Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 64: Có chịu được không?
Biên tập: @cohoala
–
Cuối cùng phòng khách vẫn được giữ nguyên trạng thái bừa bộn như vậy.
Sau khi quen rồi, thực ra nó lại mang đến một cảm giác rất đủ đầy, khiến người ở bên trong cảm thấy an toàn và yên tâm.
Hơn nữa, đây còn là một lý do chính đáng để lười biếng, không cần phải dọn dẹp vệ sinh.
Tô Đồ ăn xong bữa trưa, lại yên lặng tăng ca thêm nửa ngày. Đến chiều tối, ai đó mới lại hiện hồn lên, đầu tiên là nhắc cô đến giờ ăn cơm, đồng thời gửi kèm một bản danh sách.
Cô mở ra xem.
Phát hiện đó là một bảng vật liệu nội thất.
Cách sắp xếp không chuyên nghiệp lắm nhưng tính cụ thể rất cao.
Về ngôi nhà của họ, có tổng cộng bao nhiêu không gian, mỗi không gian cần những món đồ gì, đều được liệt kê tỉ mỉ, nhưng cột chọn mẫu cụ thể thì lại để trống.
Ý tứ rất rõ ràng: yêu cầu cô mau chóng lựa chọn.
Tô Đồ chậm rãi lăn chuột, xem từ trên xuống dưới.
Thậm chí cô còn thực sự thấy từ rèm cửa, thảm trải sàn, cho đến tận khăn tắm và bàn chải đánh răng. Cô nhất thời dở khóc dở cười: [Anh dành cả buổi chiều để làm cái này à?]
Thời Thuật chắc nịch: [Ừm]
Và hỏi thẳng: [Khi nào thì bắt đầu chọn?]
Tô Đồ cảm thấy hình như mình còn chưa chính thức đồng ý dọn vào ở mà? Hiện tại dường như cô đã bị ép đến mức không còn đường lui.
Thậm chí ngay cả một chút trì hoãn anh cũng không đợi nổi nữa.
Im lặng một hồi, cuối cùng cô vẫn không muốn dập tắt sự nhiệt tình của anh, và hiện tại xem ra sớm muộn gì cũng có ngày đó, chi bằng cứ dứt khoát một chút: [Đợi em bận xong đợt này đã]
Sau đó cô bổ sung thêm một câu: [Hoặc nếu anh rảnh, cứ xem trước trên mạng cũng được]
Thực sự không thể để một mình cô chọn hết.
Đâu phải một mình cô sống, nếu anh không có chút cảm giác tham gia nào, có lẽ cô cũng sẽ thấy hơi tủi thân.
Thời Thuật cũng không từ chối: [Được]
Chỉ cần cô đồng ý, thế nào cũng được.
Thế là những ngày sau đó.
Hầu như mỗi ngày khi Tô Đồ mở mắt ra đều nhận được một loạt tin nhắn chưa đọc.
Nội dung đại khái là anh đã sàng lọc sơ bộ vài mẫu thảm, vài kiểu rèm, vài mẫu tivi, để hỏi ý kiến cuối cùng của cô để chốt nhanh và điền vào bảng.
Hoặc là hỏi cô thích nhãn hiệu nệm, bộ ga giường, vòi hoa sen, tinh dầu tắm nào để anh tìm hiểu trước và đặt mua kịp thời.
Suốt quá trình đó, Tô Đồ giống như bị ép phải làm cho xong việc.
Thậm chí cô còn chưa kịp ngơ ngác đã phải nhanh chóng đưa ra phản hồi.
Cô vốn biết anh làm việc luôn dứt khoát, nhưng lần đầu tiên tự mình trải nghiệm, cảm giác đại khái là… người còn chưa dọn vào mà đến cả chuyện sau này cũng sắp được sắp xếp xong xuôi hết rồi.
Đôi khi cô rất muốn hỏi anh: Rốt cuộc mỗi ngày anh đi tập luyện thì trong đầu đang nghĩ cái gì thế?
Nhưng dường như cô cũng có thể dự đoán được, xác suất cao là anh sẽ nói: Có thể cân bằng được.
Thỉnh thoảng lúc chọn đồ, cô cũng chợt nhớ đến mấy tháng trước, mỗi khi anh hỏi về sở thích của cô đều phải hỏi vòng vo, vừa đoán vừa mò, giờ cuối cùng cũng có thể bày ra ngoài ánh sáng, anh đúng là chẳng khách sáo chút nào.
Làm cho cô cũng vô thức bị ảnh hưởng bởi bầu không khí căng thẳng này.
Vốn dĩ cô chẳng vội chút nào, giờ đây thậm chí bắt đầu lo lắng đến lúc chuyển nhà mà phòng thuê chưa hết hạn thì phải xử lý thế nào…
Cứ thế trôi qua một tuần, trên bảng danh sách, những thứ linh tinh có thể chọn trên mạng về cơ bản đều đã có từ 1-3 lựa chọn, chỉ chờ nhà sửa xong rồi đặt mua một lần là đầy đủ.
