Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 66

Trước Tiếp

CHƯƠNG 66: Đảm bảo.

Biên tập: @cohoala

Sau khi bản vẽ được ký duyệt.

Thời gian hoàn thành bản vẽ kỹ thuật thi công là từ 7 đến 14 ngày làm việc.

Dự án văn phòng có diện tích lớn, cộng thêm quy cách kỹ thuật của mỗi mặt đứng không gian đều khác nhau, việc xử lý các điểm nối góc cho những mảng tạo hình diện tích lớn cũng cần phải thận trọng, nên độ khó khi ra bản vẽ sẽ tương đối cao hơn.

Thông thường sẽ dùng hết trọn 14 ngày.

Tuy nhiên, trong tuần trì hoãn duyệt phối cảnh trước đó, Tô Đồ đã cho người vẽ trước tám đại sơ đồ.

Cộng thêm một tuần sau khi thiết kế hoàn thiện, đến hiện tại, ngoại trừ một số chi tiết tạo hình cần thảo luận thêm, các phần khác hầu như đều đã vào giai đoạn hoàn thiện.

Vì vậy, sáng thứ Hai, Tô Đồ đã đến công ty thiết kế bản vẽ trước để đối soát bản vẽ với nhân viên kỹ thuật, làm rõ mọi vấn đề còn tồn đọng để họ tiếp tục đẩy nhanh tiến độ.

Trở về phòng làm việc, cô đem những kiện hàng vật liệu mẫu mà cô đã yêu cầu nhà cung cấp gửi tới từ tuần trước vào phòng họp để khui ra từng cái một, sau đó đặt lên tấm bảng PVC để so sánh.

Trong đó có hai tấm đồng đen mài bóng có hiệu ứng rất giống nhau, cô nhất thời hơi khó quyết định nên mở điện thoại định xem lại bản phối cảnh để tham chiếu, nhưng lại bị tin nhắn chưa đọc thu hút sự chú ý.

Tin nhắn công việc là thứ đọc không bao giờ hết, cô thường đợi lúc tay chân rảnh rang hơn một chút mới kiểm tra tập trung.

Nhưng tin nhắn ghim đầu thì khác, dù chỉ là liếc qua một cái cũng rất khó để ngó lơ, bất kể là người gửi hay nội dung.

Thời Thuật: [Nệm giường]

“……………”

Hai chữ không đầu không đuôi, nhưng trớ trêu thay cô lại hiểu hết. Nghĩ đến tình cảnh bị anh uy h**p tối qua, cô vẫn có chút không muốn phối hợp: [Nệm làm sao?]

Đang giờ nghỉ trưa, điện thoại ở ngay bên cạnh.

Anh trả lời rất nhanh, nhưng dường như hơi bị nghẹn lời: […..]

Lát sau, anh mới bất đắc dĩ giải thích rõ hơn: [Đã nói hôm nay đi mua mà]

Tô Đồ cong môi, cô nhận ra mình dường như chỉ có thể lên mặt khi nói chuyện từ xa qua màn hình, còn khi đối mặt trực tiếp thì cô chỉ có nước mặc anh muốn làm gì thì làm.

Thế là cô càng cố tình: [Nhưng hôm nay em không rảnh đâu]

Thời Thuật nhận ra ý đồ của cô, anh cũng rất phối hợp: [Mai nhé?]

Tô Đồ cười: [Mai cũng khá bận]

Thời Thuật: [Ngày kia?]

Tô Đồ: [Cũng không được luôn]

 Thời Thuật: […..]

Thời gian nghỉ trưa không nhiều, Tô Đồ biết dừng đúng lúc.  Cô liếc nhìn mặt bàn, chụp tấm bảng vật liệu có kèm nhãn tên dự án gửi qua: [Hay là anh chọn đi. Mua nệm trước, hay là giải quyết xong xuôi dự án này trước?]

Thời Thuật khựng lại một chút.

Sự chú ý của anh khó mà không bị dời đi: [Khi nào giải quyết xong?]

Tô Đồ dự tính: [Thuận lợi thì thứ Tư, muộn nhất là cuối tuần]

Cô hiếm khi hứa hẹn điều gì, nhưng đã nói thì vẫn hy vọng làm cho đến nơi đến chốn: [Tóm lại, trước lần gặp mặt tới, em chắc chắn sẽ xong]

Đây là lần đầu tiên cô trực tiếp báo cáo những chuyện này với anh, giọng điệu cô còn chắc nịch như vậy, giống như đã hạ quyết tâm kết thúc triệt để để cho anh một câu trả lời rõ ràng.

Anh lại có chút khó diễn tả tâm trạng lúc này, thậm chí còn hơi lo lắng: [Có giải quyết được không?]

Những thủ đoạn anh từng dùng qua, lúc đó anh nghĩ gì, trong lòng anh tự hiểu rõ.

Huống hồ người kia còn nắm trong tay một quân bài, nếu không ép cô ký hợp đồng mới trước, làm sao có thể yên tâm để dự án này hoàn thành?

Tô Đồ không biết có phải anh lại đang nghi thần nghi quỷ, anh cho rằng cô cố ý kéo dài không muốn giải quyết, hay là đang lo cô không đối phó nổi lại bị người ta gài bẫy ký hợp đồng mới, hoặc là cả hai.

