Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 65: Đừng chọc anh.
Biên tập: @cohoala
–
“Không chia tay.”
Thời Thuật đanh mặt lại, khí chất quanh người anh trở nên lạnh lùng cứng rắn. Bàn tay lớn của anh dứt khoát kéo một cái, bế cô ngồi lên đùi mình, giọng nói như một lời cảnh cáo: “Sau này đừng nói mấy lời đó nữa.”
“………….”
Tô Đồ hoàn toàn không phòng bị, đột ngột ngã ngồi trên người anh, ngón tay cô theo bản năng nắm chặt lấy vai anh, sắc mặt có chút căng thẳng theo phản xạ.
Nói chuyện thì cứ nói chuyện.
Cứ động tay động chân mãi là thế nào.
Vốn dĩ cô cũng không quen với tư thế này, huống chi hiện tại cả hai vẫn đang trong trạng thái giằng co. Cô chỉ có thể cố gắng lờ đi sự uy h**p từ khối cơ đùi săn chắc của anh, vẫn giữ ý kiến: “Anh nói cho em biết trước đã, anh tưởng là ai tặng?”
Thời Thuật im lặng nhìn xuống cô.
Dường như ngay cả việc nhắc đến cái tên đó cũng khiến anh cảm thấy kháng cự, anh không hé răng nửa lời.
Không nói được?
Tô Đồ biết ý gật đầu, cũng không nói nữa, chỉ chống tay vào vai anh định đứng dậy.
Giây tiếp theo, cô lại bị kéo trở về chỗ cũ.
Thời Thuật rủ mắt, im lặng thêm một lúc, cuối cùng cũng thỏa hiệp: “Trình Hoài.”
Tô Đồ lại không hiểu: “Tại sao?”
Thực ra đến giờ cô vẫn không hiểu nổi, trên chiếc vòng này đâu có khắc chữ, tại sao mọi người đều mặc định là anh ta tặng?
Thời Thuật lúc này mới bị hỏi đến ngẩn người: “…”
Tại sao ư?
Dường như cũng không có lý do gì cụ thể, chỉ là anh thấy cô chưa từng tháo ra, bất kể mặc quần áo gì, có phối đồ được hay không cô đều nhất định sẽ đeo, lại luôn giữ vẻ mặt rất trân trọng.
Còn anh đã tặng bao nhiêu chiếc, nhưng chưa từng thấy cô thực sự đeo vào tay lần nào.
Vậy nên, anh tự nhiên nghĩ như vậy.
Ý là.
Ngay cả một cái bằng chứng cũng không có mà đã có thể định tội cho cô rồi?
Tô Đồ nghiến răng: “Vậy tại sao anh không hỏi?”
Trước đây thì thôi đi, giờ đã ở bên nhau rồi, bạn trai thấy bạn gái cứ đeo khăng khăng món quà người yêu cũ tặng mà anh cũng nhịn được sao??
Thời Thuật: “Hỏi rồi.”
Tô Đồ: “?”
“Trước đây có lần ở hồ bơi, vòng tay bị rơi, anh đã hỏi em nó có quan trọng lắm không.”
“………….”
Tô Đồ nhíu mày nhớ lại, lờ mờ nhớ ra đúng là có chuyện như vậy. Nhưng kết hợp với hoàn cảnh hiện tại, dường như cô lại càng không hiểu anh đang nói cái gì.
Vẻ mặt cô đầy vẻ phi lý: “Anh gọi đó là ‘hỏi’ à?”
“………….”
Cô cũng cảm thấy như mình bị xúc phạm: “Và nó quan trọng thì nhất định phải là anh ta tặng sao?”
“………….”
Càng nói cô càng thấy tức giận: “Trông em giống hạng người lụy tình đến thế à?”
“………….”
Đồng tử Thời Thuật hơi co lại.
Ánh mắt anh đột ngột trầm xuống.
Tô Đồ khựng lời, bỗng nhiên nhận ra điều gì đó: “…”
Sống lưng cô cứng đờ, ngay lập tức có cảm giác như mình đang hùng hổ tiến về phía đối thủ thì bất ngờ bị vấp ngã bởi chính chân mình: “Không, không phải—”
“Chúng ta đang bàn việc nào ra việc nấy, hiện tại đang nói chuyện của em và anh ta.”