Còn những phần còn lại là những thứ cần trải nghiệm trực tiếp hoặc chọn mẫu tại chỗ mới có thể chốt hạ cuối cùng.
Ví dụ như rèm cửa, đồ trang trí, nệm, ghế ngồi.
Tô Đồ vốn định khi nào dẫn khách đi xem vật liệu thì tiện thể xem luôn.
Nhưng thật kỳ lạ, cùng anh chọn đồ mấy ngày, đột nhiên để cô hành động một mình, cô dường như có chút không muốn đi nữa. Dù đây là công việc hằng ngày của cô, cô vẫn cứ muốn đợi đến khi anh nghỉ để đi cùng, hoặc đơn giản là mặc kệ để anh tự nghĩ cách.
Một tuần trôi qua.
Những lịch trình cần xử lý gấp trong tay cũng bắt đầu dần ổn định.
Chủ nhật, Tô Đồ ngủ dậy, theo thói quen kiểm tra điện thoại nhưng bất ngờ không thấy tin nhắn chưa đọc nào.
Cô dụi mắt, chống tay ngồi dậy.
Không chắc anh có chuyện gì không, đang do dự có nên gọi trực tiếp hay không, nhưng khi mở cửa phòng, đột nhiên nhìn thấy bóng người trong phòng khách, cả người cô bỗng khựng lại.
Thời Thuật nghe thấy động tĩnh, ngước mắt nhìn lên từ phía sofa.
Ánh mắt anh cũng có chút khựng lại.
“Sao anh lại…”
Tô Đồ chớp chớp mắt, ngơ ngác thấy rõ: “…ở đây?”
Thời Thuật đứng dậy đi tới: “Hôm nay anh nghỉ.”
Cô vẫn còn thẫn thờ: “Chẳng phải là huấn luyện khép kín sao?”
“Ừm.”
Anh thuần thục kéo cô vào lòng, nâng gương mặt đỏ hồng nhỏ nhắn của cô lên, những ngón tay luồn qua mái tóc mềm mại, nhẹ nhàng xoa bóp nói: “Anh đã nộp báo cáo, trước đó không chắc có được phê duyệt không nên không nhắc với em.”
“…Ồ.”
Cô vẫn còn ngơ ngác, như đang cố hiểu câu nói này, cũng như bị xoa đến mức mụ mị, một lúc sau mới nhớ ra hỏi: “Vậy, khi nào anh về?”
“Trước mười giờ phải có mặt.” Anh nhìn cô nói.
Vậy tính toán thận trọng.
Trước tám giờ là phải đi rồi.
Tô Đồ hoàn hồn, nhấc điện thoại lên xem giờ.
Sắp một giờ rồi.
Chỉ còn lại bảy tiếng.
Có khái niệm này rồi.
Tâm trạng cô lập tức trở nên khẩn trương, cô ngẩng đầu nhìn anh với vẻ hơi lo lắng: “Vậy lát nữa chúng ta làm gì?”
Cô vẫn còn mặc đồ ngủ, trên người tỏa ra hơi ấm từ trong chăn và mùi hương thoang thoảng. Đôi mắt cô nhìn anh nghiêm túc và sáng rực, đôi môi mấp máy cũng đỏ tươi căng mọng.
Một tuần không gặp.
Thậm chí một tuần trước cũng chỉ có vài phút ngắn ngủi mặn nồng ở cổng căn cứ.
Ánh mắt Thời Thuật hơi tối lại, nói thật lòng là anh muốn nói: Cứ ở nhà được không.
Nhưng lại sợ làm cô hoảng.
Cuối cùng anh chỉ nói theo hướng đã hẹn trước: “Gì cũng được, đi xem vật liệu, hoặc đi xem phim.”
“À…”
Tô Đồ bị nhìn đến mức gò má nóng bừng, đuôi mắt lại cụp xuống như muốn lẩn tránh, cô hơi nín thở nói: “Vậy em, đi chuẩn bị một chút.”
Sau đó cô đưa tay đẩy anh ra, giả vờ trấn tĩnh đi vào phòng tắm. Đối diện với gương, cô không nhịn được mà cong môi.
Thực ra vẫn khá là ngại ngùng.
Trong lúc vừa mới yêu không lâu, lại cách một khoảng thời gian không gặp, theo thói quen cô có chút rụt rè lề mề, lại vì thời gian không còn nhiều nên mâu thuẫn không muốn lãng phí.
Chẳng bao lâu sau, Tô Đồ đã rửa mặt xong đi ra.
Lúc này cô mới chú ý tới, phòng khách bừa bộn suốt nửa tháng của mình lúc này đã trở nên ngăn nắp sạch sẽ.
Những cánh hoa khô héo ban đầu đã được dọn sạch, thay vào đó là một bó hoa Manta màu tím xám hoàn toàn mới.