Nhưng tóm lại.

Chỉ cần buổi bàn giao dự án kết thúc, những nghi ngại này sẽ không còn tồn tại nữa.

[Được]  cô nói.

Về mặt khách quan.

Sự lo lắng của Thời Thuật không phải là dư thừa.

Trưa thứ Tư, Tô Đồ cố ý chạy đến tiệm in, đem hai bản vẽ khổ A3 đã in xong cùng một bản thiết kế thi công xanh về phòng làm việc. Sau khi đóng gói cùng các bảng mẫu vật liệu, cô mới cân nhắc câu chữ để nhắn tin cho Trình Hoài.

Mặc dù những thứ này thông thường chỉ cần gửi chuyển phát nhanh là được.

Nhưng cô cũng có chút tiên kiến, cho rằng nếu mình không lộ diện mà chỉ gửi bưu điện cho xong chuyện, xác suất cao là sẽ bị trả về nguyên trạng.

Vì vậy cô vẫn hỏi trước: [Chiều nay tôi mang qua có tiện không?]

Phía bên kia vẫn từ chối dứt khoát: [Chiều không có nhà]

Tô Đồ: [Vậy tôi gửi lễ tân nhận hộ được không?]

Trình Hoài:  [Tôi không tự tay xác nhận, lỡ có vấn đề gì cô ấy chịu trách nhiệm được sao?]

Có thể có vấn đề gì chứ?

Mặt bằng và phối cảnh đều đã chốt; bản vẽ thi công dựa trên hai thứ đó mà vẽ ra không sai một ly, cũng chẳng thêm thắt ý tưởng gì mới. Cho dù anh ta làm ngành kiến trúc, coi như nửa người trong nghề, thì việc đọc bản vẽ nội thất cũng không thể chuyên nghiệp bằng cô.

Chưa kể những thứ này vốn dĩ chỉ để giao cho đội thi công cho tiện làm việc theo hình vẽ mà thôi.

Nhưng Tô Đồ chỉ nói: [Vậy xin hỏi khi nào anh tiện?]

Mặt đối mặt giải quyết cho xong cũng tốt.

Còn hơn là đồ đã gửi đi rồi mà sau đó còn bị trả lại.

Trình Hoài lại như không nhìn thấy tin nhắn đó.

Anh ta trực tiếp gửi qua một thiệp mời điện tử và ra lệnh: [8 giờ tối thứ Bảy, đến đây]

Tô Đồ bấm vào xem.

Là buổi tiệc tối lần trước anh ta nói.

Không nằm ngoài dự kiến, thời gian qua đều như vậy, mỗi khi dự án tiến thêm một bước, cô đều phải thuận theo ý muốn của anh ta, đồng ý một điều kiện gì đó.

Nhưng tương tự, cô cũng cần một sự đảm bảo tương ứng: [Mang bản vẽ và vật liệu đến đó sao? Sau khi tiệc kết thúc, anh có thể xác nhận đã nhận hàng không?]

Đối phương im lặng một lúc.

Như thể không hiểu dũng khí của cô từ đâu mà ra: [Dự án của Quán Thịnh cô không muốn nhận nữa à?]

Anh ta luôn như vậy, nếu không kiểm soát được điều gì đó thì không thể nói chuyện công việc một cách khách quan. Tô Đồ cũng lười tranh luận, chỉ kiên trì: [Muốn hay không muốn thì chẳng phải vụ này cần kết thúc trước sao?]

[Anh không xác nhận, tôi không thể sắp xếp thời gian qua đó được]

Đi thì có thể đi, với điều kiện phải định nghĩa đó là nơi làm việc, có thể để cô giải quyết công việc tồn đọng, nếu không ai rảnh mà đi làm nền cho một người không liên quan?

Đâu phải là không có việc gì làm.

Trình Hoài im lặng hồi lâu mới nén lại mớ cảm xúc hỗn độn: [Đừng đến muộn]

Tô Đồ liếc nhìn một cái rồi cất điện thoại.

Sau khi tan làm, cô mang toàn bộ túi bản vẽ và vật liệu xuống lầu, cất sẵn vào cốp xe. Đến chiều tối thứ Bảy, cô trực tiếp lái xe đến khách sạn tổ chức tiệc.

Sau khi ký tên tại bàn lễ tân, cô lại trở về xe, mở laptop tiếp tục hoàn thiện dự án trong tay.

Bữa tiệc không kết thúc nhanh như thế, cô đồng ý đến đưa bản vẽ nhưng không có nghĩa vụ phải đi cùng anh ta dự tiệc, việc cô cần làm chỉ là đợi khách hàng bận xong rồi ký nhận mặt đối mặt là xong chuyện.

Điện thoại cứ cách một lúc lại sáng lên. Đến khi những tin nhắn thúc giục cô rốt cuộc đã đến chưa tích tụ được năm tin, cô mới mở khóa trả lời: [Đến rồi]

Trình Hoài: [Đến đâu rồi?]

Trình Hoài: [Cô nói chuyện có dùng não không thế?]