Thời Thuật nhướng mày, gương mặt mang vẻ thẩm vấn: “Em và anh ta vẫn còn chuyện?”
Tô Đồ nghẹn lời: “…”
Cô vô thức tự bảo vệ mình: “Dĩ nhiên là không…” rồi.
Hoàn toàn thiếu chút tự tin.
Đồng thời cô cũng thấy khó hiểu, rõ ràng mười giây trước mình còn là người mở cuộc thẩm vấn mà?
Sao bây giờ…
Đột nhiên lại bị bóp cằm, giống như con mồi bị dâng đến trước mặt thợ săn thế này.
Thời Thuật nghiêng người áp sát, phớt lờ sự không chắc chắn trong lời nói của cô. Nhìn đôi má vì bị bóp mà phồng lên trông càng dễ hôn hơn, anh đột ngột cắn lấy môi dưới đỏ mọng của cô, chốt hạ: “Vậy thì có gì hay để mà nói nữa.”
Cô trợn tròn mắt: “Ưm…”
Dù đã biết sự việc không như mình nghĩ, nhưng không khí quanh anh vẫn không tăng lên bao nhiêu.
Bởi vì bị bạn gái đe dọa chia tay, lại còn trực tiếp thừa nhận mình không lụy tình trước mặt, đó tuyệt đối không phải là một trải nghiệm tốt đẹp gì.
Hơn nữa, sau khi phát hiện trong lòng cô sớm đã không còn chỗ cho người khác, cảm xúc trào dâng tiếp theo chính là việc tính toán xem làm thế nào để xoa dịu những cảm xúc lên xuống thất thường vô cớ suốt mấy tháng qua của anh.
Cho nên, bất kể là do anh tự nghĩ quẩn, là bất ngờ hay là kinh hãi.
Anh đều cần phải đòi lại hết từ trên người cô.
Anh hít một hơi thật sâu, không có chút thông báo nào, đột ngột cạy mở hàm răng cô. Bàn tay lớn đang bóp cằm vòng ra sau gáy, mạnh mẽ ấn về phía trước, ép cô phải ngửa đầu hôn mình.
Tô Đồ đang nói dở thì bị buộc phải ngắt quãng, sắc mặt cũng vì nhiệt độ cao và thiếu oxy mà đỏ bừng lên cực nhanh. Cả người cô giống như một con cá mất nước, chỉ vài giây trôi qua đã khô héo đến mức cận kề ngạt thở.
Cô không ngừng ngửa đầu, cố gắng lấy thêm oxy từ hơi thở giao hòa quấn quýt, nhưng cơ thể vì thế mà càng lúc càng ngửa ra sau, chỉ có thể bám chặt lấy vai anh để giữ thăng bằng.
Trong làn hơi nước mịt mờ nơi đáy mắt, lòng cô vẫn có chút bướng bỉnh.
Thật sự rất phiền!
Mỗi lần nói không rõ ràng là lại chỉ biết cưỡng hôn!
Cô vừa mới bày biện mọi chuyện ra, còn chưa kịp lý luận gì đã lại bị trừng trị rồi!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại.
Cô muốn nói rõ ràng mọi chuyện chẳng phải là vì tốt cho anh sao?
Nếu không ai biết được lần sau ai đó sẽ thực sự định mua cả cửa hàng trang sức, hay lại định ngâm mình trong hồ bơi đến thiên hoang địa lão?
Cứ ngày ngày lo được lo mất như vậy, dễ chịu lắm sao?
Nghĩ đến đây, cô lại không nhịn được muốn để lại một dấu vết mới trên khóe miệng vừa lành của anh!
Cô cũng đã thử, nhưng không biết vì bị hôn đến mức người mềm nhũn hay vì lý do gì khác mà không cắn xuống được.
Tuy nhiên cô vẫn không cam lòng để anh tiếp tục kiểm soát tình hình.
Rất nhanh, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, mượn lực ngồi thẳng dậy một chút rồi ấn mạnh anh vào lưng ghế.
Sau đó, không biết nghĩ gì, cô cứ thế từ từ di chuyển điều chỉnh trong lòng anh, cho đến khi từ tư thế ngồi nghiêng chuyển thành ngồi lên người anh, từ đó chiếm thế thượng phong để làm chủ nụ hôn này.