Tất cả bóng bay cũng đã được xả hết khí, chỉ còn lại một lớp màng nhựa mỏng, giống như một xấp sổ, được xếp chồng lên nhau từng cái một.
Và hai thứ này đều được đặt trên bàn làm việc cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, trông rất tươi mới và bắt mắt.
Cô sững sờ một lúc rồi mới chậm chạp quay đầu lại: “…Anh dọn à?”
Sự thật chứng minh, căn phòng bừa bộn đến mức đó mà vẫn có thể ở được, lại còn bị bạn trai bắt gặp tại trận.
Chuyện này thực sự là một kiểu cái chết xã hội…
Thời Thuật lại không cho là vậy: “Ừm.”
Điểm anh chú ý chỉ là anh đi lâu như vậy mà cô vẫn không nỡ dọn dẹp những thứ này.
Vốn dĩ tuần trước khi thấy bài đăng của cô, anh đã định thuê người đến dọn rồi, sau đó nghĩ lại, cảm thấy tự mình xử lý vẫn tốt hơn, nên mới kiềm chế đến tận hôm nay, tranh thủ lúc cô chưa ngủ dậy để anh dọn dẹp một chút.
Nhưng thực ra anh cũng không thể đảm bảo lần nào sau này cũng có cơ hội tự tay làm, chỉ có thể dặn dò: “Lần sau hoa héo rồi thì đừng giữ lại nữa, anh sẽ tặng hoa mới cho em.”
Nếu cô thích, anh có thể đảm bảo chuẩn bị hàng mới liên tục.
Không cần phải cứ ôm lấy sự lụi tàn mà nhớ mãi không quên như vậy.
Tâm tư bị vạch trần cũng khiến người ta có chút ngại ngùng.
Tô Đồ mím môi, giống như đang biện hộ, lầm bầm một câu không có chút sức nặng nào: “Nhưng sao anh biết khi nào nó héo?”
Mỗi lần anh tặng đều không giống nhau.
Mỗi loại hoa đều có thời gian nở khác nhau.
Thậm chí mỗi đợt tốc độ héo cũng khác nhau.
Vậy nên, làm sao anh có thể xác định được khi nào cần mang hoa mới đến cho cô?
Cô tưởng anh sẽ nói, đợi lúc sắp héo thì hãy bảo anh một tiếng là được.
Anh lại không nói gì, chỉ bế cô đặt lên bàn làm việc, nâng mặt cô lên, cúi người áp sát.
Chạm nhẹ từng chút một, anh mới đưa tay ra, vừa rút một cành hoa từ bên cạnh, vừa xoa m*n tr*n đôi môi đỏ mọng của cô, giọng trầm khàn: “Cành này anh mang đi.”
Hơi thở Tô Đồ có chút loạn.
Cô bám lấy vai anh, mơ màng mở mắt: “…Hả?”
Thời Thuật đặt cành hoa sang một bên, đầu ngón tay vương vấn hương thơm trong nháy mắt lại vòng ra sau gáy cô, giọng nói trầm thấp đầy sức hút cũng theo đó len lỏi vào nụ hôn: “Đợi nó héo, anh sẽ biết là nên tặng em hoa mới rồi.”
–
Gần một tiếng trôi qua.
Hai người mới một trước một sau, tay trong tay rời khỏi phòng khách.
Ban đầu Thời Thuật muốn đưa cô đi ăn món gì ngon.
Nhưng thời gian không còn sớm, Tô Đồ chọn ăn đại cái gì đó dưới lầu rồi bảo anh lái xe trực tiếp đến trung tâm nội thất.
Cứ nghĩ rằng có một tuần trao đổi mua sắm, cộng với những trải nghiệm thường xuyên bị hiểu lầm trước đó, chuyến đi này ít nhiều sẽ có sự thích nghi.
Ai ngờ cảm giác khi đi xem nội thất vải lại còn tế nhị hơn nhiều so với phần thô.
Khi nhân viên hướng dẫn cứ một câu anh, một câu chị, nhiệt tình giới thiệu——
“Mẫu rèm cửa tạo bầu khí này, chất liệu và kiểu dáng thiên về sự nhãn nhã, thư giãn. Nếu kết hợp thêm cây xanh hoặc tinh dầu thơm sẽ rất dễ tạo ra những phản ứng hóa học dịu nhẹ.”
“Khả năng ánh sáng truyền sang cũng rất tinh tế, kéo cả hai lớp lên thì độ cản sáng là 100%, thích hợp dùng khi ngày nghỉ muốn ngủ nướng thêm một chút. Còn lớp đơn thì độ cản sáng là 80%, vừa có thể che chắn tầm nhìn bên ngoài, vừa cho phép một lượng ánh sáng nhất định lọt vào. Ngay cả ban đêm không bật đèn cũng có thể đảm bảo một bầu không khí thân mật tự nhiên, thậm chí có thể còn có ý cảnh hơn cả khi bật đèn.”