Tô Đồ cũng chẳng buồn biện minh, chỉ nói: [Không quan trọng, khi nào anh tiện nhận bản vẽ thì khi đó anh sẽ thấy tôi]

Rõ ràng là cô đang trốn anh ta.

Rõ ràng là ngoài công việc ra, cô không muốn có thêm bất kỳ một giây phút giao thiệp nào nữa.

Cuối cùng Trình Hoài vẫn bị chọc giận: [Tôi không hiểu cô rốt cuộc đang cố chấp cái gì, buổi tiệc này có gì bất lợi cho cô sao? Hay là làm quen thêm vài người cùng ngành có gì hại cho cô?]

[Từ lúc tôi nhắc đến buổi tiệc này cô đã tỏ thái độ với tôi, cô thực sự tưởng là tôi tha thiết muốn cô đến lắm chắc?]

Chẳng lẽ không phải sao?

Tô Đồ thầm nghĩ.

Chẳng qua anh ta đang cảm thấy mất cân bằng tâm lý vì sự quan tâm và ban phát của mình không nhận lại được sự cảm kích tương xứng, nên muốn ép cô phải cúi đầu nhận sai thôi.

Nhưng cô không có ý định khơi mào chiến tranh làm mọi chuyện thêm rắc rối, vì vậy vẫn duy trì vẻ bình thản: [Tôi đang ở bãi đậu xe. Khi nào anh tiện, có thể ra ngoài xác nhận bất cứ lúc nào]

Thấy cô không cãi lại nữa, giọng điệu của Trình Hoài cũng dịu đi đôi chút: [Đã bảo với cô tiệc kết thúc sẽ xác nhận, tôi còn có thể lật lọng sao?]

Thành thật mà nói, cô lo lắng chuyện đó.

Vì vậy cô cũng hiểu nếu mình cứ trốn mãi, anh ta có thể lấy lý do đó để lật lọng ngay tại chỗ.

Thấy đã tiêu tốn hơn một tiếng đồng hồ, bữa tiệc chắc cũng không kéo dài quá lâu nữa, vào trong ngồi một lát chắc cũng không sao.

Lúc này cô mới đáp lại: [Được thôi]

……………

Sức hút của buổi tiệc tối lần này quả thực rất lớn.

Không phải vì nó được tổ chức xa hoa lộng lẫy, mà là vì đủ quy chuẩn và chính thức.

Những người có mặt hầu hết là những người có uy tín trong giới, giáo sư danh tiếng từ các trường đại học và các cơ quan chính phủ liên quan, nhằm nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xây dựng nhà ở đối với việc giảm bớt áp lực nhà ở, kêu gọi sự hợp tác trong ngành để đẩy nhanh tiến độ quy hoạch. ①

Về ý nghĩa và chiều sâu, nó không cùng đẳng cấp với những buổi tiệc thông thường.

Mà ngành Kiến trúc vốn là chuyên ngành mũi nhọn của Đại học A, nên số lượng giảng viên và sinh viên đến dự tự nhiên không hề ít, trong đó bao gồm cả người thầy của Trình Hoài, Viện trưởng Viện Kiến trúc – Lý Dục Quyền.

Khi Tô Đồ đi lên, vị giáo sư đức cao vọng trọng này đang được vây quanh bởi không ít học trò tâm đắc, trong đó có vài người cô còn quen mặt, đều là thành viên cùng câu lạc bộ ngày trước.

Có người vô tình liếc mắt qua, nhìn rõ người vừa đến, mắt liền sáng rực lên, ngay sau đó mang vẻ mặt đầy ẩn ý nhìn về phía Trình Hoài: “Diễm phúc không nhỏ nha anh Trình, đuổi theo đến tận đây luôn à.”

Người kia khẽ cười, không đáp lời, chỉ đầy ẩn ý vẫy tay về phía xa: “Lại đây.”

“……”

Tô Đồ lập tức đứng sững tại chỗ, cuối cùng cũng hiểu vì sao anh nhất định phải bắt cô đến chuyến này.

Cô còn đang chần chừ không tiến lên, trước mặt bỗng có người bước tới, trên tay cầm hai ly champagne, trông như thân thiện đưa cho cô một ly, nhưng giọng hạ thấp lại nghiến răng: “Vậy mà cô cũng chen vào được à?”

Tầm nhìn của Tô Đồ bị che khuất, trước mắt xuất hiện một gương mặt tinh xảo, gọn gàng, trước đây nhìn chẳng có cảm giác gì, lúc này lại thấy vô cùng thân thiết.

Cô đưa tay nhận ly rượu, chân thành khích lệ: “Hay là cô cân nhắc bây giờ đuổi tôi ra luôn đi?”

Phương Thấm nghẹn lời: “……”

Nhớ lại ly rượu lần trước chua đến giờ vẫn còn ê răng, càng thêm bực bội: “Lại đào hố cho tôi nhảy nữa à!”

Tô Đồ cười cười: “Không.”

Cô vốn định cứu vãn thể diện, muốn nói kỹ thuật pha chế của mình hình như đã tiến bộ không ít, hỏi cô ấy có muốn thử lại không, nhưng nhìn quanh cũng không thấy quầy pha chế đâu, đành kiếm chuyện nói: “Dạo này sống thế nào?”