Phát hiện ra ý đồ của cô, Thời Thuật không những không ngăn cản, mà sau khi cô thành sự rồi lại có chút ngượng ngùng không dám ngồi xuống thật, anh liền bóp lấy eo cô, ép cả người cô hoàn toàn áp sát vào mình.
“Ưm…”
Tô Đồ vừa mới có chút cảm giác trải nghiệm của người bề trên đã lại bị làm cho phát ra tiếng động. Cô lập tức không chịu thua kém, bắt đầu chủ động quấn lấy đầu lưỡi anh hơn.
Theo nhịp điệu hơi thở, ngón tay cô thắt chặt rồi lại thả lỏng, lúc thì ôm cổ nắm lấy đuôi tóc anh, lúc thì đặt lên vai bóp nhẹ thùy tai anh…
Cả hai đều mang theo chút nóng nảy, nhất thời đều có chút mặc kệ tất cả, hôn nhau càng lúc càng sâu như để trả đũa lẫn nhau, cho đến khi hơi thở giao hòa dần dần tăng cao, có lúc đạt đến mức gần như bỏng rát.
Vùng bụng dưới áp sát cuối cùng cũng nảy sinh điều lạ, bất thình lình bị thứ gì đó thúc vào.
Nụ hôn nồng cháy đột ngột dừng lại.
Tô Đồ mơ màng đôi mắt, khi giãn ra khoảng cách, cô tình cờ chạm phải đôi mắt đen tĩnh lặng của anh đang nhìn mình chằm chằm, trong đó vương vấn những tia máu đỏ chứa đầy tham vọng.
Cô mới như giật mình sợ hãi, đột ngột run rẩy một cái.
–
Hai phút sau.
Tô Đồ được bế đặt ngồi một mình trên chiếc ghế làm việc. Cô nhìn về hướng phòng tắm với sắc mặt cứng đờ, mãi cho đến khi hơi thở dần bình phục, cô mới muộn màng nhận ra nãy giờ đã xảy ra những chuyện gì…
Gương mặt cô nóng bừng, cô quay mặt đi chỗ khác.
Một lúc sau, cô lại không nhịn được nhìn về phía đó, bộ não càng không thể kiểm soát mà bắt đầu tưởng tượng ra dáng vẻ của anh lúc này, tiện thể còn cúi đầu xem giờ hộ anh: 19:12.
Còn 48 phút nữa.
Chắc là, đủ nhỉ?
Dần dần cô lại có chút buồn cười, mang theo cảm giác thắng trận, muốn đợi anh ra rồi hỏi xem lần sau còn dám tùy tiện cưỡng hôn nữa không?
Nhưng dũng khí lại không đủ lớn.
Cô luôn cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục đắc ý, chẳng biết chừng ngày nào đó sẽ thực sự bị trả giá đắt.
Và khi nhìn quanh khu vực làm việc này, lòng cô cũng không khỏi nảy sinh chút cảm giác khó tả. Dường như mỗi lần họ ở nhà, đều sẽ có chuyện gì đó xảy ra ở nơi này.
Lần này là có phản ứng, lần sau…
Gò má cô nóng ran, cô lập tức chống tay vào thành ghế đứng dậy, nghiêm túc đi vòng ra phía trước sofa. Vừa ngồi xuống, cửa phòng tắm đã vang lên tiếng “cạch”.
“Nhanh vậy sao?”
Cô ngẩn người, quay đầu thấy anh bước ra, theo bản năng nói: “Vẫn còn thời gian mà.”
Ánh mắt cô càng không thể kiểm soát mà liếc nhìn về một nơi nào đó, khi ngẩng lên, ánh mắt cô nhìn anh tràn đầy sự tò mò lộ liễu, như thể đang hỏi:
Là giải quyết rồi, hay là kìm nén được rồi?
Thật khó để nói đó là đang quan tâm hay là đang khiêu khích.
Thời Thuật nheo mắt, dùng giọng khàn khàn cảnh cáo: “Tô Đồ. Đừng có trêu anh.”
Keo kiệt.
Cô bĩu môi, “Ồ” một tiếng.
Cô cũng rất biết điều, nếu đã vậy: “Thế anh về đi, thời gian cũng không còn sớm nữa.”
Đúng là thời gian không còn sớm, xác nhận anh không thể làm gì được mình nữa đúng không?