“Rất phù hợp với những cặp vợ chồng trẻ như hai người, sau những giờ làm việc bận rộn mệt mỏi, để duy trì tình cảm hàng ngày…”
—— Gò má Tô Đồ không ngoài dự kiến, lại đỏ bừng lên như lửa đốt.
Vốn dĩ cô khá thích mẫu đó.
Nhưng giờ lại bị đặt vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Bởi vì nếu chốt mua mẫu này, gần như tương đương với việc mặc định rằng cô sẽ làm chuyện đó cùng anh trong màn đêm có độ xuyên sáng 80%.
Nhưng nếu từ chối khi người ta đã giới thiệu lâu như vậy thì dường như cũng không hay lắm…
Phản ứng của Thời Thuật thì tương đối bình tĩnh hơn.
Nhưng nhìn kỹ thì cũng có thể phát hiện phần cổ anh hơi ửng hồng, và khi nhìn cô, ánh mắt cũng có chút dao động so với bình thường, thậm chí còn có chút trêu chọc.
Giống như đã đến bước đó rồi.
Nhưng vẫn không biết liệu cô thực sự có sẵn lòng hay không.
Hồi lâu sau, thấy cô vẫn không có ý định bày tỏ thái độ, anh mới hắng giọng, ngăn nhân viên hướng dẫn nói tiếp: “Lấy mẫu này đi.”
Cùng lắm thì sau khi treo lên, nếu cô không thích thì đổi cái mới là được.
Ra khỏi cửa hàng rèm.
Cả hai đều như được trút bỏ gánh nặng khác nhau, nhưng vừa quay đầu lại đã ngơ ngác bước vào một cửa hàng bán nệm.
Không còn nghi ngờ gì nữa, lời lẽ của nhân viên hướng dẫn còn tế nhị hơn——
“Mẫu nệm lò xo túi độc lập này là sản phẩm chúng tôi thiết kế riêng cho các cặp đôi. Mỗi lò xo đều nâng đỡ độc lập, tính hỗ trợ rất mạnh, ban đêm dù là trở mình hay gần gũi thì hầu như đều không gây ảnh hưởng đến người kia.”
“Ngoài ra, m*t hoạt tính mật độ cao có thể ôm sát đường cong cơ thể hoàn hảo. Cảm giác mềm mại như mây khiến khoảnh khắc nằm xuống giống như được ôm ấp dịu dàng, hiệu quả giảm tiếng ồn thì khỏi phải bàn.”
“Nếu cách âm ở nhà không tốt lắm, lo lắng bị người khác nghe thấy gì đó thì mẫu này tuyệt đối là lựa chọn tối ưu…”
Nói thôi chưa đủ.
Họ còn nhiệt tình đề cử hai người cùng nằm lên thử.
Vì là mẫu chủ đạo, chiếc nệm này được trải riêng trong một không gian độc lập. Sau khi hai người nằm xuống một cách gượng gạo sát bên nhau, nhân viên liền đưa tay tắt đèn chính trong phòng.
Nói là để có trải nghiệm chìm đắm, nhưng khi đêm xuống cùng nằm trên một chiếc giường như thế này, bất chợt nhìn về phía nhau sẽ là một cảm giác ấm áp và mềm mại nhường nào.
Tuy nhiên, đèn trần “tạch—” một tiếng.
Khoảnh khắc đèn tắt.
Tô Đồ có thể cảm nhận được.
Thực ra chỉ có sự cứng nhắc và ngượng ngùng vô tận…
Mặc dù họ đã từng ngủ cùng nhau một lần trước đó.
Nhưng khi đó anh đang phát sốt, tâm trạng cũng không ổn định, cô ở lại bên anh phần lớn chỉ là để an ủi.
Còn bây giờ họ đã xác định quan hệ, cũng đã có những tiếp xúc thân mật, lúc này lại nằm trên một chiếc giường, dù là để trải nghiệm hay không cũng không thể khiến người ta thấy thoải mái được.
Hơn nữa đây còn là nơi công cộng, còn có người luôn để mắt đến họ, sao có thể chìm đắm được chứ…
Cô đan hai bàn tay vào nhau, cảm nhận như một cái xác không hồn một lúc, mới lén quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Bất chợt bắt gặp ánh mắt thâm trầm không thể đoán được trong bóng tối, trái tim cô lập tức lỡ mất một nhịp.
Cô vô thức dời mắt đi.
Nhịn thêm hai giây nữa, cô mới làm như không có chuyện gì ngồi dậy.
Nhân viên thấy vậy, nhanh chóng bật đèn đi tới, nhiệt tình hỏi: “Cảm thấy thế nào ạ?”
“…”
Tim Tô Đồ đập như đánh trống, trong đầu cô toàn là ý nghĩ xâm lược không hề che giấu trong đáy mắt anh khi nằm trên giường lúc nãy. Bất kể ý muốn của cô là gì, nói không căng thẳng chắc chắn là giả.