Phương Thấm sững lại, rồi lập tức lộ vẻ cô có sao không vậy, vừa khó hiểu vừa đầy oán niệm: “Nhờ phúc của cô, mấy tháng rồi tôi chưa được nghỉ.”

Tô Đồ: “?”

“Trác Tuyết Phong đi rồi.”

Phương Thấm nói: “Cô đoán xem dự án của bộ phận một giờ về tay ai?”

Vài tháng trước, Tô Đồ kiện Trác Tuyết Phong. Dù quy trình pháp lý tiến triển chậm, công ty vẫn tiến hành tự kiểm tra nội bộ.

Kiểm tra mới phát hiện, những năm gần đây vì thiết kế lỗi thời, dần không theo kịp xu hướng mới, ông ta thường xuyên thuê người viết thay, lấy phương án của cấp dưới đi dự thi khắp nơi, từ đó trục lợi để củng cố địa vị trong ngành.

Trước kia, để đổi lấy việc được tan làm đúng giờ, Tô Đồ cũng cam chịu bị chèn ép, không bao giờ nổi bật, mãi đến khi đồng ý với Dương Thư Bội sớm dọn về nhà sống, cô mới bắt đầu tranh thủ quyền lợi của mình để có tiếng nói thực sự, không còn chịu nhường tên tác giả nữa.

Khi cảm thấy bị đe dọa, công ty lại giao cho ông ta một dự án lớn trị giá gần chục triệu.

Tô Đồ không muốn tiếp tục làm nền, còn ông ta lại không thể tự làm ra phương án, sau vài bản đề xuất đều bị phía đối tác bác bỏ, ông ta sợ dự án bị chuyển sang bộ phận khác thì sau này khó đứng vững trong công ty.

Thế là dứt khoát tiết lộ bí mật cho công ty đối thủ, rồi thuận nước đẩy thuyền, đổ tội rò rỉ lên Tô Đồ, người đang chuẩn bị nghỉ việc, khiến công ty tổn thất nặng nề, danh tiếng cũng bị ảnh hưởng.

Chuyện xảy ra.

Đương nhiên ông ta không thể tiếp tục ở lại công ty, thậm chí gần như bị cả ngành loại bỏ.

Nhân sự và dự án của bộ phận một đều cần người tiếp quản, dù chia đều cho các bộ phận khác thì khối lượng cũng không hề nhỏ, huống chi công việc vốn đã quá tải.

Có thể tưởng tượng mấy tháng nay cô ấy bị vắt kiệt thế nào.

Chỉ cần nghĩ đến thôi, Phương Thấm lại đau đầu như búa bổ, thậm chí có phần buông xuôi: “Giờ đừng nói đàn ông, đến dự án tôi cũng muốn gói lại đưa luôn cho cô.”

“……”

Trong lòng Tô Đồ vội vàng từ chối, ngoài mặt lại tỏ ra khá hứng thú: “Thật à?”

Phương Thấm lập tức đổi sắc mặt: “Nghĩ hay quá nhỉ!”

Cô ấy và Tô Đồ khác nhau. Từ thời đi học đã luôn đứng đầu, dự án nhận được nhất định phải làm đến tốt nhất, chưa từng nghĩ tới chuyện bỏ cuộc.

Mà người mạnh một khi ngưỡng mộ kẻ mạnh, thường sẽ thành chấp niệm.

Vì vậy dù bận đến mức này, biết Trình Hoài sẽ tới, cô ấy vẫn cố giành được suất tham dự dạ tiệc, ép mình dành thời gian đến đây, chỉ là không ngờ: “Sao cô lại tới?”

Dù là tình địch.

Câu hỏi này cũng không hẳn mang ý nhắm vào.

Cho dù Tô Đồ vẫn còn nhớ mãi Trình Hoài, cũng hoàn toàn có thể âm thầm tranh thủ, dù sao anh ta đã về nước rồi.

Nhưng đây đều là chỗ toàn người quen cũ, với danh tiếng của cô hiện tại mà còn bất chấp đuổi theo tới đây, trong mắt mọi người chẳng khác nào tự dâng tới cho người ta chê cười là bám theo.

Hơn nữa, không hiểu vì sao, Phương Thấm luôn cảm thấy, bất kể suy nghĩ hay hành động này, đều không giống tính cách thản nhiên của cô bấy lâu nay, cứ có gì đó sai sai khó nói thành lời.

Đang định khuyên cô rời đi sớm thì mấy người phía sau vốn không xa đã bước tới.

“Đang nói chuyện gì vậy?”

Một đàn anh lên tiếng, giọng mang ý trêu chọc: “Fangirl của anh Trình đấy à.”

Lý Dục Quyền nghe vậy.

Mới đẩy kính, lờ mờ nhận ra một người: “Đây chẳng phải là cô bạn… thời đại học của cậu…”

“Vâng.”

Trình Hoài cười, cúi đầu đứng cạnh cô như đang công khai thừa nhận, đồng thời giới thiệu: “Còn nhớ chứ, thầy hướng dẫn đại học của tôi, viện trưởng Lý.”