Cô hoàn toàn là một bộ dạng có chỗ dựa nên không sợ gì cả.
Thời Thuật không đáp lời, chỉ bước tới trước sofa, sau đó vươn tay kéo một cái, không cho phép phản kháng mà bế cô ngồi lại lên đùi mình.
Tô Đồ rùng mình: “Làm, làm gì thế.”
Chỉ còn hơn nửa tiếng nữa thôi, chẳng lẽ anh thực sự muốn…
Cũng còn biết sợ à.
Thời Thuật nhìn xuống cô, một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng: “Sao lại có nhiều như thế?”
Tô Đồ chớp mắt: “Cái gì cơ?”
“Vòng tay ấy.”
“À…”
Lúc hỏi tội cô thì tích cực thế.
Sao lúc cô hỏi chuyện thì chỉ biết trốn tránh vậy?
Tô Đồ mím môi, không chấp nhặt với anh, nhưng giọng điệu không khỏi có chút chiếu lệ: “Nói đơn giản thì là cầu một cái không linh thì lại cầu cái khác. Cứ không linh mãi thì cứ cầu mãi, cuối cùng tích lại được nhiều thế này đấy.”
Thời Thuật vẫn nghe ra được chút buồn bã cố tình che giấu.
Giống như vết thương đã lành rồi mới được nhắc lại, nói sâu quá lại khiến người ta cảm thấy mình ủy mị, nên cô chỉ có thể mỉm cười nói ồ, thực ra cũng không có gì.
Anh lại x** n*n mặt cô, nhất quyết muốn nghe: “Em nói chi tiết hơn xem?”
“………….”
Tô Đồ ngẩng mắt, sắc mặt có chút cứng nhắc.
Không hẳn là cô bài xích, chỉ là cô chưa từng nói với ai những điều này, cũng chưa từng nghĩ có ngày sẽ nói ra, đột nhiên phải nhắc đến sâu xa, ít nhiều cô vẫn có chút không tự nhiên.
Cô im lặng một lát, định phản bác rằng nói chi tiết thì lâu lắm, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của anh, cô lại cảm thấy cuối cùng chắc vẫn phải nói.
Hơn nữa, xét về mối quan hệ lâu dài, họ dường như cũng nên hiểu nhau hơn.
Cuối cùng cô vẫn rủ mắt, cân nhắc lên tiếng: “Khi em còn rất nhỏ, ba mẹ đã ly hôn rồi, không ai muốn nhận em, cuối cùng chỉ có thể đi theo bà ngoại…”
Thời đó, gia đình đơn thân vẫn là một hiện tượng khá nhạy cảm, huống chi cô gần như là trẻ mồ côi. Vì vậy từ nhỏ cô đã không có nhiều bạn bè, mà Tô Hậu Sinh và Hứa Trí Vân đều chuyên tâm xây dựng gia đình mới của riêng mình, không ai muốn dành tâm sức quan tâm đến cô.
Nói tóm lại, nhân duyên về mọi mặt đều khá tệ, trong mắt người già thì đó là vấn đề về mệnh cách.
Thế là Dương Thư Bội dẫn cô đi xem bói, kết luận là tên cô không lành: Tô Đồ đọc gần giống với Thù Đồ, định sẵn là mệnh lục thân duyên mỏng, tình người nhạt nhẽo.
Có hai cách hóa giải, một là đổi tên, hai là tìm bùa hộ mệnh phù hợp.
Nhưng lúc đó, quy trình đổi tên đã khá nghiêm ngặt, cần có ba mẹ đi cùng mang theo giấy tờ để làm, nhưng hai người kia đều thoái thác là không rảnh, Dương Thư Bội cũng không biết chữ nhiều, cuối cùng chạy đi chạy lại mấy chuyến mà chuyện vẫn không thành.
Đổi tên không được thì dĩ nhiên phải đi cầu bùa hộ mệnh.
Ban đầu chọn đều là những món đồ truyền thống như ngọc bích, dây đỏ hạt chuyển vận.
Nhưng lúc nhỏ Tô Đồ lại nghịch ngợm, cứ nhảy nhót lung tung, đeo trang sức trên người vướng víu lại dễ mất, sau đó cô dứt khoát nhét vào cặp sách, coi như là mang theo bên người.
