thay thế việc tập luyện. Anh đã tham gia World Cup trước đó, nên có thể rút ngắn thời gian tập huấn tương ứng.”
World Cup.
Chuyện của tháng Mười rồi.
Tô Đồ suy nghĩ một chút, bỗng nhiên cô lại có chút ngẩn ngơ: “Lúc đó anh đã chắc chắn chúng ta sẽ ở bên nhau, nên đã bắt đầu quy hoạch thời gian cho bây giờ rồi sao?”
Nếu không, theo kế hoạch ban đầu, chẳng phải anh nên đi ngay từ khi mới bắt đầu yêu, thậm chí là trước khi yêu sao?
Không biết có phải vì bị “tính kế” nhiều quá không.
Giờ thỉnh thoảng cô phát hiện anh đã bày mưu tính kế chuyện gì, tâm trạng cô giống như đang mở mang nhận thức hơn: Người đàn ông này vì để theo đuổi cô, rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện nữa đây?
Thời Thuật im lặng một lúc, anh cũng không phủ nhận mình từng có quy hoạch, nhưng điểm xuất phát lại là: “Không chắc chắn.”
Bởi vì không chắc chắn có thể ở bên nhau hay không, nên lại anh càng không dám đi.
Chỉ có thể cố gắng trì hoãn ngày xuất phát để tăng thêm cơ hội cho mình.
Nghe xong, đôi má Tô Đồ lại có chút nóng lên.
Nghĩ đến chuyện hôm qua định hỏi mà chưa kịp, cô chọc ngón tay vào vai anh, đỏ mặt nói: “Vậy anh có muốn nhân tiện nói cho em biết, rốt cuộc anh bắt đầu thích em từ bao giờ không?”
Thời Thuật ôm cô, nghiêm túc suy nghĩ một hồi.
Cuối cùng lại nói: “Nói không rõ được.”
“?”
Tô Đồ ngẩn ra: “Chính anh thích từ lúc nào mà anh không biết sao?”
Thời Thuật cụp mắt: “Ừm.”
Có lẽ tình cảm đối với anh vốn không phải là chuyện diễn ra trong một khoảnh khắc, cũng có thể đơn giản là vì cung phản xạ quá dài, đến khi anh nhận ra thì đã là chuyện của rất lâu sau đó rồi.
Tô Đồ nghệt ra một lát, có cảm giác đã mở lời rồi mà chẳng hỏi ra được gì thì chẳng phải là quá lỗ sao, cô liền đổi sang câu hỏi khác: “Vậy tại sao lại thích?”
Thời Thuật vẫn câu đó: “Cũng không nói rõ được.”
Tô Đồ: “……”
Thấy sắc mặt cô dần trở nên kỳ quặc, cánh tay cô buông khỏi cổ anh, ra vẻ định tránh xa anh một chút, Thời Thuật mới siết eo ấn cô trở lại.
Anh lại cân nhắc bổ sung: “Có lẽ là, có một khoảnh khắc nào đó em đã lọt vào mắt anh.”
Một khoảnh khắc nào đó bị thu hút sự chú ý, từ đó ghi nhớ dáng vẻ của cô, rồi có hàng vạn lần ánh mắt dõi theo sau đó, bắt đầu bản năng tìm kiếm cô trong đám đông, chú ý từng cử động của cô.
Xem cô lại đang nghịch ngợm, hay là đang giả vờ ngoan ngoãn.
Nhưng câu nói mơ hồ này trong tai Tô Đồ chẳng khác nào đã đọc nhưng trả lời bừa, cái gì mà một khoảnh khắc lọt vào mắt anh chứ: “Chẳng phải là thấy sắc nảy lòng tham sao?”
Cô vốn dĩ nghĩ rằng anh sẽ khác với những người khác, lý do thích cô không đến mức bề ngoài như vậy.
Nhưng thực ra nghĩ kỹ lại, trước đây họ chẳng hề có chút giao điểm nào, nếu thực sự vì vẻ đẹp tâm hồn gì đó thì có vẻ không thực tế lắm.
Nhưng nếu anh hào phóng thừa nhận thì thực ra cũng chẳng sao.
Đằng này anh cứ che che giấu giấu khiến cô không khỏi có chút nghi ngờ, nếu anh có thể vì nhan sắc mà nảy sinh ý đồ với mình, thì tất nhiên cũng có thể làm vậy với người khác.
Vậy nên bao nhiêu năm qua.
Rốt cuộc anh đã thầm thương trộm nhớ bao nhiêu người rồi?
Và liệu mình có phải là người duy nhất ngơ ngác nhảy vào hố hay không…
“Ưm……”
Thời Thuật giữ chặt cằm cô, ánh mắt đen sâu thẳm nhìn xuống: “Đang nghi ngờ gì đó?”
Tô Đồ phồng má, cả người vẫn nằm trong lòng anh, khí thế không khỏi có chút nhụt chí: “… Không có mà.”
Thời Thuật nhìn chằm chằm đôi môi đang chu lên của cô, cắn một cái như lời cảnh cáo: “Bất kể có phải vì nhan sắc hay không, thì cũng chỉ có mình em thôi.”