Sắc mặt Tô Đồ chợt cứng lại: “……”

Có phần không kịp phản ứng.

Bởi trước đây, dù anh ta cũng thích nói những lời mập mờ dễ gây hiểu lầm, nhưng chưa từng trắng trợn kéo cô vào ván cờ như vậy.

Hơn nữa khi đó cô cũng chẳng để ý người khác nghĩ gì, phần lớn đều mặc kệ.

Nhưng bây giờ thì khác.

Cô kiềm lại, rồi như muốn tránh hiềm nghi mà lùi ra một chút, lễ phép gật đầu: “Viện trưởng Lý.”

Nhưng mọi người lại càng cho rằng đó là kiểu muốn từ chối mà lại ngầm đồng ý, tiếng trêu chọc càng nhiều hơn: “Ôi, còn ngại gì nữa chứ.”

“Chuyện hai người các cậu, còn cần giấu chúng tôi à?”

“Thoải mái thừa nhận đi, chúng tôi chắc chắn sẽ giơ cả hai tay hai chân để chúc phúc mà.”

“Phải đấy, khi nào định tổ chức đám cưới thế, không được quên những người chứng kiến như chúng tôi đâu nhé——”

Trình Hoài với vẻ mặt tươi cười, vờ như đang che chở mà ngăn lại: “Được rồi, nói nữa cô ấy sẽ lại…”

Giây tiếp theo, câu nói lại bị một tông giọng lạnh lùng ngắt quãng: “Mọi người nói đùa rồi.”

Tô Đồ nhếch môi, mang theo một sự giận dữ khó lòng nhận ra mà đính chính: “Tôi có bạn trai rồi, và tôi với anh Trình đây cũng không hề có bất kỳ quan hệ cá nhân nào cả.”

Lời vừa dứt.

Bao gồm cả Trình Hoài, mọi người im phăng phắc.

Mọi người có chút phản ứng không kịp, một người vốn luôn bình tĩnh mềm mỏng, lại có sự cố chấp sâu đậm đối với anh ta, sao bỗng nhiên ánh mắt lại đầy quyết tuyệt mà nói ra những lời này.

Nhưng phân tích kỹ một chút, dường như cũng không khó hiểu: “Ôi, nói cho cùng vẫn là lỗi của Trình Hoài, vừa đi là đi biền biệt bao nhiêu năm, khiến trái tim của cô em khóa dưới chúng ta nguội lạnh rồi, chẳng lẽ lại không cho cậu ta nếm chút đau khổ sao.”

Dù sao chuyện cô giữ thân như ngọc, chờ đợi khổ sở nhiều năm qua, trong ấn tượng của mọi người từ lâu đã ăn sâu bén rễ, sao có thể dễ dàng bị một câu nói tuyệt tình mang theo sự tức giận phủ nhận được.

Hơn nữa, hôm nay cô có thể đến đây, bản thân nó chẳng phải đã mang ý nghĩa của hùa theo đấy sao.

Thế là nhanh chóng có người phụ họa: “Ha, hóa ra là như vậy.”

“Này anh Trình, còn không mau xin lỗi người ta đi, dỗ dành lại cho tốt, hôm nay bọn tôi cũng ở đây, tiện thể làm chứng luôn, sau này nếu cậu còn dám phụ bạc…”

Tô Đồ cau mày, một lần nữa ngắt lời: “Xin hỏi những lời tôi vừa nói, có chữ nào các người nghe không hiểu sao?”

“……”

Qua khóe mắt có thể thấy sắc mặt người bên cạnh đã khó coi đến mức có chút lúng túng, giống như đang chứng kiến vở kịch tự biên tự diễn bị vạch trần, nhưng cô lại chẳng mảy may để tâm, chỉ cứng rắn nhấn mạnh: “Nếu nghe không rõ, tôi sẽ nói lại lần nữa, tôi có bạn trai rồi, xin các người sau này đừng đùa kiểu này nữa. Rất th* t*c.”

Lúc này mọi người mới nhận ra có gì đó không ổn mà lần lượt im bặt: “……”

Sắc mặt ai nấy đều mang theo chút nghi hoặc và kinh ngạc.

Rốt cuộc là tình hình thế nào?

Thật sự không đợi nữa sao?

Một lúc lâu sau, Trình Hoài mới như chợt bừng tỉnh, cuối cùng cũng nhìn thấu, người phụ nữ này căn bản là nuôi mãi không thân.

Cứ mãi nói lời ngon tiếng ngọt với cô, đổi lại chỉ là sự được đằng chân lân đằng đầu!

Vốn dĩ anh ta còn nghĩ ở trước mặt mọi người lại bày tỏ thái độ một lần nữa, ít nhất cũng có thể lấy lại chút danh tiếng cho cô, khiến lòng cô dễ chịu hơn phần nào.

Thậm chí trước đó, cô còn cố ý tìm một người đàn ông đến để chọc tức mình, nhưng chỉ cần cô chịu ngoan ngoãn cúi đầu, anh ta vẫn có thể tha thứ cho cô, nghiệp vụ, danh tiếng, thậm chí là danh phận, tất thảy đều có thể cho cô.