Dương Thư Bội tưởng là con gái lớn bắt đầu điệu đà, chê ngọc bích và dây đỏ không đẹp, sau đó đổi đủ kiểu, bắt đầu bị các sư phụ lừa mua pha lê.
Nhưng cho đến khi gom gần đủ hết các màu thạch anh, cuộc sống vẫn không có bất kỳ thay đổi nào.
Cô giơ tay trái lên, kéo ống tay áo xuống một chút: “Cho đến khi mua chiếc này.”
Lúc đó Tô Đồ đang học đại học, không hiểu sao Hứa Trí Vân lại bắt đầu chủ động thân thiết với cô, thường xuyên gọi điện mời cô đến nhà chơi.
Dĩ nhiên Dương Thư Bội cho rằng vòng tay đã hiển linh.
Nhưng bà không biết, lý do Hứa Trí Vân bảo Tô Đồ qua là vì cậu con trai út sắp lên cấp hai đột nhiên trở nên rất nghịch ngợm, bà không quản được, công việc lại bận rộn, chỉ đành tìm Tô Đồ qua thử xem sao.
Mà Hứa Trí Vân cũng không biết, lý do cô có thể quản được là vì mỗi lần qua, cô đều để trong túi hai cái bánh hamburger mà các phụ huynh không cho ăn.
Về bản chất, đây thực ra là một lời nói dối.
Nhưng sự việc có thể phát triển đến mức này, Tô Đồ cảm thấy đã rất tốt rồi, vì điều cô muốn là Dương Thư Bội có thể “thoả mãn ước nguyện”, không còn mỗi ngày lo lắng về những chuyện hư vô mờ mịt này nữa, cũng không còn thỉnh thoảng bị đại sư lừa tiền.
Vì vậy thời gian đó, cô thường xuyên đeo vòng tay, đôi khi ra ngoài quên tháo cũng đã từng đeo đến trường, nhưng thời gian trôi qua, cuối cùng nó vẫn nằm dưới đáy hòm. Nằm đó mấy năm trời, mãi đến năm ngoái khi Dương Thư Bội qua đời, cô mới lại lôi ra từ ngăn kéo.
Không biết vì sao.
Trước đây cô luôn bị nói là duyên mỏng với người thân, dù cô có phối hợp “hóa giải” nhưng cũng không hẳn là thực sự tin. Nhưng khi người thân thực sự ra đi, cô lại bắt đầu hy vọng rằng cách hóa giải này thực sự có tác dụng.
Cô nhìn chằm chằm vào chiếc vòng màu xanh nước biển trên cổ tay, suy nghĩ xoay chuyển, bỗng nhiên mỉm cười: “Nhưng giờ xem ra, hình như thực sự nó có chút tác dụng đấy?”
Bây giờ cô không chỉ có bạn bè mà còn có cả bạn trai nữa.
Không đúng sao.
Nghĩ đến đây, cô lại kéo ống tay áo xuống thêm một chút, để lộ chiếc vòng tay hoa hướng dương bằng kim loại ở phía dưới, cong đuôi mắt, như đang khoe khoang cho người trước mặt xem: “Nên em quyết định rồi, sau này cứ đeo như thế này. Đẹp không?”
Thời Thuật cụp mắt, ánh mắt anh nghiêm túc dừng lại một hồi, nhìn cổ tay mảnh mai trắng trẻo của cô làm nổi bật sắc hồng vàng thanh nhã đó càng thêm tỏa sáng: “Đẹp.”
Anh đưa tay, kéo cánh tay đang giơ một mình đó về phía eo mình, từ đó ôm cô vào lòng, xoa đầu cô, hứa hẹn: “Rất nhanh thôi, chúng ta sẽ có ngôi nhà của riêng mình.”
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, hai người tựa vào vai nhau, cảm nhận nhiệt độ cơ thể và nhịp tim trong gang tấc.
Cả hai đều im lặng một lúc.
Thực ra về những chuyện này, đã trôi qua lâu như vậy, cảm nhận của Tô Đồ cơ bản đã cố định, cũng không còn thường xuyên lôi ra để mổ xẻ nữa.
Nhưng giờ nghĩ kỹ lại mới thấy chiếc vòng này cô đã đeo từ hồi đại học, và dường như đúng vào khoảng thời gian cô đang hẹn hò với Trình Hoài. Sau đó chia tay, cô cất vòng đi, đến năm ngoái có tin anh ta chuẩn bị về nước, cô lại lôi ra đeo.