Ngay lập tức cô bám lấy cạnh giường, nói bừa để lấp l**m: “Hình như… hơi quá mềm.”
Nhân viên ngẩn ra: “Không đâu, mẫu này của bên chúng tôi làm độ cứng vừa phải mà.”
Nhưng rất nhanh người đó lại nói: “Nếu chị thích thiên về cứng hơn một chút thì bên ngoài vẫn còn những lựa chọn khác, tôi có thể dẫn hai người ra xem thêm.”
Cảm nhận được người bên cạnh cũng ngồi dậy, lòng cô càng thêm căng thẳng, không nhìn vào mắt anh, chỉ mang theo ý vị cầu cứu, móc móc ngón tay bên cạnh anh: “Tạm thời… không cần đâu.”
Họ thực sự chỉ mới ở bên nhau.
Nếu anh trực tiếp mua nệm xong gửi về nhà, nghĩ kỹ lại thì cô chắc cũng có thể chấp nhận.
Nhưng lúc này cái gì cũng chưa xảy ra mà đã phải nằm đây thảo luận chuyện ngủ cùng nhau, mức độ thực sự là có chút… khó nói thành lời.
Trong lòng cô nghĩ hãy thong thả thêm chút nữa, dù sao giường đã đặt cũng chưa giao tới, nệm thực sự cũng không gấp đến thế.
Hơn nữa mình đã cùng anh xem nhiều nội thất vải như vậy rồi, không đến mức đến giờ này anh còn nghi ngờ ý muốn của cô chứ.
Còn Thời Thuật, khi nhìn thấy chiếc vòng tay trượt xuống từ cổ tay cô trong lúc ngón tay cô đang móc lấy mình, giọng nói lại trầm xuống không lý do: “Làm phiền cô rồi. Chúng tôi cân nhắc thêm chút nữa.”
–
Không biết có phải là ảo giác không.
Sau khi ra khỏi cửa hàng nệm, Tô Đồ luôn cảm thấy tâm trạng anh có gì đó không đúng.
Nhưng cô lại không chắc chắn lắm.
Bởi vì bất kể tâm trạng tốt hay xấu, về cơ bản anh đều giữ cái biểu cảm đó, với lại anh ra khỏi căn cứ cũng đã gần một ngày rồi, đến chiều tối tâm trạng có chút trùng xuống cũng là bình thường.
Cô cũng không nghĩ nhiều, thấy thời gian cũng hòm hòm, trung tâm nội thất cũng sắp đóng cửa nên níu anh lại nói: “Những thứ khác để lần sau xem đi.”
Vốn dĩ xem hết một lần là không thực tế.
Thời Thuật cũng không phản đối, chỉ nhạt giọng “Ừm” một tiếng, sau đó hỏi: “Em đói không?”
Tô Đồ lắc đầu: “Chưa đến năm giờ, vả lại em cũng mới ăn chưa lâu.”
Trong thời gian huấn luyện khép kín, việc kiểm soát ăn uống rất nghiêm ngặt, dù có báo cáo ra ngoài cũng phải tuân thủ quy phạm an toàn. Vì vậy để tránh rắc rối, bữa trưa anh đã không ăn, buổi tối ước chừng cũng sẽ không ăn.
Cho nên thực ra cô cũng không muốn dành thời gian để anh ngồi nhìn mình ăn cơm.
Thời Thuật liền dẫn cô đi về phía thang máy: “Vậy đi dạo trung tâm thương mại bên cạnh một lúc nhé? Đợi đói rồi hãy ăn.”
Tô Đồ nghe vậy hơi sững lại: “…”
Cô cảm thấy anh không giống kiểu người thích đi dạo trung tâm thương mại.
Nhưng nghĩ lại chỉ còn ba tiếng nữa, đúng là cũng chẳng có việc gì làm, vả lại nếu đi dạo thì cô cũng có thể mua thêm cho anh món gì đó nên gật đầu đồng ý.
Lần trước trước mặt bao nhiêu người mà chỉ tặng có băng cá nhân và bình nước.
Đúng là hơi sơ sài quá.
Cô nghĩ như vậy, nhưng không ngờ trung tâm thương mại bên cạnh mà anh nói lại là trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố.
Một nơi mà ngay cả mỹ phẩm hàng hiệu tầm trung cũng chỉ có thể nằm ở tầng hầm.
Ngay lập tức cô có chút chùn bước, cảm thấy nếu mình chọn quà cho anh ở đây, cuối cùng e là cũng chỉ đủ tiền mua một chiếc q**n l*t…
Nhưng rất nhanh sau đó, cô bắt đầu không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến những thứ này nữa vì bị dẫn thẳng tới khu trang sức với mục đích rõ ràng.
Vừa xem đồ nội thất.
Giờ lại đi xem trang sức?
Tim cô nảy lên một cái, cô tưởng anh định dắt mình đi chọn nhẫn, cả người trở nên hơi rối loạn.