Nhưng anh ta quên mất, từ trước đến nay cô đều không biết điều như vậy!

Anh ta bày vẻ mặt khinh miệt, cuối cùng cười lạnh lên tiếng: “Cô có bạn trai? Chính là cái gã làm về thể thao đó sao?”

Tô Đồ siết chặt ly rượu.

Ánh mắt cô khi nghe thấy cách mô tả này lại lạnh thêm vài phần.

Nhận thấy có chuyện hay để xem, ngày càng có nhiều người vây quanh, những người biết chuyện nghe thấy thế cũng bắt đầu xì xào bàn tán: “Chuyện gì thế này? Thật sự có bạn trai à?”

“Xem bộ dạng này của Trình Hoài thì chắc là biết rồi?”

“Làm thể thao? Thế thì có tiền đồ gì chứ? Nghe kiểu gì cũng không thể so sánh với Trình Hoài được đúng không?”

“Chắc là bị tổn thương thật rồi, cố ý tìm một người đến để chọc tức anh ta thôi…”

Tiếng bàn tán xôn xao ngày càng lớn.

Từ từ bao vây cô vào giữa đám đông, cùng với người bạn trai trong miệng cô, bị người ta đánh giá như một chú hề.

Trình Hoài vẫn cảm thấy chưa đủ, thấy cô không nói lời nào, khí thế lại tăng thêm vài phần, giống như đứng trên đỉnh cao đạo đức, dùng giọng điệu chẳng phải đều do cô tự chuốc lấy sao, tiếp tục nói: “Suốt ngày không làm việc đàng hoàng, không phải là vội vàng chạy đến làm trợ lý cho cô, thì cũng là mặt dày đi công tác cùng cô, có nghĩ xem anh ta mưu đồ gì ở cô không?”

“Trẻ trung xinh đẹp?”

“Cô nghĩ mình còn trẻ được mấy năm nữa? Và có thực sự chắc chắn loại người như anh ta không lén lút sau lưng cô ở bên ngoài…”

“Xoạt——”

Tô Đồ giơ tay, hắt trọn ly sâm panh ra ngoài, sau đó nghe tiếng kinh hô trầm thấp xung quanh, hờ hững hỏi: “Tỉnh táo chưa?”

“……”

Rượu ập đến trước mặt, bị mắt kính ngăn lại một phần, nhưng rất nhanh, mắt cũng bị chất lỏng chảy từ trán xuống làm ướt sũng, nhất thời không mở mắt ra được.

Chẳng bao lâu sau, lại vì bị mất mặt trước đám đông mà đỏ ngầu hung tợn.

Anh ta toàn thân chật vật.

Sự tu dưỡng không cho phép anh ta mất kiểm soát trước công chúng, chỉ sau khi tầm nhìn hơi rõ ràng lại, liền âm hiểm nhìn chằm chằm người trước mặt.

Tô Đồ coi như anh ta đã tỉnh táo, gật đầu, tiếp tục nói: “Chẳng phải anh vẫn luôn không hiểu, tại sao lúc đầu tôi nhất định phải chia tay với anh sao?”

Anh ta sững sờ trong giây lát, cuối cùng cũng mất kiểm soát: “Tô Đồ!”

Nhưng cô vẫn kiên trì: “Là tôi nhất quyết đòi chia tay với anh. Câu nói này, anh có ý kiến gì không?”

……

Từ thứ Hai khi nghe nói cô muốn tìm người giải quyết, Thời Thuật đã xem lại lịch trình trong tuần một lượt, nhưng không phát hiện ra sự sắp xếp nào liên quan đến dự án này.

Anh bèn hỏi riêng Đào Khuynh Thanh.

Cô ấy suy nghĩ hồi lâu, vẫn nhắc đến bữa tiệc tối nay, nói rằng luôn cảm thấy người kia có mục đích gì đó, mà mặc dù Tô Đồ không hứa hẹn rõ ràng, nhưng cũng có xác suất nhất định sẽ bị ép phải đi.

Đặc biệt là còn cố ý dặn dò, bảo cô đừng kể chuyện này cho anh biết, nghe lại càng thấy có vấn đề hơn.

Vì vậy Thời Thuật đã viết báo cáo từ sớm, lại bảo Hàn Dật kiếm một tấm thiệp mời, vừa kết thúc buổi tập tối thứ Bảy, anh liền đi thẳng đến khách sạn tổ chức tiệc.

Vừa bước vào sảnh tiệc, anh liền thấy hai người trong đám đông đang đứng đối đầu nhau như đang đối kháng, mà những người đứng xem xung quanh, lại càng sững sờ tại chỗ khi cô nói ra câu nói chấn động kia.

Bao gồm cả anh cũng vậy.

Trong nhất thời, đều bị câu nói đó làm cho không kịp phản ứng, bước chân anh khựng lại.

“Chẳng phải bảo là Trình Hoài đề nghị chia tay, cô ấy khổ sở chờ đợi bao nhiêu năm sao? Sao giờ lại thành ra cô ấy đề nghị chia tay rồi? Thế thì bao nhiêu năm qua rốt cuộc là chuyện gì?”