Đúng là cũng có chút quá trùng hợp.
Có lẽ người không quan tâm sẽ không cảm nhận được, nhưng bất cứ ai có chút tìm hiểu đều biết bình thường cô hầu như không đeo trang sức, vậy mà lại chỉ chung thủy với duyên nợ với mỗi chiếc vòng này.
Cho nên trong bữa tiệc tối vài tháng trước, Phương Thấm mới nhìn chằm chằm vào cổ tay cô rồi đột nhiên phản ứng mạnh như vậy.
Nếu Phương Thấm đã như vậy.
Vậy còn anh thì sao?
Tô Đồ nghĩ đến điều gì đó, bỗng nhiên gọi anh: “Thời Thuật.”
Anh tựa vào người cô, trầm giọng đáp: “Ừm.”
Cô lùi ra một khoảng cách nhỏ, nhìn vào mắt anh nói: “Anh bắt đầu nghĩ như vậy từ khi nào?”
Như biết anh xác suất cao sẽ không trả lời thành thật, cô vừa nói vừa đoán: “Nếu là trước khi dạy em bơi, thì là lúc ở phòng họp đối chiếu bản vẽ? Hay là lúc ở phòng trà lừa em ký bản hiệp ước không bình đẳng kia?”
Nói xong cô lại nhớ ra điều gì: “Không đúng, đêm giao thừa em đã đeo rồi, theo mức độ anh hổ rình mồi với em, không thể nào không chú ý tới.”
“Vậy nên nghĩa là, ít nhất từ đêm giao thừa, anh đã luôn cho rằng trong lòng em vẫn còn—”
Lời chưa dứt.
Anh lại lạnh mặt, ấn người cô trở lại.
Đầu Tô Đồ bị đè lên vai anh, cô ngơ ngác chớp mắt, có chút cạn lời: “…”
Lại giả chết à?
Chính anh cũng thấy không còn mặt mũi nào nữa rồi đúng không?
Cô sắp xếp lại dòng suy nghĩ, không nhịn được vỗ nhẹ vào eo anh: “Sao anh có thể nhịn giỏi thế hả?”
Thời Thuật: “…”
Nghĩ đến điều gì đó, cô lại cười lên: “Nếu hôm nay em không hỏi, có phải anh định cứ nhịn mãi như thế không? Suốt ngày trưng bộ mặt ấm ức, như một cô vợ nhỏ vậy…”
Anh nhận ra cách này không thể ngăn được cái miệng của cô, Thời Thuật xoay người cô lại, bóp sau gáy định hôn.
Nhưng bị Tô Đồ đưa tay chặn lại.
Cô cong mắt cười, bộ dạng như đang khuyên nhủ người quân tử động khẩu không động thủ: “Nói chuyện thì cứ nói chuyện. Đừng có hôn lung tung.”
Thời Thuật: “…”
Thấy anh không còn làm tới nữa, lúc này cô mới thu lại nụ cười, ngược lại như để khen thưởng, cô rướn người lên hôn một cái.
Thời Thuật ngẩn ra, ngước mắt nhìn cô.
“Lần này coi như bỏ qua.” Cô rộng lượng, chuyển sang nâng mặt anh, ngập ngừng hỏi: “Nhưng anh có muốn nghĩ lại xem, còn lời nào đang nhịn mà chưa nói không?”
Ánh mắt anh hơi khựng lại, ngập ngừng một lát mới nói: “Không có.”
“Thật sự không có?”
“…”
Cô thấu hiểu “ồ” một tiếng, gật đầu nói: “Vậy sau này em gia nhập dự án của Quán Thịnh, chắc anh cũng không có ý kiến gì… Ưm—”
Bàn tay lớn bóp eo cô đột ngột siết chặt, còn véo nhẹ một cái đầy cảnh cáo.
Có chút ngứa, khiến người trong lòng anh vùng vằng một cái, phát ra âm thanh xấu hổ. Gương mặt trắng trẻo đỏ bừng lên ngay lập tức, ngay cả lời oán trách cũng mang theo sự mềm yếu: “Anh làm gì thế? Chẳng phải anh nói là không còn gì nữa sao?”
Yết hầu Thời Thuật khẽ chuyển động.