Lát sau, cô lại chỉ được dẫn đến trước quầy vòng tay.
Thời Thuật cụp mắt: “Xem xem, có mẫu nào em thích không.”
Tô Đồ ngơ ngác chớp mắt: “…”
Sự việc không giống như dự đoán, nhưng sự hỗn loạn của cô không vì thế mà giảm bớt: “Tại sao lại mua vòng tay? Ở nhà chẳng phải có rất nhiều rồi sao?”
Anh khẳng định chắc nịch: “Nhưng em không thích.”
Cô phản bác: “Em đâu có không thích.”
Anh nhìn chằm chằm cô, im lặng một hồi rồi mới bình thản hỏi như thể đơn thuần là muốn biết: “Vậy tại sao em không đeo?”
“Bởi vì…”
Đắt quá chứ sao.
Cô định nói theo bản năng.
Nhưng dường như lý do đó không hợp lý lắm.
Bởi vì chiếc vòng đầu tiên chọn ở chợ đêm thực ra không đắt, thậm chí còn không đắt bằng chiếc cô đang đeo trên tay.
Nhất thời cô không trả lời được.
Đồng thời cô cũng lờ mờ cảm thấy hình như có gì đó không đúng.
Tại sao anh cứ muốn mua vòng tay cho cô mãi thế?
Lần đầu ở chợ đêm, có lẽ chỉ là trùng hợp.
Lần thứ hai anh đi thi đấu nước ngoài, mua hộ trang sức đặc sản địa phương cũng là chuyện thường tình.
Lần thứ ba để trả lại món quà cô đã trả về, anh mua một lúc 6 chiếc theo kiểu trả đũa cũng coi là hợp lý.
Lần thứ tư anh chuẩn bị tỏ tình với cô, lại mua chiếc vòng tay thứ 9 cho cô.
Đến đây là đã thấy hơi kỳ lạ rồi.
Theo lý mà nói, cô đã có 8 chiếc, cô cũng không có ý định trả lại nữa, mà vào thời khắc nghiêm túc như tỏ tình, chẳng lẽ anh không nên đổi sang món khác như dây chuyền hay nhẫn để tặng thì mới hợp lý hơn sao?
Nhưng anh không những không đổi.
Mà còn vào lúc xem xong đồ nội thất, tâm trạng có vẻ không đúng, lại dắt cô đi mua vòng tay?
Lý do là như anh nói, vì đã mua nhiều như thế mà cô vẫn không chịu đeo, chứng tỏ cô thực ra không thích, nên anh muốn mua cho đến khi cô vừa ý mới thôi sao?
Nghe thì có vẻ cũng hợp lý.
Nhưng cô lại vô cớ cảm thấy dường như không chỉ dừng lại ở đó.
Không rõ vì sao.
Trong lòng cô nảy ra một suy đoán khiến cô vô thức nhìn vào cổ tay mình, rồi từ từ nâng lên: “Ý anh là… muốn em thay chiếc này ra sao?”
Ánh mắt Thời Thuật lạnh lùng, không nói một lời.
Anh giống như đang khinh miệt chính mình vì lại đi để tâm đến một chuyện không đáng nhắc tới như thế này.
Tô Đồ liền biết mình đoán đúng, nhưng vẫn không hiểu: “Tại sao? Anh biết nó là ai tặng sao?”
Anh cau mày.
Rõ ràng là anh không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
Cô lại càng như muốn xác nhận suy đoán, kiểm chứng thêm bước nữa: “Nhưng nếu em không muốn tháo ra thì sao?”
“……….”
Hàng mi Thời Thuật khẽ run.
Đôi mắt anh hơi nâng lên, lặng lẽ nhìn cô.
Cái đồ đàn ông thối này.
Suốt ngày suy nghĩ lung tung, còn dám dùng ánh mắt cảnh cáo mình!
Tô Đồ thầm nghiến răng, quả thực cô muốn xem xem anh có thể nhẫn nhịn đến mức nào: “Nếu anh đã phát hiện ra rồi, em cũng thấy cứ giấu anh mãi cũng không hay.”
Thời Thuật: “…”
Cô lắc lắc cổ tay, giọng điệu nhẹ nhàng như thể hoàn toàn không thấy việc đứng núi này trông núi nọ như vậy có gì sai: “Quả thực, em rất thích chiếc vòng này, trong lòng cũng luôn nhớ đến người tặng. Dù sau này không thể gặp lại nữa, em cũng tuyệt đối không thể nào quên được.”
“Hơn nữa, những món đồ tương tự như thế này, ở nhà em còn rất nhiều, đều là cùng một người tặng.”
“Anh có muốn về nhà với em xem một chút không?”
Cơ hàm Thời Thuật đanh lại, sắc mặt đã trầm xuống đến cực điểm.
Luồng áp thấp tỏa ra quanh người rõ ràng đang ép bầu không khí đến bờ vực rạn nứt, như thể đang hỏi: em làm như vậy có nghĩ đến cảm nhận của anh không?