“Hơn nữa Trình Hoài vậy mà không phản bác! Ý gì đây, không lẽ chuyện này là thật?”

“Gì mà không phản bác, cậu nhìn anh ta kìa, rõ ràng là bị nói trúng tim đen rồi, căn bản không phản bác nổi ấy chứ…”

Tiếng bàn tán xôn xao không dứt.

Tô Đồ đặt ly rượu không lên mặt bàn, tự mình thở hắt ra một hơi, cố gắng lờ đi những ánh mắt này, chỉ kiên cường nhìn anh ta nói: “Bây giờ tôi có thể nói cho anh biết.”

“Bởi vì tâm lý anh vặn vẹo, còn tự cao tự đại, chưa bao giờ biết tôn trọng người khác, khi gặp tình huống đối lập, chỉ biết thông qua việc hạ thấp người khác để nâng cao bản thân, nhằm đạt được sự thỏa mãn về tâm lý.”

“Bởi vì anh đạo đức giả, làm bộ làm tịch, lại cực kỳ ham hư vinh, lấy chuyện theo đuổi được tôi làm vốn liếng để người khác tung hô, rồi sau khi bị chia tay lại cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương, cố ý dẫn dắt người khác suy đoán rằng tôi mới là người bị đá, để duy trì thể diện của bản thân.”

“Bởi vì anh kiêu căng ngạo mạn, nghe nhiều người nói tôi đang đợi anh quay lại thì lập tức tin là thế, tự cho rằng bản thân anh hạ mình xuống hợp tác với tôi, nhưng lại trì trệ không chịu thúc tiến, hết lần này đến lần khác đe dọa tôi, ép tôi đến những buổi tiệc thế này để làm nền cho anh, còn ảo tưởng tôi sẽ cảm kích anh đến rơi nước mắt!”

Cô vẫn luôn biết.

Anh ta muốn quay lại với cô.

Bởi vì cô chính là một cái gai trong lòng anh ta, có nghĩa là một kẻ kiêu ngạo tự đại, coi trời bằng vung như anh ta, cũng từng có lúc bị người ta chán ghét đến mức bất chấp hậu quả đều phải đá văng đi.

Anh ta muốn quay lại, cũng chỉ là để chinh phục cô, để tẩy sạch khoảnh khắc nhục nhã không ai biết đến năm xưa, sau đó bất kể là vứt bỏ ở nhà, hay là chán rồi đá đi, thì anh ta đều là người thắng.

Sự thật bị bóp méo.

Nhưng cô chưa từng giải thích.

Bởi vì giải thích không những vô dụng, mà còn khiến cô trông càng thảm hại hơn.

Dù sao lúc đó cô cũng không để tâm lắm, anh ta muốn người ta nghĩ cô là người bị đá, vậy thì cứ thuận theo ý anh ta, cũng chẳng sao cả.

Thậm chí mỗi lần chạm mặt, nghe người khác chế giễu “Đó chẳng phải là cô bạn gái cũ bị anh đá sao”, nhìn bộ dạng anh ta không nói một lời, vừa không thể thừa nhận vừa không có mặt mũi để phản bác, cô lại thầm nở một nụ cười ẩn ý mà chỉ anh ta mới hiểu được.

Mọi người đều đang cười cô bị đá, còn cô thì đang cười sự giả tạo của anh ta.

Chẳng phải rất thú vị sao?

Nhưng đó là chuyện trước kia rồi.

Cô của hiện tại sẽ không hy vọng bạn trai mình có ngày bị hỏi ‘bạn gái là ai’, sẽ bị người ta trả lời rằng: “Ồ, chẳng phải là cái cô chờ đợi người khác bao nhiêu năm, cuối cùng vẫn không đợi được đó sao?”

“E là vì không đợi được nên mới miễn cưỡng ở bên cậu đấy chứ.”

Thật khó nghe.

Cô hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, nếu thật sự có ngày đó, rốt cuộc anh sẽ cảm thấy thế nào.

Vốn dĩ còn có chút phiền lòng không biết nên giải quyết vấn đề này thế nào, hôm nay đúng là vừa vặn, có nhiều “người chứng kiến” ở đây như vậy, lại còn là chính đối phương mời cô lên.

Nếu cô không nhận tấm lòng này, thì thật là quá có lỗi.

Cô nhìn chú hề nhảy nhót khắp người ướt đẫm trước mặt, cũng thật sự tò mò: “Tôi xin hỏi anh, anh có thích bản thân mình như thế này không?”

“Sao anh có thể mặt dày đến mức nghĩ rằng, tôi yêu đương là để cố ý chọc tức anh?”

Nhưng cô lại chẳng hề quan tâm đến câu trả lời của anh ta.

Nói xong, cô cũng không quản xung quanh ra sao, xoay người đi thẳng ra lối thoát.

Đột ngột nhìn thấy bóng dáng cao lớn đứng định thần ở đằng xa, bước chân mới khựng lại một chút, nhưng cũng không quá ngạc nhiên lâu, anh vốn dĩ là người sẽ tinh ý chú ý đến bất kỳ khoảnh khắc bất thường nào của cô, sau đó kịp thời xuất hiện.