Không hề do dự, anh lập tức cắn lấy đôi môi đỏ mọng đang run rẩy của cô: “Không được.”
Hơi thở Tô Đồ hơi nghẹn lại.
Giọng nói có chút run: “Tại, tại sao?”
Anh lại không nói lời nào.
Chỉ ngậm lấy làn môi mềm mại, trong những cái m*t mát tỉ mỉ, từng chút từng chút thúc vào, sau đó âm thầm công thành chiếm đất.
Sức lực không ngừng tăng thêm, khiến cơ thể cô không ngừng ngửa ra sau, sau khi dần mất đi trọng tâm, cuối cùng cả hai cùng ngã nhào vào chiếc sofa hẹp trong lúc đang ôm hôn.
Nhiệt độ cơ thể tăng vọt trong những tiếng th* d*c, nhịp tim vốn luôn ổn định của anh khi ở gần cô chưa bao giờ bình lặng.
Cơ thể dán chặt vào nhau khiến cảm nhận của đôi bên đều vô cùng rõ ràng
Sự lạ lùng nơi bụng dưới đi rồi lại đến, thậm chí có xu hướng đã không thể kìm nén được nữa nên dứt khoát buông thả.
Tô Đồ hoàn toàn bị vây kín trong chiếc sofa chật hẹp, mỗi cái vùng vẫy nhẹ khi bị hôn mạnh đều giống như đang âu yếm ma sát với cơ thể anh.
Toàn thân anh nóng rực lại cứng nhắc, hoàn toàn không biết phải ứng phó ra sao, cuối cùng như sắp khóc đến nơi, cô thút thít gọi tên anh: “Thời,Thời Thuật…”
Anh nóng quá.
Thật kỳ quặc…
Cô không thoải mái cử động chân, cố gắng đưa người lên trên để tránh vị trí đó, nhưng động tác lại mềm mại như đang cọ vào chân anh.
Sau đó trong tích tắc, cô cảm nhận được cả một mảng cơ đùi nối liền với cơ bụng của anh đều trở nên cứng hơn.
“Đừng cử động.”
Thời Thuật bóp lấy eo cô, anh th* d*c đầy khó nhọc, hơi nóng phả lên chiếc cằm đang run rẩy, trong nháy mắt đã đỏ rực một mảng.
Anh cụp mắt, nhìn chằm chằm vào đôi mắt mờ mịt ngấn lệ đang nhìn mình bất lực phía dưới, không rõ là đang an ủi hay là không tự chủ được, anh lại cúi xuống cắn cằm cô, th* d*c nhẹ: “Cho anh hôn một lát.”
Nói như vậy.
Nghĩa là không định làm gì thêm nữa.
Nhưng cơ thể cô vẫn bị hơi thở chậm rãi m*n tr*n làm cho không ngừng run rẩy, chỉ có thể nắm chặt vai anh, gắng sức kìm nén.
Cô lại gọi anh: “Thời Thuật…”
“Ừm.”
Hơi thở anh rất trầm, lưu luyến nơi cổ cô, khiến cả người cô dâng lên một luồn tê dại, cô không kìm được khẽ hừ một tiếng, rồi mới run giọng nói: “Anh vẫn chưa trả lời em. Tại, tại sao không được?”
Dĩ nhiên là cô muốn làm rõ mọi chuyện để rửa sạch hiềm nghi của mình, nhưng cũng đồng thời có chút xót xa cho anh.
Nếu cô đoán không sai, chắc anh cũng giống mọi người ngay từ đầu, cho rằng cô đang khổ sở đợi Trình Hoài về nước, muốn đợi cô hoàn toàn quên người đó rồi mới cùng mình bước tiếp.
Cho nên anh thà rằng theo đuổi chậm một chút, chắc chắn một chút, mới mãi không dám tỏ tình, luôn cảm thấy vẫn chưa đủ thận trọng.
Mà khi giữa họ có chút nồng ấm, thấy mọi chuyện đang tiến triển tốt đẹp thì Trình Hoài đột nhiên xuất hiện, trong lòng anh thực ra có chút hoảng loạn.
Lúc đó cô vẫn chưa tháo vòng tay nhưng lại không kháng cự những tiếp xúc với anh, trong mắt anh, chẳng phải là cô đang bắt cá hai tay sao?