Nhưng sau một hồi tĩnh lặng, cuối cùng anh chỉ khẽ run đầu ngón tay, thản nhiên nói: “Đi ăn cơm thôi.”
Tô Đồ: “…”
Nhịn chết anh đi!
Trong lòng cô thầm mắng, sắc mặt cũng không tốt: “Không ăn!”
Thậm chí cô chẳng thèm thương lượng, trực tiếp túm lấy cổ áo khoác của anh, lạnh lùng ra lệnh: “Em không muốn đi dạo với anh nữa, bây giờ đưa em về ngay.”
…………
Chiếc xe đi rồi lại về.
Lúc trở lại hầm để xe, bầu không khí trong xe đã chuyển từ mờ ám tình tứ sang căng thẳng tột độ. Suốt cả quãng đường, hai người thậm chí không có lấy nửa lời giao tiếp.
Xuống xe, Tô Đồ liền quay người đi về phía thang máy.
Thấy người không đi theo, cô lại quay đầu lại, im lặng nhìn chăm chú.
Thời Thuật đứng yên tại chỗ.
Hàng mi dài rủ xuống che đi sự ảm đạm trong đáy mắt, vẻ bề ngoài mạnh mẽ cũng không biết từ lúc nào đã trở nên suy sụp.
Anh có thể chịu đựng được việc cô chưa hoàn toàn quên người khác, cũng đang cố gắng hết sức kìm nén cảm xúc để bản thân đừng để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt đó.
Nhưng cô lại muốn phơi bày tất cả, đem quá khứ của cô và người khác bày ra hết thảy để anh thưởng thức.
Đây chẳng phải là quá thử thách sức bền của anh rồi sao?
Đôi môi mỏng mím chặt, dường như anh đã quyết tâm trốn tránh.
Giọng nói cuối cùng cũng thốt ra, trầm nhạt như đang cầu xin cô tha cho mình: “Thời gian không còn sớm, anh về căn cứ trước đây, được không?”
Tô Đồ: “…”
Anh làm việc luôn dứt khoát, cô chưa bao giờ thấy anh dây dưa kéo dài như thế này. Từ trung tâm thương mại cho đến giờ, mỗi bước đi đều giống như cô đang giải anh ra pháp trường vậy.
Càng lúc càng nặng nề, càng lúc càng áp bách.
Biết rõ thời gian không còn sớm mà còn cố tình kéo dài thời gian.
Lát nữa về anh không ngủ được, tội lỗi chẳng phải lại đổ lên đầu cô sao.
Tô Đồ mở điện thoại xem giờ: “Còn một tiếng rưỡi nữa.”
Sau đó cô lạnh lùng ngước mắt, ra vẻ nhất quyết muốn ngửa bài với anh: “Nếu bây giờ anh đi, sau này cũng đừng tìm em nữa.”
Thời Thuật khựng lại: “…”
Khựng lại một lát, cô lại như đưa ra tối hậu thư, ép anh lựa chọn: “Đi lên với em, xem hết những thứ đó xong, nếu anh thấy có thể chịu được thì chúng ta tiếp tục. Còn nếu không chịu được, muốn chia tay với em thì cũng tùy anh.”
Ánh mắt anh run rẩy: “…”
Có chút không thể tin nổi, người vừa mới đỏ mặt đi dạo mua đồ nội thất với mình, trong nháy mắt đã nảy ra ý định vạch rõ ranh giới với anh.
Chỉ để kiên quyết bảo vệ một người khác.
Yết hầu anh chuyển động khó khăn, ngay cả chút niềm tin còn sót lại cũng bị sự hối hận nhấn chìm, nhưng thời gian không thể quay lại lúc anh giận dỗi dắt cô đi chọn vòng tay được nữa.
Ngoài việc đi cùng cô lên lầu, mặc cho mọi thứ phơi bày một cách tr*n tr**.
Anh không còn lựa chọn nào khác.
……………
Vào trong phòng khách.
Tô Đồ đi thẳng đến bàn làm việc, thuần thục mở một ngăn kéo, từ bên cạnh 9 chiếc vòng tay được sắp xếp ngăn nắp, cô lôi ra một chiếc túi vải cũ khâu tay.
Ánh mắt Thời Thuật lướt qua, ánh nhìn lại tối sầm lại.
Trong lòng anh càng thêm tự giễu.
Hóa ra những thứ anh tặng luôn là như vậy.
Luôn được để tùy tiện cùng chỗ với đồ người khác tặng.
Phản ứng kỳ quặc đó.
Càng làm Tô Đồ bực mình hơn.
Suốt ngày suy nghĩ lung tung, cô chẳng biết rốt cuộc trong lòng anh đã nghĩ cô thành hạng người gì rồi.
Giờ ngay cả muốn giải thích đàng hoàng với anh cũng làm như cô đang ép uổng người lương thiện vậy, ép một chàng trai nhà lành đến mức không biết cười là gì luôn!