Rất nhanh cô lại bước tiếp về phía trước, nắm lấy lòng bàn tay rộng lớn của anh, kéo người cùng rời đi.

Những âm thanh khựng lại một lúc rồi đột ngột bùng nổ phía sau cũng dần đi xa——

“Vãi thật! Vừa nãy là Thời Thuật? Bạn trai cô ấy là Thời Thuật sao?!!”

“Đây chính là cái người mà trong miệng Trình Hoài bảo là suốt ngày không làm việc đàng hoàng? Làm thể thao đấy sao?”

“Cũng bái phục thật, vừa nãy bị anh ta nói làm tôi cứ ngỡ là huấn luyện viên thể hình cơ đấy! Loại người như thế này mà trong miệng anh ta hóa ra chỉ là một gã làm thể thao, rốt cuộc là hạng người nào thì anh ta mới vừa mắt đây?”

“Xem ra những lời Tô Đồ vừa nói quả thật không sai chút nào…”

“Tôi đã bảo mà! Cứ nhìn nhan sắc của cô ấy đi, việc gì phải chờ đợi ai bao nhiêu năm chứ, có những người đúng là không biết xấu hổ thật, lời gì cũng dám bịa ra.”

“Thì vẫn là biết xấu hổ đấy thôi, nếu không sao đến tận bây giờ vẫn không dám mặt dày phủ nhận?”

“Ha ha ha ha—— Xuỳ! Tôi còn tưởng anh ta là nhân vật xuất chúng gì, hóa ra chỉ là đồ khuấy phân…”

Phương Thấm im lặng chứng kiến toàn bộ, cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân thật sự của cảm giác bất thường suốt bao năm, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi một câu: “Những gì cô ấy nói, đều là thật sao?”

Trình Hoài mặt căng cứng, không nói lời nào.

Cô gật đầu, xem như đã có đáp án.

Sau đó cũng “Xoạt——” một cái, hất thẳng ly rượu trong tay vào anh ta, coi như an ủi đôi mắt mù quáng của mình suốt bao năm: “Đồ hèn!”

Lý Dục Quyền cũng lắc đầu, như đang thở dài, quen biết bao năm mà vẫn không nhìn rõ bản chất học trò đắc ý của mình: “Biết tự trọng đi.”

Thang máy xuống tới tầng một.

“Đinh——” một tiếng mở ra.

Thời Thuật bị động đi theo suốt đường, cho đến khi ra khỏi đại sảnh, vòng qua gần nửa khu cảnh quan trong màn đêm, tâm trí bị sự thật đảo lộn giam giữ mới khó khăn hồi lại.

Anh kéo cô lại, hai tay giữ chặt vai, nhìn gương mặt vẫn còn chưa hoàn hồn của cô, yết hầu khẽ chuyển động, giọng vẫn khô khốc: “Là… em đề nghị chia tay với anh ta sao?”

“Nhưng chẳng phải em từng nói, không phải anh ta thì không được sao?”

Tô Đồ vốn không phải người thích gây chú ý. Vừa rồi bộc phát trước bao người, ra ngoài lại bị gió lạnh thổi, cơ thể run lên rõ rệt.

Cô ngẩn người, không chút suy nghĩ mà nói: “Không phải anh ta thì không được cái gì?”

Thời Thuật cúi người, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một hơi: “Học kỳ một năm hai, sau giờ học môn Vật liệu và Kết cấu, có một chàng trai tóc nhuộm xám tỏ tình với em. Bị từ chối xong cậu ta hỏi: ‘Người ta còn không cần em nữa, em vẫn nhất định phải là anh ta sao?’”

“Lúc đó em im lặng một lúc, rồi đột nhiên cười, trả lời rất nghiêm túc: ‘Đúng vậy, nhất định phải là anh ấy.’”

Cảm xúc anh hơi kích động.

Như bị câu nói ấy trói buộc suốt sáu năm, đến khi biết hóa ra chỉ là lời nói suông, hoàn toàn không thể giữ bình tĩnh trước khoảng chênh lệch dữ dội và sáu năm đã bỏ lỡ vì nó.

Tô Đồ bị lay đến sững người.

Chuyện này khiến những màn tỏ tình mang tính đùa cợt sau đó giảm hẳn, cô đương nhiên nhớ, vừa rồi chỉ là cô nhất thời thất thần.

Nhưng giờ nghĩ lại, cô lại rơi vào một tầng hoang mang khác.

Cô mở to mắt, kinh ngạc hỏi: “Sao anh biết chuyện này?”

Rồi nhanh chóng hỏi tiếp: “Lúc đó anh cũng ở đó sao??”

Cô mơ hồ đoán được anh hẳn đã thích mình từ thời đại học, nhưng không biết cụ thể là khi nào.

Giờ nghe ra thì rõ ràng cảm thấy, khi ấy anh dường như đã định theo đuổi cô, nhưng vì chứng kiến cảnh đó mà lựa chọn im lặng rút lui.

Cô hé môi, như mất ngôn ngữ sau cú sốc.

Trong mắt lại viết rõ: rốt cuộc anh còn giấu em bao nhiêu chuyện chưa nói nữa?

Trước Tiếp