Vì vậy anh mới trốn đi, lạnh nhạt với cô suốt năm ngày trời vì không biết phải đối mặt với kết quả này thế nào.
Cho đến lúc đó, thực ra anh không có tư cách để hỏi cô rốt cuộc tại sao không chịu tháo vòng tay ra.
Và khi cô nổi giận, trả lại tất cả quà tặng, anh từ chỗ không thể hỏi đã chuyển thành không dám hỏi.
Sợ cô giận.
Sợ mình sẽ trực tiếp bị loại cuộc.
Cho nên ngay cả đêm cô đến thành phố H, dù cô đã rõ ràng trấn an bảo anh ở nhà đợi mình, anh vẫn không yên tâm mà đuổi theo.
Cho nên ngay cả khi cô bỏ anh lại khách sạn để ra ngoài riêng với Trình Hoài, anh cũng không hỏi một câu nào, chỉ lẳng lặng ngâm mình trong hồ bơi.
Cho nên ngay cả khi họ đã ở bên nhau, anh vẫn thường xuyên lo được lo mất, luôn cảm thấy mọi thứ mình có không hề vững chắc, mới muốn nhanh chóng đón cô về nhà, mới vì lúc cô chủ động tiết lộ sự thật mà cố sức trốn tránh…
Thực ra cô hơi khó diễn tả tâm trạng của mình lúc này.
Một mặt, anh lại thích cô đến mức làm mờ đi cả bản ngã của con người, cũng có thể bao dung.
Mặt khác, nhịn lâu như vậy, rốt cuộc anh đã phải chịu bao nhiêu ấm ức vì chuyện đó chứ?
“Tại sao?”
Cô vòng qua cổ anh, như khích lệ mà véo nhẹ thùy tai anh: “Anh nói ra đi, em sẽ đồng ý với anh.”
Động tác của anh khựng lại: “…”
Anh thở ra một hơi dài, dừng lại một lát rồi mới ngước mắt lên từ cổ cô, giọng nói lạnh lùng: “Anh không thích.”
Xương quai xanh của cô đã đỏ rực một mảng, toàn là dấu vết anh để lại: “Không thích cái gì?”
Hơi thở anh hơi loạn, ngón tay cái m*n tr*n một trong những dấu vết đó, giọng điệu vẫn đạm mạc: “Anh không thích em tiếp xúc với anh ta.”
Cô lại cười lên, đôi môi lấp lánh: “Vậy thì không làm nữa.”
Anh ngẩn người: “…”
Dù đã biết sự việc không như mình nghĩ, nhưng tư duy theo thói quen của anh vẫn còn chút trì trệ.
Vì vậy thấy cô đồng ý dứt khoát như vậy, anh vẫn hơi bất ngờ.
Khoảnh khắc mềm mại này.
Hoàn toàn thuộc về anh.
Nhưng dù vậy, anh vẫn vội vàng muốn đón cô về nhà, đồng thời vì thu mình trong chiếc sofa chật hẹp, nhịn có chút vất vả nên tự nhiên lại nghĩ đến điều gì đó.
Thế là lực m*n tr*n của đầu ngón tay anh tăng thêm, giống như lấy lòng, cũng giống như uy h**p: “Chiếc nệm chiều nay, em thích không?”
Tô Đồ sững lại: “…”
Vùng bụng dưới cô vẫn đang bị thúc vào, lại nói đến nệm, gương mặt vốn đã đỏ rực của cô càng thêm nóng bừng: “Không thích… Ưm—”
Đôi môi cô bị ngậm lấy, anh cắn nhẹ một cái không nặng không nhẹ, bàn tay lớn theo cánh tay vòng ra bên eo, thong thả véo một cái.
Hành động và giọng điệu đều đầy tính cảnh cáo: “Thích không?”
Không hài lòng.
Là sẽ mạnh mẽ làm lại từ đầu.
Nhiệt độ trong lòng bàn tay cách lớp quần áo vẫn có chút bỏng rát, sơ sẩy một chút là như muốn xé toạc lớp ngăn cách ra vậy, khiến cô sợ hãi lập tức ngoan ngoãn hơn hẳn: “Thích… thích.”
Ánh mắt Thời Thuật thâm trầm, nhìn cô nói: “Ngày mai đi mua nó về nhé.”
Cô né tránh ánh nhìn, đỏ mặt đáp lời: “…Biết rồi.”