Vốn dĩ ngoại hình cũng là một phần của cô.
Anh không thể phủ nhận hoàn toàn được.
Tô Đồ cứng cổ, nhịp tim dần loạn nhịp: “……”
Thấy cô không còn khiêu khích trong tư tưởng nữa, Thời Thuật mới nghiêm túc trở lại, trầm giọng quay về việc chính: “Từ ngày 6 tháng 1 bắt đầu tập huấn khoảng hai tháng, ở giữa chỉ có mấy ngày nghỉ Tết, thời gian còn lại đều không ra ngoài được.”
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thực sự nghe thấy phải đi lâu như vậy, Tô Đồ vẫn không khỏi thẩn thờ một lát: “… Ồ.”
Cô biết giọng điệu này là không đúng, nhưng thực sự cô không thể tỏ ra tích cực được.
Thời gian không còn nhiều, Thời Thuật tranh thủ nói nốt: “Tháng sau phần trang trí nội thất mềm sẽ bắt đầu vào công trình, công việc sẽ hơi vụn vặt, anh có nhờ Hàn Dật tìm một cô giúp việc, nếu em bận quá không xoay xở được thì cứ gọi cô ấy giúp. Sau đó thì ngoan ngoãn ở nhà đợi anh về.”
Tô Đồ lầm bầm: “… Dạ. Em biết rồi.”
Thời Thuật dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào má cô: “Còn nửa tiếng nữa, lên nhà hay ở đây?”
Tô Đồ ngước mắt: “Cái gì?”
“Hôn môi.”
“………..”
Lông mi cô khẽ run, nhìn vào đôi mắt đen thâm trầm trong bóng tối, cô ngẩn ra một chút rồi túm lấy vai anh, ngẩng đầu hôn lên.
Bàn tay to lớn cũng bất ngờ vòng ra sau gáy cô, nâng gáy cô lên, cúi đầu đón nhận.
Môi chạm môi.
Hơi thở giao hòa.
Nó mang một sự khác biệt tự nhiên và bản chất so với sự lúng túng và thẹn thùng lần đầu tiên trong phòng chiếu phim.
Đến tận lúc này anh mới biết, đó chính là sự khác biệt giữa việc đã từng hôn và chưa từng hôn.
Cô là của anh.
Từ đầu đến cuối, tất cả đều là của anh.
Ngoại trừ lần tỏ tình đó ra, nụ hôn của anh vốn luôn được coi là dịu dàng, hễ cô th* d*c một chút là anh sẽ rất kiềm chế mà dừng lại.
Hôm nay chẳng hiểu sao, lực tay siết sau lưng anh lại cứ chặt thêm, như muốn khảm cô vào cơ thể mình vậy, hôn cho đến khi cả người nóng bừng, cơ thể dán chặt lấy nhau lại bị thứ gì đó cộm vào dữ dội, cô run rẩy ngón tay túm tóc anh, hơi thở nóng rực mới cuối cùng dời đi.
Anh khó khăn cắn vào cằm cô, khàn giọng khuyên bảo: “Tiếp tục học bơi nhé, được không?”
Sáu năm.
Lẽ ra anh có rất nhiều thời gian để dạy cô, vậy mà đến giờ cô vẫn chưa học được, dẫn đến thể lực kém như vậy, còn chưa dùng sức đã không chịu nổi rồi.
Hơi thở luân chuyển, anh lại áp vào cổ cô: “Hửm?”
Cả người cô mềm nhũn, vẫn bị k*ch th*ch đến run rẩy: “Lạnh… lạnh lắm.”
Anh cũng không câu nệ vào môn này, đôi môi mỏng lại phủ lên xương quai xanh: “Chạy bộ?”
“Mệt, mệt quá.”
Rõ ràng đã không hôn nữa rồi, nhưng cô dường như còn run rẩy dữ dội hơn, mặt đỏ bừng bừng, vặn vẹo muốn rời xa cái hông của anh một chút, nhưng động tác lại mềm mại như đang cọ xát, khiến Thời Thuật phát ra tiếng rên trầm thấp, giọng nói cũng có chút rung động: “Cầu lông?”
“Dễ, dễ bị ngã lắm……”
Nói đi nói lại.
Tóm lại là lười vận động.
Thời Thuật cố gắng nén lại d*c v*ng đang dâng trào, bàn tay to lớn siết eo lại vô thức bóp một cái: “Trượt tuyết thì sao?”
Tô Đồ định tìm lý do tiếp thì lại bị k*ch th*ch đến mức vùng vẫy một cái: “… Ưm?”
Đôi mắt đen của Thời Thuật đầy vẻ nhẫn nhịn, như cảm thấy cứ thế này mãi không phải cách, cuối cùng anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào cô nói: “Trước khi tập huấn, còn có một ngày nghỉ Tết Dương lịch, cộng thêm một ngày nghỉ cuối tuần, anh có thể ra ngoài vào tối ngày 31, tổng cộng là hai ngày hai đêm.”
Cùng nhau tự lái xe đi núi Tây Lâm đón năm mới nhé, được không?”