Cô đanh mặt lại, nhất thời cảm thấy người đứng trước mặt cao lớn đến mức lấn át cả khí thế của mình, cô bắt đầu thấy hơi chướng mắt.
Ngay lập tức cô chỉ vào chiếc ghế làm việc bên cạnh, gắt gỏng ra lệnh: “Ngồi xuống!”
Đã đến bước này.
Thời Thuật cũng chẳng buồn phản kháng, nghe vậy anh liền ngoan ngoãn làm theo.
Tô Đồ mím môi, cô cũng lười nhìn cái vẻ mặt đáng thương như bị ai phụ bạc của anh.
Cô cúi đầu đứng cạnh bàn làm việc, kéo khóa túi vải ra.
Lục lọi một chút, cô tìm chính xác một chiếc túi nhỏ bằng nhung đỏ, mở miệng túi ra, lấy từ bên trong một tờ giấy hướng dẫn sản phẩm rồi giơ tay trái lên nói: “Cái này anh đã thấy qua rồi, coi như là món đồ có ý nghĩa nhất trong đây đi.”
Nói xong cô trải tờ hướng dẫn ra, tóm tắt những nội dung trọng điểm rồi đọc to: “Đá Aquamarine, đối tượng phù hợp: người không giỏi diễn đạt, người thiếu tự tin. Công dụng: tăng cường sự tự tin và lòng dũng cảm, tăng cường khả năng giao tiếp, nâng cao sự thân thiện, từ đó cải thiện nhân duyên.”
Đọc xong cô đặt chiếc túi nhỏ và tờ hướng dẫn lên bàn.
Để anh dễ dàng kiểm tra hơn.
Tiếp đó cô lại lục từ trong túi vải ra chiếc vòng thứ hai, cũng đọc hướng dẫn y như vậy: “Thạch anh hồng, chủ về nhân duyên và tình cảm, có thể cải thiện các mối quan hệ xã hội, tăng thêm sợi dây liên kết tình cảm với gia đình.”
Nói xong lại đặt lên bàn, tiếp tục đọc chiếc thứ ba: “Thạch anh vàng, tương ứng với luân xa mặt trời, nâng cao sự tự tin và khả năng giao tiếp, gián tiếp cải thiện cảm giác xa cách với người thân.”
Chiếc thứ tư: “Thạch anh tím, phù hợp với người làm việc trí óc hoặc học sinh, nâng cao các mối quan hệ xã hội, tăng cường trí tuệ và khả năng sáng tạo.”
Sau đó là những thứ khác: “Bùa hộ mệnh dây đỏ, tượng trưng cho sự cát tường và trừ tà, có thể tăng cường các mối quan hệ xã hội, thúc đẩy sự liên kết với người thân.”
“Ngọc bích phỉ thúy, được coi là tinh hoa của đất trời, có công dụng trừ tà, cầu bình an, điều hòa khí trường, có thể tăng cường năng lượng hài hòa trong các mối quan hệ xã hội…”
Thời Thuật càng nghe càng sững sờ, sự chú ý cố tình bị gạt đi cũng dần quay trở lại, thôi thúc anh chậm rãi ngước mắt nhìn lên những món đồ và con chữ trên bàn.
Cải thiện nhân duyên.
Cải thiện các mối quan hệ xã hội.
Cải thiện sự xa cách với người thân.
Cải thiện các mối quan hệ xã hội.
Tăng cường các mối quan hệ xã hội…
Toàn là những mong đợi mang đậm màu sắc mê tín như vậy.
Nhìn thế nào cũng không giống quà của một người đàn ông ngoài 20 tuổi tặng.
Lông mày anh nhíu chặt, hiếm khi thấy anh có chút ngơ ngác như vậy, dường như dần không hiểu nổi sự tình nữa, chỉ có thể nắm lấy cổ tay cô, ngước mắt hỏi: “Những thứ này… Là ai tặng em?”
Dù hỏi như vậy, nhưng trong lúc thốt ra lời, trong não bộ anh bỗng nhiên như có sự liên kết, thoáng lướt qua hình bóng một người già thường xuất hiện trên mạng xã hội của cô trước đây…
Sắc mặt anh vì thế mà càng thêm sững sờ.
Lời nói của Tô Đồ bị ngắt quãng, ánh mắt di chuyển từ cổ tay lên nhìn vào đáy mắt sững sờ của anh, vẻ mặt lại không hề dao động: “Chẳng phải anh đều biết cả rồi sao?”
Thời Thuật: “…”
Giờ mới biết hỏi à?
Trước đó làm cái gì rồi.
Thấy phản ứng của anh chắc là đã hiểu sơ sơ rồi, cô cũng không đọc tiếp nữa, chỉ đặt chiếc túi vải lên bàn, cúi mắt xác nhận với anh: “Có chịu được không? Hay là muốn chia tay?”